Hội chứng luỵ tết

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề nhoxbinhduongvn
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

nhoxbinhduongvn

Senior Member
Em chả hiểu bị gì nữa, tuần trước lúc chạy xe về quê thì nôn nao như bình thường, nhà e cách tp ko xa, tầm hơn 50km xíu, nhưng mỗi khi tết đến, lúc e về quê phụ dọn nhà các thứ linh tinh, mệt thì có mệt người lắm nhưng đầu óc nó thoải mái và yêu đời hẳn, tết em về nhà chơi với cha mẹ anh em, đi tảo mộ, đi mua sắm, chỗ em xóm giềng đốt pháo các thứ từ lúc gần tết đến giao thừa, mùng này mùng kia thì đi chùa, đến nhà cô chú, cô chú cũng đến nhà mà bây giờ nó trôi qua rồi.

Ngày mai thì ai cũng đi làm thấy nó hụt hẵng vãi, năm nào em cũng có topic ntn, kiểu nó buồn man mác, khó tả, giờ phải bắt đầu lại công việc và học hành các thứ, phải mất 1 năm nữa mới có lại cảm xúc vui như những ngày này, có khi em buồn mà ăn chả ngon gì, ngày mai chắc lên tp chạy đi làm rồi chạy về lại suy nghĩ 1 đóng linh tinh mà chả có cách trị cái bệnh này.
 
Nhiều người vậy mà bác. Đặc biệt những người đi làm xa gia đình. Cảm giác tết chạy xe về nhà, về tới nhà, bên cạnh gia đình, phụ giúp gia đình này nọ...hoàn toàn gác lại những bộn bề lo toan của cv học hành, cảm giác nhẹ tệnh (vì lúc này cả cty ai cũng nghỉ, ko riêng mình, ko có cảm giác mìn nghỉ còn ngta đi làm, ko sợ bị ai tag tên, nhắc công việc này nọ...). Đã lắm...
 
Em chả hiểu bị gì nữa, tuần trước lúc chạy xe về quê thì nôn nao như bình thường, nhà e cách tp ko xa, tầm hơn 50km xíu, nhưng mỗi khi tết đến, lúc e về quê phụ dọn nhà các thứ linh tinh, mệt thì có mệt người lắm nhưng đầu óc nó thoải mái và yêu đời hẳn, tết em về nhà chơi với cha mẹ anh em, đi tảo mộ, đi mua sắm, chỗ em xóm giềng đốt pháo các thứ từ lúc gần tết đến giao thừa, mùng này mùng kia thì đi chùa, đến nhà cô chú, cô chú cũng đến nhà mà bây giờ nó trôi qua rồi.

Ngày mai thì ai cũng đi làm thấy nó hụt hẵng vãi, năm nào em cũng có topic ntn, kiểu nó buồn man mác, khó tả, giờ phải bắt đầu lại công việc và học hành các thứ, phải mất 1 năm nữa mới có lại cảm xúc vui như những ngày này, có khi em buồn mà ăn chả ngon gì, ngày mai chắc lên tp chạy đi làm rồi chạy về lại suy nghĩ 1 đóng linh tinh mà chả có cách trị cái bệnh này.
Đợt em có đọc được 1 bài viết. Nó là hội chứng tên là cái gì đó post vacation blue, hay đại loại nó như thế
XGCeq8F.png
. là cảm giác chán nản, sự chênh lệch trước và sau. nó là hội chứng bình thường và ai cũng vậy mà
XGxqc0v.png
XGxqc0v.png
XGxqc0v.png
 
Nhiều người vậy mà bác. Đặc biệt những người đi làm xa gia đình. Cảm giác tết chạy xe về nhà, về tới nhà, bên cạnh gia đình, phụ giúp gia đình này nọ...hoàn toàn gác lại những bộn bề lo toan của cv học hành, cảm giác nhẹ tệnh (vì lúc này cả cty ai cũng nghỉ, ko riêng mình, ko có cảm giác mìn nghỉ còn ngta đi làm, ko sợ bị ai tag tên, nhắc công việc này nọ...). Đã lắm...
Em thì ko xa mấy, tết vẫn xử lý công việc hăng hái, nhưng gần tết thì vứt hẳn lap, bây giờ chắc mất hơn 1 tháng e mới quen lại nhịp dc
 
Em chả hiểu bị gì nữa, tuần trước lúc chạy xe về quê thì nôn nao như bình thường, nhà e cách tp ko xa, tầm hơn 50km xíu, nhưng mỗi khi tết đến, lúc e về quê phụ dọn nhà các thứ linh tinh, mệt thì có mệt người lắm nhưng đầu óc nó thoải mái và yêu đời hẳn, tết em về nhà chơi với cha mẹ anh em, đi tảo mộ, đi mua sắm, chỗ em xóm giềng đốt pháo các thứ từ lúc gần tết đến giao thừa, mùng này mùng kia thì đi chùa, đến nhà cô chú, cô chú cũng đến nhà mà bây giờ nó trôi qua rồi.

Ngày mai thì ai cũng đi làm thấy nó hụt hẵng vãi, năm nào em cũng có topic ntn, kiểu nó buồn man mác, khó tả, giờ phải bắt đầu lại công việc và học hành các thứ, phải mất 1 năm nữa mới có lại cảm xúc vui như những ngày này, có khi em buồn mà ăn chả ngon gì, ngày mai chắc lên tp chạy đi làm rồi chạy về lại suy nghĩ 1 đóng linh tinh mà chả có cách trị cái bệnh này.
lên nhạc cọ kêu nghe nẫu ruột luôn thím :too_sad::too_sad::too_sad:

via theNEXTvoz for iPhone
 
Đợt em có đọc được 1 bài viết. Nó là hội chứng tên là cái gì đó post vacation blue, hay đại loại nó như thế
XGCeq8F.png
. là cảm giác chán nản, sự chênh lệch trước và sau. nó là hội chứng bình thường và ai cũng vậy mà
XGxqc0v.png
XGxqc0v.png
XGxqc0v.png
Vậy chắc em cũng nặnh, nói chung luỵ lắm, h buồn ko tả đc, vậy mà vẫn có 1 số người mong cho qua vì quá cực khổ do tết phải làm đủ thứ, em thì làm đủ thứ mệt lả người nhưng tâm hồn đầu óc thấy vui, còn bây giờ thì ngược lại, khoẻ người nhưng đầu óc buồn khó tả.
 
Xuân tàn. Đào trước hiên đã rụng, pháo hoa chỉ còn là vệt sáng trong ký ức, tiếng nhạc mừng năm mới còn vương đâu đó, mà lòng người đã nghe tiếng guồng quay mưu sinh gõ cửa. Thuở ấu thời, ta mong Tết đến như mong phép màu; nay lớn rồi, ta lại sợ Xuân qua như sợ một tiếng thở dài. Bởi Tết hết không chỉ là hết mấy ngày nghỉ, mà là bắt đầu lại một năm dài – một năm mà ta không biết mình có đủ sức chèo chống hay không; một năm mà ta vẫn phải làm người trưởng thành: bình thản trước mặt người khác, và lo âu trong lòng mình.

Có một kiểu buồn rất khó gọi tên ở cuối Tết. Không hẳn là buồn vì Tết hết, mà là buồn vì mình phải quay về lại đúng chỗ cũ: lại chiếc ghế quen, những issues quen, cái inbox quen, những khoản nợ đến hạn quen – những thứ vẫn nằm đó, ngay cả khi ta vừa kịp thở ra một hơi "được nghỉ rồi". Và chính lúc ấy, nostalgia – cái hoài cảm kỳ lạ của con người – lại phủ nhẹ vào lòng như sương sớm: nhớ một thứ gì vừa mới đi qua, mà cũng nhớ cả một thời xa hơn; nhớ tiếng cười trong nhà, nhớ mùi nhang, nhớ cảm giác được phép sống chậm, được phép vô tư, được phép tin rằng đời có thể mềm lại.

Xuân vốn vô ngôn, không hứa hẹn, không bảo chứng. Nó chỉ cho ta một khoảng lặng ngắn ngủi để thở giữa hai đợt sóng sinh tồn, rồi đời lại nhấc ta lên và đặt vào nhịp quay cũ. Và trong khoảng lặng ấy, ta chợt hiểu: cái buồn hết Tết không phải vì xuân đi, mà vì ta phải trở lại với thực tại; trở lại với guồng quay không hẹn ngày dừng, với cơm áo gạo tiền không biết thương ai...

Người ta vừa nâng ly chúc nhau năm mới an vui, thì ngoài kia pháo hoa đã tàn. Và có một câu hát cũ cứ vang lên, nghe như lời nhắc rất dịu, mà lòng lại se sầu:

"No more champagne and the fireworks are through…"​
— ABBA, Happy New Year​

Pháo hoa tàn, champagne cạn, lời chúc vẫn còn đó nhưng đời sống thì lại bước tới, đều như nhịp kim đồng hồ. Kinh tế suy vi, lạm phát tiệm tiến, như thủy triều vô thanh mà xâm thực bãi cát đời người. Lạm phát không ầm ào như bão tố; nó đến lặng lẽ, như nước ngấm qua nền nhà. Mỗi ngày một ít, cho đến khi quay đầu nhìn lại, mới hay mình đã đứng giữa một khoảng trống lớn – nơi mọi thứ vẫn chạy bình thường, chỉ có lòng người là chênh vênh hơn trước. Người lớn không sợ khổ. Người lớn chỉ sợ bất định. Sợ một mai gió ngược, thuyền nhỏ không kịp xoay mũi.

Tết qua, guồng quay lại chuyển. Không cần "trống trận" hay "hịch văn" gì cho ghê gớm; chỉ cần một buổi sáng trở lại bàn làm việc, hộp thư đầy lên, tin nhắn nhắc việc sáng đèn, là đủ. Ta khoác áo chỉnh tề, nói năng đàng hoàng, giữ vẻ bình thản như một người đã quen với đời; nhưng trong ngực vẫn có một góc nhỏ cứ co lại mỗi khi nghĩ đến tương lai – tương lai của giá cả, của công việc, của một năm vận nước nổi trôi.

Đêm cuối Tết, ngồi nhìn cành mai héo, ta chợt hiểu: Xuân chưa từng rời đất trời, chỉ có ta rời khỏi miền vô ưu. Thế sự bất định, kinh tế biến thiên, vật giá như diều gặp gió; song nếu giữa cơn ba đào ấy tâm chưa loạn, niềm tin chưa tuyệt, thì dẫu cơm thanh đạm, đời vẫn chưa đến nỗi khốn cùng. Bởi nếu đời đã khó, thì ít nhất… mình đừng làm nó khó thêm bằng cách tuyệt vọng.

Xuân tàn không phải là hết; chỉ là khúc nhạc vui đã lặng, nhường chỗ cho tiếng sóng vỗ mạn thuyền. Hải trình vẫn tiếp, trời có thể nhiều mây, nhưng người còn chèo — ấy là chưa lạc bến.

"Bãng lãng song ngoài nắng tà giăng,
Nhà vàng ai thấy lệ ướt khăn.
Xuân đã sắp tàn sân quạnh quẻ,
Hoa lê đầy đất cửa cài then."
— Lưu Phương Bình, Xuân oán

 
Do bạn sống kiếp làm thuê culi lâu quá nên bị chôn vùi trong vòng an toàn, không dám thay đổi bản thân, tư duy kiểu con ếch trong nồi nước sôi.
 
do thím k ở cùng gia đình thôi,
chứ có mà thử xem, ngày nào cũng như ngày nào
1nW25IQ.png
 
Tâm trạng em cũng vậy. Sáng hôm nay ngủ dậy gom đồ đặc vô balô, treo ít bánh trái và đồ linh tinh lên xe máy. Chạy ra quán phở ăn sáng cùng ông già, ăn xong 2 cha con qua quán kế bên uống cà phê thêm 30 phút thì ổng chạy xe về, em lên SG tiếp tục chuỗi ngày công việc.

Lúc ăn phở có bà vé số mời mua, em lắc đầu. Mới nhớ là trong bóp có mua 6 tờ hôm rồi. Lấy điện thoại ra dò vé số... trật lất hết. Nghĩ trong đầu nếu mà trúng 6 tờ đặc biệt thì mai lên cty gửi cái đơn nghỉ việc ngay. Về đây nằm thẳng sống. :D
 
Em chả hiểu bị gì nữa, tuần trước lúc chạy xe về quê thì nôn nao như bình thường, nhà e cách tp ko xa, tầm hơn 50km xíu, nhưng mỗi khi tết đến, lúc e về quê phụ dọn nhà các thứ linh tinh, mệt thì có mệt người lắm nhưng đầu óc nó thoải mái và yêu đời hẳn, tết em về nhà chơi với cha mẹ anh em, đi tảo mộ, đi mua sắm, chỗ em xóm giềng đốt pháo các thứ từ lúc gần tết đến giao thừa, mùng này mùng kia thì đi chùa, đến nhà cô chú, cô chú cũng đến nhà mà bây giờ nó trôi qua rồi.

Ngày mai thì ai cũng đi làm thấy nó hụt hẵng vãi, năm nào em cũng có topic ntn, kiểu nó buồn man mác, khó tả, giờ phải bắt đầu lại công việc và học hành các thứ, phải mất 1 năm nữa mới có lại cảm xúc vui như những ngày này, có khi em buồn mà ăn chả ngon gì, ngày mai chắc lên tp chạy đi làm rồi chạy về lại suy nghĩ 1 đóng linh tinh mà chả có cách trị cái bệnh này.
ko thích tết nhưng sợ đi làm vc. nên cũng hơi buồn.

via theNEXTvoz for iPhone
 
Tâm trạng em cũng vậy. Sáng hôm nay ngủ dậy gom đồ đặc vô balô, treo ít bánh trái và đồ linh tinh lên xe máy. Chạy ra quán phở ăn sáng cùng ông già, ăn xong 2 cha con qua quán kế bên uống cà phê thêm 30 phút thì ổng chạy xe về, em lên SG tiếp tục chuỗi ngày công việc.

Lúc ăn phở có bà vé số mời mua, em lắc đầu. Mới nhớ là trong bóp có mua 6 tờ hôm rồi. Lấy điện thoại ra dò vé số... trật lất hết. Nghĩ trong đầu nếu mà trúng 6 tờ đặc biệt thì mai lên cty gửi cái đơn nghỉ việc ngay. Về đây nằm thẳng sống. :D
Em cách nhà có hơn 50km mà còn ntn thì mấy ng ở xa ko biết họ ntn, giờ ra nhìn lại cái sân đèn đường mới nhớ hôm nào nhà nhà chuẩn bị đồ cúng, pháo tết, trẻ em chạy nhảy mà giờ vắng toanh, trong lòng thấy hiu hiu
 
Tôi ra tết do đặc thù cv, dc nghỉ đến tận tháng 4 mới đi làm lại. Lâu quá cũng phát chán. Mong đi làm cho r
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
nhoxbinhduongvn,
Người trả lời cuối
trung2631996,
Trả lời
42
Lượt xem
4.491
Quay lại
Lên đầu trang