Em thất bại triệt để rồi.

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề Passer
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Em thất bại rồi, các ct à.

Tối hôm kia em đã quyết định tự t :burn_joss_stick:. Nhưng 44 không đơn giản như tưởng tượng (xin phép không kể rõ cách làm), nửa đêm cơ thể tự phản ứng lại, làm em vẫn sống tới bây giờ.

Loser đến mức không tự quyết định được kết thúc của mình. Bây giờ giống như chơi game có thêm 1 mạng nhưng bối cảnh vẫn như cũ. Nằm hồi tưởng lại quá khứ nhiều lắm, rồi viết được mấy dòng tâm sự này.

Tại sao lại đi đến bước đường cùng này?

Gia đình là nguyên nhân lớn nhất kiến em cảm thấy tuyệt vọng với cuộc đời này, nhưng xin không kể đến ở đây.

Năm nay em vừa tròn 30 tuổi, cái tuổi dở ông dở thằng. Tiền sắp hết, thất nghiệp, gia đình xem như không có, bên cạnh có một cô người yêu nhưng tình trạng cũng giống hệt nhau (cùng 44 chung nhưng méo chết luôn). May mắn là chưa nợ ai xu nào.

Hồi đó, em học đại học ngành quản trị kinh doanh, chẳng có kỹ năng gì lại kém ngoại ngữ, được cái IQ của em tương đối khá, đầu óc linh hoạt. Tốt nghiệp xong được ông bác cho làm quản lý việc thu mua vật tư/quản lý kho của một tập đoàn top đầu ngành gỗ. Làm được 4 năm êm xuôi, nhưng vô tình dính vào drama gia đình sếp + cảm giác chèn ép về lương thưởng (4 năm lương mới tăng thêm 10% so với ban đầu???) nên em nghỉ việc.

Và ác mộng bắt đầu. Em bị tai nạn tay phải nghỉ ngơi 1 năm (hiện tại đã hồi phục 99%), rồi covid qua đi, thị trường việc làm thu hẹp, xin việc mòn mỏi cả năm trời không được. Đỉnh điểm là hơn 70 cuộc phỏng vấn thất bại. Chỗ nào nhận thì 90% em check ra lừa đảo, 10% là chỗ real thì thử việc mới biết công việc gấp đôi gấp ba (kiểu covid xong tinh giản vị trí) nhưng lương gấp 1, được 1-2 tháng lại bỏ vì họ kiếm được người trẻ hơn, hoặc lý do khách quan khác.

Nói ra thì buồn cười, mặt và giọng em quá trẻ (như sinh viên), mà tuổi lại 30. Đi phỏng vấn xin làm cấp quản lý thì chủ họ nói nhìn mặt em trẻ quá, sao nói được cho công nhân nghe (em kinh nghiệm 4 năm cấp quản lý mà họ còn nghi). Còn xin làm cấp nhân viên quèn thì họ chê tuổi 30 già.

Thêm nữa, bẩm sinh cơ thể em gầy yếu (nặng cỡ 43kg), chỉ làm ổn việc văn phòng sổ sách, thỉnh thoảng vận động nhẹ chứ không làm việc tay chân 100% được (có xin cũng không ai nhận). Tính em lại trầm lặng ít nói, ngoài công việc ra thì ít giao tiếp, bạn bè gần như không có, không nhờ vả được ai.

Thế là thất nghiệp 3 năm (có xen lẫn vài tháng thử việc). Rồi tài sản tích cóp bị chia đôi bởi thị trường chứng khoán, số còn lại tiêu dùng tiết kiệm đến giờ là gần hết.

Thật sự mà nói, nếu tìm được việc nào đó phù hợp, lương chỉ cần cơ bản 6tr-7tr/tháng thì vẫn sống được, nhưng số em đen quá, tìm mãi không được.

Gần đây em có bán dần những thứ có giá trị để lấy tiền ăn, nhưng giờ cũng bán hết rồi.

Bây giờ em đang ngồi trên Đà Lạt (trước em sống ở SG), chỉ còn 1 cái xe máy, trong túi 3 triệu đồng, và 7 ngày thuê trọ cuối cùng. Nếu không có gì thay đổi, sau 7 ngày nữa là ra đường ngủ.

Nói thật là em hết cách rồi.

(Hình: Trưa nay vào siêu thị Go Đà Lạt mua bánh mì không 7.5k/ổ + ít sữa đặc, định ăn nguyên ngày, mà về đến dốc phòng trọ thì đổ vỡ mất sữa, thế là gặm bánh mì không nguyên ngày) :surrender:

Edit: Nội dung là nguyên nhân chính dẫn đến tình trạng hiện tại (sắp ra đường ngủ), còn những lý do dẫn đến 44 thì em xin không kể. Tất nhiên chẳng ai chỉ vì thất nghiệp mà 44 đâu.
ra hà nội làm với anh :D
 
Em thất bại rồi, các ct à.

Tối hôm kia em đã quyết định tự t :burn_joss_stick:. Nhưng 44 không đơn giản như tưởng tượng (xin phép không kể rõ cách làm), nửa đêm cơ thể tự phản ứng lại, làm em vẫn sống tới bây giờ.

Loser đến mức không tự quyết định được kết thúc của mình. Bây giờ giống như chơi game có thêm 1 mạng nhưng bối cảnh vẫn như cũ. Nằm hồi tưởng lại quá khứ nhiều lắm, rồi viết được mấy dòng tâm sự này.

Tại sao lại đi đến bước đường cùng này?

Gia đình là nguyên nhân lớn nhất kiến em cảm thấy tuyệt vọng với cuộc đời này, nhưng xin không kể đến ở đây.

Năm nay em vừa tròn 30 tuổi, cái tuổi dở ông dở thằng. Tiền sắp hết, thất nghiệp, gia đình xem như không có, bên cạnh có một cô người yêu nhưng tình trạng cũng giống hệt nhau (cùng 44 chung nhưng méo chết luôn). May mắn là chưa nợ ai xu nào.

Hồi đó, em học đại học ngành quản trị kinh doanh, chẳng có kỹ năng gì lại kém ngoại ngữ, được cái IQ của em tương đối khá, đầu óc linh hoạt. Tốt nghiệp xong được ông bác cho làm quản lý việc thu mua vật tư/quản lý kho của một tập đoàn top đầu ngành gỗ. Làm được 4 năm êm xuôi, nhưng vô tình dính vào drama gia đình sếp + cảm giác chèn ép về lương thưởng (4 năm lương mới tăng thêm 10% so với ban đầu???) nên em nghỉ việc.

Và ác mộng bắt đầu. Em bị tai nạn tay phải nghỉ ngơi 1 năm (hiện tại đã hồi phục 99%), rồi covid qua đi, thị trường việc làm thu hẹp, xin việc mòn mỏi cả năm trời không được. Đỉnh điểm là hơn 70 cuộc phỏng vấn thất bại. Chỗ nào nhận thì 90% em check ra lừa đảo, 10% là chỗ real thì thử việc mới biết công việc gấp đôi gấp ba (kiểu covid xong tinh giản vị trí) nhưng lương gấp 1, được 1-2 tháng lại bỏ vì họ kiếm được người trẻ hơn, hoặc lý do khách quan khác.

Nói ra thì buồn cười, mặt và giọng em quá trẻ (như sinh viên), mà tuổi lại 30. Đi phỏng vấn xin làm cấp quản lý thì chủ họ nói nhìn mặt em trẻ quá, sao nói được cho công nhân nghe (em kinh nghiệm 4 năm cấp quản lý mà họ còn nghi). Còn xin làm cấp nhân viên quèn thì họ chê tuổi 30 già.

Thêm nữa, bẩm sinh cơ thể em gầy yếu (nặng cỡ 43kg), chỉ làm ổn việc văn phòng sổ sách, thỉnh thoảng vận động nhẹ chứ không làm việc tay chân 100% được (có xin cũng không ai nhận). Tính em lại trầm lặng ít nói, ngoài công việc ra thì ít giao tiếp, bạn bè gần như không có, không nhờ vả được ai.

Thế là thất nghiệp 3 năm (có xen lẫn vài tháng thử việc). Rồi tài sản tích cóp bị chia đôi bởi thị trường chứng khoán, số còn lại tiêu dùng tiết kiệm đến giờ là gần hết.

Thật sự mà nói, nếu tìm được việc nào đó phù hợp, lương chỉ cần cơ bản 6tr-7tr/tháng thì vẫn sống được, nhưng số em đen quá, tìm mãi không được.

Gần đây em có bán dần những thứ có giá trị để lấy tiền ăn, nhưng giờ cũng bán hết rồi.

Bây giờ em đang ngồi trên Đà Lạt (trước em sống ở SG), chỉ còn 1 cái xe máy, trong túi 3 triệu đồng, và 7 ngày thuê trọ cuối cùng. Nếu không có gì thay đổi, sau 7 ngày nữa là ra đường ngủ.

Nói thật là em hết cách rồi.

(Hình: Trưa nay vào siêu thị Go Đà Lạt mua bánh mì không 7.5k/ổ + ít sữa đặc, định ăn nguyên ngày, mà về đến dốc phòng trọ thì đổ vỡ mất sữa, thế là gặm bánh mì không nguyên ngày) :surrender:

Edit: Nội dung là nguyên nhân chính dẫn đến tình trạng hiện tại (sắp ra đường ngủ), còn những lý do dẫn đến 44 thì em xin không kể. Tất nhiên chẳng ai chỉ vì thất nghiệp mà 44 đâu.



🌸

Chào bạn,

Tôi là một người xa lạ, nhưng khi đọc những dòng tâm sự của bạn – một người 30 tuổi, từng là quản lý tài năng, giờ đây đối mặt với thất nghiệp, tài sản cạn kiệt, và ý định chấm dứt cuộc đời – trái tim tôi như thắt lại. Tôi không thể tưởng tượng được nỗi đau mà bạn đang mang, từ những ngày tháng mòn mỏi tìm việc, những cú sốc tài chính, đến cảm giác cô đơn giữa Đà Lạt lạnh giá với 3 triệu đồng và 7 ngày trọ cuối cùng. Bạn viết: “Em thất bại rồi, các ct à,” và suýt nữa đã chọn cách rời đi, nhưng cơ thể bạn đã phản kháng, cho bạn thêm một cơ hội – một “mạng” nữa trong trò chơi cuộc đời. Hãy để tôi, với tất cả sự chân thành, nắm tay bạn, và cùng tìm lại ánh sáng nhé.

Bạn à, tôi hiểu cảm giác thất bại đang bóp nghẹt trái tim bạn. 30 tuổi – cái tuổi mà xã hội gọi là “dở ông dở thằng,” nhưng đối với tôi, đó là độ tuổi của sức mạnh và tiềm năng. Bạn từng là một quản lý xuất sắc trong ngành gỗ, với IQ cao và đầu óc linh hoạt. Bạn đã làm việc 4 năm, đối mặt với drama gia đình sếp, chịu đựng mức lương tăng vỏn vẹn 10%, rồi tai nạn tay phải, đại dịch, và hơn 70 cuộc phỏng vấn thất bại. Bạn bị từ chối vì mặt trẻ, tuổi “già,” vì cơ thể gầy yếu, vì tính trầm lặng. Nhưng bạn ơi, những điều đó không định nghĩa bạn là một “loser” – chúng chỉ là thử thách mà cuộc đời đặt ra để kiểm tra sức mạnh của bạn.

Hãy nghĩ về hành trình của bạn như một cơn bão lớn. Bạn đã sống sót qua tai nạn, qua đại dịch, qua 3 năm thất nghiệp với tài sản cạn kiệt – điều mà không phải ai cũng làm được. Bạn vẫn giữ được lòng tự trọng, không nợ ai xu nào, và giờ đây, dù chỉ còn xe máy, 3 triệu đồng, và một ổ bánh mì gặm không, bạn vẫn đang viết những dòng này. Bạn không phải kẻ thua cuộc, bạn là chiến binh – một chiến binh đang mệt mỏi, nhưng vẫn chưa gục ngã. Cơ thể bạn phản kháng cái chết không phải ngẫu nhiên – đó là dấu hiệu rằng bạn còn giá trị, còn ý nghĩa, và còn lý do để sống.

Tôi không biết nguyên nhân sâu xa dẫn bạn đến ý định tự tử – gia đình, như bạn nói, là một phần lớn, nhưng bạn chọn không kể. Tôi tôn trọng điều đó. Nhưng tôi muốn bạn nhìn lại: bạn có một người yêu, dù cũng đang cùng khổ, nhưng vẫn ở bên bạn; bạn có sức khỏe 99% hồi phục; bạn có trí óc thông minh và kinh nghiệm quản lý quý giá. Những điều ấy không phải là con số không. Chúng là ngọn lửa nhỏ, đang chờ bạn thổi bùng lên.

Hãy tưởng tượng một ngày bạn tìm được công việc 6-7 triệu/tháng – như bạn mong muốn. Một công việc văn phòng nhẹ nhàng, phù hợp với sức khỏe và kỹ năng của bạn. Bạn sẽ có tiền thuê trọ, mua bánh mì với sữa đặc, và dần dần xây dựng lại cuộc sống. Tôi biết thị trường việc làm khắc nghiệt, nhưng với trí thông minh của bạn, với sự kiên trì đã đưa bạn qua 70 cuộc phỏng vấn, bạn hoàn toàn có thể. Đà Lạt không phải là điểm kết, mà là nơi bạn có thể bắt đầu lại. Một thành phố yên bình, nơi bạn có thể tìm việc làm thêm, viết lách, hoặc học kỹ năng mới – như ngoại ngữ, mà bạn từng thấy là điểm yếu.

Nhưng hơn tất cả, hãy nghĩ về lý do bạn còn sống. Có thể đó là người yêu của bạn, người cũng đang chiến đấu cùng bạn. Có thể đó là chính bạn – một phần sâu thẳm trong tim bạn vẫn muốn sống, muốn chứng minh rằng bạn không phải kẻ thua cuộc. Hãy cho mình cơ hội, như cách bạn đã cho mình cơ hội khi viết những dòng này. Đừng để 7 ngày tới là kết thúc, mà là khởi đầu. Bán xe máy nếu cần, tìm một công việc nhỏ, liên hệ các trung tâm hỗ trợ việc làm (như Trung tâm Giới thiệu việc làm Đà Lạt), hoặc thậm chí nhờ người yêu cùng lên kế hoạch. Bạn không cô đơn – tôi tin có người ngoài kia sẵn sàng giúp bạn, nếu bạn mở lời.

Tôi đã từng gặp một người trong tour du lịch tại Ninh Bình – một chàng trai từng thất nghiệp 2 năm, gầy gò và trầm lặng như bạn. Anh ấy bắt đầu lại bằng cách làm hướng dẫn viên tự do, dùng kiến thức và sự kiên nhẫn để xây dựng lại cuộc sống. Giờ đây, anh ấy cười rạng rỡ bên gia đình nhỏ. Bạn cũng có thể làm được, nếu bạn cho mình một cơ hội.

Hãy tưởng tượng một tương lai nơi bạn đứng vững, với công việc ổn định, người yêu bên cạnh, và nụ cười trở lại. Đó không phải giấc mơ xa vời – đó là phần thưởng cho sự kiên cường của bạn. Đừng từ bỏ, bạn ơi. Cuộc đời không kết thúc ở bánh mì không hay 3 triệu đồng. Nó kết thúc khi bạn ngừng hy vọng. Hãy đứng dậy, bước tiếp, và để tôi, cùng những người khác, đồng hành cùng bạn. Bạn xứng đáng được sống, được yêu thương, và được hạnh phúc. Hãy bắt đầu từ hôm nay, từ chính Đà Lạt này. ❤️

Thân mến,
[Hồ Hoàng Hiệp - Sale OTA - 0988348391 0942430000]


 
Em thất bại rồi, các ct à.

Tối hôm kia em đã quyết định tự t :burn_joss_stick:. Nhưng 44 không đơn giản như tưởng tượng (xin phép không kể rõ cách làm), nửa đêm cơ thể tự phản ứng lại, làm em vẫn sống tới bây giờ.

Loser đến mức không tự quyết định được kết thúc của mình. Bây giờ giống như chơi game có thêm 1 mạng nhưng bối cảnh vẫn như cũ. Nằm hồi tưởng lại quá khứ nhiều lắm, rồi viết được mấy dòng tâm sự này.

Tại sao lại đi đến bước đường cùng này?

Gia đình là nguyên nhân lớn nhất kiến em cảm thấy tuyệt vọng với cuộc đời này, nhưng xin không kể đến ở đây.

Năm nay em vừa tròn 30 tuổi, cái tuổi dở ông dở thằng. Tiền sắp hết, thất nghiệp, gia đình xem như không có, bên cạnh có một cô người yêu nhưng tình trạng cũng giống hệt nhau (cùng 44 chung nhưng méo chết luôn). May mắn là chưa nợ ai xu nào.

Hồi đó, em học đại học ngành quản trị kinh doanh, chẳng có kỹ năng gì lại kém ngoại ngữ, được cái IQ của em tương đối khá, đầu óc linh hoạt. Tốt nghiệp xong được ông bác cho làm quản lý việc thu mua vật tư/quản lý kho của một tập đoàn top đầu ngành gỗ. Làm được 4 năm êm xuôi, nhưng vô tình dính vào drama gia đình sếp + cảm giác chèn ép về lương thưởng (4 năm lương mới tăng thêm 10% so với ban đầu???) nên em nghỉ việc.

Và ác mộng bắt đầu. Em bị tai nạn tay phải nghỉ ngơi 1 năm (hiện tại đã hồi phục 99%), rồi covid qua đi, thị trường việc làm thu hẹp, xin việc mòn mỏi cả năm trời không được. Đỉnh điểm là hơn 70 cuộc phỏng vấn thất bại. Chỗ nào nhận thì 90% em check ra lừa đảo, 10% là chỗ real thì thử việc mới biết công việc gấp đôi gấp ba (kiểu covid xong tinh giản vị trí) nhưng lương gấp 1, được 1-2 tháng lại bỏ vì họ kiếm được người trẻ hơn, hoặc lý do khách quan khác.

Nói ra thì buồn cười, mặt và giọng em quá trẻ (như sinh viên), mà tuổi lại 30. Đi phỏng vấn xin làm cấp quản lý thì chủ họ nói nhìn mặt em trẻ quá, sao nói được cho công nhân nghe (em kinh nghiệm 4 năm cấp quản lý mà họ còn nghi). Còn xin làm cấp nhân viên quèn thì họ chê tuổi 30 già.

Thêm nữa, bẩm sinh cơ thể em gầy yếu (nặng cỡ 43kg), chỉ làm ổn việc văn phòng sổ sách, thỉnh thoảng vận động nhẹ chứ không làm việc tay chân 100% được (có xin cũng không ai nhận). Tính em lại trầm lặng ít nói, ngoài công việc ra thì ít giao tiếp, bạn bè gần như không có, không nhờ vả được ai.

Thế là thất nghiệp 3 năm (có xen lẫn vài tháng thử việc). Rồi tài sản tích cóp bị chia đôi bởi thị trường chứng khoán, số còn lại tiêu dùng tiết kiệm đến giờ là gần hết.

Thật sự mà nói, nếu tìm được việc nào đó phù hợp, lương chỉ cần cơ bản 6tr-7tr/tháng thì vẫn sống được, nhưng số em đen quá, tìm mãi không được.

Gần đây em có bán dần những thứ có giá trị để lấy tiền ăn, nhưng giờ cũng bán hết rồi.

Bây giờ em đang ngồi trên Đà Lạt (trước em sống ở SG), chỉ còn 1 cái xe máy, trong túi 3 triệu đồng, và 7 ngày thuê trọ cuối cùng. Nếu không có gì thay đổi, sau 7 ngày nữa là ra đường ngủ.

Nói thật là em hết cách rồi.

(Hình: Trưa nay vào siêu thị Go Đà Lạt mua bánh mì không 7.5k/ổ + ít sữa đặc, định ăn nguyên ngày, mà về đến dốc phòng trọ thì đổ vỡ mất sữa, thế là gặm bánh mì không nguyên ngày) :surrender:

Edit: Nội dung là nguyên nhân chính dẫn đến tình trạng hiện tại (sắp ra đường ngủ), còn những lý do dẫn đến 44 thì em xin không kể. Tất nhiên chẳng ai chỉ vì thất nghiệp mà 44 đâu.
Grab đi bro. Vẫn còn con xe mà :D

Vừa chạy grab vừa tìm kiếm thêm việc thôi, đời ai chả có lúc chán chường, vượt qua được mới xứng đáng với việc mình được ra đời chứ :D.
 

🌸

Chào bạn,

Tôi là một người xa lạ, nhưng khi đọc những dòng tâm sự của bạn – một người 30 tuổi, từng là quản lý tài năng, giờ đây đối mặt với thất nghiệp, tài sản cạn kiệt, và ý định chấm dứt cuộc đời – trái tim tôi như thắt lại. Tôi không thể tưởng tượng được nỗi đau mà bạn đang mang, từ những ngày tháng mòn mỏi tìm việc, những cú sốc tài chính, đến cảm giác cô đơn giữa Đà Lạt lạnh giá với 3 triệu đồng và 7 ngày trọ cuối cùng. Bạn viết: “Em thất bại rồi, các ct à,” và suýt nữa đã chọn cách rời đi, nhưng cơ thể bạn đã phản kháng, cho bạn thêm một cơ hội – một “mạng” nữa trong trò chơi cuộc đời. Hãy để tôi, với tất cả sự chân thành, nắm tay bạn, và cùng tìm lại ánh sáng nhé.

Bạn à, tôi hiểu cảm giác thất bại đang bóp nghẹt trái tim bạn. 30 tuổi – cái tuổi mà xã hội gọi là “dở ông dở thằng,” nhưng đối với tôi, đó là độ tuổi của sức mạnh và tiềm năng. Bạn từng là một quản lý xuất sắc trong ngành gỗ, với IQ cao và đầu óc linh hoạt. Bạn đã làm việc 4 năm, đối mặt với drama gia đình sếp, chịu đựng mức lương tăng vỏn vẹn 10%, rồi tai nạn tay phải, đại dịch, và hơn 70 cuộc phỏng vấn thất bại. Bạn bị từ chối vì mặt trẻ, tuổi “già,” vì cơ thể gầy yếu, vì tính trầm lặng. Nhưng bạn ơi, những điều đó không định nghĩa bạn là một “loser” – chúng chỉ là thử thách mà cuộc đời đặt ra để kiểm tra sức mạnh của bạn.

Hãy nghĩ về hành trình của bạn như một cơn bão lớn. Bạn đã sống sót qua tai nạn, qua đại dịch, qua 3 năm thất nghiệp với tài sản cạn kiệt – điều mà không phải ai cũng làm được. Bạn vẫn giữ được lòng tự trọng, không nợ ai xu nào, và giờ đây, dù chỉ còn xe máy, 3 triệu đồng, và một ổ bánh mì gặm không, bạn vẫn đang viết những dòng này. Bạn không phải kẻ thua cuộc, bạn là chiến binh – một chiến binh đang mệt mỏi, nhưng vẫn chưa gục ngã. Cơ thể bạn phản kháng cái chết không phải ngẫu nhiên – đó là dấu hiệu rằng bạn còn giá trị, còn ý nghĩa, và còn lý do để sống.

Tôi không biết nguyên nhân sâu xa dẫn bạn đến ý định tự tử – gia đình, như bạn nói, là một phần lớn, nhưng bạn chọn không kể. Tôi tôn trọng điều đó. Nhưng tôi muốn bạn nhìn lại: bạn có một người yêu, dù cũng đang cùng khổ, nhưng vẫn ở bên bạn; bạn có sức khỏe 99% hồi phục; bạn có trí óc thông minh và kinh nghiệm quản lý quý giá. Những điều ấy không phải là con số không. Chúng là ngọn lửa nhỏ, đang chờ bạn thổi bùng lên.

Hãy tưởng tượng một ngày bạn tìm được công việc 6-7 triệu/tháng – như bạn mong muốn. Một công việc văn phòng nhẹ nhàng, phù hợp với sức khỏe và kỹ năng của bạn. Bạn sẽ có tiền thuê trọ, mua bánh mì với sữa đặc, và dần dần xây dựng lại cuộc sống. Tôi biết thị trường việc làm khắc nghiệt, nhưng với trí thông minh của bạn, với sự kiên trì đã đưa bạn qua 70 cuộc phỏng vấn, bạn hoàn toàn có thể. Đà Lạt không phải là điểm kết, mà là nơi bạn có thể bắt đầu lại. Một thành phố yên bình, nơi bạn có thể tìm việc làm thêm, viết lách, hoặc học kỹ năng mới – như ngoại ngữ, mà bạn từng thấy là điểm yếu.

Nhưng hơn tất cả, hãy nghĩ về lý do bạn còn sống. Có thể đó là người yêu của bạn, người cũng đang chiến đấu cùng bạn. Có thể đó là chính bạn – một phần sâu thẳm trong tim bạn vẫn muốn sống, muốn chứng minh rằng bạn không phải kẻ thua cuộc. Hãy cho mình cơ hội, như cách bạn đã cho mình cơ hội khi viết những dòng này. Đừng để 7 ngày tới là kết thúc, mà là khởi đầu. Bán xe máy nếu cần, tìm một công việc nhỏ, liên hệ các trung tâm hỗ trợ việc làm (như Trung tâm Giới thiệu việc làm Đà Lạt), hoặc thậm chí nhờ người yêu cùng lên kế hoạch. Bạn không cô đơn – tôi tin có người ngoài kia sẵn sàng giúp bạn, nếu bạn mở lời.

Tôi đã từng gặp một người trong tour du lịch tại Ninh Bình – một chàng trai từng thất nghiệp 2 năm, gầy gò và trầm lặng như bạn. Anh ấy bắt đầu lại bằng cách làm hướng dẫn viên tự do, dùng kiến thức và sự kiên nhẫn để xây dựng lại cuộc sống. Giờ đây, anh ấy cười rạng rỡ bên gia đình nhỏ. Bạn cũng có thể làm được, nếu bạn cho mình một cơ hội.

Hãy tưởng tượng một tương lai nơi bạn đứng vững, với công việc ổn định, người yêu bên cạnh, và nụ cười trở lại. Đó không phải giấc mơ xa vời – đó là phần thưởng cho sự kiên cường của bạn. Đừng từ bỏ, bạn ơi. Cuộc đời không kết thúc ở bánh mì không hay 3 triệu đồng. Nó kết thúc khi bạn ngừng hy vọng. Hãy đứng dậy, bước tiếp, và để tôi, cùng những người khác, đồng hành cùng bạn. Bạn xứng đáng được sống, được yêu thương, và được hạnh phúc. Hãy bắt đầu từ hôm nay, từ chính Đà Lạt này. ❤️

Thân mến,
[Hồ Hoàng Hiệp - Sale OTA - 0988348391 0942430000]


cám ơn chat GPT
 
chưa nát lắm, vẫn có người yêu là hơn t rồi
pUeB2Ss.png
mọe ny nó còn còn đồng cam công khổ với hắn qua giai đoạn khó khăn này thì phải biết quý trọng chứ, thời buổi này kiếm đc ny như vậy t thà chết ko buôn... tui đây đang nợ 50tr, tháng lương có 10tr có khi ko tới, nghi tháng sau thất nghiệp đây mà còn chưa nghỉ tới 44, chán ông anh thớt này quá nhỉ
 
Bác còn có ng yêu là vẫn hơn mình ấy, mình loser chả dám yêu ai, sức khỏe yếu ra ngoài đường đã thấy mệt rồi :)) Hồi 2023 cũng có suy nghĩ tiêu cực về 44, nhưng sau đó lại nghĩ: ai r mà chả phải chết, với cũng tiếc công sức nuối nấng chăm bẵm của mẹ mình. Nên thôi sống tiếp, làm hết sức và chơi hết mình, để ko phải tiếc nuối bất cứ điều gì cả. Cứ mỗi lần mệt mỏi, sợ hãi, lại nghĩ đến sự hữu hạn của cuộc đời, lập tức có năng lượng ngay :)))
 
úp lên!
thớt cập nhật tình hình xin việc + định hướng sắp tới đi
 
đệt, ko nợ nần mà tính reset chi vậy pa nội.
Nhiều người đang ở số âm muốn trở về số mo như bạn mà còn chưa đc kìa.
Như mình nợ 2 tỏi, tháng 30 củ tiền lãi. Vợ đang mang bầu đứa thứ 2. Vẫn ăn uống bình thường đây.
Cố gắng tìm 1 điểm tựa, dù nhỏ nhoi, rồi từ từ gầy dựng lên
 
Thớt này giờ tới đâu rồi nhỉ :shame:

úp lên!
thớt cập nhật tình hình xin việc + định hướng sắp tới đi

Số em thật đen như than.
Hôm ngày 9 hết hạn thuê phòng.
Ở ngoài lang thang 1 đêm. Có người bảo chạy xuống Vũng Tàu đăng ký chạy grab, họ hỗ trợ cho bộ đồng phục áo mũ.
Đến Vũng Tàu kiếm được cái phòng trọ bé tí giá 1tr5/tháng, cọc 1tr, hết 2tr5 :too_sad:
Mà có 1 cái bàn dài, không giường đệm. Em lót áo bông cho người yêu nằm trên bàn. Tối em ra siêu thị Coopmart lén nhặt cái thùng carton về cắt ra trải dưới đất ngủ :byebye:
1000005291.jpg

Đến đoạn đăng ký chạy grab thì làm các bước rồi, app bắt đợi xét duyệt. Và đến tận giờ phút này nó vẫn chưa duyệt, em chạy lên văn phòng grab hỏi thì nhân viên hành chính ở đó nói đợi ít nhất 1 tuần nha. :surrender:
Mé trong túi còn hơn 700k. Mà chẳng biết 1 tuần sau nó duyệt chưa, hay delay đến khi nào. Sao em hỏi mấy ông grab ngoài đường ai cũng nói sáng đăng ký chiều chạy được luôn?? Tới lượt em thì... :surrender:
1000005289.jpg

Thông tin thêm là pháp lý em sạch tuyệt đối + chưa từng vay nợ/trả góp.

Đến sáng nay, 1 khách sạn ở Đà Lạt nhận làm lễ tân + dọn phòng (phỏng vấn từ ngày 6 mà giờ mới trả lời :burn_joss_stick:), lương 8tr.
1000005288.jpg


Giờ định chạy đến đó nhận việc.
Thương lượng với chủ trọ hiện tại, xin trả phòng, thì họ bảo sẽ đăng tin tìm người khác thuê, khi nào có thì họ mới chuyển trả cho 1tr5 (mất 1tr tiền cọc).

Sáng mai em đi Đà Lạt, chuẩn bị 14 nhận việc. Em thì ở trong chỗ làm luôn cũng được (họ cho phép), nhưng phải kiếm chỗ cho người yêu ngủ.

Theo tính toán thì đến sáng ngày 14 chỉ còn 500k. Đang tìm hiểu vay app viettel money, không biết nó cho vay một ít tiền xoay sở được không. Nát lắm rồi. :too_sad:
 
Em có 1 acc liên quân.
1 skin 3s, tuyệt sắc, flo seven, 16 skin 2s, 371 skin. Sạch thông tin, chính chủ. Nếu có thím nào đồng ý cầm hộ em 2tr5 (mua luôn cũng được, cầm ít hơn cũng được) thì inbox em ạ :burn_joss_stick:
 
Bết thì grab, bết nữa không có xe thì kiếm việc bốc vác, phụ hồ mà làm. Muốn 44 chứng tỏ không gia đình, không bạn bè, không mục đích sống. Còn nếu có một trong những thứ trên mà lại 44 thì đúng kiểu sống cũng làm rác, mà là loại rác không thể tái chế luôn.
 
Số em thật đen như than.
Hôm ngày 9 hết hạn thuê phòng.
Ở ngoài lang thang 1 đêm. Có người bảo chạy xuống Vũng Tàu đăng ký chạy grab, họ hỗ trợ cho bộ đồng phục áo mũ.
Đến Vũng Tàu kiếm được cái phòng trọ bé tí giá 1tr5/tháng, cọc 1tr, hết 2tr5 :too_sad:
Mà có 1 cái bàn dài, không giường đệm. Em lót áo bông cho người yêu nằm trên bàn. Tối em ra siêu thị Coopmart lén nhặt cái thùng carton về cắt ra trải dưới đất ngủ :byebye:
Xem tệp đính kèm 3186645
Đến đoạn đăng ký chạy grab thì làm các bước rồi, app bắt đợi xét duyệt. Và đến tận giờ phút này nó vẫn chưa duyệt, em chạy lên văn phòng grab hỏi thì nhân viên hành chính ở đó nói đợi ít nhất 1 tuần nha. :surrender:
Mé trong túi còn hơn 700k. Mà chẳng biết 1 tuần sau nó duyệt chưa, hay delay đến khi nào. Sao em hỏi mấy ông grab ngoài đường ai cũng nói sáng đăng ký chiều chạy được luôn?? Tới lượt em thì... :surrender:
Xem tệp đính kèm 3186650
Thông tin thêm là pháp lý em sạch tuyệt đối + chưa từng vay nợ/trả góp.

Đến sáng nay, 1 khách sạn ở Đà Lạt nhận làm lễ tân + dọn phòng (phỏng vấn từ ngày 6 mà giờ mới trả lời :burn_joss_stick:), lương 8tr.Xem tệp đính kèm 3186629

Giờ định chạy đến đó nhận việc.
Thương lượng với chủ trọ hiện tại, xin trả phòng, thì họ bảo sẽ đăng tin tìm người khác thuê, khi nào có thì họ mới chuyển trả cho 1tr5 (mất 1tr tiền cọc).

Sáng mai em đi Đà Lạt, chuẩn bị 14 nhận việc. Em thì ở trong chỗ làm luôn cũng được (họ cho phép), nhưng phải kiếm chỗ cho người yêu ngủ.

Theo tính toán thì đến sáng ngày 14 chỉ còn 500k. Đang tìm hiểu vay app viettel money, không biết nó cho vay một ít tiền xoay sở được không. Nát lắm rồi. :too_sad:
tôi thấy ông đang nắm giữ một gia tài đấy, có bé ny đồng cam cộng khổ vậy là tuyệt vời rồi, gáng cày đi fen
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
Passer,
Người trả lời cuối
assasin13890,
Trả lời
488
Lượt xem
66.650
Quay lại
Lên đầu trang