Gian lận thi cử: có lẽ đã đến lúc nhìn lại chính cơ chế của kỳ thi

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề luciferkhanh
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

luciferkhanh

Đã tốn tiền
Sau mỗi vụ gian lận thi cử, dư luận lại dồn sự chú ý vào câu hỏi: “Ai sai?”. Theo tôi, câu hỏi đáng đặt ra hơn là: “Tại sao những vụ việc như vậy vẫn liên tục có đất để xảy ra?”


Cá nhân tôi cho rằng, từ khi Bộ Giáo dục gộp kỳ thi tốt nghiệp THPT và tuyển sinh đại học thành một kỳ thi duy nhất, hệ thống đã vô tình tạo ra động cơ rất lớn cho hành vi gian lận.


Ngày trước, thi tốt nghiệp chủ yếu để xét tốt nghiệp. Có tiêu cực thì mục đích cũng chỉ là giúp học sinh “đủ điểm đỗ”. Còn muốn vào đại học, đặc biệt là các trường tốp đầu, học sinh vẫn phải vượt qua một kỳ thi khác do các trường đại học tổ chức. Hai mục tiêu tách biệt nên giá trị của một kỳ thi cũng được giới hạn.


Ngày nay thì khác.


Chỉ một vài điểm số có thể quyết định tất cả: đỗ hay trượt đại học, vào được ngành Y, Công an, Quân đội hay không, có học bổng hay không, thậm chí ảnh hưởng đến cả sự nghiệp sau này. Khi một kỳ thi quyết định cả tấm bằng tốt nghiệp lẫn cánh cửa đại học, thì giá trị của mỗi điểm thi tăng lên gấp nhiều lần. Và khi lợi ích tăng lên, động cơ gian lận cũng tăng theo. Đó là quy luật rất bình thường của bất kỳ hệ thống nào.


Nhưng theo tôi, vấn đề chưa dừng ở đó.


Điều đáng nói là một kỳ thi có giá trị rất lớn lại được tổ chức chủ yếu tại địa phương.


Địa phương hiểu rõ học sinh của mình, hiểu rõ phụ huynh, hiểu rõ các mối quan hệ và cũng chịu không ít áp lực về thành tích. Trong môi trường đó, chỉ cần một vài cá nhân thiếu liêm chính, hoặc một vài mắt xích buông lỏng trách nhiệm, thì nguy cơ phát sinh tiêu cực sẽ cao hơn rất nhiều so với một kỳ thi được tổ chức độc lập bởi các trường đại học hoặc một đơn vị bên ngoài.


Tôi không nói tất cả địa phương đều như vậy. Thực tế, đa số vẫn tổ chức nghiêm túc. Nhưng khi thiết kế một hệ thống quốc gia, không thể chỉ dựa vào giả định rằng tất cả mọi người đều sẽ luôn làm đúng. Một hệ thống tốt phải được thiết kế để ngay cả khi xuất hiện người có động cơ xấu, họ cũng không có cơ hội hoặc không dám thực hiện.


Nhìn lại lịch sử sẽ thấy điều này không phải mới.


Những năm 2000, khi kỳ thi tốt nghiệp do địa phương tổ chức, chuyện coi thi lỏng lẻo, quay cóp, truyền bài từng diễn ra ở không ít nơi. Sau đó, Bộ Giáo dục đã phải tăng cường thanh tra, điều động cán bộ từ nơi khác đến coi thi, siết chặt quy chế thì tình hình mới dần được cải thiện.


Rồi đến năm 2018, cả nước chấn động với Hà Giang, Sơn La, Hòa Bình. Và giờ đây lại xuất hiện vụ việc ở Tuyên Quang. Theo tôi, đây không nên chỉ được nhìn nhận là những vụ việc cá biệt, mà là lời cảnh báo rằng hệ thống vẫn còn những lỗ hổng đáng suy nghĩ.


Nhiều người nói: “Lỗi là do con người, không phải do cơ chế.”


Tôi chỉ đồng ý một nửa.


Con người sai thì phải xử lý thật nghiêm. Nhưng một cơ chế tốt không chỉ trừng phạt người làm sai, mà còn phải hạn chế tối đa khả năng phát sinh cái sai ngay từ đầu. Nếu một cơ chế khiến phần thưởng của việc gian lận quá lớn, trong khi việc tổ chức lại dựa nhiều vào những mối quan hệ tại địa phương, thì bản thân cơ chế đó cũng cần được xem xét lại.


Tôi không khẳng định rằng phải quay trở lại mô hình hai kỳ thi như trước. Nhưng tôi tin rằng, nếu chúng ta chỉ xử lý vài cá nhân vi phạm mà không dám nhìn thẳng vào những bất cập trong cách thiết kế hệ thống, thì vài năm nữa rất có thể chúng ta sẽ lại nghe tên một địa phương khác trong một vụ gian lận mới.


Theo tôi, muốn chống tiêu cực trong thi cử thì không chỉ cần người tốt, mà còn cần một cơ chế đủ tốt để người xấu cũng không còn cơ hội và động lực để gian lận.
 
Sau mỗi vụ gian lận thi cử, dư luận lại dồn sự chú ý vào câu hỏi: “Ai sai?”. Theo tôi, câu hỏi đáng đặt ra hơn là: “Tại sao những vụ việc như vậy vẫn liên tục có đất để xảy ra?”


Cá nhân tôi cho rằng, từ khi Bộ Giáo dục gộp kỳ thi tốt nghiệp THPT và tuyển sinh đại học thành một kỳ thi duy nhất, hệ thống đã vô tình tạo ra động cơ rất lớn cho hành vi gian lận.


Ngày trước, thi tốt nghiệp chủ yếu để xét tốt nghiệp. Có tiêu cực thì mục đích cũng chỉ là giúp học sinh “đủ điểm đỗ”. Còn muốn vào đại học, đặc biệt là các trường tốp đầu, học sinh vẫn phải vượt qua một kỳ thi khác do các trường đại học tổ chức. Hai mục tiêu tách biệt nên giá trị của một kỳ thi cũng được giới hạn.


Ngày nay thì khác.


Chỉ một vài điểm số có thể quyết định tất cả: đỗ hay trượt đại học, vào được ngành Y, Công an, Quân đội hay không, có học bổng hay không, thậm chí ảnh hưởng đến cả sự nghiệp sau này. Khi một kỳ thi quyết định cả tấm bằng tốt nghiệp lẫn cánh cửa đại học, thì giá trị của mỗi điểm thi tăng lên gấp nhiều lần. Và khi lợi ích tăng lên, động cơ gian lận cũng tăng theo. Đó là quy luật rất bình thường của bất kỳ hệ thống nào.


Nhưng theo tôi, vấn đề chưa dừng ở đó.


Điều đáng nói là một kỳ thi có giá trị rất lớn lại được tổ chức chủ yếu tại địa phương.


Địa phương hiểu rõ học sinh của mình, hiểu rõ phụ huynh, hiểu rõ các mối quan hệ và cũng chịu không ít áp lực về thành tích. Trong môi trường đó, chỉ cần một vài cá nhân thiếu liêm chính, hoặc một vài mắt xích buông lỏng trách nhiệm, thì nguy cơ phát sinh tiêu cực sẽ cao hơn rất nhiều so với một kỳ thi được tổ chức độc lập bởi các trường đại học hoặc một đơn vị bên ngoài.


Tôi không nói tất cả địa phương đều như vậy. Thực tế, đa số vẫn tổ chức nghiêm túc. Nhưng khi thiết kế một hệ thống quốc gia, không thể chỉ dựa vào giả định rằng tất cả mọi người đều sẽ luôn làm đúng. Một hệ thống tốt phải được thiết kế để ngay cả khi xuất hiện người có động cơ xấu, họ cũng không có cơ hội hoặc không dám thực hiện.


Nhìn lại lịch sử sẽ thấy điều này không phải mới.


Những năm 2000, khi kỳ thi tốt nghiệp do địa phương tổ chức, chuyện coi thi lỏng lẻo, quay cóp, truyền bài từng diễn ra ở không ít nơi. Sau đó, Bộ Giáo dục đã phải tăng cường thanh tra, điều động cán bộ từ nơi khác đến coi thi, siết chặt quy chế thì tình hình mới dần được cải thiện.


Rồi đến năm 2018, cả nước chấn động với Hà Giang, Sơn La, Hòa Bình. Và giờ đây lại xuất hiện vụ việc ở Tuyên Quang. Theo tôi, đây không nên chỉ được nhìn nhận là những vụ việc cá biệt, mà là lời cảnh báo rằng hệ thống vẫn còn những lỗ hổng đáng suy nghĩ.


Nhiều người nói: “Lỗi là do con người, không phải do cơ chế.”


Tôi chỉ đồng ý một nửa.


Con người sai thì phải xử lý thật nghiêm. Nhưng một cơ chế tốt không chỉ trừng phạt người làm sai, mà còn phải hạn chế tối đa khả năng phát sinh cái sai ngay từ đầu. Nếu một cơ chế khiến phần thưởng của việc gian lận quá lớn, trong khi việc tổ chức lại dựa nhiều vào những mối quan hệ tại địa phương, thì bản thân cơ chế đó cũng cần được xem xét lại.


Tôi không khẳng định rằng phải quay trở lại mô hình hai kỳ thi như trước. Nhưng tôi tin rằng, nếu chúng ta chỉ xử lý vài cá nhân vi phạm mà không dám nhìn thẳng vào những bất cập trong cách thiết kế hệ thống, thì vài năm nữa rất có thể chúng ta sẽ lại nghe tên một địa phương khác trong một vụ gian lận mới.


Theo tôi, muốn chống tiêu cực trong thi cử thì không chỉ cần người tốt, mà còn cần một cơ chế đủ tốt để người xấu cũng không còn cơ hội và động lực để gian lận.
Đức
 
Sau mỗi vụ gian lận thi cử, dư luận lại dồn sự chú ý vào câu hỏi: “Ai sai?”. Theo tôi, câu hỏi đáng đặt ra hơn là: “Tại sao những vụ việc như vậy vẫn liên tục có đất để xảy ra?”


Cá nhân tôi cho rằng, từ khi Bộ Giáo dục gộp kỳ thi tốt nghiệp THPT và tuyển sinh đại học thành một kỳ thi duy nhất, hệ thống đã vô tình tạo ra động cơ rất lớn cho hành vi gian lận.


Ngày trước, thi tốt nghiệp chủ yếu để xét tốt nghiệp. Có tiêu cực thì mục đích cũng chỉ là giúp học sinh “đủ điểm đỗ”. Còn muốn vào đại học, đặc biệt là các trường tốp đầu, học sinh vẫn phải vượt qua một kỳ thi khác do các trường đại học tổ chức. Hai mục tiêu tách biệt nên giá trị của một kỳ thi cũng được giới hạn.


Ngày nay thì khác.


Chỉ một vài điểm số có thể quyết định tất cả: đỗ hay trượt đại học, vào được ngành Y, Công an, Quân đội hay không, có học bổng hay không, thậm chí ảnh hưởng đến cả sự nghiệp sau này. Khi một kỳ thi quyết định cả tấm bằng tốt nghiệp lẫn cánh cửa đại học, thì giá trị của mỗi điểm thi tăng lên gấp nhiều lần. Và khi lợi ích tăng lên, động cơ gian lận cũng tăng theo. Đó là quy luật rất bình thường của bất kỳ hệ thống nào.


Nhưng theo tôi, vấn đề chưa dừng ở đó.


Điều đáng nói là một kỳ thi có giá trị rất lớn lại được tổ chức chủ yếu tại địa phương.


Địa phương hiểu rõ học sinh của mình, hiểu rõ phụ huynh, hiểu rõ các mối quan hệ và cũng chịu không ít áp lực về thành tích. Trong môi trường đó, chỉ cần một vài cá nhân thiếu liêm chính, hoặc một vài mắt xích buông lỏng trách nhiệm, thì nguy cơ phát sinh tiêu cực sẽ cao hơn rất nhiều so với một kỳ thi được tổ chức độc lập bởi các trường đại học hoặc một đơn vị bên ngoài.


Tôi không nói tất cả địa phương đều như vậy. Thực tế, đa số vẫn tổ chức nghiêm túc. Nhưng khi thiết kế một hệ thống quốc gia, không thể chỉ dựa vào giả định rằng tất cả mọi người đều sẽ luôn làm đúng. Một hệ thống tốt phải được thiết kế để ngay cả khi xuất hiện người có động cơ xấu, họ cũng không có cơ hội hoặc không dám thực hiện.


Nhìn lại lịch sử sẽ thấy điều này không phải mới.


Những năm 2000, khi kỳ thi tốt nghiệp do địa phương tổ chức, chuyện coi thi lỏng lẻo, quay cóp, truyền bài từng diễn ra ở không ít nơi. Sau đó, Bộ Giáo dục đã phải tăng cường thanh tra, điều động cán bộ từ nơi khác đến coi thi, siết chặt quy chế thì tình hình mới dần được cải thiện.


Rồi đến năm 2018, cả nước chấn động với Hà Giang, Sơn La, Hòa Bình. Và giờ đây lại xuất hiện vụ việc ở Tuyên Quang. Theo tôi, đây không nên chỉ được nhìn nhận là những vụ việc cá biệt, mà là lời cảnh báo rằng hệ thống vẫn còn những lỗ hổng đáng suy nghĩ.


Nhiều người nói: “Lỗi là do con người, không phải do cơ chế.”


Tôi chỉ đồng ý một nửa.


Con người sai thì phải xử lý thật nghiêm. Nhưng một cơ chế tốt không chỉ trừng phạt người làm sai, mà còn phải hạn chế tối đa khả năng phát sinh cái sai ngay từ đầu. Nếu một cơ chế khiến phần thưởng của việc gian lận quá lớn, trong khi việc tổ chức lại dựa nhiều vào những mối quan hệ tại địa phương, thì bản thân cơ chế đó cũng cần được xem xét lại.


Tôi không khẳng định rằng phải quay trở lại mô hình hai kỳ thi như trước. Nhưng tôi tin rằng, nếu chúng ta chỉ xử lý vài cá nhân vi phạm mà không dám nhìn thẳng vào những bất cập trong cách thiết kế hệ thống, thì vài năm nữa rất có thể chúng ta sẽ lại nghe tên một địa phương khác trong một vụ gian lận mới.


Theo tôi, muốn chống tiêu cực trong thi cử thì không chỉ cần người tốt, mà còn cần một cơ chế đủ tốt để người xấu cũng không còn cơ hội và động lực để gian lận.
ông vo ve này nói ít thôi đau đầu lắm, có 30 củ chưa
 
phạt thật nặng, đến mức chỉ bộ trưởng mới gánh được thì tiêu cực sẽ giảm vô hạn bằng 0. Tất nhiên ko hết đc rồi, người làm mà có phải máy làm đâu. Tổ chức ưu tiên tiện lợi cho sinh viên vậy nên ko có đổi điếc gì hết. Chỉ tổ chức giám sát thêm hoặc ứng dụng công nghệ các thứ. o_O
Không hiểu sao lại ko được phép sử dụng camera trong phòng thi nhỉ? Thấy bảo phòng nào có là niêm phong hết.
 
Dài quá, đợi tóm tắt
tóm lại là như này. olympic toán quốc tế lại để mỗi quốc gia tự coi thi thay vì đến tận nơi tổ chức giải để thi.
cái cơ bản ai cũng nhìn ra mà mấy thằng cha lên bảo tiêu cực thì ở đâu cũng có.
 
Cá nhân tôi cho rằng, từ khi Bộ Giáo dục gộp kỳ thi tốt nghiệp THPT và tuyển sinh đại học thành một kỳ thi duy nhất, hệ thống đã vô tình tạo ra động cơ rất lớn cho hành vi gian lận.


Ngày trước, thi tốt nghiệp chủ yếu để xét tốt nghiệp. Có tiêu cực thì mục đích cũng chỉ là giúp học sinh “đủ điểm đỗ”. Còn muốn vào đại học, đặc biệt là các trường tốp đầu, học sinh vẫn phải vượt qua một kỳ thi khác do các trường đại học tổ chức. Hai mục tiêu tách biệt nên giá trị của một kỳ thi cũng được giới hạn.


Ngày nay thì khác.


Chỉ một vài điểm số có thể quyết định tất cả: đỗ hay trượt đại học, vào được ngành Y, Công an, Quân đội hay không, có học bổng hay không, thậm chí ảnh hưởng đến cả sự nghiệp sau này. Khi một kỳ thi quyết định cả tấm bằng tốt nghiệp lẫn cánh cửa đại học, thì giá trị của mỗi điểm thi tăng lên gấp nhiều lần. Và khi lợi ích tăng lên, động cơ gian lận cũng tăng theo. Đó là quy luật rất bình thường của bất kỳ hệ thống nào.

tôi vẫn chưa hiểu tại sao gộp lại tạo động cơ rất lớn cho hành vi gian lận. Ngày xưa thì cũng có gian lận ở kỳ thi đại học thôi chả qua là anh ko biết chứ ko có nghĩa là nó không có.

Cái việc gộp hay ko gộp nó chả liên quan gì tới động cơ gian lận lớn hơn. Ngày xưa hay ngày nay thì việc thi tốt nghiệp vẫn khá dễ dàng. Ngày nay a vào phòng thi lụi bừa full 1 đáp án cũng đỗ tốt nghiệp. Tôi nghĩ bộ giáo dục chủ đích làm vậy để cho nhiều đứa có cơ hội đi làm công nhân, xklđ sớm và cũng bỏ luôn cái tình trạng tổ chức riêng nhưng cũng có gian lận. Còn những đứa nào mục tiêu đại học top thì nó quan tâm gì tới cái điểm tốt nghiệp nữa mà bảo giá trị mỗi điểm bây h hơn hả anh.
 
tôi vẫn chưa hiểu tại sao gộp lại tạo động cơ rất lớn cho hành vi gian lận. Ngày xưa thì cũng có gian lận ở kỳ thi đại học thôi chả qua là anh ko biết chứ ko có nghĩa là nó không có.

Cái việc gộp hay ko gộp nó chả liên quan gì tới động cơ gian lận lớn hơn. Ngày xưa hay ngày nay thì việc thi tốt nghiệp vẫn khá dễ dàng. Ngày nay a vào phòng thi lụi bừa full 1 đáp án cũng đỗ tốt nghiệp. Tôi nghĩ bộ giáo dục chủ đích làm vậy để cho nhiều đứa có cơ hội đi làm công nhân, xklđ sớm và cũng bỏ luôn cái tình trạng tổ chức riêng nhưng cũng có gian lận. Còn những đứa nào mục tiêu đại học top thì nó quan tâm gì tới cái điểm tốt nghiệp nữa mà bảo giá trị mỗi điểm bây h hơn hả anh.
Thi riêng ở trường ĐH bạn không thể gian lận 1 cách công khai được, 1 phòng thi giữa rất nhiều thí sinh lạ lẫm, 0 quen biết nhau, bạn là người gian lận bạn tính gian lận ntn ? Ok nếu ở khâu chấm thi Hiệu trưởng đặc cách chấm cho bạn 10 điểm, thì đấy cũng chỉ là 1 cá thể, thức là quan hệ XIN - CHO, chứ không thể MUA được nhé. Nói không phải là 0 có TIÊU CỰC, nhưng nó là TIÊU CỰC CỤC BỘ, 0 ảnh hưởng nhiều, quan hệ XIN - CHO, chứ không thể MUA.
Còn thi chung thì sao, Bí thư tỉnh uỷ là ai ? Chủ tịch tỉnh là ai ? Giám đốc CA tỉnh là ai ? Bí thư, Chủ tịch huyện là ai ? Trưởng CA huyện là ai ?
1 điểm thi có từ 4-6 chiến sĩ CA trực ban ? Là con ong, con ve hay sao mà lọt vào nhắc bài như đi chợ vậy ? 2018 hay kể cả 2026 hay những vụ chưa được công khai ra nó đều giống nhau hết cả, "TÔI THƯƠNG HỌC SINH QUÁ NÊN TÔI NHẮC BÀI, CHẤM ĐIỂM CAO LÊN CHO CÁC EM, KHÔNG CÓ Ý ĐỊNH VỤ LỢI" ? nghe có giống trẻ con đang nói dối KHÔNG ?
Cái người ta cho bạn xem, bạn đọc là cái người ta muốn, bạn về kiểm tra xem lan can vs cửa sổ nhà mình có chắc không đã ?
Khi quyền lực và tiền bạc thực sự, bạn mới thấy mình chả là cái gì cả.


1784467161205.webp
 
Thi riêng ở trường ĐH bạn không thể gian lận 1 cách công khai được, 1 phòng thi giữa rất nhiều thí sinh lạ lẫm, 0 quen biết nhau, bạn là người gian lận bạn tính gian lận ntn ? Ok nếu ở khâu chấm thi Hiệu trưởng đặc cách chấm cho bạn 10 điểm, thì đấy cũng chỉ là 1 cá thể, thức là quan hệ XIN - CHO, chứ không thể MUA được nhé. Nói không phải là 0 có TIÊU CỰC, nhưng nó là TIÊU CỰC CỤC BỘ, 0 ảnh hưởng nhiều, quan hệ XIN - CHO, chứ không thể MUA.
Còn thi chung thì sao, Bí thư tỉnh uỷ là ai ? Chủ tịch tỉnh là ai ? Giám đốc CA tỉnh là ai ? Bí thư, Chủ tịch huyện là ai ? Trưởng CA huyện là ai ?
1 điểm thi có từ 4-6 chiến sĩ CA trực ban ? Là con ong, con ve hay sao mà lọt vào nhắc bài như đi chợ vậy ? 2018 hay kể cả 2026 hay những vụ chưa được công khai ra nó đều giống nhau hết cả, "TÔI THƯƠNG HỌC SINH QUÁ NÊN TÔI NHẮC BÀI, CHẤM ĐIỂM CAO LÊN CHO CÁC EM, KHÔNG CÓ Ý ĐỊNH VỤ LỢI" ? nghe có giống trẻ con đang nói dối KHÔNG ?
Cái người ta cho bạn xem, bạn đọc là cái người ta muốn, bạn về kiểm tra xem lan can vs cửa sổ nhà mình có chắc không đã ?
Khi quyền lực và tiền bạc thực sự, bạn mới thấy mình chả là cái gì cả.


Xem tệp đính kèm 3719990

thế nguyên nhân là địa điểm thi chứ đâu phải thi gộp hay ko mà dẫn tới gian lận. Thiếu gì cách chống gian lận, chả qua nhà nước chả quan tâm vì bao nhiêu năm nghĩ ổn.
 
Mình nghĩ câu hỏi đầu tiên nên là: Người ta có thực sự muốn chống tiêu cực hay không?
Nếu có thì "Người ta" ở đây là ai? :)
Ví như mấy địa phương nghèo có thực sự muốn thoát nghèo hay không :D
 
thế nguyên nhân là địa điểm thi chứ đâu phải thi gộp hay ko mà dẫn tới gian lận. Thiếu gì cách chống gian lận, chả qua nhà nước chả quan tâm vì bao nhiêu năm nghĩ ổn.
người đứng đầu tỉnh còn kêu " Không biết" thì chống gian lận với ai à bạn.
Trung Quốc nó 1 tỷ 8 dân đấy, 6-7 đề thi theo vùng nó vẫn làm được đấy thôi, chứ 100tr dân Việt thì muỗi ăn thua gì, sao vẫn không quản lý dc, vẫn tiêu cực.
Vì bên mình SAI ngta không sợ, cùng lắm kiểm điểm là hết, gian lận điểm cũg toàn thi vào Qd vs CA chứ có dám vào y vs các ngành kỹ thuật bách khoa đâu, vì vào đó học dốt là lòi ra ngay
 
Mình nghĩ câu hỏi đầu tiên nên là: Người ta có thực sự muốn chống tiêu cực hay không?
Nếu có thì "Người ta" ở đây là ai? :)
Ví như mấy địa phương nghèo có thực sự muốn thoát nghèo hay không :D
có tỉnh nó nghèo thật mà, như Bắc Kạn ấy, toàn chó ăn đá gà ăn sỏi thì nghèo vẫn hoàn nghèo thôi, thu không đủ chi, trước sát nhập đã nghèo, giờ sát nhập lại càng nghèo hơn
 
thi cử nó chỉ là 1 trò chơi thôi, ng tốn nhiều tiền hơn thì mua được cái danh to hơn :byebye:
 
Thực ra từ hồi đê xuất gộp vào thi 2 chung từ 2015 thì ai cũng biết nó tồn tại lỗ hổng rồi và để rồi chưa đầy 3 năm đã xuất hiện một vụ gian lận chưa từng có tiền lệ ở Hà Giang. Vấn đề là ai cũng biết nó sai, ai cũng thấy nó sai, nhưng vì sao cái sai đấy vẫn tồn tại thì câu hỏi lúc này nên đặt ra là ai sẽ là người hưởng lợi nhất từ những cái sai đó
ykkp4yv.png
 
Thực ra từ hồi đê xuất gộp vào thi 2 chung từ 2015 thì ai cũng biết nó tồn tại lỗ hổng rồi và để rồi chưa đầy 3 năm đã xuất hiện một vụ gian lận chưa từng có tiền lệ ở Hà Giang. Vấn đề là ai cũng biết nó sai, ai cũng thấy nó sai, nhưng vì sao cái sai đấy vẫn tồn tại thì câu hỏi lúc này nên đặt ra là ai sẽ là người hưởng lợi nhất từ những cái sai đó
ykkp4yv.png
1 người từng liên quan trực tiếp đến sai phạm năm 2018 tại Hà Giang lại tiếp tục nằm trong hội đồng thi tại Tuyên Quang 2026. Chuyện đúng chỉ có xứ sở thần tiên.
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
luciferkhanh,
Người trả lời cuối
Lilianna Gracefallen,
Trả lời
23
Lượt xem
3.544
Quay lại
Lên đầu trang