thảo luận Hang MU

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề GioThangMuoi
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Trạng thái
Không mở để trả lời thêm.
ĐIỂM CHUNG CỦA NHỮNG TEN HAG, PEP GUARDIOLA, KLOPP, TUCHEL, CONTE…LÀ GÌ? HỌ KHÔNG THỂ “LÀM PHÉP”.

Các HLV giỏi biết cách đặt cầu thủ vào vai trò có thể tối ưu hóa bộ kĩ năng của họ, chứ không thể nào dạy những kĩ năng mà ngay lập tức nâng tầm cầu thủ đó lên một tầm cao mới. HLV giao cho cầu thủ vào một vai trò yêu cầu họ làm việc mà họ giỏi và bớt đi những việc mà họ kém. Đơn giản là thế. Hãy lấy ví dụ về những cái tên đang thi đấu cực kì tệ và bỗng nhiên tỏa sáng khi được làm việc dưới tay một HLV khác.

Jorginho là một regista hiện đại, một deep-lying playmaker và thi đấu ở đáy hàng tiền vệ - vị trí mà chúng ta thường thấy của một tiền vệ phòng ngự. Nhưng Jorginho không giỏi việc đó. Anh không giỏi trong những pha tranh chấp tay đôi, không giỏi trong việc tắc bóng hay đánh chặn. Vai trò của Jorginho là kiểm soát nhịp độ và luân chuyển quả bóng cho các đồng đội.
Dưới thời Frank Lampard, Jorginho thường xuyên được xếp đá một mình và phải bao quát rất nhiều khoảng không phía trước hàng thủ. Anh đã thi đấu cực kì tệ trong hệ thống đó. Khi Tuchel tới, ông đã đặt Jorginho ở vị trí tương tự với những gì mà Mancini đã làm ở tuyển Ý, nơi mà anh được “bảo vệ” nhiều hơn và giảm đáng kể khoảng không mà Jorginho cần bao quát. Mặc dù là “tiền vệ phòng ngự” nhưng Jorginho cần được đặt ở một vai trò không quá nặng về việc phòng thủ và bảo vệ khoảng trống trước mặt các trung vệ mà thiên về luân chuyển bóng. Hệ quả là Chelsea vô địch Champion League, Ý vô địch Euro và Jorginho kết thúc ở vị trí thứ 3 trong cuộc đua Ballon d’Or.

Chẳng hạn như các bạn thấy rất ít có cầu thủ flop tại Manchester City. Không phải vì Pep dạy họ những kỹ năng tuyệt vời. Mà ông dạy họ về định hướng vị trí, dạy về không gian, dạy về zone, về channel, ông dạy cho các cầu thủ biết nơi nào họ nên xuất hiện, nơi vào cần đưa quả bóng tới. Đó là những thứ có thể dạy được.

Pep Guardiola không hề quan tâm cầu thủ đó chơi ở vị trí nào vì ông vừa vô địch EPL 2 năm liên tục với không một tiền đạo cắm. Điều mà ông quan tâm là họ biết chơi bóng và rồi Pep sẽ đặt họ vào một vị trí phát huy hết tài năng.
Tất cả các cầu thủ của Pep đều có khả năng xử lý, điều khiển quả bóng trong chân cực kì tốt và dễ dàng đá trong một team thiên về kiểm soát. Nhưng hầu hết họ đều phải ngồi dự bị trong mùa giải đầu tiên. Man City chi 100 triệu bảng cho Jack Grealish vào mùa hè năm ngoái và để trên băng ghế dự bị cả mùa, nhưng 22 trận ra sân ở Premier League của Grealish thực sự là rất nhiều so với các tân binh khác của Man City. Riyad Mahrez đá chính 14 trận ở Premier League mùa đầu tiên tại Etihad. Bernardo Silva đá chính 15 trận, Joao Cancelo 13. Trong năm thứ hai, Mahrez đá chính 21 trận, Silva 31 trận và Cancelo 27 trận. Họ không ngồi dự bị vì Pep không tin tưởng vào khả năng của họ vì nếu vậy thì ông đã không đem về. Các tân binh ngồi dự bị vì họ cần thời gian để học và thích nghi với hệ thống phức tạp của HLV người TBN. Từ đó, họ sẽ được Pep đặt vào một vị trí mà ông ấy muốn các cầu thủ của mình chơi.

Fabian Delph và Oleksandr Zinchenko là những tiền vệ trung tâm trước khi họ đến Etihad. Pep để cả hai đá hậu vệ trái. Nghe thì có vẻ kì cục nhưng không hề. Pep không yêu cầu những cầu thủ này chơi như những hậu vệ trái thông thường, điều này sẽ không thể nào thành công. Trong hệ thống của Pep, các tiền vệ trung tâm thường xuyên dâng cao và xâm nhập vòng cấm, trong khi các hậu vệ cánh bó vào trong và chơi như những tiền vệ tổ chức. Bằng việc để họ đá hậu vệ trái, Pep đã đặt Delph và Zinchenko vào vai trò phát huy cực đại bộ kỹ năng của họ.

Trong bốn năm qua, Trent Alexander-Arnold là hậu vệ phải xuất sắc nhất ở Premier League, nhưng lại bị ngó lơ hoàn toàn bởi tuyển Anh. Alexander-Arnold là một cầu thủ có khả năng chuyền, tạt bóng và tấn công tuyệt với nhưng lại không giỏi phòng ngự. Hệ thống của Liverpool che lấp khuyết điểm này. Về cơ bản, TAA là một “số 10” đá hậu vệ phải. Nhưng thay vì kéo cầu thủ người Anh vào khu vực trung tâm - nơi có thể hạn chế rất nhiều khoảng không của Arnold, Klopp vẫn để anh đá hậu vệ cánh và bố trí các tiền vệ trung tâm lùi sâu hơn, che chắn các khoảng không mà TAA để lại.

Romelu Lukaku được đóng khung với hình mẫu một target man nhưng không phải vậy. Jose Mourinho và Thomas Tuchel cố gắng dùng anh như thế và cả 2 đều thất bại. Ở Inter và tuyển Bỉ, Conte và Martinez cho phép Lukaku dạt phải nhiều hơn, di chuyển ở khu vực halfspace, ít phải lùi sâu tham gia vào khâu tịnh tiến bóng. Tiền đạo 29 tuổi thi đấu cực kì tốt trong một hệ thống như vậy.

Marcus Rashford luôn thi đấu tốt bên cạnh một tiền đạo có khả năng kéo giãn hàng thủ, tạo ra các khoảng trống để anh thực hiện những pha chạy vòng ra phía sau lưng các hậu vệ. Cầu thủ người Anh chưa bao giờ thể hiện tốt khi phải đá cặp với một đối tác cần được phục vụ cả.

Ngay cả Sir Alex Ferguson - người những tưởng “có một cây đũa phép”, cũng chẳng thể làm cho Gabriel Obertan hay Bebe tốt hơn. Federico Macheda đã có một vài lần lóe sáng nhưng cuối cùng đã trải qua 6 năm gắn bó với đội một của United mà không bao giờ có thể bứt tầm. HLV không thể giúp bạn phát triển kỹ năng. Họ chỉ có thể đặt các cầu thủ vào một hệ thống nơi có thể tối ưu hóa khả năng của mọi người.

Dường như các Manucian đặt rất nhiều kì vọng vào Frankie De Jong. Nhưng De Jong cũng chỉ là một cầu thủ. Anh không thể làm hết tất cả các công việc của một hàng tiền vệ. Từ luân chuyển bóng, điều tiết nhịp độ, bảo vệ hàng thủ cho tới cung cấp bóng cho tuyến trên…khi tuyến giữa của Manchester United hiện tại chẳng khác gì bỏ đi. Họ dành 6 năm với Pogba và hi vọng anh làm mọi thứ để rồi thất vọng nhận ra rằng cầu thủ người Pháp không thể. MU chưa bao giờ có kế hoạch trong việc lắp ráp Pogba khi đã sử dụng anh ở rất nhiều vị trí khác nhau. Có đôi lúc tiền vệ người Pháp thi đấu rực sáng, đó là khi được đá ở một hàng tiền vệ cực kì cân bằng giữa công và thủ, cho phép bản thân anh làm điều mình giỏi nhất.

De Jong đã từng đá rất hay khi được ten Hag dẫn dắt chứng tỏ chiến lược gia 52 tuổi biết cách sử dụng anh. Tuy nhiên điều đó liệu có thật sự quan trọng không khi Man Utd hiện tại chẳng có những cầu thủ xung quanh có thể giúp De Jong được đá vai trò mình giỏi nhất?

Có luận điểm cho rằng ten Hag sẽ phát triển những cầu thủ trong tay của mình, mà nói thẳng ra là Scott McTominay và Fred trở thành một đối tác bổ sung cho De Jong. Không, đó không phải là cách mà bóng đá hoạt động. Để hệ thống của ten Hag hoạt động tốt, ông cần một tiền vệ thoải mái khi có bóng trong chân, biết chuyền bóng, biết chơi bóng và quan trọng hơn là kết cùng De Jong. Scott McTominay không thể nào cải thiện khả năng onball, nhất là khi ở tuổi 25. Thời gian chẳng thể quay lại những năm 17,18 để anh có thể cải thiện những điều cơ bản trên. Việc thiếu đi sự huấn luyện trong 5 năm khiến cầu thủ người Scotland gần như không phát triển được gì. ten Hag chẳng thể có “cây đũa phép” để biến Fred hay McTominay trở thành một tiền vệ hàng đầu với khả năng điều khiển quả bóng trong chân như Modric hay Kroos được. Đó không phải là điều mà hội HLV ở đội Một làm.

Đó là sự khác biệt giữa các đội hàng đầu và Manchester United hiện tại. United đơn giản là không có đủ những cầu thủ giỏi về kỹ năng. Đó là điều mà Erik ten Hag đang phải đối mặt. United không chỉ cần chiến thuật, họ không chỉ cần huấn luyện, họ cần nhiều cầu thủ tài năng hơn ở những khu vực quan trọng. Họ cần những cầu thủ có thể bổ sung cho nhau. Nếu họ không giải quyết vấn đề đó, dù có thay bao nhiêu HLV, nó vẫn chẳng thể giải quyết được vấn đề gì cả.

@kwest

Lấy của Blue Reporter.
Hayyy!!!!
phân tích có lý fen, cho xin nguồn đặng tui follow cho tiện :Z
 
mới 1 trận mà nảy 100 page
3WtmToZ.png
 
:rolleyes: tụi nó thả bait cái mấy ông Mu feed lấy feed để :rolleyes: đến nản
P/s: cập nhập theo ít thông tin chuyển nhượng đi mấy fen :cautious: thấy thông tin qua Mu giao hữu kín với thằng gì đó à :love:
 
phân tích có lý fen, cho xin nguồn đặng tui follow cho tiện :Z
Cho các ông biết luôn, thằng kwest này là thằng phân tích viên khen Ole và chiến thuật của Ole nhé.

https://kwestthoughts.substack.com/?utm_medium=web&utm_campaign=pss

bài phân tích kia thì không phải điều khó nói ra đâu. Vì ai cũng thấy nhưng chỉ có lũ ngu dốt mới đi đổ hết trách nhiệm lên một HLV. Mà số đấy lại là các chiên gia mõm tại Việt Nam khá lớn
 
Tầm là tầm gì? Thời Park thì truyền thông nó còn kém nên ko nổi. Chứ Park mà gặp truyền thông thời này thì Chả lại lên mây. Nói cho vuông Park là cầu thủ Châu Á thành công nhất,còn Son Hong Min thì là cầu thủ Châu Á hay nhất. Ngang ngửa nhau chứ Son chả có gì gọi là hơn Park. Mang giầy vàng khè à? Park mang cúp ra thì Son cụp đuôi.
Về trình độ thì Son hay hơn nhiều, về cup thì Park hơn. Hài cái là cứ so cầu thủ Mu với danh thủ khác nhiều danh hiệu hơn thì các bố lại lôi lí do méo ai so danh hiệu. Nhưng nếu so với cầu thủ ít danh hiệu hơn thfi các bố lại lôi danh hiệu ra đếm. Tiêu chuẩn kép vl.
 
2 vụ này sao rồi mn?
Sergej Milinković-Savić nguồn uy tín ko?
Rabiot thì sắp xong chưa?

Rabiot thì đã ok về mức phí, đang thảo luận với người đại diện về điều khoản cá nhân.

https://www.manchestereveningnews.c...news/man-united-transfer-news-rabiot-24661087

Savic thì vẫn đang tin đồn, chưa thấy có tiến triển cụ thể.
https://www.si.com/soccer/mancheste...-for-lazio-midfielder-sergej-milinkovic-savic
 
ĐIỂM CHUNG CỦA NHỮNG TEN HAG, PEP GUARDIOLA, KLOPP, TUCHEL, CONTE…LÀ GÌ? HỌ KHÔNG THỂ “LÀM PHÉP”.

Các HLV giỏi biết cách đặt cầu thủ vào vai trò có thể tối ưu hóa bộ kĩ năng của họ, chứ không thể nào dạy những kĩ năng mà ngay lập tức nâng tầm cầu thủ đó lên một tầm cao mới. HLV giao cho cầu thủ vào một vai trò yêu cầu họ làm việc mà họ giỏi và bớt đi những việc mà họ kém. Đơn giản là thế. Hãy lấy ví dụ về những cái tên đang thi đấu cực kì tệ và bỗng nhiên tỏa sáng khi được làm việc dưới tay một HLV khác.

Jorginho là một regista hiện đại, một deep-lying playmaker và thi đấu ở đáy hàng tiền vệ - vị trí mà chúng ta thường thấy của một tiền vệ phòng ngự. Nhưng Jorginho không giỏi việc đó. Anh không giỏi trong những pha tranh chấp tay đôi, không giỏi trong việc tắc bóng hay đánh chặn. Vai trò của Jorginho là kiểm soát nhịp độ và luân chuyển quả bóng cho các đồng đội.
Dưới thời Frank Lampard, Jorginho thường xuyên được xếp đá một mình và phải bao quát rất nhiều khoảng không phía trước hàng thủ. Anh đã thi đấu cực kì tệ trong hệ thống đó. Khi Tuchel tới, ông đã đặt Jorginho ở vị trí tương tự với những gì mà Mancini đã làm ở tuyển Ý, nơi mà anh được “bảo vệ” nhiều hơn và giảm đáng kể khoảng không mà Jorginho cần bao quát. Mặc dù là “tiền vệ phòng ngự” nhưng Jorginho cần được đặt ở một vai trò không quá nặng về việc phòng thủ và bảo vệ khoảng trống trước mặt các trung vệ mà thiên về luân chuyển bóng. Hệ quả là Chelsea vô địch Champion League, Ý vô địch Euro và Jorginho kết thúc ở vị trí thứ 3 trong cuộc đua Ballon d’Or.

Chẳng hạn như các bạn thấy rất ít có cầu thủ flop tại Manchester City. Không phải vì Pep dạy họ những kỹ năng tuyệt vời. Mà ông dạy họ về định hướng vị trí, dạy về không gian, dạy về zone, về channel, ông dạy cho các cầu thủ biết nơi nào họ nên xuất hiện, nơi vào cần đưa quả bóng tới. Đó là những thứ có thể dạy được.

Pep Guardiola không hề quan tâm cầu thủ đó chơi ở vị trí nào vì ông vừa vô địch EPL 2 năm liên tục với không một tiền đạo cắm. Điều mà ông quan tâm là họ biết chơi bóng và rồi Pep sẽ đặt họ vào một vị trí phát huy hết tài năng.
Tất cả các cầu thủ của Pep đều có khả năng xử lý, điều khiển quả bóng trong chân cực kì tốt và dễ dàng đá trong một team thiên về kiểm soát. Nhưng hầu hết họ đều phải ngồi dự bị trong mùa giải đầu tiên. Man City chi 100 triệu bảng cho Jack Grealish vào mùa hè năm ngoái và để trên băng ghế dự bị cả mùa, nhưng 22 trận ra sân ở Premier League của Grealish thực sự là rất nhiều so với các tân binh khác của Man City. Riyad Mahrez đá chính 14 trận ở Premier League mùa đầu tiên tại Etihad. Bernardo Silva đá chính 15 trận, Joao Cancelo 13. Trong năm thứ hai, Mahrez đá chính 21 trận, Silva 31 trận và Cancelo 27 trận. Họ không ngồi dự bị vì Pep không tin tưởng vào khả năng của họ vì nếu vậy thì ông đã không đem về. Các tân binh ngồi dự bị vì họ cần thời gian để học và thích nghi với hệ thống phức tạp của HLV người TBN. Từ đó, họ sẽ được Pep đặt vào một vị trí mà ông ấy muốn các cầu thủ của mình chơi.

Fabian Delph và Oleksandr Zinchenko là những tiền vệ trung tâm trước khi họ đến Etihad. Pep để cả hai đá hậu vệ trái. Nghe thì có vẻ kì cục nhưng không hề. Pep không yêu cầu những cầu thủ này chơi như những hậu vệ trái thông thường, điều này sẽ không thể nào thành công. Trong hệ thống của Pep, các tiền vệ trung tâm thường xuyên dâng cao và xâm nhập vòng cấm, trong khi các hậu vệ cánh bó vào trong và chơi như những tiền vệ tổ chức. Bằng việc để họ đá hậu vệ trái, Pep đã đặt Delph và Zinchenko vào vai trò phát huy cực đại bộ kỹ năng của họ.

Trong bốn năm qua, Trent Alexander-Arnold là hậu vệ phải xuất sắc nhất ở Premier League, nhưng lại bị ngó lơ hoàn toàn bởi tuyển Anh. Alexander-Arnold là một cầu thủ có khả năng chuyền, tạt bóng và tấn công tuyệt với nhưng lại không giỏi phòng ngự. Hệ thống của Liverpool che lấp khuyết điểm này. Về cơ bản, TAA là một “số 10” đá hậu vệ phải. Nhưng thay vì kéo cầu thủ người Anh vào khu vực trung tâm - nơi có thể hạn chế rất nhiều khoảng không của Arnold, Klopp vẫn để anh đá hậu vệ cánh và bố trí các tiền vệ trung tâm lùi sâu hơn, che chắn các khoảng không mà TAA để lại.

Romelu Lukaku được đóng khung với hình mẫu một target man nhưng không phải vậy. Jose Mourinho và Thomas Tuchel cố gắng dùng anh như thế và cả 2 đều thất bại. Ở Inter và tuyển Bỉ, Conte và Martinez cho phép Lukaku dạt phải nhiều hơn, di chuyển ở khu vực halfspace, ít phải lùi sâu tham gia vào khâu tịnh tiến bóng. Tiền đạo 29 tuổi thi đấu cực kì tốt trong một hệ thống như vậy.

Marcus Rashford luôn thi đấu tốt bên cạnh một tiền đạo có khả năng kéo giãn hàng thủ, tạo ra các khoảng trống để anh thực hiện những pha chạy vòng ra phía sau lưng các hậu vệ. Cầu thủ người Anh chưa bao giờ thể hiện tốt khi phải đá cặp với một đối tác cần được phục vụ cả.

Ngay cả Sir Alex Ferguson - người những tưởng “có một cây đũa phép”, cũng chẳng thể làm cho Gabriel Obertan hay Bebe tốt hơn. Federico Macheda đã có một vài lần lóe sáng nhưng cuối cùng đã trải qua 6 năm gắn bó với đội một của United mà không bao giờ có thể bứt tầm. HLV không thể giúp bạn phát triển kỹ năng. Họ chỉ có thể đặt các cầu thủ vào một hệ thống nơi có thể tối ưu hóa khả năng của mọi người.

Dường như các Manucian đặt rất nhiều kì vọng vào Frankie De Jong. Nhưng De Jong cũng chỉ là một cầu thủ. Anh không thể làm hết tất cả các công việc của một hàng tiền vệ. Từ luân chuyển bóng, điều tiết nhịp độ, bảo vệ hàng thủ cho tới cung cấp bóng cho tuyến trên…khi tuyến giữa của Manchester United hiện tại chẳng khác gì bỏ đi. Họ dành 6 năm với Pogba và hi vọng anh làm mọi thứ để rồi thất vọng nhận ra rằng cầu thủ người Pháp không thể. MU chưa bao giờ có kế hoạch trong việc lắp ráp Pogba khi đã sử dụng anh ở rất nhiều vị trí khác nhau. Có đôi lúc tiền vệ người Pháp thi đấu rực sáng, đó là khi được đá ở một hàng tiền vệ cực kì cân bằng giữa công và thủ, cho phép bản thân anh làm điều mình giỏi nhất.

De Jong đã từng đá rất hay khi được ten Hag dẫn dắt chứng tỏ chiến lược gia 52 tuổi biết cách sử dụng anh. Tuy nhiên điều đó liệu có thật sự quan trọng không khi Man Utd hiện tại chẳng có những cầu thủ xung quanh có thể giúp De Jong được đá vai trò mình giỏi nhất?

Có luận điểm cho rằng ten Hag sẽ phát triển những cầu thủ trong tay của mình, mà nói thẳng ra là Scott McTominay và Fred trở thành một đối tác bổ sung cho De Jong. Không, đó không phải là cách mà bóng đá hoạt động. Để hệ thống của ten Hag hoạt động tốt, ông cần một tiền vệ thoải mái khi có bóng trong chân, biết chuyền bóng, biết chơi bóng và quan trọng hơn là kết cùng De Jong. Scott McTominay không thể nào cải thiện khả năng onball, nhất là khi ở tuổi 25. Thời gian chẳng thể quay lại những năm 17,18 để anh có thể cải thiện những điều cơ bản trên. Việc thiếu đi sự huấn luyện trong 5 năm khiến cầu thủ người Scotland gần như không phát triển được gì. ten Hag chẳng thể có “cây đũa phép” để biến Fred hay McTominay trở thành một tiền vệ hàng đầu với khả năng điều khiển quả bóng trong chân như Modric hay Kroos được. Đó không phải là điều mà hội HLV ở đội Một làm.

Đó là sự khác biệt giữa các đội hàng đầu và Manchester United hiện tại. United đơn giản là không có đủ những cầu thủ giỏi về kỹ năng. Đó là điều mà Erik ten Hag đang phải đối mặt. United không chỉ cần chiến thuật, họ không chỉ cần huấn luyện, họ cần nhiều cầu thủ tài năng hơn ở những khu vực quan trọng. Họ cần những cầu thủ có thể bổ sung cho nhau. Nếu họ không giải quyết vấn đề đó, dù có thay bao nhiêu HLV, nó vẫn chẳng thể giải quyết được vấn đề gì cả.

@kwest

Lấy của Blue Reporter.
Hayyy!!!!
Mua De Jong về là để đá tiền vệ trụ, đá thấp hơn cặp tiền vệ tấn công. Jong sẽ đảm nhận vai trò vừa thu hồi bóng, phát triển bóng cho cặp tiền vệ tấn công và cho cả cặp hậu vệ biên tham gia tấn công.

Đó là vị trí mà ở MU chả có ai giỏi. Nên dễ dàng thấy MU mất tuyến giữa. Tuyến giữa không có người cầm bóng phát triển bóng thì tuyến trên chỉ chạy lăng quăng thôi.

Nếu De Jong làm tốt vai trò tiền vệ tổ chức của mình thì cặp tiền vệ cánh sẽ có dồi dào bóng, cặp hậu vệ biên cũng dồi dào bóng. Bruno sẽ có bóng. Fred, Mactom thì cho Mactom dự bị hoặc bán luôn. Fred cũng sẽ có bóng. Lúc này Fred, Bruno sẽ có trách nhiệm duy nhất là kiến tạo hoặc dứt điểm tuyến 2. Hai con hàng này tuy là tier 2, đá tốn bóng nhưng nếu có nguồn cấp bóng dồi dào thì sẽ có bàn thắng.

Chứ anh đòi phải tìm được những thằng như Kevin DB, Modric, Kroos để thay cho cặp Bruno, Fred thì 10 năm sau còn ko tìm được.
 
Tôi là người nói về Carrick đây.
Carrick là starter đội hình chính. Park Ji Sung tuổi gì. Thua trình vị trí thời đấy chắc 10 15 thằng.
Carrick thua Busi Alonso.
Son top 3 Inside Forward trái chưa?
Có thằng ngu mới bảo Park hơn trình Son thôi.
Carrick thua 3 thằng cái loz. Đá còn méo bằng thằng Barry. Carrick chỉ là dạng khá chứ tuổi loz j dc top 10 NHA chứ đừng nói đến thế giới.
 
Vl đem giày vàng của thằng tiền đạo ra so với với thằng tiền vệ rồi bảo thằng tiền vệ éo bằng, nhất các anh.
Son giỏi nhất, Park thành công nhất, ok chưa.
thành công của 1 cầu thủ phải đc đánh giá trên cả 2 góc độ: cá nhân và danh hiệu tập thể.
Như Alan Shearer ấy, chả giải cúp gì mấy nhưng chả mấy ai nói kém thành công/xuất xắc hơn Sheringham, Cole cả.
trường hợp Son cũng thế thôi, ko có danh hiệu tập thể nhưng có nhiều đánh giá cá nhân tốt: vua phá lưới PL, cầu thủ xuất xắc nhất tháng PL, đề cử quả bóng vàng... Còn Sung tuy có cup nhưng góc độ cá nhân thì người ta đánh giá ko cao, chỉ là dạng người thầm lặng thôi, có ăn cái C1 nhưng còn ko có trong danh sách thi đấu trận ckết (lý do thuần chuyên môn)
so sánh 2 thằng thì phải nói cụ thể/đầy đủ: Sung thành công hơn ở góc độ tập thể. Chứ nói thành công nói chung chung thì Son vẫn hơn (vượt trội ở khoản cá nhân).
 
:rolleyes: tụi nó thả bait cái mấy ông Mu feed lấy feed để :rolleyes: đến nản
P/s: cập nhập theo ít thông tin chuyển nhượng đi mấy fen :cautious: thấy thông tin qua Mu giao hữu kín với thằng gì đó à :love:
cho dự bị đá thôi fen. có khi trận gặp Brentford thay đổi lớn cũng nên
 
Như bóng rổ Park còn không được coi là role player nữa, không bao giờ có chuyện được đem so sánh với superstar cả.
Thằng Châu Á ăn xuất sắc nhất tháng đến mấy lần ở PL thì quá kinh rồi, ai lại so với cầu thủ dự bị bao giờ.
Bên bóng rổ các top 5 mỗi vị trí khối tay chẳng ăn ring bao giờ luôn, nên danh hiệu tập thể nó không thể dùng để đánh giá cá nhân được.
 
mấy cái comment so sánh gây war thì các anh kệ mịa nó đi, ăn thua với chúng nó làm gì, đã đéo cùng hệ quy chiếu thì cũng chỉ là miếng mồi ngon cho lũ clone vào khích bác thôi.
Cứ tập trung vào vấn đề đội bóng hiện tại, nó không thấy quote nản là bỏ đi thôi. :):):)
 
Trạng thái
Không mở để trả lời thêm.

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
GioThangMuoi,
Người trả lời cuối
thienvu31,
Trả lời
213.546
Lượt xem
15.005.407
Quay lại
Lên đầu trang