Kể về những tiếc nuối với nyc đi anh em.

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề Jinan_city
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

Jinan_city

Senior Member
Nhớ em, người cùng a đi học từ những ngày còn sinh viên, cùng nhau chui mọi ngóc hẻm thành phố khi a còn là đứa ship đồ ăn. Nhớ về những ngày 2 đứa bên nhau trong căn phòng trọ đó, cùng ăn, cùng làm, cùng ngủ. Và nhớ về những lần đi du lịch, những lần lo cho nhau từ bữa ăn đến viên thuốc :too_sad:

Nghĩ lại, a để cho e chịu nhiều thiệt thòi quá, từ vật chất đến tinh thần. Em là 1 cô gái rất hiểu chuyện, còn a thì lại quá ngây thơ. A chỉ luôn mải nhìn vào 1 vết mực đen, mà bỏ quên mất cả tờ giấy trắng. Phải chăng đây chính là thứ khiến những mối tình đầu đều dễ tan vỡ. Không có kinh nghiệm, chỉ luôn mãi tìm kiếm sự hoàn hảo, phóng đại quá nhiều về những thứ tiêu cực, còn những thứ tốt đẹp họ dành cho mình thì lại xem nhẹ.

Ngày đó a để em lại 1 mình ở căn phòng trọ đó, 1 mình ở thành phố đó. Còn a thì về thành phố khác rồi tụi mình yêu xa. Lúc đó a thấy bình thường, nhưng đến khi ct rồi,đánh mất em rồi, a mới nhận thấy một điều đáng sợ. Đấy là khi đi ngoài đường, nhìn đâu cũng nhớ về em, từ chiếc xe đẩy hủ tiếu ngoài ngã tư, cho đến các cửa hàng như Long Châu, Bách Hóa Xanh, siêu thị... . Ở 1 thành phố khác, mà a còn bị ám ảnh như vậy, còn e phải sống ở chính căn phòng đó, mỗi ngày đi trên các con đường đó, sự nhớ thương sẽ phải lớn bao nhiêu đây. Vậy mà em vẫn chịu được gần 2 năm, lâu lâu 2 đứa mình mới được gặp 1 lần.

Rồi khi a nói buông tay, nửa đêm e bắt vé tàu, ngồi gần 1 ngày để đến với a mà níu kéo. Thật sự a rất cảm động, vì a biết phải rất quyết tâm mới làm được như thế. E ở lại 1 hôm rồi lại lên xe vì không xin nghỉ được lâu. Thế mà khi a đặt vé tàu cho e, vì giá giường nằm quá cao, em liên tục năn nỉ kêu đặt vé ngồi thôi cho tiết kiệm. Vậy mà a cũng làm thật, nghĩ lại, a thấy mình sao mà tệ đến thế, thật sự rất hối hận. Tại sao e lại hiểu chuyện đến thế cơ chứ :too_sad:

Tất nhiên mọi thứ không tệ đến thế, nếu không mình đã không bên nhau 3 năm e nhỉ. A đã yêu em bằng tất cả cảm xúc tuổi trẻ. Thời sinh viên phơi nắng phơi mưa chạy ship trả tiền ăn tiền trọ cho 2 đứa. A luôn nhẹ nhàng với em, lo cho em trong khả năng tài chính mà mình có. Nhưng do a quá non nớt, thấy em không đòi hỏi thì cũng cho qua luôn. Đây thật sự là một bài học mà nếu bác nào đọc được, thì hãy rút kinh nghiệm mà trân trọng cô gái đó, đừng nghe theo lời họ nói mà để họ bị thiệt.

Giờ thì em đã có người mới, trẻ tuổi hơn, đẹp trai hơn, lại còn là người lớn giới thiệu. Có lẽ e cũng sẽ cưới sớm thôi, không còn nhiều thời gian để cho 1 mối tình không rõ tương lai.

A luôn tự an ủi mình rằng, a không phải mối tình đầu của em. Nếu ngày đó em không buông bỏ người cũ và mở lòng với a. Thì tụi mình đâu có tình yêu này. Thế nên a cũng sẽ cố gắng vượt qua, Cố gắng mở lòng cho 1 người mới.

Nay tự dưng yếu lòng, mà chả biết viết vào đâu, thôi viết ra đây vậy. Dài vậy chắc nhiều bác cũng không đọc đâu.
 
Sửa lần cuối:
Thật sự yêu 1 người chưa yêu ai bao giờ cũng thích thậy đấy. Vì mọi cảm xúc họ trao cho mình đều sẽ rất nồng cháy, vì đó là cảm xúc đầu tiên của họ.

Nhưng ngược lại, họ sẽ không có đủ trải nghiệm để biết cách thể hiện tình cảm, cách quan tâm và trân trọng những gì đang có.

Nếu được chọn, có lẽ mình cũng sẽ chọn những người có 1 2 mối tình để quen.
 
dành cho ai nhớ về nyc :shame:
1775829362428.webp
 
Cmt nhanh thế thì chắc bác ko đọc bài rồi :big_smile:

Viết cho thoải mái 1 chút thôi, 2 đứa ct vì xa quê nhau. Ai cũng không muốn đi xa, chừng nào chưa giải quyết được vấn đề này thì có nói gì cũng ko quay lại với nhau được.
uhm fen, dài quá , đang nhức đầu nữa, thông cảm ;)
 
Nhớ em, người cùng a đi học từ những ngày còn sinh viên, cùng nhau chui mọi ngóc hẻm thành phố khi a còn là đứa ship đồ ăn. Nhớ về những ngày 2 đứa bên nhau trong căn phòng trọ đó, cùng ăn, cùng làm, cùng ngủ. Và nhớ về những lần đi du lịch, những lần lo cho nhau từ bữa ăn đến viên thuốc :too_sad:

Nghĩ lại, a để cho e chịu nhiều thiệt thòi quá, từ vật chất đến tinh thần. Em là 1 cô gái rất hiểu chuyện, còn a thì lại quá ngây thơ. A chỉ luôn mải nhìn vào 1 vết mực đen, mà bỏ quên mất cả tờ giấy trắng. Phải chăng đây chính là thứ khiến những mối tình đầu đều dễ tan vỡ. Không có kinh nghiệm, chỉ luôn mãi tìm kiếm sự hoàn hảo, phóng đại quá nhiều về những thứ tiêu cực, còn những thứ tốt đẹp họ dành cho mình thì lại xem nhẹ.

Ngày đó a để em lại 1 mình ở căn phòng trọ đó, 1 mình ở thành phố đó. Còn a thì về thành phố khác rồi tụi mình yêu xa. Lúc đó a thấy bình thường, nhưng đến khi ct rồi,đánh mất em rồi, a mới nhận thấy một điều đáng sợ. Đấy là khi đi ngoài đường, nhìn đâu cũng nhớ về em, từ chiếc xe đẩy hủ tiếu ngoài ngã tư, cho đến các cửa hàng như Long Châu, Bách Hóa Xanh, siêu thị... . Ở 1 thành phố khác, mà a còn bị ám ảnh như vậy, còn e phải sống ở chính căn phòng đó, mỗi ngày đi trên các con đường đó, sự nhớ thương sẽ phải lớn bao nhiêu đây. Vậy mà em vẫn chịu được gần 2 năm, lâu lâu 2 đứa mình mới được gặp 1 lần.

Rồi khi a nói buông tay, nửa đêm e bắt vé tàu, ngồi gần 1 ngày để đến với a mà níu kéo. Thật sự a rất cảm động, vì a biết phải rất quyết tâm mới làm được như thế. E ở lại 1 hôm rồi lại lên xe vì không xin nghỉ được lâu. Thế mà khi a đặt vé tàu cho e, vì giá giường nằm quá cao, em liên tục năn nỉ kêu đặt vé ngồi thôi cho tiết kiệm. Vậy mà a cũng làm thật, nghĩ lại, a thấy mình sao mà tệ đến thế, thật sự rất hối hận. Tại sao e lại hiểu chuyện đến thế cơ chứ :too_sad:

Tất nhiên mọi thứ không tệ đến thế, nếu không mình đã không bên nhau 3 năm e nhỉ. A đã yêu em bằng tất cả cảm xúc tuổi trẻ. Thời sinh viên phơi nắng phơi mưa chạy ship trả tiền ăn tiền trọ cho 2 đứa. A luôn nhẹ nhàng với em, lo cho em trong khả năng tài chính mà mình có. Nhưng do a quá non nớt, thấy em không đòi hỏi thì cũng cho qua luôn. Đây thật sự là một bài học mà nếu bác nào đọc được, thì hãy rút kinh nghiệm mà trân trọng cô gái đó, đừng nghe theo lời họ nói mà để họ bị thiệt.

Giờ thì em đã có người mới, trẻ tuổi hơn, đẹp trai hơn, lại còn là người lớn giới thiệu. Có lẽ e cũng sẽ cưới sớm thôi, không còn nhiều thời gian để cho 1 mối tình không rõ tương lai.

A luôn tự an ủi mìn rằng, a không phải mối tình đầu của em. Nếu ngày đó em không buông bỏ người cũ và mở lòng với a. Thì tụi mình đâu có tình yêu này. Thế nên a cũng sẽ cố gắng vượt qua, Cố gắng mở lòng cho 1 người mới.

Nay tự dưng yếu lòng, mà chả biết viết vào đâu, thôi viết ra đây vậy. Dài vậy chắc nhiều bác cũng không đọc đâu.
Đức cái đã.
 
Nhớ em, người cùng a đi học từ những ngày còn sinh viên, cùng nhau chui mọi ngóc hẻm thành phố khi a còn là đứa ship đồ ăn. Nhớ về những ngày 2 đứa bên nhau trong căn phòng trọ đó, cùng ăn, cùng làm, cùng ngủ. Và nhớ về những lần đi du lịch, những lần lo cho nhau từ bữa ăn đến viên thuốc :too_sad:

Nghĩ lại, a để cho e chịu nhiều thiệt thòi quá, từ vật chất đến tinh thần. Em là 1 cô gái rất hiểu chuyện, còn a thì lại quá ngây thơ. A chỉ luôn mải nhìn vào 1 vết mực đen, mà bỏ quên mất cả tờ giấy trắng. Phải chăng đây chính là thứ khiến những mối tình đầu đều dễ tan vỡ. Không có kinh nghiệm, chỉ luôn mãi tìm kiếm sự hoàn hảo, phóng đại quá nhiều về những thứ tiêu cực, còn những thứ tốt đẹp họ dành cho mình thì lại xem nhẹ.

Ngày đó a để em lại 1 mình ở căn phòng trọ đó, 1 mình ở thành phố đó. Còn a thì về thành phố khác rồi tụi mình yêu xa. Lúc đó a thấy bình thường, nhưng đến khi ct rồi,đánh mất em rồi, a mới nhận thấy một điều đáng sợ. Đấy là khi đi ngoài đường, nhìn đâu cũng nhớ về em, từ chiếc xe đẩy hủ tiếu ngoài ngã tư, cho đến các cửa hàng như Long Châu, Bách Hóa Xanh, siêu thị... . Ở 1 thành phố khác, mà a còn bị ám ảnh như vậy, còn e phải sống ở chính căn phòng đó, mỗi ngày đi trên các con đường đó, sự nhớ thương sẽ phải lớn bao nhiêu đây. Vậy mà em vẫn chịu được gần 2 năm, lâu lâu 2 đứa mình mới được gặp 1 lần.

Rồi khi a nói buông tay, nửa đêm e bắt vé tàu, ngồi gần 1 ngày để đến với a mà níu kéo. Thật sự a rất cảm động, vì a biết phải rất quyết tâm mới làm được như thế. E ở lại 1 hôm rồi lại lên xe vì không xin nghỉ được lâu. Thế mà khi a đặt vé tàu cho e, vì giá giường nằm quá cao, em liên tục năn nỉ kêu đặt vé ngồi thôi cho tiết kiệm. Vậy mà a cũng làm thật, nghĩ lại, a thấy mình sao mà tệ đến thế, thật sự rất hối hận. Tại sao e lại hiểu chuyện đến thế cơ chứ :too_sad:

Tất nhiên mọi thứ không tệ đến thế, nếu không mình đã không bên nhau 3 năm e nhỉ. A đã yêu em bằng tất cả cảm xúc tuổi trẻ. Thời sinh viên phơi nắng phơi mưa chạy ship trả tiền ăn tiền trọ cho 2 đứa. A luôn nhẹ nhàng với em, lo cho em trong khả năng tài chính mà mình có. Nhưng do a quá non nớt, thấy em không đòi hỏi thì cũng cho qua luôn. Đây thật sự là một bài học mà nếu bác nào đọc được, thì hãy rút kinh nghiệm mà trân trọng cô gái đó, đừng nghe theo lời họ nói mà để họ bị thiệt.

Giờ thì em đã có người mới, trẻ tuổi hơn, đẹp trai hơn, lại còn là người lớn giới thiệu. Có lẽ e cũng sẽ cưới sớm thôi, không còn nhiều thời gian để cho 1 mối tình không rõ tương lai.

A luôn tự an ủi mìn rằng, a không phải mối tình đầu của em. Nếu ngày đó em không buông bỏ người cũ và mở lòng với a. Thì tụi mình đâu có tình yêu này. Thế nên a cũng sẽ cố gắng vượt qua, Cố gắng mở lòng cho 1 người mới.

Nay tự dưng yếu lòng, mà chả biết viết vào đâu, thôi viết ra đây vậy. Dài vậy chắc nhiều bác cũng không đọc đâu.
Cứ tưởng thời gian sẽ xoá đi tất cả, nay đọc lại bài này của b, tự nhiên lại nhớ đến em. Ở một nơi rất xa ấy, mong e sẽ luôn được hạnh phúc.
 
ny đời đầu - người vốn ko phải gu và thời điểm quen nhau cũng ko mặn mà tình cảm gì mấy - là ng dạy mình bài học lớn nhất về tình yêu. ảnh khù khờ, chân thành, tử tế nhiều lúc nghĩ lại thấy thương. nhờ anh mà mình từ con trap girl md chỉ biết đến bản thân lịch kiếp thành ng như anh luôn rồi, giờ thấy mấy đứa trap trap lại chướng ko chịu nổi. khi còn trẻ dại ko biết suy nghĩ làm tổn thương người ta day dứt biết bao lâu, một câu xin lỗi đàng hoàng chưa kịp nói đã cắt đứt liên lạc :(
 
Nhớ em, người cùng a đi học từ những ngày còn sinh viên, cùng nhau chui mọi ngóc hẻm thành phố khi a còn là đứa ship đồ ăn. Nhớ về những ngày 2 đứa bên nhau trong căn phòng trọ đó, cùng ăn, cùng làm, cùng ngủ. Và nhớ về những lần đi du lịch, những lần lo cho nhau từ bữa ăn đến viên thuốc :too_sad:

Nghĩ lại, a để cho e chịu nhiều thiệt thòi quá, từ vật chất đến tinh thần. Em là 1 cô gái rất hiểu chuyện, còn a thì lại quá ngây thơ. A chỉ luôn mải nhìn vào 1 vết mực đen, mà bỏ quên mất cả tờ giấy trắng. Phải chăng đây chính là thứ khiến những mối tình đầu đều dễ tan vỡ. Không có kinh nghiệm, chỉ luôn mãi tìm kiếm sự hoàn hảo, phóng đại quá nhiều về những thứ tiêu cực, còn những thứ tốt đẹp họ dành cho mình thì lại xem nhẹ.

Ngày đó a để em lại 1 mình ở căn phòng trọ đó, 1 mình ở thành phố đó. Còn a thì về thành phố khác rồi tụi mình yêu xa. Lúc đó a thấy bình thường, nhưng đến khi ct rồi,đánh mất em rồi, a mới nhận thấy một điều đáng sợ. Đấy là khi đi ngoài đường, nhìn đâu cũng nhớ về em, từ chiếc xe đẩy hủ tiếu ngoài ngã tư, cho đến các cửa hàng như Long Châu, Bách Hóa Xanh, siêu thị... . Ở 1 thành phố khác, mà a còn bị ám ảnh như vậy, còn e phải sống ở chính căn phòng đó, mỗi ngày đi trên các con đường đó, sự nhớ thương sẽ phải lớn bao nhiêu đây. Vậy mà em vẫn chịu được gần 2 năm, lâu lâu 2 đứa mình mới được gặp 1 lần.

Rồi khi a nói buông tay, nửa đêm e bắt vé tàu, ngồi gần 1 ngày để đến với a mà níu kéo. Thật sự a rất cảm động, vì a biết phải rất quyết tâm mới làm được như thế. E ở lại 1 hôm rồi lại lên xe vì không xin nghỉ được lâu. Thế mà khi a đặt vé tàu cho e, vì giá giường nằm quá cao, em liên tục năn nỉ kêu đặt vé ngồi thôi cho tiết kiệm. Vậy mà a cũng làm thật, nghĩ lại, a thấy mình sao mà tệ đến thế, thật sự rất hối hận. Tại sao e lại hiểu chuyện đến thế cơ chứ :too_sad:

Tất nhiên mọi thứ không tệ đến thế, nếu không mình đã không bên nhau 3 năm e nhỉ. A đã yêu em bằng tất cả cảm xúc tuổi trẻ. Thời sinh viên phơi nắng phơi mưa chạy ship trả tiền ăn tiền trọ cho 2 đứa. A luôn nhẹ nhàng với em, lo cho em trong khả năng tài chính mà mình có. Nhưng do a quá non nớt, thấy em không đòi hỏi thì cũng cho qua luôn. Đây thật sự là một bài học mà nếu bác nào đọc được, thì hãy rút kinh nghiệm mà trân trọng cô gái đó, đừng nghe theo lời họ nói mà để họ bị thiệt.

Giờ thì em đã có người mới, trẻ tuổi hơn, đẹp trai hơn, lại còn là người lớn giới thiệu. Có lẽ e cũng sẽ cưới sớm thôi, không còn nhiều thời gian để cho 1 mối tình không rõ tương lai.

A luôn tự an ủi mìn rằng, a không phải mối tình đầu của em. Nếu ngày đó em không buông bỏ người cũ và mở lòng với a. Thì tụi mình đâu có tình yêu này. Thế nên a cũng sẽ cố gắng vượt qua, Cố gắng mở lòng cho 1 người mới.

Nay tự dưng yếu lòng, mà chả biết viết vào đâu, thôi viết ra đây vậy. Dài vậy chắc nhiều bác cũng không đọc đâu.
@súc simp
 
Chấm phát
Đi bú cốc cafe để nhớ lại xem nào. Nhớ được thì kể.
 
SmartSelect_20260411_094937_Discord.webp


"Người ta nói cảm giác yêu đơn phương hay nhớ về người cũ chính là việc ôm một cây xương rồng, càng ôm chặt càng thấm…

Nhưng một số bệnh đúng là cần châm cứu mới hết, như bệnh ngu chẳng hạn
."

Thể theo yêu cầu, anh Thủy cũng kể 1 phần trường tình của anh Thủy.

Có những câu chuyện tình không bắt đầu bằng một lời tỏ tình mà bắt đầu bằng một lựa chọn sai thời điểm.

Thời sinh viên, tôi vốn là kiểu con trai khiến người khác chú ý. Ngoại hình sáng sủa, nói chuyện tự tin, lại có chút thành tích nên quanh tôi không thiếu những cô gái theo đuổi. Trong đó có một cô bạn quen từ cấp 3. Cô ấy thích tôi rất rõ ràng. Tôi biết điều đó. Và khi ấy, tôi cũng nghĩ mình có đủ lý do để chọn một người an toàn.

Rồi tôi quen em, bạn của cô bạn cấp 3 kia, qua một lần tình cờ. Chúng tôi học khác trường đại học. Nhưng nhờ người bạn chung mà bắt đầu nói chuyện. Em không ồn ào, không tìm cách gây chú ý. Em học giỏi, thông minh, nói chuyện duyên và có chiều sâu. Ở em có nét thơ ngây chưa vướng bận, dịu dàng mà tự nhiên như cánh hoa đào đầu mùa.

Tôi bắt đầu mong những lần gặp có em. Nhiều lần muốn nói điều gì đó hơn mức bạn bè, nhưng lại thôi. Tôi tự nhủ mình không nên làm mọi chuyện rối thêm. Nhất là khi tôi biết cô bạn kia thích tôi. Tôi chọn cách giữ khoảng cách vừa đủ, chọn lý trí thay vì cảm xúc.

Nhưng tim thì không nghe lời.

Tôi vẫn thường trộm nhìn em thật lâu trong những buổi gặp mặt. Mỗi khi em cười, lòng tôi xao xuyến lạ thường. Tôi tặng em sách, những cuốn tôi tin rằng hợp với em. Em luôn nhận bằng sự nhã nhặn, ánh mắt sáng và lời cảm ơn chân thành. Chúng tôi nói chuyện đều đặn, càng nói càng hợp.

Tôi biết mình đã rung động.

Và rồi đến một ngày, khi tôi nhận ra tình cảm của mình không còn là thoáng qua, em đã cho tôi một cơ hội. Một cơ hội rất khẽ. Em không nói thẳng. Nhưng trong cách em ở bên tôi, trong những tin nhắn dài hơn thường lệ, tôi hiểu rằng nếu tôi bước tới, em sẽ không lùi lại.

Nhưng tôi đã không bước tới.

Tôi chọn từ chối. Tôi nói mình chưa sẵn sàng cho một mối quan hệ. Tôi nói những điều nghe có vẻ trưởng thành, hợp lý. Tôi nghĩ mình đang làm điều đúng đắn, nghĩ rằng cảm xúc rồi sẽ qua.

Em im lặng một lúc. Sau đó em gật đầu. Nhẹ nhàng và chấp nhận.

Từ hôm đó, em vẫn như cũ, dịu dàng, lịch sự. Nhưng giữa chúng tôi có một khoảng cách mỏng mà rõ. Tôi vẫn được đi cạnh em trên những lối nhỏ quen thuộc nhưng không còn là người có thể nắm tay em nếu muốn.

Chỉ khi em bắt đầu bận rộn hơn, khi những tin nhắn thưa dần, khi tôi thấy em cười với một người khác bằng ánh mắt mà tôi từng nghĩ mình có thể giữ lấy… tôi mới hiểu.

Hiểu rằng tình cảm không phải lúc nào cũng chờ ta đủ can đảm.
Hiểu rằng có những người nếu ta không chọn, sẽ có người khác chọn thay.

Bây giờ nhìn lại, giữa rất nhiều người từng theo đuổi mình, tôi lại tiếc vì đã từ chối người con gái duy nhất khiến tim mình thật sự rung động. Tiếc vì đã sợ làm tổn thương người khác mà lại vô tình bỏ lỡ chính mình.

Tôi từng nghĩ yêu đơn phương là đau nhất. Nhưng hóa ra, điều khiến người ta day dứt lâu nhất… là biết mình đã có cơ hội và đã tự tay đánh mất nó.
 
Xem tệp đính kèm 3560133

"Người ta nói cảm giác yêu đơn phương hay nhớ về người cũ chính là việc ôm một cây xương rồng, càng ôm chặt càng thấm…

Nhưng một số bệnh đúng là cần châm cứu mới hết, như bệnh ngu chẳng hạn
."

Thể theo yêu cầu, anh Thủy cũng kể 1 phần trường tình của anh Thủy.

Có những câu chuyện tình không bắt đầu bằng một lời tỏ tình mà bắt đầu bằng một lựa chọn sai thời điểm.

Thời sinh viên, tôi vốn là kiểu con trai khiến người khác chú ý. Ngoại hình sáng sủa, nói chuyện tự tin, lại có chút thành tích nên quanh tôi không thiếu những cô gái theo đuổi. Trong đó có một cô bạn quen từ cấp 3. Cô ấy thích tôi rất rõ ràng. Tôi biết điều đó. Và khi ấy, tôi cũng nghĩ mình có đủ lý do để chọn một người an toàn.

Rồi tôi quen em, bạn của cô bạn cấp 3 kia, qua một lần tình cờ. Chúng tôi học khác trường đại học. Nhưng nhờ người bạn chung mà bắt đầu nói chuyện. Em không ồn ào, không tìm cách gây chú ý. Em học giỏi, thông minh, nói chuyện duyên và có chiều sâu. Ở em có nét thơ ngây chưa vướng bận, dịu dàng mà tự nhiên như cánh hoa đào đầu mùa.

Tôi bắt đầu mong những lần gặp có em. Nhiều lần muốn nói điều gì đó hơn mức bạn bè, nhưng lại thôi. Tôi tự nhủ mình không nên làm mọi chuyện rối thêm. Nhất là khi tôi biết cô bạn kia thích tôi. Tôi chọn cách giữ khoảng cách vừa đủ, chọn lý trí thay vì cảm xúc.

Nhưng tim thì không nghe lời.

Tôi vẫn thường trộm nhìn em thật lâu trong những buổi gặp mặt. Mỗi khi em cười, lòng tôi xao xuyến lạ thường. Tôi tặng em sách, những cuốn tôi tin rằng hợp với em. Em luôn nhận bằng sự nhã nhặn, ánh mắt sáng và lời cảm ơn chân thành. Chúng tôi nói chuyện đều đặn, càng nói càng hợp.

Tôi biết mình đã rung động.

Và rồi đến một ngày, khi tôi nhận ra tình cảm của mình không còn là thoáng qua, em đã cho tôi một cơ hội. Một cơ hội rất khẽ. Em không nói thẳng. Nhưng trong cách em ở bên tôi, trong những tin nhắn dài hơn thường lệ, tôi hiểu rằng nếu tôi bước tới, em sẽ không lùi lại.

Nhưng tôi đã không bước tới.

Tôi chọn từ chối. Tôi nói mình chưa sẵn sàng cho một mối quan hệ. Tôi nói những điều nghe có vẻ trưởng thành, hợp lý. Tôi nghĩ mình đang làm điều đúng đắn, nghĩ rằng cảm xúc rồi sẽ qua.


Em im lặng một lúc. Sau đó em gật đầu. Nhẹ nhàng và chấp nhận.

Từ hôm đó, em vẫn như cũ, dịu dàng, lịch sự. Nhưng giữa chúng tôi có một khoảng cách mỏng mà rõ. Tôi vẫn được đi cạnh em trên những lối nhỏ quen thuộc nhưng không còn là người có thể nắm tay em nếu muốn.

Chỉ khi em bắt đầu bận rộn hơn, khi những tin nhắn thưa dần, khi tôi thấy em cười với một người khác bằng ánh mắt mà tôi từng nghĩ mình có thể giữ lấy… tôi mới hiểu.

Hiểu rằng tình cảm không phải lúc nào cũng chờ ta đủ can đảm.
Hiểu rằng có những người nếu ta không chọn, sẽ có người khác chọn thay.

Bây giờ nhìn lại, giữa rất nhiều người từng theo đuổi mình, tôi lại tiếc vì đã từ chối người con gái duy nhất khiến tim mình thật sự rung động. Tiếc vì đã sợ làm tổn thương người khác mà lại vô tình bỏ lỡ chính mình.

Tôi từng nghĩ yêu đơn phương là đau nhất. Nhưng hóa ra, điều khiến người ta day dứt lâu nhất… là biết mình đã có cơ hội và đã tự tay đánh mất nó.
anh Thủy giống em nhỉ :pudency: toàn là tự cho rằng mình đang làm điều đúng đắn, làm như thế là tốt cho người ta, nhưng chung quy cũng chỉ là hèn thôi :sad:
 
anh Thủy giống em nhỉ :pudency: toàn là tự cho rằng mình đang làm điều đúng đắn, làm như thế là tốt cho người ta, nhưng chung quy cũng chỉ là hèn thôi :sad:
Tại hồi đó chưa biết đến nhà nghỉ thôi.
Chứ biết rồi thì không đến nông nỗi này
bpUNvGy.png
 
Tiếc nuối là đến h mọi loại lông trên người đã điểm bạc mà vẫn chưa có một mối tình nào.

Nếu có mong ước thì mong mối tình đầu sắp tới sẽ là 1 cháu học sinh cấp 3.

Chứ gái sinh viên giờ đã chớm già rồi.
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
Jinan_city,
Người trả lời cuối
Whatsername,
Trả lời
91
Lượt xem
8.941
Quay lại
Lên đầu trang