PlomAUS
Senior Member
Thứ tư, Tôn Quyền đã giết quá nhiều người vào những năm cuối đời và khiến tình hình chính trị của Ngô trở nên hỗn loạn
Ngày xưa, trong cộng đồng 3k, có một cuộc tranh luận về việc ai có khả năng giết các quan chức và sĩ quan có công với họ cao nhất sau khi thống nhất đất nước.
Hãy để tôi phân tích một cách công bằng ở đây, nhưng trong số Tào Tháo, Lưu Bị và Tôn Quyền, chỉ có Tôn Quyền chưa bao giờ giết một viên chức có công lớn (lưu ý là có công). Tào Tháo đã giết Hứa Du và Lâu Khuê, Lưu Bị đã giết Lưu Phong (tất nhiên lý do trong trường hợp này phức tạp hơn), còn Tôn Quyền thực sự chưa bao giờ sử dụng hình phạt tử hình đối với bất kỳ viên chức nào có công lớn. Tôi thừa nhận rằng Tôn Quyền là một vị vua nóng tính và khó phục tùng, nhưng không cần phải coi ông ta như quỷ dữ, ít nhất thì sự khoan dung của ông ta mạnh hơn nhiều so với Viên Thiệu và bọn cùng phe. Tôn Quyền đã tỏ ra khoan dung với Ngu Phiên nhiều lần, nhưng Viên Thiệu đã giết Điền Phong. Tôn Quyền ghét Cam Ninh, người có tính cách thô lỗ, thích giết người và không chịu tuân lệnh, nhưng vẫn khoan dung với ông ta. Khi Viên Thiệu gặp Khâu Nghĩa, người có tính cách tương tự, ông đã giết anh ta sau khi sử dụng anh ta.
<Cam Ninh thô lỗ, tàn bạo và thích giết chóc, đã từng làm Mông thất vọng và cũng có lúc vi phạm lệnh của Quyền. Quyền rất tức giận vì điều này, nhưng Mông đã ngay lập tức giảng giải: "Thiên hạ vẫn chưa được định đoạt, các sĩ quan chiến đấu như Ninh rất khó có được, nên dung túng cho ông ta." Quyền vì vậy đã đối xử hào phóng với Ninh, và cuối cùng đã sử dụng được tài năng của ông ta.>
<Khâu Nghĩa đã tỏ ra tự phụ vì thành tích của mình, trở nên kiêu ngạo và sa đọa. Viên Thiệu đã triệu tập và [sau đó] giết anh ta, sau đó sáp nhập quân đội của anh ta vào với của mình.>
Tôi cần giới thiệu Ngu Phiên. Ông ta có tài năng xuất chúng và đã lập được nhiều thành tích, nhưng tính cách của ông ta cực kỳ ghê tởm. Theo cách kể ngày nay, thẳng thắn mà nói thì ông ta là một tên khốn. Sau khi Tôn Quyền bắt được Vu Cấm, ông ta đối xử với Vu Cấm rất tử tế vì mục đích chính trị. Kết quả là Ngu Phiên nhiều lần làm nhục Vu Cấm trước mặt công chúng và đánh ông ta bằng roi. Ngu Phiên cũng làm nhục My Phương, người cũng là một vị tướng như Vu Cấm, và cố tình giả vờ say rượu trong các bữa tiệc để từ chối rượu của Tôn Quyền (sau đó ngồi dậy ngay khi Tôn Quyền đi khỏi), và khi Tôn Quyền đang thảo luận về tiên nhân với bá quan ("môi trường" mê tín trong triều đình Đông Ngô tương đối mạnh), ông ta đứng lên và nói rằng những kẻ này đều là người đã chết, còn gì để thảo luận nữa. Công bằng mà nói, nếu bạn có một cấp dưới như vậy trong công ty, bạn có thể chịu đựng được không?
Không cần phải nói, sự khoan dung của Tôn Quyền đối với một vị vua phong kiến Trung Quốc chắc chắn lớn hơn nhiều so với những người bình thường như chúng ta.
Nhưng nước Ngô nằm trong cảnh hỗn loạn. Thành thực mà nói, không phải Tôn Quyền là người phải chịu trách nhiệm chính, mà là những bậc "trung thần" này. Vào thời kỳ đầu thành lập chế độ Đông Ngô, thành viên chính của đội ngũ là quân lính và học giả cũ dưới quyền Tôn Kiên và Tôn Sách đã chạy trốn về phía Nam, tức là những vị tướng Hòe Tứ và học giả phương Bắc tị nạn. Do đó, mặc dù gia tộc Tôn đến từ Giang Đông, Tôn Ngô hoàn toàn là một "chế độ ngoại bang". Để có được chỗ đứng vững chắc ở Giang Đông, Tôn Quyền đã chọn hợp tác với những quý tộc địa phương sẵn sàng hợp tác và trao cho họ rất nhiều quyền lực để đổi lấy sự hỗ trợ.
Trong bốn gia tộc Cố, Lục, Chu và Trương ở quận Ngô, Tôn Quyền gả con gái của Tôn Sách cho gia tộc Cố và gia tộc Lục, con gái của mình cho gia tộc Chu, và bản thân bốn gia tộc này cũng gả cho nhau. Cố Ung trở thành Thừa tướng, Lục Tốn khi đi viễn chinh, đảm nhiệm vai trò tướng lĩnh và khi vào triều, trở thành đại thần và cuối cùng trở thành Đại Đô đốc rồi trở thành Thừa tướng, và Chu Cứ, người trở thành con rể của Tôn Quyền cũng là một người khi đi viễn chinh, trở thành một vị tướng hàng đầu, và khi vào triều, trở thành một quan đại thần hàng đầu.
Khi Lục Khải còn sống, ông nổi tiếng là người thẳng thắn chỉ trích Tôn Hạo, và nhiều lần bất chấp ý muốn của Hoàng đế. Kết quả là, Tôn Hạo âm thầm oán hận ông. Cùng lúc đó, Hà Định, người cũng thậm ghét Lục Khải, liên tục nói xấu Lục Khải trước mặt Hoàng đế. Tôn Hạo đã cân nhắc từ lâu việc loại bỏ Lục Khải, nhưng ông không thể làm như vậy vì hai lý do. Thứ nhất, Lục Khải giữ một chức vụ quan trọng là Tả Thừa tướng nên Tôn Hạo cần sự giúp đỡ của ông để duy trì hoạt động của nhà nước. Thứ hai, họ hàng của Lục Khải là Lục Kháng là một vị tướng cấp cao, canh gác biên giới giữa Đông Ngô và Tấn, vì vậy Tôn Hạo không muốn gây bất lợi cho Lục Kháng bằng cách làm hại Lục Khải. Do đó, mặc dù Tôn Hạo rất căm ghét Lục Khải, nhưng ông vẫn dung túng cho Lục Khải.
Từ những bằng chứng trên, chúng ta có thể thấy được quyền lực thực sự của gia tộc Lục. Có thể nói, việc Lục Khải trực tiếp phế truất Tôn Hạo sẽ không phải là vấn đề lớn.
Hãy xem những gì mà đám quý tộc Ngô đã làm.
<Thái phó Hạ [Thiệu], bấy giờ cai quản quận Ngô, ban đầu không ra khỏi cửa. Quận Ngô có nhiều gia tộc lớn, có nhiều tộc nhân làm quan lớn trong triều. Họ lấy làm khinh thường, cho người viết 6 chữ "Cối Kê kê, bất năng đề" (Gà Cối Kê, không dám gáy) ở cửa phủ nha. Hạ Thiệu thấy thế, viết thêm 6 chữ "Bất khả đề, sát Ngô nhi" (Không cần gáy, giết bọn Ngô), rồi đến các địa phương, kiểm tra đối chiếu sổ sách, tra ra những sai phạm của hai nhà Cố, Lục. Hai gia tộc thường ỷ vào quyền thế tự ý điều động quan binh cùng ẩn giấu những kẻ đào mạng, kẻ phạm tội rất nhiều. Hạ Thiệu tâu hết mọi việc cho Tôn Hạo, khiến Đô đốc Giang Lăng là Lục Kháng phải đến cầu xin mới được tha, và [những kẻ phạm tội] đều được thả.>
Quý tộc Ngô chứa chấp những kẻ ngoài vòng pháp luật, che giấu dân đinh, và cuối cùng, ngay cả Tôn Hạo cũng không dám truy cứu họ do sự can thiệp của Lục Kháng. Có thể thấy được ai là thế lực ma cà rồng và ký sinh ở nước Ngô. Khi những gia tộc này còn nắm quyền, làm sao triều đình Ngô có thể sáng suốt và minh bạch?
Tôn Quyền chẳng lẽ không hiểu những điều này sao? Tôn Quyền hiểu rõ. Cho nên về sau, ông điên cuồng trừng phạt băng đảng quý tộc Giang Đông. Đầu tiên, ông phái Lữ Nhất đi theo dõi và vạch trần những gia đình quý tộc này, sau đó, ông dùng sự kiện "Tranh chấp giữa hai cung" để đập lại họ một cách tàn bạo. Mục đích là để ngăn chặn chế độ Ngô hoàn toàn rơi vào tay họ, nhưng đồng thời cũng để lại hình ảnh của một bạo chúa trong những năm cuối đời của ông. Lý do Tôn Quyền để Gia Cát Khác nắm quyền nhiếp chính nhằm hỗ trợ cho con cháu của mình không nhất thiết là vì tài năng lớn của Gia Cát Khác, mà bởi vì ông không thể để quyền lực trực tiếp rơi vào tay các gia đình quý tộc Giang Đông.
Tôn Hạo cũng tương tự. Sau khi lên nắm quyền, ông tiếp tục tấn công các gia đình quý tộc. Cuối cùng, cuộc công kích quá mạnh mẽ, làm rung chuyển nền tảng của nước Ngô, dẫn tới việc cuối cùng họ không thể tổ chức được một lực lượng có thể kháng cự hiệu quả với quân Tấn.
Nói một cách cụ thể hơn, việc tranh đấu giữa hai cung vốn không phải là một thảm họa kế vị mà là một mưu đồ được lên kế hoạch kỹ lưỡng nhưng lại vượt ra khỏi tầm kiểm soát.
Tôn Đăng chết trẻ, điều này có nghĩa là mọi nỗ lực của Tôn Quyền đều vô ích. Những người con trai khác của Tôn Quyền đều không thể sánh bằng Tôn Đăng, vả lại Tôn Quyền đã ngoài sáu mươi, không còn sức lực để đào tạo người kế vị từ đầu. Vào thời điểm này, các gia tộc hùng mạnh của Giang Đông đã trở thành mối đe dọa đối với người kế vị. Giống như Chu Nguyên Chương bắt đầu giết anh hùng một cách bừa bãi sau khi Chu Tiêu chết, Tôn Quyền cũng bắt đầu sử dụng các phương pháp cực đoan để mở đường cho người kế vị của mình, vì vậy ông đã ủng hộ đảng Lỗ vương.
Đánh giá từ hành động cuối cùng của Tôn Quyền là đưa Tôn Bá đến chỗ chết, có thể ông không yêu con trai mình nhiều lắm. Đảng Lỗ vương và chính bản thân Lỗ vương chỉ là công cụ cho ông lợi dụng, giống như Lữ Nhất trước đây. Mục đích của Tôn Quyền là lợi dụng phe Lỗ vương và phe Thái tử đấu đá nội bộ để làm suy yếu các đại thần, nhằm giảm thiểu khả năng người thừa kế bị các đại thần quyền lực khống chế.
Nhưng suy nghĩ của Tôn Quyền lại khó hiểu. Tục ngữ có câu, gần vua như chơi với hổ, huống chi là một con hổ thất thường như Tôn Quyền. Tôn Quyền là người có suy nghĩ rất sâu xa, khó đoán. Khi còn là quan huyện, ông đã nhờ Lữ Phạm phụ trách tài chính giúp đỡ nhưng bị từ chối. Tôn Quyền tức giận. Chu Cốc dùng quyền lực của mình để giúp Tôn Quyền. Tôn Quyền rất vui mừng. Kết quả là, sau khi Tôn Quyền lên nắm quyền, ông không bao giờ dùng tới Chu Cốc nữa. Tôn Quyền từng oán hận Ân Mô, mọi người đều đến cầu xin ông tha thứ. Kết quả là, càng cầu xin, Tôn Quyền càng tức giận. Cuối cùng, chính Gia Cát Cẩn đã giúp Ân Mô nhận tội với Tôn Quyền và được Quyền tha cho. Lữ Nhất tưởng rằng mình đã đoán được tính tình của Tôn Quyền và giúp ông ta hãm hại các đại thần, nhưng cuối cùng lại đi quá xa và bị Tôn Quyền xử tử. Tôn Quyền không bao giờ nói trực tiếp với cấp dưới những gì mình muốn làm, mà yêu cầu họ phải đoán. Tôn Quyền cũng là người hay thay đổi ý định, nhưng cuối cùng Lục Tốn vẫn không đoán được suy nghĩ của Tôn Quyền.
Xét từ hành vi của Tôn Quyền trước và sau khi Lục Tốn chết, ông ta không muốn Lục Tốn chết. Sau khi Cố Ung chết, Tôn Quyền bổ nhiệm Lục Tốn làm Thừa tướng và yêu cầu ông tiếp tục quản lý Vũ Xương, điều này cho thấy Tôn Quyền vẫn coi trọng Lục Tốn vào thời điểm này. Sau khi Lục Tốn chết, Tôn Quyền vô cùng tức giận và tiếp tục chất vấn Lục Kháng, điều này cho thấy Tôn Quyền rất tức giận về cái chết của Lục Tốn. Nếu mục đích của Tôn Quyền là ép Lục Tốn chết, thì lúc này ông ta nên thấy nhẹ nhõm mới phải.
Cá nhân tôi nghĩ rằng Tôn Quyền muốn Lục Tốn diễn một vở kịch với mình. Là người tiền nhiệm của Lục Tốn, Cố Ung là một tể tướng khiến Tôn Quyền rất hài lòng. Ông giữ chức vụ cao và là đại diện của khối gia tộc Giang Đông, nhưng ông hiếm khi bày tỏ ý kiến của riêng mình về mọi việc. Đây chính xác là điều Tôn Quyền muốn, và ông cần một người như vậy đến để giúp ông làm im miệng các gia tộc Giang Đông. Sau khi Cố Ung chết, không ai trong giới quý tộc Giang Đông thích hợp hơn Lục Tốn để đảm nhiệm chức vụ này. Năng lực và uy tín của Lục Tốn là không ai sánh kịp. Một người như vậy là công cụ tốt nhất, và Tôn Quyền vẫn cần ông ta giúp mình. Tôn Quyền hy vọng có thể làm cứng họng toàn bộ khối đại gia tộc Giang Đông bằng cách chèn ép Lục Tốn, vì vậy màn trình diễn của Lục Tốn rất quan trọng. Tôn Quyền muốn sử dụng sự xấu hổ và ức chế của Lục Tốn để tô điểm cho quyền lực hoàng gia của riêng mình, để những người khác không thể chống lại quyết định của ông. Nếu Lục Tốn noi gương Cố Ung, giữ im lặng và hành xử như một linh vật, Tôn Quyền có thể dần dần hiện thực hóa kế hoạch của mình. Đây chính xác là điều ông muốn thấy.
Nhà nước Tôn Ngô gồm 3 phe phái chính - phe Hòe Tứ (dân tị nạn và quý tộc từ phương Bắc), phe Giang Đông (quý tộc quận Ngô và Cối Kê) và các thành viên gia tộc Tôn Ngô.
Mối lo lớn nhất của Tôn Quyền là phái Giang Đông. Nguyên nhân là vì phe Hòe Tứ đang dần suy yếu và cũng đang dần thực hiện liên hôn với phe Giang Đông. Trong khi đó, các thành viên gia tộc Tôn Ngô đang bị chèn ép hoặc đào tẩu dưới thời Tào Tháo. Sau khi Cố Ung chết, quyền lãnh đạo phe Giang Đông rơi vào tay Lục Tốn.
Quyết định ban đầu của Tôn Quyền khi khai mào cuộc đấu tranh giành ngôi vị Thái tử là để đàn áp phe Giang Đông. Cụ thể là phe quận Ngô. Trước đó, ông đã đàn áp gia tộc Trương của quận Ngô sau khi Trương Ôn có lời khen ngợi Thục Hán. Phần còn lại của các gia đình quý tộc Giang Đông (đặc biệt là các gia tộc Lục, Cố và Chu) đã không phản kháng vào thời điểm đó vì Tôn Quyền đang trên đà chiến thắng và sắp xưng Đế.
Sau khi phế truất họ Trương, Tôn Quyền dùng Kỵ Diễm, Ẩn Phiền, Lữ Nhất trấn áp hết thảy quan lại. Nhưng vì 3 "hung thần" này đắc tội với tất cả mọi người, nên không có kết cục tốt đẹp, cho nên phương pháp này của Tôn Quyền thất bại.
Không còn lựa chọn nào khác, Tôn Quyền bắt đầu cuộc đấu tranh giành ngôi vị Thái tử. Ông ủng hộ Tôn Bá thông qua mạng lưới hoàng tộc Tôn Ngô + phe Hòe Tứ + phe quý tộc Cối Kê để cân bằng với Tôn Hòa được ủng hộ bởi phe quý tộc quận Ngô cùng với một nhánh của phái Hòe Tứ đã liên hôn với quý tộc quận Ngô quận và vốn sở hữu quyền thừa kế mạnh hơn.
Trong nước đi đầu tiên khi phái Tôn Hòa là đảng mạnh hơn, ông đã dùng lời vu cáo để lưu đày gia tộc Cố, con trai [thứ hai] của Trương Chiêu, và nỗ lực đàn áp Lục Tốn. Chu Cứ và Ngô Xán bị xử tử, Trương Thuần và Khuất Hoảng bị giáng chức.
Lục Tốn chết vì tức giận sau khi bị Tôn Quyền khiển trách. Ban đầu, Tôn Quyền muốn làm cho Lục Tốn trông xấu hổ, nhưng Lục Tốn thà chết chứ không chịu cúi đầu. Mọi người đều cảm thấy thương hại Lục Tốn và càng căm ghét đảng Lỗ vương hơn, và tình hình bắt đầu trở nên mất kiểm soát. Tôn Quyền muốn Lục Tốn nhận tội. Trách nhiệm của Lục Tốn là sống tiếp và để Tôn Quyền mắng chửi mình, nhưng ông ta đã đổ lỗi cho chính Tôn Quyền bằng cách chết. Tôn Quyền vô cùng kinh ngạc và tức giận trước kết quả này: "Được rồi, ngươi chính đáng, ngươi thông minh, ngươi là một vị trung thần, ngươi muốn nổi danh muôn đời, nhưng ta lại là một tên đần và một lão già ngu ngốc. Ta đã mang đến tai họa cho đất nước và dân chúng, và sẽ mang tiếng xấu cho tới hàng ngàn năm sau. Gia tộc của ngươi có thể tiếp tục thịnh vượng, nhưng ai sẽ bảo vệ di sản của ta? Đến bước cuối cùng này, ngươi còn không muốn giúp ta, ngươi chỉ quan tâm đến việc làm tròn danh tiếng của mình, tên khốn nạn!"
Tôn Quyền ban đầu nghĩ rằng triều đình Ngô là món đồ chơi của mình, và tất cả các vị đại thần ở cả hai bên đều nằm trong tầm kiểm soát của mình, giống như trong sự việc trước đây của Lữ Nhất. Tuy nhiên, Lục Tốn đã chết trước mặt ông ta một cách bất ngờ. Khi cuộc tranh chấp giữa hai cung vượt khỏi tầm kiểm soát, tình hình phát triển vượt xa sự kỳ vọng của Tôn Quyền. Sự việc này đã tác động nghiêm trọng đến Ngô tới nỗi ngay cả các nước thù địch cũng biết về nó. Tôn Quyền cũng đã cố gắng đối xử tốt nhất với Chu Nhiên, lão tướng duy nhất còn lại trong số các cựu chiến binh, nhưng đã quá muộn. Khi Tôn Quyền lâm bệnh nặng, ông đã thừa nhận lỗi lầm của mình với con trai của Lục Tốn là Lục Kháng và đốt hết tất cả các tài liệu đã dùng để buộc tội Lục Tốn.
Nhưng Tôn Quyền không khôi phục lại danh tiếng cho Lục Tốn, và việc truy phong Lục Tốn cũng chỉ được hoàn thành trong thời kỳ của Tôn Hưu. Hành động đốt tài liệu của Tôn Quyền không chỉ vì ông cảm thấy có chút tội lỗi với Lục Tốn, mà còn gửi gắm hy vọng rằng Lục Kháng có thể bỏ qua mối hận thù trong quá khứ và tiếp tục phục vụ Tôn Ngô, giống như cha ông đã làm khi trước. Bản thân Tôn Quyền có thể vẫn còn oán hận Lục Tốn cho đến ngày ông qua đời.
Đối với nước đi thứ hai, khi phe Tôn Hòa đã mất đi quyền lực, Tôn Quyền đã tấn công những kẻ ủng hộ Lỗ vương để "bù đắp" cho các gia tộc quận Ngô. Điều này có nghĩa là giết Dương Trúc, Toàn Ký, Tôn Kỳ và những người khác. Ông cũng buộc Gia Cát Khác giết chết con trai mình.
Nước đi thứ ba, là hoàn thành vở kịch. Hạ bệ Tôn Hòa, lập Tôn Lượng làm Thái tử và giết Tôn Bá.
Vào thời điểm này, tất cả các mục tiêu của Tôn Quyền đã hoàn thành: Cụ thể là làm suy yếu tất cả các gia đình quý tộc trong nhà nước Tôn Ngô, đặc biệt là các gia đình quý tộc quận Ngô và làm sâu sắc thêm mối thù truyền kiếp giữa các gia đình quý tộc quận Ngô và các gia tộc quý tộc Cối Kê trong khi xé toạc rạn nứt giữa 3 phe phái chính: Phe quý tộc Giang Đông, phe Hòe Tứ và phe Hoàng tộc để không phe phái nào quá mạnh tới mức đe dọa đến trung tâm Hoàng vị.
Điều duy nhất Tôn Quyền không thể lường trước được là việc Lục Tốn tự sát và tình trạng bè phái vượt khỏi tầm kiểm soát của Tôn Quyền.
Nhìn chung, Tôn Quyền không ngần ngại giết Tôn Bá để làm suy yếu các gia đình quý tộc địa phương. Sau khi làm suy yếu các phe phái, Tôn Quyền để lại 5 người hỗ trợ Tôn Lượng: Gia Cát Khác (lãnh đạo), Tôn Hoằng, Đằng Dận, Lữ Cứ và Tôn Tuấn. Hai vị Tôn trên có quan hệ huyết thống và là thành viên của gia tộc Tôn Ngô. Những người còn lại đến từ phe Hòe Tứ. Không một ai đến từ phe Giang Đông (dù là quận Ngô hay Cối Kê).
Sau khi đọc bài viết này, tôi tin rằng mọi người có lẽ đều có câu trả lời của riêng mình cho câu hỏi Tôn Quyền là người như thế nào. Cá nhân tôi nghĩ Tôn Quyền chắc chắn là một cá nhân xuất chúng. Ông có nhiều điểm đen, nhưng cũng có nhiều điểm sáng. Tôi không phản đối việc mọi người chê bai ông, nhưng việc chê bai một người trước hết phải dựa trên sự hiểu biết về người này. Tôi hy vọng bài viết này có thể trở nên hữu ích với mọi người.
Xét lại thì em thấy ông Tôn Quyền tính xa quá, nếu ổng như Tào Phi, coi cuộc đời là hữu hạn, không triều đại nào mãi thịnh trị, phúc của con cháu thì để chúng nó tự hưởng thì có lẽ đã sống thọ hơn, nhưng cuối đời để bảo vệ Hoàng vị mà trở thành bạo quân, lại vô tình bóp chết chính con đường phát triển của Đông Ngô sau này.
Ngày xưa, trong cộng đồng 3k, có một cuộc tranh luận về việc ai có khả năng giết các quan chức và sĩ quan có công với họ cao nhất sau khi thống nhất đất nước.
Hãy để tôi phân tích một cách công bằng ở đây, nhưng trong số Tào Tháo, Lưu Bị và Tôn Quyền, chỉ có Tôn Quyền chưa bao giờ giết một viên chức có công lớn (lưu ý là có công). Tào Tháo đã giết Hứa Du và Lâu Khuê, Lưu Bị đã giết Lưu Phong (tất nhiên lý do trong trường hợp này phức tạp hơn), còn Tôn Quyền thực sự chưa bao giờ sử dụng hình phạt tử hình đối với bất kỳ viên chức nào có công lớn. Tôi thừa nhận rằng Tôn Quyền là một vị vua nóng tính và khó phục tùng, nhưng không cần phải coi ông ta như quỷ dữ, ít nhất thì sự khoan dung của ông ta mạnh hơn nhiều so với Viên Thiệu và bọn cùng phe. Tôn Quyền đã tỏ ra khoan dung với Ngu Phiên nhiều lần, nhưng Viên Thiệu đã giết Điền Phong. Tôn Quyền ghét Cam Ninh, người có tính cách thô lỗ, thích giết người và không chịu tuân lệnh, nhưng vẫn khoan dung với ông ta. Khi Viên Thiệu gặp Khâu Nghĩa, người có tính cách tương tự, ông đã giết anh ta sau khi sử dụng anh ta.
<Cam Ninh thô lỗ, tàn bạo và thích giết chóc, đã từng làm Mông thất vọng và cũng có lúc vi phạm lệnh của Quyền. Quyền rất tức giận vì điều này, nhưng Mông đã ngay lập tức giảng giải: "Thiên hạ vẫn chưa được định đoạt, các sĩ quan chiến đấu như Ninh rất khó có được, nên dung túng cho ông ta." Quyền vì vậy đã đối xử hào phóng với Ninh, và cuối cùng đã sử dụng được tài năng của ông ta.>
<Khâu Nghĩa đã tỏ ra tự phụ vì thành tích của mình, trở nên kiêu ngạo và sa đọa. Viên Thiệu đã triệu tập và [sau đó] giết anh ta, sau đó sáp nhập quân đội của anh ta vào với của mình.>
Tôi cần giới thiệu Ngu Phiên. Ông ta có tài năng xuất chúng và đã lập được nhiều thành tích, nhưng tính cách của ông ta cực kỳ ghê tởm. Theo cách kể ngày nay, thẳng thắn mà nói thì ông ta là một tên khốn. Sau khi Tôn Quyền bắt được Vu Cấm, ông ta đối xử với Vu Cấm rất tử tế vì mục đích chính trị. Kết quả là Ngu Phiên nhiều lần làm nhục Vu Cấm trước mặt công chúng và đánh ông ta bằng roi. Ngu Phiên cũng làm nhục My Phương, người cũng là một vị tướng như Vu Cấm, và cố tình giả vờ say rượu trong các bữa tiệc để từ chối rượu của Tôn Quyền (sau đó ngồi dậy ngay khi Tôn Quyền đi khỏi), và khi Tôn Quyền đang thảo luận về tiên nhân với bá quan ("môi trường" mê tín trong triều đình Đông Ngô tương đối mạnh), ông ta đứng lên và nói rằng những kẻ này đều là người đã chết, còn gì để thảo luận nữa. Công bằng mà nói, nếu bạn có một cấp dưới như vậy trong công ty, bạn có thể chịu đựng được không?
Không cần phải nói, sự khoan dung của Tôn Quyền đối với một vị vua phong kiến Trung Quốc chắc chắn lớn hơn nhiều so với những người bình thường như chúng ta.
Nhưng nước Ngô nằm trong cảnh hỗn loạn. Thành thực mà nói, không phải Tôn Quyền là người phải chịu trách nhiệm chính, mà là những bậc "trung thần" này. Vào thời kỳ đầu thành lập chế độ Đông Ngô, thành viên chính của đội ngũ là quân lính và học giả cũ dưới quyền Tôn Kiên và Tôn Sách đã chạy trốn về phía Nam, tức là những vị tướng Hòe Tứ và học giả phương Bắc tị nạn. Do đó, mặc dù gia tộc Tôn đến từ Giang Đông, Tôn Ngô hoàn toàn là một "chế độ ngoại bang". Để có được chỗ đứng vững chắc ở Giang Đông, Tôn Quyền đã chọn hợp tác với những quý tộc địa phương sẵn sàng hợp tác và trao cho họ rất nhiều quyền lực để đổi lấy sự hỗ trợ.
Trong bốn gia tộc Cố, Lục, Chu và Trương ở quận Ngô, Tôn Quyền gả con gái của Tôn Sách cho gia tộc Cố và gia tộc Lục, con gái của mình cho gia tộc Chu, và bản thân bốn gia tộc này cũng gả cho nhau. Cố Ung trở thành Thừa tướng, Lục Tốn khi đi viễn chinh, đảm nhiệm vai trò tướng lĩnh và khi vào triều, trở thành đại thần và cuối cùng trở thành Đại Đô đốc rồi trở thành Thừa tướng, và Chu Cứ, người trở thành con rể của Tôn Quyền cũng là một người khi đi viễn chinh, trở thành một vị tướng hàng đầu, và khi vào triều, trở thành một quan đại thần hàng đầu.
Khi Lục Khải còn sống, ông nổi tiếng là người thẳng thắn chỉ trích Tôn Hạo, và nhiều lần bất chấp ý muốn của Hoàng đế. Kết quả là, Tôn Hạo âm thầm oán hận ông. Cùng lúc đó, Hà Định, người cũng thậm ghét Lục Khải, liên tục nói xấu Lục Khải trước mặt Hoàng đế. Tôn Hạo đã cân nhắc từ lâu việc loại bỏ Lục Khải, nhưng ông không thể làm như vậy vì hai lý do. Thứ nhất, Lục Khải giữ một chức vụ quan trọng là Tả Thừa tướng nên Tôn Hạo cần sự giúp đỡ của ông để duy trì hoạt động của nhà nước. Thứ hai, họ hàng của Lục Khải là Lục Kháng là một vị tướng cấp cao, canh gác biên giới giữa Đông Ngô và Tấn, vì vậy Tôn Hạo không muốn gây bất lợi cho Lục Kháng bằng cách làm hại Lục Khải. Do đó, mặc dù Tôn Hạo rất căm ghét Lục Khải, nhưng ông vẫn dung túng cho Lục Khải.
Từ những bằng chứng trên, chúng ta có thể thấy được quyền lực thực sự của gia tộc Lục. Có thể nói, việc Lục Khải trực tiếp phế truất Tôn Hạo sẽ không phải là vấn đề lớn.
Hãy xem những gì mà đám quý tộc Ngô đã làm.
<Thái phó Hạ [Thiệu], bấy giờ cai quản quận Ngô, ban đầu không ra khỏi cửa. Quận Ngô có nhiều gia tộc lớn, có nhiều tộc nhân làm quan lớn trong triều. Họ lấy làm khinh thường, cho người viết 6 chữ "Cối Kê kê, bất năng đề" (Gà Cối Kê, không dám gáy) ở cửa phủ nha. Hạ Thiệu thấy thế, viết thêm 6 chữ "Bất khả đề, sát Ngô nhi" (Không cần gáy, giết bọn Ngô), rồi đến các địa phương, kiểm tra đối chiếu sổ sách, tra ra những sai phạm của hai nhà Cố, Lục. Hai gia tộc thường ỷ vào quyền thế tự ý điều động quan binh cùng ẩn giấu những kẻ đào mạng, kẻ phạm tội rất nhiều. Hạ Thiệu tâu hết mọi việc cho Tôn Hạo, khiến Đô đốc Giang Lăng là Lục Kháng phải đến cầu xin mới được tha, và [những kẻ phạm tội] đều được thả.>
Quý tộc Ngô chứa chấp những kẻ ngoài vòng pháp luật, che giấu dân đinh, và cuối cùng, ngay cả Tôn Hạo cũng không dám truy cứu họ do sự can thiệp của Lục Kháng. Có thể thấy được ai là thế lực ma cà rồng và ký sinh ở nước Ngô. Khi những gia tộc này còn nắm quyền, làm sao triều đình Ngô có thể sáng suốt và minh bạch?
Tôn Quyền chẳng lẽ không hiểu những điều này sao? Tôn Quyền hiểu rõ. Cho nên về sau, ông điên cuồng trừng phạt băng đảng quý tộc Giang Đông. Đầu tiên, ông phái Lữ Nhất đi theo dõi và vạch trần những gia đình quý tộc này, sau đó, ông dùng sự kiện "Tranh chấp giữa hai cung" để đập lại họ một cách tàn bạo. Mục đích là để ngăn chặn chế độ Ngô hoàn toàn rơi vào tay họ, nhưng đồng thời cũng để lại hình ảnh của một bạo chúa trong những năm cuối đời của ông. Lý do Tôn Quyền để Gia Cát Khác nắm quyền nhiếp chính nhằm hỗ trợ cho con cháu của mình không nhất thiết là vì tài năng lớn của Gia Cát Khác, mà bởi vì ông không thể để quyền lực trực tiếp rơi vào tay các gia đình quý tộc Giang Đông.
Tôn Hạo cũng tương tự. Sau khi lên nắm quyền, ông tiếp tục tấn công các gia đình quý tộc. Cuối cùng, cuộc công kích quá mạnh mẽ, làm rung chuyển nền tảng của nước Ngô, dẫn tới việc cuối cùng họ không thể tổ chức được một lực lượng có thể kháng cự hiệu quả với quân Tấn.
Nói một cách cụ thể hơn, việc tranh đấu giữa hai cung vốn không phải là một thảm họa kế vị mà là một mưu đồ được lên kế hoạch kỹ lưỡng nhưng lại vượt ra khỏi tầm kiểm soát.
Tôn Đăng chết trẻ, điều này có nghĩa là mọi nỗ lực của Tôn Quyền đều vô ích. Những người con trai khác của Tôn Quyền đều không thể sánh bằng Tôn Đăng, vả lại Tôn Quyền đã ngoài sáu mươi, không còn sức lực để đào tạo người kế vị từ đầu. Vào thời điểm này, các gia tộc hùng mạnh của Giang Đông đã trở thành mối đe dọa đối với người kế vị. Giống như Chu Nguyên Chương bắt đầu giết anh hùng một cách bừa bãi sau khi Chu Tiêu chết, Tôn Quyền cũng bắt đầu sử dụng các phương pháp cực đoan để mở đường cho người kế vị của mình, vì vậy ông đã ủng hộ đảng Lỗ vương.
Đánh giá từ hành động cuối cùng của Tôn Quyền là đưa Tôn Bá đến chỗ chết, có thể ông không yêu con trai mình nhiều lắm. Đảng Lỗ vương và chính bản thân Lỗ vương chỉ là công cụ cho ông lợi dụng, giống như Lữ Nhất trước đây. Mục đích của Tôn Quyền là lợi dụng phe Lỗ vương và phe Thái tử đấu đá nội bộ để làm suy yếu các đại thần, nhằm giảm thiểu khả năng người thừa kế bị các đại thần quyền lực khống chế.
Nhưng suy nghĩ của Tôn Quyền lại khó hiểu. Tục ngữ có câu, gần vua như chơi với hổ, huống chi là một con hổ thất thường như Tôn Quyền. Tôn Quyền là người có suy nghĩ rất sâu xa, khó đoán. Khi còn là quan huyện, ông đã nhờ Lữ Phạm phụ trách tài chính giúp đỡ nhưng bị từ chối. Tôn Quyền tức giận. Chu Cốc dùng quyền lực của mình để giúp Tôn Quyền. Tôn Quyền rất vui mừng. Kết quả là, sau khi Tôn Quyền lên nắm quyền, ông không bao giờ dùng tới Chu Cốc nữa. Tôn Quyền từng oán hận Ân Mô, mọi người đều đến cầu xin ông tha thứ. Kết quả là, càng cầu xin, Tôn Quyền càng tức giận. Cuối cùng, chính Gia Cát Cẩn đã giúp Ân Mô nhận tội với Tôn Quyền và được Quyền tha cho. Lữ Nhất tưởng rằng mình đã đoán được tính tình của Tôn Quyền và giúp ông ta hãm hại các đại thần, nhưng cuối cùng lại đi quá xa và bị Tôn Quyền xử tử. Tôn Quyền không bao giờ nói trực tiếp với cấp dưới những gì mình muốn làm, mà yêu cầu họ phải đoán. Tôn Quyền cũng là người hay thay đổi ý định, nhưng cuối cùng Lục Tốn vẫn không đoán được suy nghĩ của Tôn Quyền.
Xét từ hành vi của Tôn Quyền trước và sau khi Lục Tốn chết, ông ta không muốn Lục Tốn chết. Sau khi Cố Ung chết, Tôn Quyền bổ nhiệm Lục Tốn làm Thừa tướng và yêu cầu ông tiếp tục quản lý Vũ Xương, điều này cho thấy Tôn Quyền vẫn coi trọng Lục Tốn vào thời điểm này. Sau khi Lục Tốn chết, Tôn Quyền vô cùng tức giận và tiếp tục chất vấn Lục Kháng, điều này cho thấy Tôn Quyền rất tức giận về cái chết của Lục Tốn. Nếu mục đích của Tôn Quyền là ép Lục Tốn chết, thì lúc này ông ta nên thấy nhẹ nhõm mới phải.
Cá nhân tôi nghĩ rằng Tôn Quyền muốn Lục Tốn diễn một vở kịch với mình. Là người tiền nhiệm của Lục Tốn, Cố Ung là một tể tướng khiến Tôn Quyền rất hài lòng. Ông giữ chức vụ cao và là đại diện của khối gia tộc Giang Đông, nhưng ông hiếm khi bày tỏ ý kiến của riêng mình về mọi việc. Đây chính xác là điều Tôn Quyền muốn, và ông cần một người như vậy đến để giúp ông làm im miệng các gia tộc Giang Đông. Sau khi Cố Ung chết, không ai trong giới quý tộc Giang Đông thích hợp hơn Lục Tốn để đảm nhiệm chức vụ này. Năng lực và uy tín của Lục Tốn là không ai sánh kịp. Một người như vậy là công cụ tốt nhất, và Tôn Quyền vẫn cần ông ta giúp mình. Tôn Quyền hy vọng có thể làm cứng họng toàn bộ khối đại gia tộc Giang Đông bằng cách chèn ép Lục Tốn, vì vậy màn trình diễn của Lục Tốn rất quan trọng. Tôn Quyền muốn sử dụng sự xấu hổ và ức chế của Lục Tốn để tô điểm cho quyền lực hoàng gia của riêng mình, để những người khác không thể chống lại quyết định của ông. Nếu Lục Tốn noi gương Cố Ung, giữ im lặng và hành xử như một linh vật, Tôn Quyền có thể dần dần hiện thực hóa kế hoạch của mình. Đây chính xác là điều ông muốn thấy.
Nhà nước Tôn Ngô gồm 3 phe phái chính - phe Hòe Tứ (dân tị nạn và quý tộc từ phương Bắc), phe Giang Đông (quý tộc quận Ngô và Cối Kê) và các thành viên gia tộc Tôn Ngô.
Mối lo lớn nhất của Tôn Quyền là phái Giang Đông. Nguyên nhân là vì phe Hòe Tứ đang dần suy yếu và cũng đang dần thực hiện liên hôn với phe Giang Đông. Trong khi đó, các thành viên gia tộc Tôn Ngô đang bị chèn ép hoặc đào tẩu dưới thời Tào Tháo. Sau khi Cố Ung chết, quyền lãnh đạo phe Giang Đông rơi vào tay Lục Tốn.
Quyết định ban đầu của Tôn Quyền khi khai mào cuộc đấu tranh giành ngôi vị Thái tử là để đàn áp phe Giang Đông. Cụ thể là phe quận Ngô. Trước đó, ông đã đàn áp gia tộc Trương của quận Ngô sau khi Trương Ôn có lời khen ngợi Thục Hán. Phần còn lại của các gia đình quý tộc Giang Đông (đặc biệt là các gia tộc Lục, Cố và Chu) đã không phản kháng vào thời điểm đó vì Tôn Quyền đang trên đà chiến thắng và sắp xưng Đế.
Sau khi phế truất họ Trương, Tôn Quyền dùng Kỵ Diễm, Ẩn Phiền, Lữ Nhất trấn áp hết thảy quan lại. Nhưng vì 3 "hung thần" này đắc tội với tất cả mọi người, nên không có kết cục tốt đẹp, cho nên phương pháp này của Tôn Quyền thất bại.
Không còn lựa chọn nào khác, Tôn Quyền bắt đầu cuộc đấu tranh giành ngôi vị Thái tử. Ông ủng hộ Tôn Bá thông qua mạng lưới hoàng tộc Tôn Ngô + phe Hòe Tứ + phe quý tộc Cối Kê để cân bằng với Tôn Hòa được ủng hộ bởi phe quý tộc quận Ngô cùng với một nhánh của phái Hòe Tứ đã liên hôn với quý tộc quận Ngô quận và vốn sở hữu quyền thừa kế mạnh hơn.
Trong nước đi đầu tiên khi phái Tôn Hòa là đảng mạnh hơn, ông đã dùng lời vu cáo để lưu đày gia tộc Cố, con trai [thứ hai] của Trương Chiêu, và nỗ lực đàn áp Lục Tốn. Chu Cứ và Ngô Xán bị xử tử, Trương Thuần và Khuất Hoảng bị giáng chức.
Lục Tốn chết vì tức giận sau khi bị Tôn Quyền khiển trách. Ban đầu, Tôn Quyền muốn làm cho Lục Tốn trông xấu hổ, nhưng Lục Tốn thà chết chứ không chịu cúi đầu. Mọi người đều cảm thấy thương hại Lục Tốn và càng căm ghét đảng Lỗ vương hơn, và tình hình bắt đầu trở nên mất kiểm soát. Tôn Quyền muốn Lục Tốn nhận tội. Trách nhiệm của Lục Tốn là sống tiếp và để Tôn Quyền mắng chửi mình, nhưng ông ta đã đổ lỗi cho chính Tôn Quyền bằng cách chết. Tôn Quyền vô cùng kinh ngạc và tức giận trước kết quả này: "Được rồi, ngươi chính đáng, ngươi thông minh, ngươi là một vị trung thần, ngươi muốn nổi danh muôn đời, nhưng ta lại là một tên đần và một lão già ngu ngốc. Ta đã mang đến tai họa cho đất nước và dân chúng, và sẽ mang tiếng xấu cho tới hàng ngàn năm sau. Gia tộc của ngươi có thể tiếp tục thịnh vượng, nhưng ai sẽ bảo vệ di sản của ta? Đến bước cuối cùng này, ngươi còn không muốn giúp ta, ngươi chỉ quan tâm đến việc làm tròn danh tiếng của mình, tên khốn nạn!"
Tôn Quyền ban đầu nghĩ rằng triều đình Ngô là món đồ chơi của mình, và tất cả các vị đại thần ở cả hai bên đều nằm trong tầm kiểm soát của mình, giống như trong sự việc trước đây của Lữ Nhất. Tuy nhiên, Lục Tốn đã chết trước mặt ông ta một cách bất ngờ. Khi cuộc tranh chấp giữa hai cung vượt khỏi tầm kiểm soát, tình hình phát triển vượt xa sự kỳ vọng của Tôn Quyền. Sự việc này đã tác động nghiêm trọng đến Ngô tới nỗi ngay cả các nước thù địch cũng biết về nó. Tôn Quyền cũng đã cố gắng đối xử tốt nhất với Chu Nhiên, lão tướng duy nhất còn lại trong số các cựu chiến binh, nhưng đã quá muộn. Khi Tôn Quyền lâm bệnh nặng, ông đã thừa nhận lỗi lầm của mình với con trai của Lục Tốn là Lục Kháng và đốt hết tất cả các tài liệu đã dùng để buộc tội Lục Tốn.
Nhưng Tôn Quyền không khôi phục lại danh tiếng cho Lục Tốn, và việc truy phong Lục Tốn cũng chỉ được hoàn thành trong thời kỳ của Tôn Hưu. Hành động đốt tài liệu của Tôn Quyền không chỉ vì ông cảm thấy có chút tội lỗi với Lục Tốn, mà còn gửi gắm hy vọng rằng Lục Kháng có thể bỏ qua mối hận thù trong quá khứ và tiếp tục phục vụ Tôn Ngô, giống như cha ông đã làm khi trước. Bản thân Tôn Quyền có thể vẫn còn oán hận Lục Tốn cho đến ngày ông qua đời.
Đối với nước đi thứ hai, khi phe Tôn Hòa đã mất đi quyền lực, Tôn Quyền đã tấn công những kẻ ủng hộ Lỗ vương để "bù đắp" cho các gia tộc quận Ngô. Điều này có nghĩa là giết Dương Trúc, Toàn Ký, Tôn Kỳ và những người khác. Ông cũng buộc Gia Cát Khác giết chết con trai mình.
Nước đi thứ ba, là hoàn thành vở kịch. Hạ bệ Tôn Hòa, lập Tôn Lượng làm Thái tử và giết Tôn Bá.
Vào thời điểm này, tất cả các mục tiêu của Tôn Quyền đã hoàn thành: Cụ thể là làm suy yếu tất cả các gia đình quý tộc trong nhà nước Tôn Ngô, đặc biệt là các gia đình quý tộc quận Ngô và làm sâu sắc thêm mối thù truyền kiếp giữa các gia đình quý tộc quận Ngô và các gia tộc quý tộc Cối Kê trong khi xé toạc rạn nứt giữa 3 phe phái chính: Phe quý tộc Giang Đông, phe Hòe Tứ và phe Hoàng tộc để không phe phái nào quá mạnh tới mức đe dọa đến trung tâm Hoàng vị.
Điều duy nhất Tôn Quyền không thể lường trước được là việc Lục Tốn tự sát và tình trạng bè phái vượt khỏi tầm kiểm soát của Tôn Quyền.
Nhìn chung, Tôn Quyền không ngần ngại giết Tôn Bá để làm suy yếu các gia đình quý tộc địa phương. Sau khi làm suy yếu các phe phái, Tôn Quyền để lại 5 người hỗ trợ Tôn Lượng: Gia Cát Khác (lãnh đạo), Tôn Hoằng, Đằng Dận, Lữ Cứ và Tôn Tuấn. Hai vị Tôn trên có quan hệ huyết thống và là thành viên của gia tộc Tôn Ngô. Những người còn lại đến từ phe Hòe Tứ. Không một ai đến từ phe Giang Đông (dù là quận Ngô hay Cối Kê).
Sau khi đọc bài viết này, tôi tin rằng mọi người có lẽ đều có câu trả lời của riêng mình cho câu hỏi Tôn Quyền là người như thế nào. Cá nhân tôi nghĩ Tôn Quyền chắc chắn là một cá nhân xuất chúng. Ông có nhiều điểm đen, nhưng cũng có nhiều điểm sáng. Tôi không phản đối việc mọi người chê bai ông, nhưng việc chê bai một người trước hết phải dựa trên sự hiểu biết về người này. Tôi hy vọng bài viết này có thể trở nên hữu ích với mọi người.
---
Xét lại thì em thấy ông Tôn Quyền tính xa quá, nếu ổng như Tào Phi, coi cuộc đời là hữu hạn, không triều đại nào mãi thịnh trị, phúc của con cháu thì để chúng nó tự hưởng thì có lẽ đã sống thọ hơn, nhưng cuối đời để bảo vệ Hoàng vị mà trở thành bạo quân, lại vô tình bóp chết chính con đường phát triển của Đông Ngô sau này.
