Em thất bại triệt để rồi.

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề Passer
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Mình không giúp được bác cái gì nhưng ôm bác cái nhé.
Đọc qua thì có thấy có gì đâu mà 44, IQ khá đầu óc linh hoạt thì thiếu gì cách kiếm tiền - đi làm giao hàng, grap, shipper tháng cũng phải 10tr - muốn nhàn hơn thì vào mấy kcn mà xin làm công nhân. Hay thớt đang làm văn phòng ngại phải va chạm mấy việc chân tay
P/s : thớt có chơi bời gì không vậy

via theNEXTvoz for iPhone
 
Đọc qua thì có thấy có gì đâu mà 44, IQ khá đầu óc linh hoạt thì thiếu gì cách kiếm tiền - đi làm giao hàng, grap, shipper tháng cũng phải 10tr - muốn nhàn hơn thì vào mấy kcn mà xin làm công nhân. Hay thớt đang làm văn phòng ngại phải va chạm mấy việc chân tay
P/s : thớt có chơi bời gì không vậy

via theNEXTvoz for iPhone
Không thím ơi, cuộc đời ngoài chơi chứng và bị chứng chơi thì em chỉ có chơi game. Làm gì có dư tiền chơi bời cái khác :sad:

Nhiều người hỏi sao không xin làm công nhân. Thì người em gầy, sắc mặt hơi kém (đã có vozer gặp xác nhận) , nhiều lần xin làm kế toán văn phòng còn bị đánh rớt vì người ta nghĩ không đủ sức khỏe (so với các ứng viên khác).

Nếu thím là nhà tuyển dụng, có 2 đứa ứng tuyển công nhân (chỉ tiêu 1), là em và 1 đứa ngoại hình bình thường trẻ khỏe, thì thím chọn ai?

Không phải em không muốn tìm việc, nhưng 70 lần phỏng vấn thất bại là bao gồm cả vài việc cần tay chân (nhẹ) rồi ạ.
 
Chân tay lành lặn, hành văn cũng tử tế, biết cái cần nói cái không cần nói. Chả có lý do gì để 44. Ko xin được việc là do chưa đến lúc. Ra làm cái acc xocn chạy kiếm ăn vài ba bữa qua cơn đói đã. Thằng đệ tôi hồi xưa nhà nghèo, đi xin xỏ được con wave tàu ghẻ chủ cho, sáng 5h dậy chở hải sản từ bến ra chợ, 7h về tắm rửa sạch sẽ ăn sáng 8h lên giảng đường học đại học, trưa qua bệnh viện xin cơm từ thiện ăn rồi chiều đi học tiếp, xong về bật app vừa chở khách vừa giao hàng, tối thì mua cơm bụi ăn, nó ko chực bv vì nghĩ là sẽ có người cần nên nó chỉ xin buổi trưa thôi. 11h về nhà học bài 1h đi ngủ. 5 năm đại học ngày nào cũng vậy, chưa kể 2 năm cuối còn chăm thêm đứa em lên phố học cùng vì cha mẹ khó khăn ở quê. Nó chưa 1 ngày than vãn. Giờ nó được thằng bạn ĐH ngày xưa mở cty mời vào làm vì nó quý và nó tin cái nghị lực của thằng này. Lương tháng giờ cũng hơn 20tr, có vợ, sắp có con. Nhắc lại ngày xưa nó vẫn ko 1 câu than khổ. Nó bảo giàu nghèo gì cũng cần nghị lực. Giàu chưa chắc đã sướng, dễ sa ngã, nghèo cũng vậy, dễ bỏ cuộc (như thớt). Nó nghĩ đơn giản lắm, cần gì làm nấy thôi. Cần ăn kiếm ăn, cần học thì đi học, cần lo em gái thì cố thêm tí lo cho em. Cái gì cũng đủ là đc để ko bị áp lực. Chưa bao giờ nó nghĩ là nó phải giàu, phải giỏi, nó chỉ nghĩ thực tại, xa lắm thì 1 tháng, còn chuyện 1 2 năm sau thì nó kệ, nghĩ nhiều lại mệt...
 
dù sao cũng chết thì việc gì phải chết sớm thế làm gì, còn khỏe mạnh thì cứ sống đi, bao h sức khỏe không còn, sống không còn khả năng cảm nhận niềm vui thì lúc đấy chết cũng được
 
Cải thiện bản thân đi thím. Biết mình sức khoẻ kém thì cải thiện sức khoẻ đi đã. Có mấy năm mà k biết đầu tư gym gủng, chạy bộ, bơi lội các kiểu >> sức khoẻ tăng dần.
Sức khoẻ tăng, cơ thể vạm vỡ hơn >> đầu tư vào ngoại ngữ ( ưu tiên tiếng trung, sau đấy tiếng anh)
Ngoại ngữ ổn chút thì xin làm quản lý sản xuất ở kcn >> lương cũng ổn, sg lương cao hơn ngoài mb
Sau đấy trau dồi tiếp chuyên môn, ngoại ngữ rồi học lên bằng này bằng kia, lấy vợ, dồn mua ô tô hoặc mua nhà
Đảm bảo chỉ cần 5 năm kiên trì thì thím sẽ khác ngay.
Tầm này 44 thì mình thiệt, bố mẹ anh chị em thiệt. Còn đâu người ngoài dăm bữa nửa tháng là quên hết. Người ta cũng có việc của ng ta, ai hơi đâu nhớ về 1 người 44 làm gì đâu.
Thôi quên việc 44 và nâng cấp bản thân lên.👌👌👌
 
Không thím ơi, cuộc đời ngoài chơi chứng và bị chứng chơi thì em chỉ có chơi game. Làm gì có dư tiền chơi bời cái khác :sad:

Nhiều người hỏi sao không xin làm công nhân. Thì người em gầy, sắc mặt hơi kém (đã có vozer gặp xác nhận) , nhiều lần xin làm kế toán văn phòng còn bị đánh rớt vì người ta nghĩ không đủ sức khỏe (so với các ứng viên khác).

Nếu thím là nhà tuyển dụng, có 2 đứa ứng tuyển công nhân (chỉ tiêu 1), là em và 1 đứa ngoại hình bình thường trẻ khỏe, thì thím chọn ai?

Không phải em không muốn tìm việc, nhưng 70 lần phỏng vấn thất bại là bao gồm cả vài việc cần tay chân (nhẹ) rồi ạ.
tôi gay gắt với a vì thực ra tôi muốn a tốt, chứ cũng chẳng có ý gì, còn thẳng thớm ra, rất nhiều cái a than vãn tôi cũng có chả khác gì, a bảo a 43 kg thì tôi m73 48kg, chắc so tỉ lệ chiều cao/cân nặng cũng same same a, còn mặt xanh ấy hả, gần như người nào gặp tôi đều bảo nhìn mày như nghiện. Cái vấn đề của a nằm ở cái đầu luôn tìm lý do đổ lỗi cho bản thân chứ chả phải vì gầy hay sk kém hay bla bla gì hết. Tôi cũng hoàn toàn tự lực để có đc ngày hôm nay, tự mình bươn chải, tự mình vươn lên vượt qua bao nhiêu sóng gió mất mát, thậm chí là đau thương. Muốn sống tốt, cái đầu tiên và tiên quyết phải là có ý chí, có hoài bão, có khả năng vượt qua khó khăn. Rên rỉ ỉ ôi, đổ lỗi nó chẳng gq đc bất cứ vấn đề gì, chỉ càng làm a càng ngày càng chết dí dưới đáy xh mà thôi. Nếu xét ra, a còn có nhiều thứ hơn tôi có ở cái thời điểm tôi còn chưa có cái gì đấy a ạ. Tôi còn có thằng bạn cao m55, người chắc nhẹ bằng cái bịch bông, đi con wave ghẻ hỏng răng bánh số 3 số 2 gì đó, mà nó vẫn chạy ship mấy năm trời, giờ cũng kha khá rồi, nó có rên rỉ như a đâu
 
Sửa lần cuối:
Em thất bại rồi, các ct à.

Tối hôm kia em đã quyết định tự t :burn_joss_stick:. Nhưng 44 không đơn giản như tưởng tượng (xin phép không kể rõ cách làm), nửa đêm cơ thể tự phản ứng lại, làm em vẫn sống tới bây giờ.

Loser đến mức không tự quyết định được kết thúc của mình. Bây giờ giống như chơi game có thêm 1 mạng nhưng bối cảnh vẫn như cũ. Nằm hồi tưởng lại quá khứ nhiều lắm, rồi viết được mấy dòng tâm sự này.

Tại sao lại đi đến bước đường cùng này?

Gia đình là nguyên nhân lớn nhất kiến em cảm thấy tuyệt vọng với cuộc đời này, nhưng xin không kể đến ở đây.

Năm nay em vừa tròn 30 tuổi, cái tuổi dở ông dở thằng. Tiền sắp hết, thất nghiệp, gia đình xem như không có, bên cạnh có một cô người yêu nhưng tình trạng cũng giống hệt nhau (cùng 44 chung nhưng méo chết luôn). May mắn là chưa nợ ai xu nào.

Hồi đó, em học đại học ngành quản trị kinh doanh, chẳng có kỹ năng gì lại kém ngoại ngữ, được cái IQ của em tương đối khá, đầu óc linh hoạt. Tốt nghiệp xong được ông bác cho làm quản lý việc thu mua vật tư/quản lý kho của một tập đoàn top đầu ngành gỗ. Làm được 4 năm êm xuôi, nhưng vô tình dính vào drama gia đình sếp + cảm giác chèn ép về lương thưởng (4 năm lương mới tăng thêm 10% so với ban đầu???) nên em nghỉ việc.

Và ác mộng bắt đầu. Em bị tai nạn tay phải nghỉ ngơi 1 năm (hiện tại đã hồi phục 99%), rồi covid qua đi, thị trường việc làm thu hẹp, xin việc mòn mỏi cả năm trời không được. Đỉnh điểm là hơn 70 cuộc phỏng vấn thất bại. Chỗ nào nhận thì 90% em check ra lừa đảo, 10% là chỗ real thì thử việc mới biết công việc gấp đôi gấp ba (kiểu covid xong tinh giản vị trí) nhưng lương gấp 1, được 1-2 tháng lại bỏ vì họ kiếm được người trẻ hơn, hoặc lý do khách quan khác.

Nói ra thì buồn cười, mặt và giọng em quá trẻ (như sinh viên), mà tuổi lại 30. Đi phỏng vấn xin làm cấp quản lý thì chủ họ nói nhìn mặt em trẻ quá, sao nói được cho công nhân nghe (em kinh nghiệm 4 năm cấp quản lý mà họ còn nghi). Còn xin làm cấp nhân viên quèn thì họ chê tuổi 30 già.

Thêm nữa, bẩm sinh cơ thể em gầy yếu (nặng cỡ 43kg), chỉ làm ổn việc văn phòng sổ sách, thỉnh thoảng vận động nhẹ chứ không làm việc tay chân 100% được (có xin cũng không ai nhận). Tính em lại trầm lặng ít nói, ngoài công việc ra thì ít giao tiếp, bạn bè gần như không có, không nhờ vả được ai.

Thế là thất nghiệp 3 năm (có xen lẫn vài tháng thử việc). Rồi tài sản tích cóp bị chia đôi bởi thị trường chứng khoán, số còn lại tiêu dùng tiết kiệm đến giờ là gần hết.

Thật sự mà nói, nếu tìm được việc nào đó phù hợp, lương chỉ cần cơ bản 6tr-7tr/tháng thì vẫn sống được, nhưng số em đen quá, tìm mãi không được.

Gần đây em có bán dần những thứ có giá trị để lấy tiền ăn, nhưng giờ cũng bán hết rồi.

Bây giờ em đang ngồi trên Đà Lạt (trước em sống ở SG), chỉ còn 1 cái xe máy, trong túi 3 triệu đồng, và 7 ngày thuê trọ cuối cùng. Nếu không có gì thay đổi, sau 7 ngày nữa là ra đường ngủ.

Nói thật là em hết cách rồi.

(Hình: Trưa nay vào siêu thị Go Đà Lạt mua bánh mì không 7.5k/ổ + ít sữa đặc, định ăn nguyên ngày, mà về đến dốc phòng trọ thì đổ vỡ mất sữa, thế là gặm bánh mì không nguyên ngày) :surrender:

Edit: Nội dung là nguyên nhân chính dẫn đến tình trạng hiện tại (sắp ra đường ngủ), còn những lý do dẫn đến 44 thì em xin không kể. Tất nhiên chẳng ai chỉ vì thất nghiệp mà 44 đâu.
Chưa nợ mà đã nghĩ tới tự tử rồi b. Thử tìm công việc từ các mối quan hệ xem. Cố lên đời còn dài lắm
 
Tôi nghĩ thớt này còn tỉnh táo, vẫn còn lên cho mn chửi là vẫn còn muốn sống. Nhưng cuộc đời đang bế tắc còn gặp con ny rủ isekai thì khác gì vẽ đường cho hươu chạy. Tôi nghĩ anh chị nên tách nhau ra. Ủa mà thớt 44 thất bại mà k thấy nói gì nhỏ ny nhỉ :shame:
 
tôi gay gắt với a vì thực ra tôi muốn a tốt, chứ cũng chẳng có ý gì, còn thẳng thớm ra, rất nhiều cái a than vãn tôi cũng có chả khác gì, a bảo a 43 kg thì tôi m73 48kg, chắc so tỉ lệ chiều cao/cân nặng cũng same same a, còn mặt xanh ấy hả, gần như người nào gặp tôi đều bảo nhìn mày như nghiện. Cái vấn đề của a nằm ở cái đầu luôn tìm lý do đổ lỗi cho bản thân chứ chả phải vì gầy hay sk kém hay bla bla gì hết. Tôi cũng hoàn toàn tự lực để có đc ngày hôm nay, tự mình bươn chải, tự mình vươn lên vượt qua bao nhiêu sóng gió mất mát, thậm chí là đau thương. Muốn sống tốt, cái đầu tiên và tiên quyết phải là có ý chí, có hoài bão, có khả năng vượt qua khó khăn. Rên rỉ ỉ ôi, đổ lỗi nó chẳng gq đc bất cứ vấn đề gì, chỉ càng làm a càng ngày càng chết dí dưới đáy xh mà thôi. Nếu xét ra, a còn có nhiều thứ hơn tôi có ở cái thời điểm tôi còn chưa có cái gì đấy a ạ. Tôi còn có thằng bạn cao m55, người chắc nhẹ bằng cái bịch bông, đi con wave ghẻ hỏng răng bánh số 3 số 2 gì đó, mà nó vẫn chạy ship mấy năm trời, giờ cũng kha khá rồi, nó có rên rỉ như a đâu
Bác nói hay quá! Tôi thấy chủ thớt này toàn giọng văn than vãn thôi. Than vãn nhiều người nghe cũng thấy tiêu cực thôi chứ chả đc cái gì! Còn xét về hoàn cảnh, như chủ thớt thì tôi nghĩ chả có cái vẹo gì đến mức mà phải nghĩ đến chuyện 44 luôn cơ đấy! Nhục thật!
 
3 năm thất nghiệp thớt có đầu tư được gì cho bản thân hay chỉ ngồi không vậy?
 
Các ông chửi thớt nhiều quá, nào là lành lặn khỏe rồi có ny các thứ. Nhưng thớt này có nói lý do 44 là do gia đình, mỗi nhà mỗi cảnh mỗi người 1 quan điểm các ông phán xét ng ta làm gì ? không cho được lời khuyên thì cũng ko nên nặng lời.
 
đăng ký chạy grab/ giao hàng kiếm cái bỏ mồm trước đi rồi tính tiếp.
Mình nghĩ bạn ko xin được việc là do cái năng lượng bạn mang lại quá u ám chán nản, người đối diện nhìn thấy họ thấy oải.
Ráng sốc lại tinh thần, đi xin việc thì vui vẻ nhanh nhẹn lên, giả vờ cũng được
 
Nãy mới thấy tin tuyển dụng quản lý homestay Đà Lạt đó, tháng 7tr thì phải, ngủ tại homestay, thớt thử kiếm xem có không, fb thì phải
 
nói chung ai có công có việc gì thì giới thiệu cho thằng này làm, còn đừng cho tiền cho bạc gì cả, tiền để làm từ thiện, cho những người ốm đau bệnh tật, những người hoàn toàn mất khả năng lao động. Còn dạng thanh niên kiểu này ko đáng và cũng ko thuộc dạng để cho tiền từ thiện. Mở cái mắt ra mà nhìn có bao nhiêu đứa con gái, bà cô già, người bằng 1 mẩu còn đi ship hàng chở người kìa, mày nhìn mày có thấy ngượng không mà 1 câu 2 câu bế tắc với chả 44. Mà muốn cuộc đời tươi sáng hơn thì việc đầu tiên là bỏ cái con ny đi, y nhau để tốt cho nhau, hướng nhau đến tương lai sáng chứ cái loại yêu nhau đồng lòng 44 thì cút cụ đi cho nhanh, thích double bế tắc, double ngu à?
nể mấy ông xin stk cho thằng sv này, chắc cá kiếm dc 1 mớ r.
yBBewst.png
 
Đệt ông em cùn có nhiều cái giống tôi.
Mà 2 cô cậu đã bết lại còn lên Đà Lạt kiếm việc là dở rồi, trên đấy nó bài người xứ lạ lắm.
Thôi ráng vay mượn quay về sg bình dương kiếm cái gì đó mà làm tạm tính tiếp.
Còn thích bán bánh mì thì ra đảo với tôi :shame:
Lên đà lạt tự tử trong nhà trọ để hại chủ nhà trọ, chẹp
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
Passer,
Người trả lời cuối
assasin13890,
Trả lời
488
Lượt xem
66.733
Quay lại
Lên đầu trang