Ký ức 1 thời ngang dọc

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề lionking_sg
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
#kíức1thờingangdọc
#Chap44

Những ngày Tết cũng qua đi, trả lại cho Sài Gòn nhịp sống nhộn nhịp, ồn ào tấp nập vốn có của nó. Dòng người từ mọi miền đất nước lại lũ lượt đổ về Sài Gòn, bắt đầu 1 năm học tập, mưu sinh ở miền đất hứa.
Tao đón Vĩnh Long về tới nhà từ bến xe, em hồ hởi lấy ra cho tao những món quà ở quê nào là bánh tét, trái cây, bánh mứt... toàn là những thứ tao thích. Tao giấu không nói vụ tao phải đi truyền nước và càng giấu kín vụ của tao và Sóc Trăng. Nhưng càng thấy những tình cảm mà Vĩnh Long dành cho tao thì cái mặc cảm tội lỗi trong tao nó càng cao.
Còn về phía Sóc Trăng, em vẫn biết mối quan hệ giữa tao và Vĩnh Long, và tao nghĩ đêm hôm đó chỉ là sự thiếu kiềm chế trong nhất thời của tụi tao, nhưng không, hình như em cũng đã đặt tình cảm của mình vào tao, chấp nhận 1 mối quan hệ mập mờ với tao.
Có lẽ cả tao và Sóc Trăng đều biết tụi tao đã sai. Tao cũng không muốn vì những phút yếu lòng của mình mà lại làm tổn thương tình cảm của 1 người con gái như Sóc Trăng, nhưng lại càng không muốn lừa dối Vĩnh Long. ĐM, tao tham lam quá thì phải nhưng tao chẳng biết phải làm sao.
Lại tiếp tục xuôi ngược với những chuyến xe cứu thương, tạm gác những rối ren của tình cảm sang 1 bên nhưng hình như càng muốn giữ khoảng cách với Sóc Trăng thì số phận lại càng trêu đùa tao, số ca chuyển bệnh lại nhiều hơn số ca chuyển xác, và tần số gặp mặt Sóc Trăng lại nhiều hơn.
Những chuyến xe quay đầu về lại Sài Gòn giống những cuộc dạo chơi của 1 cặp đôi tình nhân, khi thì dừng lại nghỉ ngơi ăn uống trên những bờ biển của dãi đất miền Trung, khi thì ngồi nhâm nhi đồ nướng ở vùng Tây Nguyên nắng gió, lại có những lần bên nhau ngồi trước cái cảnh mênh mông của sông nước miền Tây...
Hình như lúc ấy tao càng ngày càng trượt dài với lỗi lầm của mình, những cảm xúc đan xen nhau, cảm giác tội lỗi, hèn hạ khi đối diện với Vĩnh Long, cảm giác lén lút, mất đi lý trí khi bên cạnh Sóc Trăng... nó làm tao như 1 con người với 2 bộ mặt khác nhau, luôn bị dằn vặt giữa 2 luồng suy nghĩ của lý trí và con tim.
Cũng trong thời gian này, thằng bạn thân của tao kiếm đâu được 1 ông anh đầu bếp cũng ơn nghĩa gì với nó, rồi nó mướn được cái mặt bằng vỉa hè bên quận 5 để mở 1 quán nhậu bình dân chuyên bán về đêm. Vừa bán, vừa học thêm cái nghề bếp của ông anh kia, coi ra nó cũng đang từng bước muốn hoàn lương.
Cũng nhờ quen biết nhiều nên anh em ngoài xã hội cũng kéo tới ủng hộ cái quán nhậu về đêm của nó... Và FE ngoài giờ làm việc thì cũng hay ra bưng bê dọn dẹp cùng với thằng bạn của tao
Rồi 1 ngày nọ, mấy thằng tài xế tụi tao nhận được tin buồn từ thằng chủ xe, chiếc xe cứu thương của thằng Bến Tre vì lách 1 chiếc xe máy mà "ăn" con lươn trên đường đi miền Trung, đầu xe bể nát vì đang chạy tốc độ cao, cũng hên trên xe chỉ chở xác và toàn bộ người trên xe chỉ bị trầy xước nhẹ kể cả thằng Bến Tre. Nghề lái xe cứu thương của tụi tao là vậy, áp lực giờ giấc, luôn chạy tốc độ, rủi ro tai nạn luôn rình rập... không biết khi nào tai nạn sẽ xảy đến với mình.
Cái xác được thẩy kèo qua cho 1 xe cứu thương của địa phương tiếp tục hành trình về quê, còn thằng chủ xe phải lặn lội ra giải quyết với bên giao thông, bảo hiểm... rồi kêu xe cứu hộ chở chiếc cứu thương về lại Sài Gòn sửa chữa.
Thằng chủ xe quyết định sửa chữa lại rồi bán để lấy xe khác thay thế vì nó không muốn có dớp. Trong thời gian chờ sửa chữa và kiếm xe khác mua lại, thằng Bến Tre lại thất nghiệp, lâu lâu thì ghép tài đi Bắc để chạy phụ tụi tao, thấy nó như vậy tao quyết định nhường chiếc xe tao đang chạy cho nó ôm tài, không giúp được nó tiền bạc thì coi như giúp đỡ nó có cái cần câu cơm, dù gì tao cũng không có áp lực về tiền bạc nhiều như nó, Bến Tre còn có ba mẹ già ở quê, hàng tháng nó phải gửi tiền về để lo cho ba mẹ nó nữa.
Kệ mẹ, sống chung với nhau, những lúc như thế này không giúp nó thì bao giờ mới giúp nó được. Vậy là tao nói chuyện với thằng chủ xe, sau đó thì Bến Tre ôm xe tao chạy, nó cảm động cảm ơn tao rối rít.
Còn về phần tao, xách ba lô ra quán thằng bạn phụ với nó, dù gì quán của nó cũng bắt đầu đông khách cũng cần thêm người, ĐM thằng bạn ngạc nhiên khi thấy tao ra phụ với nó. Sau khi nghe tao kể đầu đuôi sự việc thì nó mới hiểu ra, thằng bạn kêu tao nghỉ mẹ lái xe cứu thương luôn đi, về làm với nó, tao chỉ biết cười, ĐM yêu cầu lo ngày 3 bữa cơm với cà phê thuốc hút cho tao trong thời gian ở đây là được rồi... Lại bắt đầu những chuỗi ngày lang bạt và quay lại cuộc sống về đêm nữa đây.
Cái quán nhậu của thằng bạn tao chủ yếu bán từ 8-9h đêm cho tới rạng sáng, hết khách lúc nào thì nghỉ lúc đó. Nhiệm vụ chính của tao là thu tiền, tiếp mấy đám khách quen để cho thằng bạn chuyên tâm học nghề ở trong với ông anh đầu bếp, còn bưng bê phục vụ thì có 3 thằng đệ của nó lo trong ngoài.
Mà khách của quán thì chủ yếu là dân đi chơi khuya, dân đá xế, cướp giật, xẻ nai, các em gái dịch vụ các kiểu...còn có thêm mấy anh chèo cũng hay ghé sau khi kết thúc ca trực hay tuần tra, nói chung khách có đủ 2 giới trắng đen.
Còn về Vĩnh Long và Sóc Trăng thì tao viện lý do ở quán bận nên không có nhiều thời gian gặp nhau, tao cảm thấy nên như vậy, cảm giác tội lỗi cứ dày vò lương tâm của tao. Nhưng thỉnh thoảng thì Vĩnh Long cũng hay ghé qua thăm tao, Sóc Trăng cũng vậy, tao không biết khi nào họ lại chạm mặt nhau, cái cảm giác hồi hộp chẳng biết khi nào quả bom nổ chậm sẽ được kích nổ.
Tao đang suy nghĩ có nên hẹn cả Vĩnh Long và Sóc Trăng ra gặp mặt, tao muốn nói tất cả sự thật cho Vĩnh Long biết, lúc đó tùy Vĩnh Long sẽ tính sao thì tính, có thể tao sẽ mất Vĩnh Long mãi mãi nhưng tao không muốn lừa dối em, cả Sóc Trăng cũng vậy, tao muốn em biết tình cảm của tao dành cho Vĩnh Long sẽ không thay đổi, nhưng tao lại không coi Sóc Trăng như 1 người con gái để qua đường.
Công việc cũng quen dần từ từ, cái quán cũng ổn định với lượng khách đông về đêm. Đêm nay cũng như mọi đêm khác, tao đang ngồi nhâm nhi chai bia với thằng bạn và ông anh đầu bếp sau 1 ngày mệt mỏi vì khách đông, chỉ còn 2 bàn nhậu cũng đã tính tiền, gần kết thúc cuộc nhậu về khuya.
Nhìn đồng hồ cũng hơn 3h sáng, đường phố chỉ lác đác những chiếc xe máy qua lại. Bất chợt, có 1 chiếc xe máy chạy thẳng vào đậu ở quán tao, trên chiếc xe đắt tiền là 1 người con gái với khuôn mặt hớt hải cứ liên tục nhìn ra phía ngoài đường...
Tao và thằng bạn nhìn nhau, tụi tao biết người con gái này, em chắc còn trẻ, cao lắm là 22 tuổi, em là mối ruột của quán tụi tao. Vì vài lần ra chào hỏi tiếp khách nên tao biết em từ miền Bắc vào đây, quê em ở Nam Định nên tao tạm gọi là em Nam Định.
Những lần chào hỏi xã giao mấy lần trước thì tao lờ mờ biết được Nam Định cũng là 1 cô gái tiếp bia ở 1 nhà hàng sang trọng khu quận 1 nhưng đó chỉ là cái vẻ bọc bề ngoài để em có thể dễ dàng tiếp cận những tay đại gia có máu mặt . Vì có nhan sắc mặn mà và giọng nói ngọt ngào của 1 cô gái đất Bắc nên Nam Định có nhiệm vụ câu kéo mấy đại gia hám gái về cho băng xẻ nai của mình.
Phải nói thêm về những băng nhóm xẻ nai cho tụi mày hiểu thêm, đó là những cao thủ về cờ bạc bịp, khi bất kể thằng nào lọt vào cái kèo mà tụi này sắp sẵn thì coi như chỉ có nước không còn 1 cắc bạc nào mà trở ra về, đôi khi còn dính lại 1 món nợ không hề nhỏ. Mà muốn dẫn dụ mấy thằng đại gia lắm tiền nhiều của thì chiêu phổ biến mà dễ đưa em vào hạ đó là gái đẹp. Những băng xẻ nai này theo tao được mấy ông anh lớn đi trước kể lại từ thời của Năm Căn là hoạt động rầm rộ nhất, sau này ông trùm bị dựa cột thì mấy băng này lặn sâu, giờ không còn nhiều ở cái đất Sài Gòn này nhưng nếu rớt vô sẽ biết đá biết vàng là như thế nào.
Trở lại câu chuyện, Nam Định bước xuống xe đi nhanh về phía tụi tao, em nói với cái giọng gấp gáp lo sợ
_ Mấy anh coi giúp em với, có 2 thằng nào cứ chạy theo hoài, em sợ cướp quá.
Vừa nói em vừa nhìn ra ngoài đường, tụi tao cũng liếc mắt nhìn ra phía ngoài. Thì ra phía bên kia đường, phía xa xa cách cái quán chừng 200 mét có 2 thằng cô hồn nào đó đang đậu xe nhìn về phía Nam Định.
Tao kéo cái ghế nhựa cho Nam Định ngồi xuống rồi nói
_ Cứ bình tĩnh đi em, ngồi đây chút xíu coi tình hình rồi tính.
Nam Định cũng ngồi xuống gần tụi tao, mắt em cứ lâu lâu lại nhìn về hướng tụi kia. Chợt em quay qua cười với tụi tao rồi nói
_ À, em cảm ơn mấy anh nha.
ĐM, giọng của con gái miền Bắc cứ như rót mật vào tai, thảo nào không chết mấy thằng đại gia.
Ngồi 1 lúc lâu, 2 cái bàn nhậu cũng ra về nhưng vẫn thấy 2 thằng cô hồn kia đứng đó. Chuẩn bị phải dọn quán nên tao hỏi em
_ Em coi kêu người nhà ra đón đi, thấy mồi tụi này chắc không bỏ em đâu.
Nam Định hình như đang lo sợ lắm, em nói
_ Em không có người thân ở đây anh.
Tao lại hỏi tiếp
_ Vậy nhà em ở đâu?
Nam Định vẫn với nét mặt lo lắng trả lời
_ Dạ em thuê nhà bên quận 10.
Tao im lặng nhìn qua thằng bạn thân. Nó cũng im lặng rồi nhìn về hướng mấy thằng cô hồn đằng kia. Cũng hiểu phần nào ý của thằng bạn, tao nói luôn
_ Thôi ra xe đi, tụi anh kè em về.
Nghe xong câu nói của tao, tự nhiên Nam Định mừng rỡ như bắt được vàng, em liền nói
_ Làm phiền mấy anh quá, để chút về tới nhà em gửi tiền cà phê gọi là cảm ơn.
Thằng bạn thân cười rồi nói
_ Tiền bạc gì em ơi, giúp em thôi mà. Dù gì em cũng là mối của quán tụi anh mà.
Kêu mấy thằng đệ dọn dẹp quán rồi đóng cửa, sau đó thằng bạn thân đi vào trong lấy ra 2 cây giũ 3 khúc, vậy là mỗi thằng đút túi 1 cây rồi dắt xe máy của tao ra đưa Nam Định về nhà.
Nam Định chạy phía trước, tụi tao trên 1 chiếc xe máy chạy kè kè bọc hậu phía sau, chiếc xe của 2 thằng cô hồn kia vẫn giữ khoảng cách phía sau tụi tao, ĐM tụi này cũng liều lĩnh thiệt.
Đi được 1 đoạn ra đến đường 3/2 thì tao liếc nhìn ra phía sau thì không thấy tụi kia nữa, tao nghĩ chắc là khó nhai nên tụi này lặn luôn rồi.
Cuối cùng cũng tới nhà của Nam Định, em cám ơn tụi tao rất nhiều, đợi cho Nam Định vào trong nhà đóng cửa cẩn thận thì tụi tao mới quay xe đi. Tao đâu có biết rằng tai họa sắp xảy ra với tao vì những hành động vừa rồi của tao và thằng bạn.
Trưa hôm sau, thức dậy sau 1 giấc ngủ ngon, bây giờ đồng hồ sinh học của tao là ngày ngủ đêm thức mà.
Sau khi làm bữa cơm no bụng và nhâm nhi ly cà phê, tao dắt xe ra nổ máy chạy qua chợ đầu mối Bình Điền, định kiếm coi có gì đặc biệt để tối nay cho thêm vào thực đơn vì tao có quen mấy chỗ chuyên bán hàng đặc sản bên đó, thằng bạn vẫn còn ngủ vì chiều nó còn phải đi 1 vòng để thu tiền góp sách ở mấy quán karaoke nữa.
Vừa chạy ra tới đường Trần Phú thì tao nghe thấy tiếng xe máy phía sau chạy lên, bỗng dưng phía sau cái lưng bên trái của tao nhói lên đau đớn, chiếc xe máy chạy vụt qua xe tao, thằng ngồi sau chỉ thẳng mặt tao nói
_ Bớt nhiều chuyện đi nhe con chó.
Chiếc xe máy kia xào chẻ mất hút trong dòng xe cộ trên đường, sự việc diễn ra rất nhanh và tao đéo hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Thấy có gì hơi cộm sau lưng, chỗ vừa rồi hơi nhói đau, tao vội tấp xe vào lề đường, cố quay lại nhìn phía sau lưng...
ĐM, tao mới vừa bị tụi kia đâm rồi. Nguyên 1 con dao Thái Lan cán vàng còn dính vào lưng tao, tao lấy tay rờ nhẹ vào phía sau thì có cảm giác nhèm nhẹp, máu bắt đầu chảy ra rồi nhưng rất ít... Mấy người đi đường xung quanh đó thấy như vậy liền la làng lên, tao kệ mẹ họ nói gì, cố gắng bình tĩnh định vị cái bệnh viện gần nhất trong đầu, đúng rồi, bệnh viện Nguyễn Trãi gần đây, tay phải tao cầm lái, tay trái tao thả lỏng để tránh cử động vì vết đâm nằm phía sau lưng bên trái, hơi gần phía bả vai của tao.
Tao cố gắng chạy xe thật bình tĩnh, đoạn đường đến bệnh viện chắc còn vài trăm mét nữa thôi, tao cố nói thầm như tự trấn an tinh thần
_ Mày không chết đâu T ơi, mày không chết đâu...
Tao chạy thẳng xe máy vào trước cửa phòng cấp cứu, bỏ lại sau lưng tiếng kêu của mấy khứa bảo vệ bệnh viện. Thấy tao vừa chỉ chỉ tay vào phía sau lưng, vừa hơi quay người lại, mấy bác sĩ, y tá trực ở đó chạy ra đỡ tao nằm nghiêng người xuống băng ca rồi đẩy vào phía trong phòng cấp cứu...
Lúc này có lẽ do tao bị đâm quá bất ngờ nên đầu của tao hơi choáng vì sợ, vẫn nhớ 1 điều cần phải làm, tao cố gắng luồn tay móc cái điện thoại trong túi quần jean ra rồi bấm gọi cho thằng bạn thân
_ Tao bị đâm rồi, đang ở bệnh viện Nguyễn Trãi.
Vậy là yên tâm, tao nghĩ giờ có chết cũng có người biết mà nhận xác của tao. ĐM, trước giờ chinh chiến ngoài xã hội cũng nhiều, lần này là bị nặng nhất, con mẹ nó...
 
#kíức1thờingangdọc
#Chap45

Con dao Thái Lan cán vàng cắm vào lưng tao gần 2/3 lưỡi dao, tao vẫn còn tỉnh táo để trả lời mấy câu hỏi của bác sĩ trong lúc sơ cứu vết thương. Ngoài kia bóng dáng của thằng bạn thân thấp thoáng ở cửa phòng cấp cứu.
Vì không có người thân đứng ra để ký giấy cam kết trước khi mổ nên thằng bạn liều mạng khai là em ruột của tao để khỏi phiền phức thủ tục. Tao đưa nó cái điện thoại, thẻ ngân hàng và mật mã để nó lo tiền viện phí. Nó cứ như gà mắc thóc, ĐM cứ lăng xăng làm tao cũng chóng mặt.
Sau 1 lúc kiểm tra chụp chiếu các kiểu thì tao được điều dưỡng đẩy qua phòng chờ mổ để vệ sinh cơ thể, nằm trên băng ca tao bắt đầu thấy lạnh, đầu óc như quay cuồng, tao đang sợ, tao sợ không biết ca mổ như thế nào, tao sợ không biết có còn được sống nữa không, tự nhiên tao thấy nhớ thằng con trai của tao quá, nhớ mẹ tao quá, nhớ vợ tao, nhớ Vĩnh Long, nhớ Sóc Trăng... Con dao cán vàng vẫn còn cắm vào cái lưng của tao.
Ca mổ cũng đơn giản hơn tao tưởng, chỉ gây tê mà không có gây mê, tao vẫn đủ tỉnh táo nghe rõ ràng tiếng nói của những bác sĩ, y tá trong ca mổ, tiếng dao kéo y tế chạm nhau kêu leng keng...
Không lâu sau khi ca mổ kết thúc, tao được đẩy xuống phòng bệnh để nằm theo dõi, ĐM lúc đó cũng không nhớ để xin con dao cán vàng làm kỉ niệm nữa.
Lúc đẩy tao xuống phòng bệnh thì tao đã thấy Vĩnh Long, Sóc Trăng xách đồ cá nhân của tao theo sau cùng với thằng bạn, ĐCM đưa điện thoại cho thằng lol giữ, nó lại đi gọi tùm lum vầy là sao trời, chuyến này no như trái mít rồi.
Có lẽ tao đã lầm khi suy nghĩ về cái điều tồi tệ nhất sẽ xảy ra khi Vĩnh Long và Sóc Trăng chạm mặt nhau, Sóc Trăng vẫn giữ thái độ như 1 người bạn với tao trước mặt Vĩnh Long, em cũng luôn có thái độ vui vẻ, có phần hơi thân thiện với cả Vĩnh Long, tội nghiệp Sóc Trăng, chắc em hiểu được vị trí của em đang ở đâu.
Vậy là tao phải nằm lại bệnh viện vài ngày sau ca mổ để bác sĩ theo dõi tình hình vết thương. Sáng sớm thì Vĩnh Long vào lo và đem đồ ăn buổi sáng cho tao, xong thì tới thằng bạn thân hoặc FE, đến gần chiều thì Sóc Trăng đi làm về thì ghé vào thay thế tụi kia cho đến tối, tối thì Vĩnh Long lại vào chút rồi cùng Sóc Trăng ra về, hình như Vĩnh Long cũng không có chút nghi ngờ nào về mối quan hệ giữa tao và Sóc Trăng. Tình hình sức khỏe của tao cũng không có gì trầm trọng, đi lại bình thường nhưng hạn chế cử động nhiều thôi, tao vẫn thường lén ra căng tin ngồi hút thuốc phì phèo với thằng bạn, nằm 1 chỗ chán bỏ mẹ.
Tao và thằng bạn đang suy nghĩ coi đám nào muốn chơi tao như vậy, cả 2 thằng tụi tao đều có chung 1 suy nghĩ, mấy thằng theo Nam Định buổi tối trước ngày tao bị đâm là có vấn đề nhiều nhất, chắc chắn tụi nó không phải là những thằng ăn cướp bình thường, tụi tao đã suy nghĩ quá chủ quan vào tối đêm đó, có lẽ chính Nam Định đã giấu tụi tao điều gì đó...
Tao kêu thằng bạn hẹn Nam Định ra gặp mặt để hỏi cho rõ vì muốn biết tụi đâm tao là ai thì Nam Định là manh mối duy nhất để lùng ra tụi kia.
Nói là làm, thằng bạn móc điện thoại gọi cho ai đó, sau cùng nó cũng có được số điện thoại của Nam Định, nó liền điện thoại cho em và kể cho Nam Định nghe về vụ của tao, nó hẹn gặp em ra cà phê liền sau đó...
Chiều hôm đó, đang ngồi ngoài ghế đá nhìn trời nhìn đất thì tao thấy thằng bạn đi vào cùng với anh.X và 1 người đàn ông cũng trạc tuổi anh.X
Tao hơi bất ngờ vì sự xuất hiện của người đàn ông kia, ông anh đó chào tao rồi gửi 1 giỏ quà trái cây cho tao, ĐM đéo biết chuyện gì nữa đây.
Anh.X giới thiệu cho tao biết đây là anh.C, là bạn làm ăn chung với anh. Anh.X cũng mới biết vụ của tao nên anh vào thăm và câu chuyện về sự có mặt của anh.C kia được thằng bạn thân giải thích cho tao hiểu...
Anh.C này là dân làm ăn từ ngoài Bắc vào Sài Gòn cũng đã lâu rồi và là bạn làm ăn chung với anh.X. Thực ra anh.C này cũng đã có gia đình vợ con đàng hoàng nhưng ở bên ngoài, ông anh vẫn qua lại với Nam Định kiểu mối quan hệ sugar daddy - sugar baby... Cây kim trong bọc cũng có ngày lòi ra, bà vợ ở nhà cũng lờ mờ phát hiện ra chồng mình ở bên ngoài có thêm người tình nhỏ nên cho mấy thằng đệ theo dõi, cuối cùng cũng biết được sugar baby là Nam Định...
Cái buổi tối hôm đưa Nam Định về nhà, mấy thằng cô hồn theo sau tụi tao là mấy thằng đệ tử của bà vợ ông.C này. Rồi tụi nó lại tưởng tụi tao là đồng bọn hay đứng ra bảo kê cho Nam Định, ĐM vậy là tụi nó làm thịt tao.
Thằng bạn thân đã hẹn Nam Định ra cà phê và em đã nói thật cho nó biết sự việc tối hôm đó. Và vô tình khứa.C đi theo cùng với Nam Định, và cũng trùng hợp khứa là bạn của anh.X
Bây giờ coi như mọi chuyện đã rõ ràng, tao đốt điếu thuốc, im lặng thả làn khói trắng vào những vệt nắng chiều đang chiếu xuống cái ghế đá nơi mấy người tụi tao đang ngồi.
Anh.C vội cười rồi nói với tao
_ Vụ của em coi như là lỗi của vợ anh, mong là em bỏ qua, anh bảo đảm sẽ xử lý mấy thằng đã đâm em trai. Còn tiền thuốc men viện phí, anh lo hết cho em. Anh xin lỗi thằng em.
Thấy khứa.C nói vậy nên anh.X cũng tiếp lời
_ Nếu vụ này đã rõ ràng như vậy mà thằng.C cũng đã đứng ra nhận trách nhiệm thì coi như bỏ qua đi T à. Dù gì C nó cũng là bạn bè làm ăn của anh, còn mày thì như em ruột của anh coi như nể mặt anh nhe T.
ĐM, từ trước tới giờ tao chưa bao giờ nghe anh.X nói với kiểu như vậy, tao chắc chắn giữa anh.X với khứa.C chắc là có mối quan hệ làm ăn khăng khít lắm nên anh.X mới nói giúp như vậy. Tao nói với khứa.C
_ Anh.X đã nói như vậy thì chuyện này coi như hiểu lầm đi anh.
Nghe tao nói xong thì khứa.C cũng tươi cười nói tiếp
_ Rồi coi như mọi chuyện đã giải quyết xong. Anh sẽ lo hết chi phí cho em. Khi nào em xuất viện anh sẽ dắt vợ anh ra xin lỗi với em.
Vừa nói khứa vừa nhét vào tay tao cái bao thư, anh.X cũng nói thêm
_ Mày không lấy thì đừng coi tao là anh. Coi như tấm lòng của thằng.C với mày đi.
Tao cũng không khách sáo, lấy cái bao thư bỏ vào túi. Thật sự tao không nghĩ kết thúc sự việc lại như thế này, mà thôi coi như để trả cái nghĩa cho anh.X, ổng đã dắt khứa.C tới đây xin lỗi và bồi thường cho tao thì tao cũng phải nghĩ cho ông anh của mình. Và điều quan trọng là hình như tao cũng không còn cái suy nghĩ máu lửa để kiếm tụi kia để mà trả thù, chơi qua chơi lại rồi không biết khi nào kết thúc, chẳng phải lúc trước khi vào phòng mổ tao đã từng có cảm giác nuối tiếc cái cuộc sống tươi đẹp này hay sao.
Coi như mọi chuyện đã kết thúc, anh.X và khứa.C ra về, còn lại tao và thằng bạn ngồi đó. Thằng bạn cũng đồng tình với cách giải quyết êm đẹp như thế này, rồi nó lại nói với tao
_ Mày coi giải quyết luôn mẹ cái vụ cuộc tình tay 3 của mày đi, ĐM đêm dài lắm mộng đó mày.
Tao gật đầu, thở dài ngao ngán, lại rút điếu thuốc ra đốt tiếp... Có lẽ cũng nên giải quyết dứt điểm luôn những sai lầm của tao, ĐM có làm có chịu, cứ nói thẳng hết tất cả rồi mọi chuyện có ra sao tao cũng chịu, chứ phải giấu diếm như vầy hình như đó không phải là tính cách con người tao.
Tối hôm đó cũng như thường lệ, Sóc Trăng vào với tao trước 1 lúc rồi đến Vĩnh Long cũng vào sau. Ngồi nhìn Vĩnh Long đang gọt trái cây cho tao, quay sang thì thấy Sóc Trăng cũng đang loay hoay pha cho tao ly nước cam, lúc đó trong lòng tao như rối bời, nửa muốn thú thật mọi chuyện, nửa lại không dám, cuối cùng tao hít 1 hơi thật sâu lấy tinh thần rồi nói với Vĩnh Long và Sóc Trăng
_ Ra ngoài mấy băng ghế đá ngồi đi, anh có chuyện này muốn nói.
Vĩnh Long và Sóc Trăng nhìn tao rồi nhanh chóng thu dọn đống trái cây để bước ra khỏi phòng theo tao tiến về mấy cái ghế đá trong cái sân nhỏ của bệnh viện.
Ngồi xuống cái ghế đá, tao lại móc điếu thuốc ra châm lửa, rít 1 hơi dài như để lấy thêm can đảm, Vĩnh Long và Sóc Trăng cũng đã ngồi xuống bên cạnh tao, mỗi em ngồi 1 bên. Tao bắt đầu lên tiếng
_ Anh có chuyện này muốn nói với em, anh nói xong thì em muốn đối xử với anh sao cũng được...
Tao nhìn Vĩnh Long rồi kể tất cả mọi chuyện giữa tao và Sóc Trăng, kể tất cả không giấu diếm Vĩnh Long điều gì, lâu lâu tao lại nhìn qua Sóc Trăng, lúc này em đang cúi đầu xuống, chỉ biết im lặng.
Vĩnh Long vẫn ngồi nghe câu chuyện của tao, em vẫn không tỏ thái độ gì khác thường cho đến khi tao kết thúc. Trái với những suy đoán của tao là Vĩnh Long sẽ khóc lóc, sẽ oán trách tao, sẽ chửi rủa Sóc Trăng... Nhưng không, em chỉ mỉm cười rồi nhìn qua tao và Sóc Trăng
_ Anh tưởng em ngu lắm hả? Em đã có cảm giác mối quan hệ anh với Sóc Trăng không đơn giản là bạn bè bình thường mà.
Tao ngồi đó, chỉ biết im lặng, rít từng hơi thuốc. Vĩnh Long lại bình tĩnh nói tiếp
_ Em không cần phải hỏi anh chọn ai bỏ ai. Nếu như anh cảm thấy căn phòng nào ấm cúng hạnh phúc hơn căn phòng của em thì anh cứ chọn, em với anh chưa là vợ chồng với nhau mà.
Thật sự giờ đây tao và Sóc Trăng chỉ biết ngồi mà gục mặt xuống, thà là Vĩnh Long trách tao, chửi tao... Vĩnh Long chợt nắm lấy bàn tay của tao, mắt em hơi rơm rớm nhưng em vẫn cười và nói
_ Em bên cạnh anh từ lúc mình còn nhỏ nên em hiểu rõ về anh. Cám ơn anh vì dám nói sự thật với em. Thôi tới giờ em về rồi.
Vĩnh Long đứng dậy, hình như em vừa lấy tay quẹt đi những giọt nước mắt của mình. Em bước nhanh ra dãy hành lang hướng về phía cổng bệnh viện, tao vẫn ngồi đó, có lẽ mặc cảm tội lỗi của mình nên tao không muốn chạy theo Vĩnh Long để giải thích gì nữa, mà giải thích cái gì nữa bây giờ, người gây ra lỗi lầm chính là tao mà...
Bỗng nhiên Sóc Trăng đứng bật dậy, em nói với tao
_ Để em chạy theo coi chị Vĩnh Long cái, anh ở lại đây nha, chắc em về luôn đó.
Tao gật đầu nói với Sóc Trăng
_ Ừ, em chạy theo coi Vĩnh Long giùm anh.
Sóc Trăng vội vã chạy đi theo hướng của Vĩnh Long, bỏ lại tao ngồi đó. Tao cum tay đấm vào cái ghế đá, ĐM vết thương lại đau nhói, nhưng tao nghĩ cái vết thương lòng mà tao vừa gây ra cho Vĩnh Long còn đau đớn hơn vết thương ngoài da này của tao nhiều lần.
Sáng sớm ngày hôm sau, không thấy Vĩnh Long vào nhưng nhỏ em Vĩnh Long lại đem đồ ăn cho tao. ĐM nó vừa để mấy cái hộp cơm và đồ ăn xuống xuống bàn là càu nhàu tao liền
_ Anh làm gì mà chị Vĩnh Long cứ khóc suốt, mà bả cũng ngộ, sáng phải bắt em dậy sớm để đem cơm vô cho anh. Em nói rồi đó, em thức sớm không nổi đâu.
Tao im lặng không trả lời, lặng lẽ nhìn mấy hộp đồ ăn còn nóng hổi, tao tự hỏi mình có đáng được Vĩnh Long đối xử tốt như vậy không..
Và chiều ngày hôm đó, có 1 người con gái đến thăm tao, là Nam Định, em vào thăm tao với 1 giỏ trái cây xịn sò, mấy lốc sữa đắt tiền.
Sau vài câu thăm hỏi tình hình sức khỏe của tao thì Nam Định ngập ngừng
_ Em xin lỗi vì giấu tụi anh vụ tối hôm đó, em...
Tao ngắt lời Nam Định
_ Thôi chuyện cũ bỏ qua, dù gì cũng đã giải quyết xong rồi em. Cứ bình thường đi.
Tao hiểu em sống trong cái môi trường luôn luôn có sự lừa dối lẫn nhau nên mới xảy ra sự cố tối đó. Em hẹn tao khi nào xuất viện sẽ mời tao 1 chầu tạ lỗi.
Và từ buổi tối sau cuộc nói chuyện giữa 3 người tụi tao thì Vĩnh Long cũng không vào bệnh viện gặp tao, Sóc Trăng cũng vậy, tao không biết chuyện gì đã xảy ra, mà thôi tao cũng xứng đáng bị như vậy, tao cũng không liên lạc với Vĩnh Long và Sóc Trăng cho đến khi tao xuất viện.
Rồi tao cũng được xuất viện, ngày hôm đó cũng chỉ có thằng bạn với mấy thằng đệ tới đón tao về quán. Vết thương của tao cũng dần bình phục nên tao vẫn ra vào để phụ với thằng bạn. Vĩnh Long và Sóc Trăng vẫn không xuất hiện hay liên lạc nên thôi tao cũng mặc kệ, có lẽ như vậy sẽ tốt cho cả 3 người tụi tao.
Nam Định vẫn đến quán tụi tao ủng hộ đều đều, chỉ là tao không thấy sự xuất hiện của khứa.C nữa, chắc khứa lại ngán bà vợ ở nhà rồi.
Đêm nay, có lẽ do uống hơi nhiều nên tao thấy Nam Định loạng choạng bước ra từ toilet của quán, em bước đến kéo ghế ngồi đối diện tao ở chỗ cái bàn thu ngân rồi hỏi tao
_ Anh.T khỏe chưa?
Tao cười khi nhìn thấy bộ mặt đang say của em rồi trả lời
_ Ừ anh ok rồi.
Tao lại nói thêm 1 câu để chọc em
_ Mấy nay không thấy anh.C của em vậy?
ĐM, hình như câu hỏi vừa rồi của tao gãi đúng chỗ ngứa của em hay sao mà bỗng dưng nét mặt em hơi buồn buồn. Nam Định lại nói
_ Em và anh.C đã chia tay rồi, tiếp tục cũng chẳng có kết quả tốt đâu anh.
Tao im lặng, chắc câu hỏi vừa rồi của tao không hợp thời điểm rồi. Nam Định lại ra bàn ngồi uống tiếp tục với mấy người bạn của em.
Khi bàn nhậu của Nam Định kết thúc cũng là lúc quán sắp sửa đóng cửa. Tao bước ra đưa phiếu tính tiền cho em, Nam Định móc điện thoại ra xin tao số điện thoại để mai mốt đặt món trước khi đến cho khỏi chờ đợi, sau đó em trả tiền rồi lên xe, trước khi chạy đi em nói với tao
_ Chút xíu em a lô cho anh.T, anh chạy qua với em nha
Tao đéo hiểu chạy qua đâu, chỉ ậm ừ cho qua chuyện vì nghĩ Nam Định đã say mẹ nó rồi.
Quay vào phụ dọn dẹp quán với mọi người tao cũng không để ý đến những câu nói vừa rồi của Nam Định.
Khoảng 30' sau, điện thoại tao có tin nhắn, là của Nam Định: " Anh qua khách sạn ... nha, phòng... đường..., em đợi anh. "
Đọc xong tin nhắn tao cũng đéo thèm trả lời, chắc thấy tao không trả lời tin nhắn nên Nam Định điện thoại lại cho tao, bấm máy bận và để chế độ im lặng, tao bỏ điện thoại lên giường rồi vào tắm rửa... Tao không muốn lại phạm thêm 1 sai lầm nữa, biết rằng Nam Định hấp dẫn thật nhưng không phải cứ đẹp, cứ hấp dẫn quyến rũ là tao phải đến với em.
Bỗng nhiên tao lại nhớ đến Vĩnh Long, rồi lại nhớ đến Sóc Trăng. ĐM, lại tham lam nữa rồi T ơi...
 
#kíức1thờingangdọc
#Chap46

Tao ở quán của thằng bạn phụ nó thêm nửa tháng, vết thương cũng đã lành da. Thằng chủ xe cũng đã kiếm và mua được chiếc xe cứu thương mới, nó gọi tao về nhận xe, vậy là xách ba lô trở về, tạm biệt cuộc sống về đêm.
Về phần Nam Định, sau cái đêm mà tao không qua khách sạn với em, Nam Định có vẻ bực bội khi gặp lại tao, kệ mẹ tao cũng không muốn ôm vào người thêm những rắc rối. Sau khi tao về chạy xe cứu thương lại hơn 1 thời gian thì nghe thằng bạn kể Nam Định có dính tới 1 vụ mua bán hàng đá cũng lớn, em bị bắt, tòa kêu án cũng hơn 15 cuốn lịch. Cũng tiếc cho Nam Định, thanh xuân của em coi như chấm dứt, giá như...
Vĩnh Long và Sóc Trăng vẫn giữ thái độ im lặng với tao, nhiều lúc muốn điện thoại cho Vĩnh Long nhưng lại thôi, tao cũng không biết nói gì với em, nếu chỉ nói lời xin lỗi thì cũng quá dư thừa. Thôi thì đành chấp nhận, dù sao thì tao cũng đã biết trước hậu quả như thế này rồi mà.
Sau vụ tai nạn của thằng Bến Tre, thằng chủ xe cũng đã sửa chữa lại và bán luôn chiếc xe tai nạn, giờ nó mua lại 1 chiếc mới hơn, xịn sò hơn giao cho tao, chiếc xe cũ tao từng chạy thì giờ giao cho Bến Tre.
Hôm nay tao quay lại căn phòng cũ cùng mấy anh em tài xế, tiếp tục cuộc sống xuôi ngược trên những chuyến xe cứu thương.
Tối hôm đó khoảng 11h khuya, có điện thoại của thằng chủ xe, lại lên đường, trong lòng tao hơi háo hức vì cũng hơn 1 tháng nay không được ôm cái vô lăng, cảm giác hơi thiếu thiếu gì đó. Tiếng còi xe lại hú vang trong đêm, chiếc xe lao nhanh về hướng cầu Bình Lợi, cây cầu nối giữa Bình Thạnh và Thủ Đức. Thằng chủ xe báo với tao ca này đã được bên hội từ thiện thanh toán hết, chắc lại là 1 hoàn cảnh khó khăn đặc biệt rồi.
Ra tới nơi, tao được bên công an hướng dẫn chạy vào 1 con đường nhỏ dẫn ra phía bờ sông, có lẽ đây là lần đầu tiên tao biết cái con đường này, là 1 con đường không tên.
Đậu chiếc xe cứu thương gần với chiếc xe Cứu hộ và cứu nạn của bên Cảnh sát phòng cháy chữa cháy, tao đốt 1 điếu thuốc, hút cho ấm vì gần bờ sông nên buổi tối hơi lạnh. Tao nghĩ thầm, chắc lại là 1 ca chết đuối nữa rồi.
Xung quanh những ánh đèn sáng choang được kéo ra chỗ bờ sông, nơi có 1 dãy mấy chiếc tàu, xuồng cũ kỹ đang đậu san sát gần nhau.
Tao kéo cái băng ca ra khỏi chiếc xe cứu thương, tiến về phía chỗ có đám người tập trung nhốn nháo... Bước chầm chậm rẽ đám người đang bu xung quanh, tao nghe mấy tiếng khóc sụt sùi xen lẫn trong đám người, rồi tiếng gào khóc của 1 người đàn ông, 1 người phụ nữ bên cạnh cái xác trắng bệt, ướt mèm của 1 thằng nhỏ chắc cũng mới 4-5 tuổi, cái xác đã được đặt ngay ngắn trên 1 tấm nylon, 1 bó nhang nghi ngút khói được cắm xuống phía gần đầu của cái xác đó.
Thấy mấy ông anh bên cứu hộ, cứu nạn đang chuẩn bị dọn dẹp mấy cái bình oxy nhỏ dùng cho việc lặn sâu dưới nước, chắc cái xác thằng nhỏ mới được vớt lên.
Chiếc xe cứu hộ, cứu nạn cũng rời đi nhường chỗ cho bên mấy ông công an vào làm việc, tao ngồi bên cạnh chiếc băng ca, lặng lẽ rút thêm điếu thuốc rồi châm lửa đốt, chắc phải cho bên công an làm việc xong rồi mới tới tao.
Thấy 1 ông chú lớn tuổi cũng đứng gần nên tao bắt chuyện cho đỡ buồn, chắc cũng là dân địa phương sống ở gần đây.
Ông chú đưa điếu thuốc mà tao vừa mời lên môi, tao châm lửa mồi thuốc cho chú. Vậy là 2 chú cháu ngồi trên cái bờ sông, vừa hút thuốc, tao vừa nghe ông chú kể về cái chết của thằng nhỏ vừa rồi, kể về những mảng đời ở cái xóm nghèo giữa lòng Sài Gòn xa hoa này.
Tao không biết phải nên dùng từ làng chài hay xóm nghèo nữa.
Bởi vì làng chài thì phải sống bằng nghề đánh bắt cá tôm, nhưng chỗ này việc đánh bắt cá tôm thì ít, vì sông Sài Gòn có còn nhiều tôm nhiều cá nữa đâu mà bắt.
Còn xóm nghèo thì cũng có phần không chính xác, nghèo thì đúng theo cách nói nhưng thật sự những người ở đây họ đều không có nhà cửa đàng hoàng, ngôi nhà của họ chính xác là những chiếc ghe, chiếc xuồng gắn máy Cole đã quá cũ kĩ theo từng năm tháng...
Những người sinh sống ở đây hình như cũng đa phần là người nhập cư. Thời gian trước, nước sông Sài Gòn chưa ô nhiễm thì cá tôm còn nhiều, sau này đất chật người đông, nước sông ô nhiễm thì cá tôm cũng cạn dần. Cái nghề chính của mọi người ở đây không đủ cho họ mưu sinh qua ngày, người thì chuyển qua làm công nhân, người thì đi mò sắt vụn, ve chai dưới những lòng sông lạnh lẽo đầy nguy hiểm, người thì đi bắt trùn chỉ để bán cho mấy chỗ nuôi cá kiểng...
Còn cái gia đình vừa mất đứa bé trai cũng là 1 trong những gia đình sống ở cái xóm chài nghèo này. Người chồng hàng ngày lên bờ làm bốc vác cho 1 cái xưởng gần đây, người vợ thì làm giúp việc cho 1 quán cơm, vì không có giấy tờ đầy đủ nên phải gửi thằng bé cho 1 chỗ giữ trẻ bên ngoài, chiều thì đón về. Chiều nay đang lui cui nấu cơm, chị vợ vẫn để thằng nhỏ trên ghe như mọi khi, vừa nghe xong cuộc điện thoại thì nghe tiếng nó rớt xuống nước, chị nhảy theo nhưng không kịp, hôm nay nước chảy siết quá... Vợ chồng họ nghèo quá nên chỉ dám đẻ 1 đứa, hy vọng sẽ lo cho nó ăn học đầy đủ để sau này không cực khổ như ba mẹ của nó, vậy mà...
Cái xác của nó bị nước cuốn trôi hơn 1 cây số, thợ lặn tới kiếm từ chiều cho tới giờ mới thấy xác của thằng nhỏ.
Tao im lặng ngồi đó, giọng của ông chú trầm buồn cứ kể đều đều câu chuyện, lâu lâu lại thở dài ra 1 tiếng... Tao chợt hỏi chú
_ Sao mấy người ở đây không lên bờ kiếm gì ổn định để làm chú hoặc là sắm sửa mấy chiếc ghe mới, chứ con nhìn xập xệ quá, lỡ mưa bão giông gió lớn thì hiu lắm
Ông chú cười, 1 nụ cười như chứa nhiều nỗi ưu tư trong đó
_ Dân ở đây đa số không được học hành, giấy tờ tùy thân người có người không. Cũng muốn lên bờ lắm chứ con, nhưng không có giấy tờ rồi biết làm gì ?
Tao lại im lặng để nghe ông chú nói tiếp
_ Chạy ăn từng bữa cũng khó khăn huống hồ gì dư tiền để sửa chữa hay mua chiếc ghe mới...
Trời càng về khuya, hơi lạnh bốc lên từ ngoài sông làm tao khẽ rùng mình. Tao ngồi rít từng hơi thuốc cùng với ông chú kia, im lặng hướng mắt về phía dòng sông trước mặt.
Tao cũng thường chạy qua chạy lại qua cái cầu Bình Lợi này không biết bao nhiêu lần, nhưng hình như tao chưa hề biết có sự tồn tại của 1 cái xóm chài ở giữa Sài Gòn như thế này, nhìn xung quanh là những tòa nhà cao tầng sang trọng, không biết những người trên mấy cái tòa nhà đó, hàng ngày họ có nhìn xuống để thấy được cái xóm nghèo này không, có thấy được những mảnh đời với cái kiếp thương hồ tạm bợ...
Rồi cái xác của thằng nhỏ cũng được đưa lên xe, ba mẹ nó cũng lên xe theo. Những tiếng gọi tên của nó cứ vang lên kèm theo những tiếng khóc nghẹn ngào của mẹ nó, của ba nó
_ Giàu ơi, đừng bỏ ba mẹ con ơi !!!
Nghe tới cái tên của thằng nhỏ là tao cũng hiểu được chắc là ba mẹ của nó gửi gắm nhiều hy vọng cho nó lắm...
Khi mà mọi thủ tục pháp y đã xong ở Bình Hưng Hòa, 1 chiếc quan tài nhỏ của bên từ thiện được đem tới.
Tao thấy ba mẹ của nó lôi ra trong cái giỏ xách ra những món đồ chơi xe tăng, siêu nhân, súng nhựa... tất cả đều đã cũ, chắc đây là những món đồ chơi hàng ngày của nó, họ bỏ tất cả vào cái quan tài cho nó khi khâm liệm. Ước gì lúc đó là ban ngày, để tao có thể chạy ra kiếm vài món đồ chơi mới cho thằng nhỏ, nó còn nhỏ quá mà...
Hôm nay chắc có lẽ sẽ khác mọi khi, sẽ không có chuyến xe chở nó về quê hương của nó, tao chỉ đưa thằng nhỏ về đây. Sau khi khâm liệm thì cái quan tài của nó sẽ được đưa qua khu hỏa táng, bên hội từ thiện chỉ có thể lo cho nó quan tài, chi phí hỏa táng theo nguyện vọng của ba mẹ nó. Tiền mua quan tài cho nó mà còn phải xin từ thiện thì lấy đâu ra chi phí mà chôn cất.
Nhìn theo hướng cái quan tài nhỏ đang được đẩy qua khu vực hỏa táng, bóng dáng của ba mẹ nó thất thểu đi theo sau cái quan tài, tiếng bài kinh cầu siêu vang đều trong đêm vắng...
Sao tao thấy cặp vợ chồng này, ông chú lúc vừa nãy mới quen, những người dân ở cái xóm chài đó... tất cả họ giống như đám lục bình cùng trôi trên dòng sông, cứ nhấp nhô, bập bềnh xuôi theo những con nước lớn ròng...
 
Đá lên! Ông T này đúng là thánh chịch mà!
giờ ysl do quá khứ lầm lỗi gây ra rồi.
Zqy0OHH.png
 
#kíức1thờingangdọc
#Chap47

Tao lại bắt đầu vào cái guồng quay ăn - ngủ - lái xe. Nghĩ thời gian trôi qua thật nhanh, mới đó mà đã hơn 1 năm tao bước chân vào cái nghề này, tao cũng không nhớ rõ đã chở bao nhiêu ca bệnh nặng, lấy bao nhiêu cái xác nữa, chứng kiến biết bao mảnh đời thiếu may mắn...
Sài Gòn lại chuẩn bị vào hạ, những cây phượng vĩ đâu đó đã bắt đầu nở những chùm hoa đỏ rực, cái nóng hừng hực của những buổi trưa hè như làm cho tao muốn hoa cả mắt.
Chiều hôm nay, tao hơi bất ngờ khi Điều dưỡng lại điện thoại hẹn tao ra uống cà phê, chắc là có liên quan gì tới chuyện của tao và Vĩnh Long.
Bước vào quán cà phê, tao đã thấy Điều dưỡng ngồi sẵn ở 1 góc bàn, tiến tới tao kéo ghế ngồi đối diện em. Kêu ly cà phê đá, tao lại châm lửa đốt điếu thuốc...
Sau vài câu hỏi thăm nhau, Điều dưỡng lại hỏi tao
_ Em nghe Vĩnh Long kể vụ của 2 người rồi. Em cũng đã có gặp mặt Sóc Trăng nữa. Giờ Vĩnh Long với Sóc Trăng cũng là bạn bè bình thường với nhau rồi.
Tao cũng hơi ngạc nhiên khi nghe Điều dưỡng nói như vậy, mà thôi vậy cũng tốt. Điều dưỡng lại nói tiếp
_ Sao anh không mở lời xin lỗi Vĩnh Long, anh cứ nhỏ nhẹ xuống nước thì làm lành thôi mà, Vĩnh Long còn yêu anh nhiều lắm.
Nở 1 nụ cười nhếch mép, tao nói với Điều dưỡng
_ Lỗi là của anh. Nếu làm lành với Vĩnh Long, không lẽ anh lại bỏ Sóc Trăng ? Anh không thích kiểu chơi qua đường.
Điều dưỡng liền nói lại
_ Vậy không lẽ vì vậy mà anh bỏ cả 2 ?
Tao cười rồi trả lời câu hỏi của Điều dưỡng
_ Không, anh muốn cả 2. Anh không muốn phải bỏ ai chọn ai.
Câu nói đùa của tao chắc làm Điều dưỡng bất ngờ, mặt em đỏ lên vì quạu, Điều dưỡng nạt tao
_ Đồ tham lam, đàn ông tụi anh ai cũng như ai.
Tao lại cười, không nói gì, chỉ im lặng ngồi đó nhìn cái ly cà phê, điếu thuốc vẫn gắn chặt trên môi. Đúng là tao tham lam thật, bản chất của đàn ông là vậy mà, chuyện gì tao cũng có thể xử lý được nhưng sao chuyện tình cảm của chính mình, tao lại cứ loay hoay như không có lối thoát.
Điều dưỡng hút 1 ngụm sinh tố, em nhìn tao với ánh mắt hơi buồn, im lặng 1 chút rồi em lại nói
_ Anh còn nhớ cái tát này hông?
Vừa nói em vừa nghiêng nghiêng cái mặt về phía tao, tay em chỉ vào cái gò má được đánh phấn hồng. ĐM, phụ nữ là chúa thù dai mà, giờ này còn nhắc lại chuyện cũ nữa, tao bực mình nhưng vẫn cố cười rồi gật đầu, tao nói
_ Anh xin lỗi, anh không cố ý.
Lúc này Điều dưỡng im lặng, em nhìn ra ngoài đường, Điều dưỡng nói từ từ
_ Anh không có lỗi, cái tát của anh làm em ngộ ra nhiều điều, em phải cám ơn anh đó chứ. À, mà từ trước tới giờ chắc anh ghét em lắm hả anh?
Tao bật cười với cái câu hỏi ngớ ngẩn của Điều dưỡng
_ Sao lại ghét em?
Điều dưỡng lại nói tiếp
_ Vì em sống kiểu tiểu thơ, không biết suy nghĩ chín chắn như Vĩnh Long.
Tao gật đầu đồng ý với câu nói này của em, ĐM hôm nay thấy Điều dưỡng nói chuyện hơi khác mọi khi, không lẽ cái tát của tao làm em tỉnh ra, vậy chắc phải cho ăn thêm vài cái tát nữa cho nên người. Tao tự cười với cái ý nghĩ của mình, Điều dưỡng thấy vậy liền hỏi
_ Anh cười gì cười hoài vậy? Mà anh là người đầu tiên dám tát em đó, ba mẹ cũng chưa bao giờ đánh em như vậy.
Tao nhìn em, cũng hơi ngạc nhiên vì câu nói đó
_ Thôi bỏ qua đi em, anh xin lỗi rồi mà
Điều dưỡng hơi nhíu mày, rồi nở 1 nụ cười
_ Em nói rồi, anh không có lỗi, em thật lòng cám ơn anh mà.
Có lẽ Điều dưỡng đã biết suy nghĩ chín chắn hơn rồi sao. Thôi kệ mẹ, khôn thì nhờ dại thì chịu.
Trước khi ra về vì tao cũng sắp tới tài, Điều dưỡng ngập ngừng nói với tao khi tao dắt chiếc xe giùm em ra khỏi bãi giữ xe
_ Anh, em không muốn anh với Vĩnh Long phải chia tay nhau đâu, cái gì cũng có cách giải quyết mà. Như em...em...em muốn được như Vĩnh Long mà có được đâu.
Nói xong Điều dưỡng vặn ga chạy mất. ĐM, câu nói này là sao ta, vừa động viên an ủi tao, lại vừa.... Tao cũng đéo hiểu phụ nữ họ muốn gì. Và cho đến sau này, tao vẫn luôn nhớ rõ câu nói đó của Điều dưỡng, tao thường hỏi em có phải đó là câu tỏ tình của em?
Trên đường về, tao cứ băn khoăn với những suy nghĩ trong đầu, biết chắc chắn là Vĩnh Long còn giận tao nhiều lắm, nhưng không biết phải làm sao, còn Sóc Trăng nữa, bây giờ em với Vĩnh Long lại làm bạn với nhau nữa... Thôi kệ mẹ đi, suy nghĩ nhiều mệt quá, cứ để thời gian sẽ làm mọi thứ nguôi ngoai, lúc đó cái gì của mình thì sẽ là của mình, còn duyên còn nợ sẽ về lại bên nhau mà.
Ăn xong dĩa cơm bụi gần bãi xe thì cũng là lúc chuông điện thoại reo lên, thằng chủ xe gọi.
Chạy nhanh về bãi xe rồi lên xe nổ máy phóng đi, tiếng còi hú vang làm giật mình những gia đình đang quây quần bên bữa cơm tối.
Chiếc tao tiến từ từ vào chỗ đám đông đang tập trung, là 1 dãy nhà trọ cho dân lao động với hơn chục phòng ở quận Bình Tân. ĐM, không biết vụ gì đây, án mạng hay tự tử nữa.
Tao quay đầu xe rồi lùi đít vào đậu trong cái sân nhỏ phía trước dãy phòng trọ, kéo cái băng ca đi vào hướng cái phòng có hơn 7-8 ông anh công an đứng đó. Và tao bắt đầu nhận ra cái mùi hôi của xác chết đang phân hủy, nó giống như mùi chuột chết nhưng nồng hơn gấp nhiều lần. Tao cũng hơi hồi hộp, đéo biết vụ gì đang chờ tao trong căn phòng đó nữa.
Đứng trước cửa căn phòng trọ, tao nhìn vào trong, đây là căn phòng trọ được thiết kế có cái gác lửng phía trên, và từ mấy thanh sắt đà ngang chịu lực của cái gác lửng là 1 sợi dây dù được cột chặt thòng xuống, và 1 cái xác đang treo tòng teng, ĐM vậy là treo cổ tự tử rồi...
Nhìn sơ qua thấy bộ đồ mặc và mái tóc dài thì tao biết chắc là xác của 1 người phụ nữ, cái cổ bị sợi dây thòng lọng siết chặt vẹo sang 1 bên, cái lưỡi thì thè ra khỏi miệng, cặp mắt hơi lồi ra, khuôn mặt đã bắt đầu xạm đen vì bắt đầu phân hủy, mùi hôi thối cứ xộc thẳng vào mũi mặc dù tao đang mang khẩu trang.
Cái xác chắc chết cũng hơi lâu vì theo kinh nghiệm lấy xác tao biết được khi nhìn thấy những dấu hoen bầm đen xuất hiện kèm theo là những bọc nước phình lên vài nơi trên cơ thể cái xác...
Trong lúc mấy khứa công an đang khám nghiệm hiện trường, tao tranh thủ bước ngược ra xe, mở cái cốp nhỏ gần vô lăng tao thò tay lấy ra chai dầu gió xanh, tháo khẩu trang tao thoa dầu quanh cái lỗ mũi, mục đích làm cho át cái mùi tử khí đang trong giai đoạn phân hủy kia. Tao lấy thêm 1 cái khẩu trang nữa mang thêm vào rồi tiến vào phía bên trong.
Giờ tao mới nhận ra cũng có mặt của khứa chủ trại hòm ( không phải khứa chủ trại hòm bị tao đập lúc trước ở Chợ Rẫy) và thằng đệ tử của khứa chuyên lo việc khâm liệm, ĐM vậy cũng yên tâm, chút nữa sẽ có người phụ tao rồi.
Có 1 người phụ nữ chắc cũng tầm 28-30 tuổi đang ngồi ở bậc thềm gần đó, khứa công an ngồi bên cạnh ghi lời khai, qua những câu hỏi của khứa công an, tao biết người phụ nữ kia là chị ruột của cái xác trong kia. Nghe bà chị này khai với bên công an là em gái của chị này làm ăn thua lỗ, nợ nần cũng nhiều nên không còn khả năng chi trả, thêm chuyện bị thằng bồ chia tay trong lúc sa cơ...
ĐM, nghe tới đó sao tự nhiên tao lại nhớ đến chuyện của mình mấy năm về trước, tao cũng từng có ý định tìm đến cái chết khi tao gặp trường hợp giống như em gái của chị này. Ai cũng nói có chuyện gì khó khăn cũng giải quyết được, sao lại phải tìm đến cái chết để giải thoát, nhưng nói với làm là 2 chuyện khác nhau, cảm giác lúc đó của tao chỉ gói gọn trong 2 từ bế tắc. Nhưng có lẽ tao may mắn hơn cô gái trong kia, định mệnh đem tao về lại với cuộc sống này, để cho tao đối mặt với những thứ mà tao đã phải chạy trốn.
Bước vào trong căn phòng cùng với khứa chủ trại hòm và thằng đệ của khứa sai khi công an xong việc khám nghiệm hiện trường.
Cái bao nhựa đựng xác của khứa trại hòm được trải ra dưới nền gạch, tao với thằng đệ kia đứng mỗi thằng mỗi bên cái xác, dùng tay đỡ, còn khứa chủ trại hòm thì bước lên cái gác lửng, dùng con dao từ từ cắt sợi dây đang treo cái xác kia...
Sau 1 lúc thì sợi dây cũng đứt, dưới này tao và thằng kia cũng đã đỡ được cái xác và đặt vào cái túi đựng xác. Nói thì đơn giản nhưng thật sự dù đã tiếp xúc nhiều với những xác chết nhưng tao cũng có phần hơi sờ sợ, cái mùi hôi thối thì nồng nặc, thêm cái cơ thể xạm đen đang phân hủy, cái khuôn mặt thì nhìn thật sự là kinh dị... Cuối cùng thì cái dây kéo của cái túi cũng được gài lại, tao và thằng kia khiêng bỏ lên băng ca.
Kéo cái băng ca ra xe và đẩy nó lên xe, xong xuôi tao đóng cốp xe lại. Chiếc xe hụ còi phóng nhanh về hướng Bình Hưng Hòa.
Sau khi giao cái xác cho ông anh như thường lệ, tao ra xe lấy trong ba lô ra bộ đồ mới cùng với bịch sữa tắm rồi vào toilet tắm rửa. Hình như cái mùi hôi của xác chết nó cứ quện vào quần áo, vào da thịt tao hay sao mà tao cứ nghe thoang thoảng hoài.
Tắm rửa cho thật là sạch sẽ, tao bước ra cho bộ đồ cũ vào bao nylon rồi thảy lên xe. Tiếp tục hít hít, ĐM sao vẫn còn mùi là sao ta, tao tắm rửa kỹ lắm mà, sực nhớ ra tao lại chạy vào toilet, vẩy nước rửa sạch 2 cái lỗ mũi, nãy giờ quên, vì cái mùi đó sẽ bám vào tận trong mũi của tao mặc dù có khẩu trang, ĐM đúng là nghề dạy nghề, làm lâu mới có kinh nghiệm.
Bước ra ngoài, tao hít 1 cái, cảm thấy đã đỡ hơn rất nhiều. Tiến lại cái ghế đá, tao đốt 1 điếu thuốc, rít 1 hơi sảng khoái sau những giờ phút căng thẳng.
Nhìn qua cái ghế đá gần đó, tao thấy thằng chủ trại hòm đang thổi lỗ tai bà chị của người con gái xấu số để bán quan tài. ĐM, không mua là không được rồi, chỉ có điều nó bán với giá nào thôi. Đó là cái quy luật ngầm mà, cái xác hôm nay do thằng khứa đến lấy, cho dù bà chị kia có mua được cái quan tài rẻ hơn cũng không thể nào đem được vào để tẩm liệm cho em mình, và những trại hòm khác biết như vậy cũng sẽ không chen chân vào, coi như xác ai lấy thì người đó hưởng, còn bên thằng chủ xe chỉ lo phần vận chuyển do bên trại hòm cắt lại cái giá vừa phải.
Đôi khi chết là hết, là giải thoát nhưng nếu người nhà không có tiền để lấy cái xác ra thì cũng không được, chẳng lẽ lại để người thân của mình nằm đó lạnh lẽo hoài được sao, vậy là phải chạy đầu này đầu kia để vay mượn mới có đủ tiền mà mua quan tài với cái giá gấp mấy lần bên ngoài. ĐM, xã hội nó là vậy đó, nó trần trụi, nó bất công nhưng mọi người vẫn phải chấp nhận, vẫn phải sống chung với nó, bất lực nhìn nó cuốn mình vào cái vòng quay của nó.
Tao bước tới thắp nén nhang cho người con gái xấu số kia sau khi xong xuôi hết mọi thủ tục pháp y và đã được khâm liệm, tao thấy đồng cảm và hơi chút tiếc nuối cho người con gái này. Nếu trước kia tao không may mắn thì có lẽ tao cũng sẽ giống như cô ta thôi, nằm lạnh lẽo trong chiếc quan tài này đây, coi như mỗi người đều có mỗi kiếp mỗi số mệnh vậy.
Chiếc xe cứu thương lại lăn bánh rời khỏi Sài Gòn, mang theo chiếc quan tài lạnh lẽo cùng với người thân về lại quê nhà trong đêm, về lại nơi họ đã sinh ra và lớn lên...
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
lionking_sg,
Người trả lời cuối
jupiter09066,
Trả lời
308
Lượt xem
86.631
Quay lại
Lên đầu trang