một chút góp ý cho em trong giai đoạn này
theo anh, vào đại học chỉ có hai kiểu người (em hãy để ý trong lớp đh sau này thì sẽ thấy) :
1. Tư duy an phận, kết thúc : người trong tuýp này có tư tưởng là học ngành này làm nghề này sẽ sướng, cứ ai làm IT, làm kỹ sư XD đều sẽ lương cao, lậu cao ... nên vào đến đh là đã xong, cứ tàng tàng đi học chăm, làm bài tập rồi là được, điểm đủ ra trường, cứ vậy xin việc là có người nhận, lương 9 số cứ thế mặc sức mà ăn.
Cực kỳ nguy hiểm với dạng suy nghĩ này, đến lúc ra trường xin mãi không có việc, ra đi làm kĩ năng yếu lương bèo bọt mới vỡ mộng ra, đâm ra bất mãn nghĩ rằng mình đã lựa chọn sai từ đầu (nhưng thật ra sai là ở cách tư duy ban đầu)
2. Tư duy sáng, chủ động : sẽ có những người trong môi trường đh mà em nhìn thấy đi học thì bữa đực bữa cái, bảng điểm cũng có môn cao môn thấp, trượt môn cũng có, nhưng em nhìn nó luôn có cái tư chất rất riêng, nó có cách học riêng, có cách tư duy hay, luôn thích thú những cái đôi khi quá chi tiết, là vớ vẩn với những người khác. (ví dụ nó trau chuốt hơn trong 1 bản vẽ đồ án, có thêm những mục, những mặt cắt thậm chí không có trong hướng dẫn, mà không có ai yêu cầu, tự học thêm tiếng anh, tiếng pháp cho dù không thấy dùng bao giờ....) những thằng đấy không đi học để lấy điểm cao như hồi còn ở phổ thông, để được khen được bằng đẹp, nhưng e sẽ có cảm giác nó luôn ổn dù cho nó về bất kì môi trường nào và nếu mình là sếp mình sẽ tuyển nó. Anh học cách nghĩ của những thằng ntn trong lớp a.
Anh nghĩ em nên lựa chọn ngành nào mà em nghĩ rằng mình có thể mang tư duy sáng, chủ động đi xa. Đừng gò bó mình là cứ phải vào đây mới được,để sau này lại có tư tưởng : sao ngày xưa mình không vào ngành kia là giàu rồi... Đã có tư duy thì ở đâu cũng sẽ ổn hết.
Anh đã tốt nghiệp đhxd ngành em nói được 4 năm. Anh trượt môn nhiều hơn đa số đứa trong lớp, nhưng là vì lý do yêu đương nhăng nhít, còn khi anh trở lại học thì đuổi kịp và còn ra trường trước nhiều đứa trước đấy dè bỉu anh.
Có thể thành tích không cao, nhưng trong thời gian học anh chủ tâm học tiếng anh, tiếng nhật, học thêm các kĩ năng khác. Anh tự mò về adobe premiere, after effect, blender, VBA trong excel... tuy không trực tiếp giúp phát triển kỹ năng nghề nhưng làm tăng tư duy logic, cho mình không bị gò bó vào một lối mòn mà nhiều người đã đang đi. A làm thêm như 1 designer sản phẩm, video truyền thông cho 1 nha khoa vì nó giúp mình tích lũy, thay vì chạy grab hay ship hàng (đối với a là mất nhiều hơn được)
Thời điểm đồ án tốt nghiệp, ngành cầu cho phép làm thiết kế cầu và hầm, chỉ anh và 2 người nữa trong tổng 30 người chọn tke hầm, vì nghe dọa hầm làm khó hơn, tốn thời gian hơn, tính toán phần mềm phức tạp hơn. Thế mà sau đó trong 6 thằng được kết quả 10 điểm bảo vệ trong đợt đó, thì có mặt cả 3 thằng chọn làm hầm.
Sau đó thì lên đường đi ứng tuyển công ty, cũng nhờ cái đồ án hầm đó mà được tuyển trong lần pvan đầu tiên (có cố gắng thì thành quả sẽ tới không sớm thì muộn), có tiếng nhật học sẵn nữa thì qua nhật làm, công ty chỉ có 1 2 người việt nam. Trong 3 năm sáng đi làm tối về học thêm thì có đủ các giấy tờ chứng chỉ QLTC cấp 1, jlpt các thứ n2 tạm ổn.. thì giờ apply việc để quay về việt nam làm remote cho cty mẹ ở nhật cũng đang tương đối ổn. Đi làm hơn 3 năm chưa phải vác 1 thanh sắt nào, ra công trình cầm bản vẽ chỉ chỉ rồi lại về, người nhật cũng không dám bully mình vì mình có bản lĩnh.
Đấy, đâu phải cứ chọn ngành vất vả thì mình cũng phải theo người ta vất vả đâu.
Giờ thầy nhiều hơn thợ, ai cứ mang tư tưởng ra trường kiếm lấy cái việc làm làng nhàng thì sẽ khổ thôi, bất kể ngành nào