Mình đã thoát kiếp loser như thế nào? Câu chuyện mang lại năng lượng tích cực cho anh em vốt-zơ.

bom318

Senior Member
Xin chào toàn thể anh em vốt-zơ, hôm nay nhân dịp rảnh muốn chia sẻ câu chuyện cuộc đời mình cho anh em nghe để thêm phần tự tin vào cuộc sống. Những gì mình kể là hoàn toàn thật, nhiều đoạn thì tránh nói vào chi tiết để khỏi lộ thân phận bản thân trên đây. Mục đích của mình hoàn toàn là muốn anh em nào hiện còn đang tự ti vào thân phận thì sau câu chuyện có thể thêm phần lạc quan với cuộc sống. Câu "chớ thấy sóng cả mà ngã tay chèo" không bao giờ là sai anh em ạ.

Mình là dân 8x, sinh ra trong một gia đình tầm nghèo ở Hà Nội. Có ông bố cũng đi làm ra tiền nhưng lại cực kỳ tệ bạc với 2 mẹ con, bồ bịch lăng nhăng, tiền kiếm được thì không bao giờ đưa cho mẹ để nuôi mình. Suốt ngày đi công tác xa nhà, rồi 1 lần năm mình còn rất bé, ông về và đuổi 2 mẹ con ra khỏi nhà. Mẹ mình là người tự trọng cao nên đã dứt áo ra đi, dắt theo mình, không thèm vương vấn của cải vật chất của ông. 2 mẹ con mình từ sau đợt đó sống trong khu tập thể ổ chuột ở Văn Chương, nhìn chung cuộc sống nghèo nàn và túng thiếu. Mình đen đủi khi có 1 người bố tồi nhưng lại may mắn khi có 1 người mẹ hoàn toàn hy sinh cuộc đời cho mình. Dù nghèo nhưng mẹ vẫn luôn chăm lo cho mình đi học đầy đủ, không thua kém bạn bè những cái gì là tối thiểu để đến trường (sách vở, bút, quần áo đồng phục), chứ những thứ khác ngoài tầm của mẹ thì mình chấp nhận không bao giờ có. Hồi đi học cấp 1, mình nhớ khi tất cả bố mẹ các bạn đã đưa con đi học bằng xe máy thì mẹ mình vẫn lụi cụi đạp xe đạp đưa mình đi đến trường. Hồi nhỏ mình cũng không biết gì nên nhiều lúc cũng thấy tự ti và xấu hổ với bạn bè khi là con nhà nghèo. Mình thường xuyên bốc phét với các bạn là gia đình mình hạnh phúc lắm, sướng lắm. Giờ lớn rồi nghĩ lại thấy mình hồi đó hèn éo chịu được, nhưng không hiểu sao dạo đó lại có suy nghĩ như vậy.

Nói thêm về bản thân thì mình không đẹp trai, mặt được tầm 5/10. Người thì hồi bé còn gầy giơ xương. Đọc đến đoạn này, chắc các bạn đã nghĩ đến một thân phận loser chính hiệu với combo xấu trai nhà nghèo đúng không? Đoạn kế tiếp chắc chắn sẽ làm bạn bất ngờ đấy.

Chính vì nhà nghèo, lại không đẹp trai, nên mình không bị cuốn vào những nhóm chơi bời đú đởn trong lớp, nói thẳng ra là có muốn chơi cùng chúng nó cũng éo cho chơi. Thế là buồn quá éo có gì làm, mình lại có đam mê ... HỌC các bạn ạ. Tự nhiên mình lại rất thích học, học chăm lắm, nhất là các môn tự nhiên như Toán Lý Hóa thôi, chứ Văn thì vẫn dốt. Thú thật thì mình cũng chả phải quá thông minh, chỉ là sáng dạ chút thôi. Mà nói thật chứ giai đoạn đó mình không suy nghĩ như những bài học đạo đức trong sách vở đâu, nào là phải học chăm để báo đáp công ơn nuôi dưỡng của mẹ, nào là phải vươn lên trong xã hội, blah blah blah. Thực sự thì mình cứ học vì đam mê chứ chẳng có mục đích gì cụ thể. Cũng phải nói bên lề là ngoài đam mê học thì mình cũng mê chơi điện tử như bao đứa trẻ khác cùng lứa. Hồi đó cứ bao giờ được mẹ cho đồng nào ăn sáng là tích cóp để chơi điện tử, cái giai đoạn mà 2k chơi được 1h ấy, sướng lắm!

Thế rồi nhờ học chăm mình đỗ vào 1 Trường ĐH kỹ thuật top đầu của cả nước (thời đó 27đ khối A là cao lắm rồi, chứ không lạm phát điểm như bây giờ). Từ đó, cuộc đời mình bắt đầu sáng dần lên. Nhờ học giỏi và thật thà tốt bụng nên mình cũng có người yêu ngay hồi năm 2. Hết ĐH, mình chiếm được xuất học bổng đi du học nước ngoài, thế là mình dứt áo ra đi. Giai đoạn ra đi du học này thì có 1 biến cố nhỏ, đó là gấu chó ở nhà cắm sừng mình. Mình cũng đau khổ vật vã 1 thời gian ngắn, nhưng sau cũng đành gạt chuyện tình cảm sang 1 bên để tiếp tục tu nghiệp cho xong. Sau nhiều năm tu nghiệp bên nước ngoài, mình đã chọn con đường là về nước để chăm lo mẹ già. Về nước, mình kiếm được 1 công việc cũng khá tốt, thu nhập tầm hơn 60 củ/tháng (thậm chí giai đoạn dịch bệnh mình cũng không hề bị ảnh hưởng về thu nhập). Trong cơ quan mình cũng đã ngồi được ở vị trí quản lý. Lấy vợ và sinh con. Giờ gia đình mình cũng đã tương đối là ổn, đã mua được nhà (quận trung tâm HN) và xe, giàu thì không giàu nhưng là thuộc tầm trung của xã hội. Mình có nhìn lại những đứa bạn từ hồi phổ thông, nhà giàu, gia đình êm ấm hạnh phúc, dạo đó ham chơi, giờ thì phần lớn khó khăn, thu nhập thấp, thậm chí nhiều đứa thất nghiệp, cuộc sống lận đận lắm.

Bên trên là câu chuyện mình đã tự thoát kiếp loser dù số phận gần như đã an bài. Hy vọng với cậu chuyện thật của cuộc đời mình, các bạn có niềm tin hơn vào khả năng thay đổi số phận, đặc biệt là những bạn có xuất phát điểm thấp như mình.
 

Hoangtugach

Senior Member
Tóm tắt
Chính vì nhà nghèo, lại không đẹp trai, nên mình không bị cuốn vào những nhóm chơi bời đú đởn trong lớp, nói thẳng ra là có muốn chơi cùng chúng nó cũng éo cho chơi. Thế là buồn quá éo có gì làm, mình lại có đam mê ... HỌC các bạn ạ.
Tôi nghèo, không đẹp trai, mà lười không muốn học thì làm sao để giàu nhỉ :angry:
 

Dai Viet Republic

Senior Member
Dài nhưng k mang lại tí nội dung gì để truyền năng lượng gốc cho mọi người
Đồng ý

via theNEXTvoz for iPhone

Đây nhóe, lo mà học đi :doubt::doubt::doubt:

Chính vì nhà nghèo, lại không đẹp trai, nên mình không bị cuốn vào những nhóm chơi bời đú đởn trong lớp, nói thẳng ra là có muốn chơi cùng chúng nó cũng éo cho chơi. Thế là buồn quá éo có gì làm, mình lại có đam mê ... HỌC các bạn ạ.
 

bom318

Senior Member
Ô thế cuộc đời mình mà các bạn cứ đòi như phim Hollywood ý mà lại ly kỳ gay cấn được. Mình kể như trên là cố lược bỏ lắm rồi đấy :D

Còn nếu ngắn gọn súc tích thì là: "Dù nghèo, xấu trai, nhưng nếu cố gắng chăm học, chăm làm thì vẫn thay đổi số phận được nhé"
 

MartinHo

Senior Member
Xin chào toàn thể anh em vốt-zơ, hôm nay nhân dịp rảnh muốn chia sẻ câu chuyện cuộc đời mình cho anh em nghe để thêm phần tự tin vào cuộc sống. Những gì mình kể là hoàn toàn thật, nhiều đoạn thì tránh nói vào chi tiết để khỏi lộ thân phận bản thân trên đây. Mục đích của mình hoàn toàn là muốn anh em nào hiện còn đang tự ti vào thân phận thì sau câu chuyện có thể thêm phần lạc quan với cuộc sống. Câu "chớ thấy sóng cả mà ngã tay chèo" không bao giờ là sai anh em ạ.

Mình là dân 8x, sinh ra trong một gia đình tầm nghèo ở Hà Nội. Có ông bố cũng đi làm ra tiền nhưng lại cực kỳ tệ bạc với 2 mẹ con, bồ bịch lăng nhăng, tiền kiếm được thì không bao giờ đưa cho mẹ để nuôi mình. Suốt ngày đi công tác xa nhà, rồi 1 lần năm mình còn rất bé, ông về và đuổi 2 mẹ con ra khỏi nhà. Mẹ mình là người tự trọng cao nên đã dứt áo ra đi, dắt theo mình, không thèm vương vấn của cải vật chất của ông. 2 mẹ con mình từ sau đợt đó sống trong khu tập thể ổ chuột ở Văn Chương, nhìn chung cuộc sống nghèo nàn và túng thiếu. Mình đen đủi khi có 1 người bố tồi nhưng lại may mắn khi có 1 người mẹ hoàn toàn hy sinh cuộc đời cho mình. Dù nghèo nhưng mẹ vẫn luôn chăm lo cho mình đi học đầy đủ, không thua kém bạn bè những cái gì là tối thiểu để đến trường (sách vở, bút, quần áo đồng phục), chứ những thứ khác ngoài tầm của mẹ thì mình chấp nhận không bao giờ có. Hồi đi học cấp 1, mình nhớ khi tất cả bố mẹ các bạn đã đưa con đi học bằng xe máy thì mẹ mình vẫn lụi cụi đạp xe đạp đưa mình đi đến trường. Hồi nhỏ mình cũng không biết gì nên nhiều lúc cũng thấy tự ti và xấu hổ với bạn bè khi là con nhà nghèo. Mình thường xuyên bốc phét với các bạn là gia đình mình hạnh phúc lắm, sướng lắm. Giờ lớn rồi nghĩ lại thấy mình hồi đó hèn éo chịu được, nhưng không hiểu sao dạo đó lại có suy nghĩ như vậy.

Nói thêm về bản thân thì mình không đẹp trai, mặt được tầm 5/10. Người thì hồi bé còn gầy giơ xương. Đọc đến đoạn này, chắc các bạn đã nghĩ đến một thân phận loser chính hiệu với combo xấu trai nhà nghèo đúng không? Đoạn kế tiếp chắc chắn sẽ làm bạn bất ngờ đấy.

Chính vì nhà nghèo, lại không đẹp trai, nên mình không bị cuốn vào những nhóm chơi bời đú đởn trong lớp, nói thẳng ra là có muốn chơi cùng chúng nó cũng éo cho chơi. Thế là buồn quá éo có gì làm, mình lại có đam mê ... HỌC các bạn ạ. Tự nhiên mình lại rất thích học, học chăm lắm, nhất là các môn tự nhiên như Toán Lý Hóa thôi, chứ Văn thì vẫn dốt. Thú thật thì mình cũng chả phải quá thông minh, chỉ là sáng dạ chút thôi. Mà nói thật chứ giai đoạn đó mình không suy nghĩ như những bài học đạo đức trong sách vở đâu, nào là phải học chăm để báo đáp công ơn nuôi dưỡng của mẹ, nào là phải vươn lên trong xã hội, blah blah blah. Thực sự thì mình cứ học vì đam mê chứ chẳng có mục đích gì cụ thể. Cũng phải nói bên lề là ngoài đam mê học thì mình cũng mê chơi điện tử như bao đứa trẻ khác cùng lứa. Hồi đó cứ bao giờ được mẹ cho đồng nào ăn sáng là tích cóp để chơi điện tử, cái giai đoạn mà 2k chơi được 1h ấy, sướng lắm!

Thế rồi nhờ học chăm mình đỗ vào 1 Trường ĐH kỹ thuật top đầu của cả nước (thời đó 27đ khối A là cao lắm rồi, chứ không lạm phát điểm như bây giờ). Từ đó, cuộc đời mình bắt đầu sáng dần lên. Nhờ học giỏi và thật thà tốt bụng nên mình cũng có người yêu ngay hồi năm 2. Hết ĐH, mình chiếm được xuất học bổng đi du học nước ngoài, thế là mình dứt áo ra đi. Giai đoạn ra đi du học này thì có 1 biến cố nhỏ, đó là gấu chó ở nhà cắm sừng mình. Mình cũng đau khổ vật vã 1 thời gian ngắn, nhưng sau cũng đành gạt chuyện tình cảm sang 1 bên để tiếp tục tu nghiệp cho xong. Sau nhiều năm tu nghiệp bên nước ngoài, mình đã chọn con đường là về nước để chăm lo mẹ già. Về nước, mình kiếm được 1 công việc cũng khá tốt, thu nhập tầm hơn 60 củ/tháng (thậm chí giai đoạn dịch bệnh mình cũng không hề bị ảnh hưởng về thu nhập). Trong cơ quan mình cũng đã ngồi được ở vị trí quản lý. Lấy vợ và sinh con. Giờ gia đình mình cũng đã tương đối là ổn, đã mua được nhà (quận trung tâm HN) và xe, giàu thì không giàu nhưng là thuộc tầm trung của xã hội. Mình có nhìn lại những đứa bạn từ hồi phổ thông, nhà giàu, gia đình êm ấm hạnh phúc, dạo đó ham chơi, giờ thì phần lớn khó khăn, thu nhập thấp, thậm chí nhiều đứa thất nghiệp, cuộc sống lận đận lắm.

Bên trên là câu chuyện mình đã tự thoát kiếp loser dù số phận gần như đã an bài. Hy vọng với cậu chuyện thật của cuộc đời mình, các bạn có niềm tin hơn vào khả năng thay đổi số phận, đặc biệt là những bạn có xuất phát điểm thấp như mình.
xin chúc mừng chủ thớt, mệnh, vận, phong thủy, phước đức, tri thức...bạn đã chọn đúng cách để thoát nghèo: tri thức.
 

uzi

Senior Member
Xin chào toàn thể anh em vốt-zơ, hôm nay nhân dịp rảnh muốn chia sẻ câu chuyện cuộc đời mình cho anh em nghe để thêm phần tự tin vào cuộc sống. Những gì mình kể là hoàn toàn thật, nhiều đoạn thì tránh nói vào chi tiết để khỏi lộ thân phận bản thân trên đây. Mục đích của mình hoàn toàn là muốn anh em nào hiện còn đang tự ti vào thân phận thì sau câu chuyện có thể thêm phần lạc quan với cuộc sống. Câu "chớ thấy sóng cả mà ngã tay chèo" không bao giờ là sai anh em ạ.

Mình là dân 8x, sinh ra trong một gia đình tầm nghèo ở Hà Nội. Có ông bố cũng đi làm ra tiền nhưng lại cực kỳ tệ bạc với 2 mẹ con, bồ bịch lăng nhăng, tiền kiếm được thì không bao giờ đưa cho mẹ để nuôi mình. Suốt ngày đi công tác xa nhà, rồi 1 lần năm mình còn rất bé, ông về và đuổi 2 mẹ con ra khỏi nhà. Mẹ mình là người tự trọng cao nên đã dứt áo ra đi, dắt theo mình, không thèm vương vấn của cải vật chất của ông. 2 mẹ con mình từ sau đợt đó sống trong khu tập thể ổ chuột ở Văn Chương, nhìn chung cuộc sống nghèo nàn và túng thiếu. Mình đen đủi khi có 1 người bố tồi nhưng lại may mắn khi có 1 người mẹ hoàn toàn hy sinh cuộc đời cho mình. Dù nghèo nhưng mẹ vẫn luôn chăm lo cho mình đi học đầy đủ, không thua kém bạn bè những cái gì là tối thiểu để đến trường (sách vở, bút, quần áo đồng phục), chứ những thứ khác ngoài tầm của mẹ thì mình chấp nhận không bao giờ có. Hồi đi học cấp 1, mình nhớ khi tất cả bố mẹ các bạn đã đưa con đi học bằng xe máy thì mẹ mình vẫn lụi cụi đạp xe đạp đưa mình đi đến trường. Hồi nhỏ mình cũng không biết gì nên nhiều lúc cũng thấy tự ti và xấu hổ với bạn bè khi là con nhà nghèo. Mình thường xuyên bốc phét với các bạn là gia đình mình hạnh phúc lắm, sướng lắm. Giờ lớn rồi nghĩ lại thấy mình hồi đó hèn éo chịu được, nhưng không hiểu sao dạo đó lại có suy nghĩ như vậy.

Nói thêm về bản thân thì mình không đẹp trai, mặt được tầm 5/10. Người thì hồi bé còn gầy giơ xương. Đọc đến đoạn này, chắc các bạn đã nghĩ đến một thân phận loser chính hiệu với combo xấu trai nhà nghèo đúng không? Đoạn kế tiếp chắc chắn sẽ làm bạn bất ngờ đấy.

Chính vì nhà nghèo, lại không đẹp trai, nên mình không bị cuốn vào những nhóm chơi bời đú đởn trong lớp, nói thẳng ra là có muốn chơi cùng chúng nó cũng éo cho chơi. Thế là buồn quá éo có gì làm, mình lại có đam mê ... HỌC các bạn ạ. Tự nhiên mình lại rất thích học, học chăm lắm, nhất là các môn tự nhiên như Toán Lý Hóa thôi, chứ Văn thì vẫn dốt. Thú thật thì mình cũng chả phải quá thông minh, chỉ là sáng dạ chút thôi. Mà nói thật chứ giai đoạn đó mình không suy nghĩ như những bài học đạo đức trong sách vở đâu, nào là phải học chăm để báo đáp công ơn nuôi dưỡng của mẹ, nào là phải vươn lên trong xã hội, blah blah blah. Thực sự thì mình cứ học vì đam mê chứ chẳng có mục đích gì cụ thể. Cũng phải nói bên lề là ngoài đam mê học thì mình cũng mê chơi điện tử như bao đứa trẻ khác cùng lứa. Hồi đó cứ bao giờ được mẹ cho đồng nào ăn sáng là tích cóp để chơi điện tử, cái giai đoạn mà 2k chơi được 1h ấy, sướng lắm!

Thế rồi nhờ học chăm mình đỗ vào 1 Trường ĐH kỹ thuật top đầu của cả nước (thời đó 27đ khối A là cao lắm rồi, chứ không lạm phát điểm như bây giờ). Từ đó, cuộc đời mình bắt đầu sáng dần lên. Nhờ học giỏi và thật thà tốt bụng nên mình cũng có người yêu ngay hồi năm 2. Hết ĐH, mình chiếm được xuất học bổng đi du học nước ngoài, thế là mình dứt áo ra đi. Giai đoạn ra đi du học này thì có 1 biến cố nhỏ, đó là gấu chó ở nhà cắm sừng mình. Mình cũng đau khổ vật vã 1 thời gian ngắn, nhưng sau cũng đành gạt chuyện tình cảm sang 1 bên để tiếp tục tu nghiệp cho xong. Sau nhiều năm tu nghiệp bên nước ngoài, mình đã chọn con đường là về nước để chăm lo mẹ già. Về nước, mình kiếm được 1 công việc cũng khá tốt, thu nhập tầm hơn 60 củ/tháng (thậm chí giai đoạn dịch bệnh mình cũng không hề bị ảnh hưởng về thu nhập). Trong cơ quan mình cũng đã ngồi được ở vị trí quản lý. Lấy vợ và sinh con. Giờ gia đình mình cũng đã tương đối là ổn, đã mua được nhà (quận trung tâm HN) và xe, giàu thì không giàu nhưng là thuộc tầm trung của xã hội. Mình có nhìn lại những đứa bạn từ hồi phổ thông, nhà giàu, gia đình êm ấm hạnh phúc, dạo đó ham chơi, giờ thì phần lớn khó khăn, thu nhập thấp, thậm chí nhiều đứa thất nghiệp, cuộc sống lận đận lắm.

Bên trên là câu chuyện mình đã tự thoát kiếp loser dù số phận gần như đã an bài. Hy vọng với cậu chuyện thật của cuộc đời mình, các bạn có niềm tin hơn vào khả năng thay đổi số phận, đặc biệt là những bạn có xuất phát điểm thấp như mình.
 

bom318

Senior Member
xin chúc mừng chủ thớt, mệnh, vận, phong thủy, phước đức, tri thức...bạn đã chọn đúng cách để thoát nghèo: tri thức.
Cảm ơn bác, nói chung ngẫm lại cũng thấy may, dạo bé mà lại không học hành thì đúng là đời NÁT rồi bác ạ
 

Mrr170

Senior Member
Xin chào toàn thể anh em vốt-zơ, hôm nay nhân dịp rảnh muốn chia sẻ câu chuyện cuộc đời mình cho anh em nghe để thêm phần tự tin vào cuộc sống. Những gì mình kể là hoàn toàn thật, nhiều đoạn thì tránh nói vào chi tiết để khỏi lộ thân phận bản thân trên đây. Mục đích của mình hoàn toàn là muốn anh em nào hiện còn đang tự ti vào thân phận thì sau câu chuyện có thể thêm phần lạc quan với cuộc sống. Câu "chớ thấy sóng cả mà ngã tay chèo" không bao giờ là sai anh em ạ.

Mình là dân 8x, sinh ra trong một gia đình tầm nghèo ở Hà Nội. Có ông bố cũng đi làm ra tiền nhưng lại cực kỳ tệ bạc với 2 mẹ con, bồ bịch lăng nhăng, tiền kiếm được thì không bao giờ đưa cho mẹ để nuôi mình. Suốt ngày đi công tác xa nhà, rồi 1 lần năm mình còn rất bé, ông về và đuổi 2 mẹ con ra khỏi nhà. Mẹ mình là người tự trọng cao nên đã dứt áo ra đi, dắt theo mình, không thèm vương vấn của cải vật chất của ông. 2 mẹ con mình từ sau đợt đó sống trong khu tập thể ổ chuột ở Văn Chương, nhìn chung cuộc sống nghèo nàn và túng thiếu. Mình đen đủi khi có 1 người bố tồi nhưng lại may mắn khi có 1 người mẹ hoàn toàn hy sinh cuộc đời cho mình. Dù nghèo nhưng mẹ vẫn luôn chăm lo cho mình đi học đầy đủ, không thua kém bạn bè những cái gì là tối thiểu để đến trường (sách vở, bút, quần áo đồng phục), chứ những thứ khác ngoài tầm của mẹ thì mình chấp nhận không bao giờ có. Hồi đi học cấp 1, mình nhớ khi tất cả bố mẹ các bạn đã đưa con đi học bằng xe máy thì mẹ mình vẫn lụi cụi đạp xe đạp đưa mình đi đến trường. Hồi nhỏ mình cũng không biết gì nên nhiều lúc cũng thấy tự ti và xấu hổ với bạn bè khi là con nhà nghèo. Mình thường xuyên bốc phét với các bạn là gia đình mình hạnh phúc lắm, sướng lắm. Giờ lớn rồi nghĩ lại thấy mình hồi đó hèn éo chịu được, nhưng không hiểu sao dạo đó lại có suy nghĩ như vậy.

Nói thêm về bản thân thì mình không đẹp trai, mặt được tầm 5/10. Người thì hồi bé còn gầy giơ xương. Đọc đến đoạn này, chắc các bạn đã nghĩ đến một thân phận loser chính hiệu với combo xấu trai nhà nghèo đúng không? Đoạn kế tiếp chắc chắn sẽ làm bạn bất ngờ đấy.

Chính vì nhà nghèo, lại không đẹp trai, nên mình không bị cuốn vào những nhóm chơi bời đú đởn trong lớp, nói thẳng ra là có muốn chơi cùng chúng nó cũng éo cho chơi. Thế là buồn quá éo có gì làm, mình lại có đam mê ... HỌC các bạn ạ. Tự nhiên mình lại rất thích học, học chăm lắm, nhất là các môn tự nhiên như Toán Lý Hóa thôi, chứ Văn thì vẫn dốt. Thú thật thì mình cũng chả phải quá thông minh, chỉ là sáng dạ chút thôi. Mà nói thật chứ giai đoạn đó mình không suy nghĩ như những bài học đạo đức trong sách vở đâu, nào là phải học chăm để báo đáp công ơn nuôi dưỡng của mẹ, nào là phải vươn lên trong xã hội, blah blah blah. Thực sự thì mình cứ học vì đam mê chứ chẳng có mục đích gì cụ thể. Cũng phải nói bên lề là ngoài đam mê học thì mình cũng mê chơi điện tử như bao đứa trẻ khác cùng lứa. Hồi đó cứ bao giờ được mẹ cho đồng nào ăn sáng là tích cóp để chơi điện tử, cái giai đoạn mà 2k chơi được 1h ấy, sướng lắm!

Thế rồi nhờ học chăm mình đỗ vào 1 Trường ĐH kỹ thuật top đầu của cả nước (thời đó 27đ khối A là cao lắm rồi, chứ không lạm phát điểm như bây giờ). Từ đó, cuộc đời mình bắt đầu sáng dần lên. Nhờ học giỏi và thật thà tốt bụng nên mình cũng có người yêu ngay hồi năm 2. Hết ĐH, mình chiếm được xuất học bổng đi du học nước ngoài, thế là mình dứt áo ra đi. Giai đoạn ra đi du học này thì có 1 biến cố nhỏ, đó là gấu chó ở nhà cắm sừng mình. Mình cũng đau khổ vật vã 1 thời gian ngắn, nhưng sau cũng đành gạt chuyện tình cảm sang 1 bên để tiếp tục tu nghiệp cho xong. Sau nhiều năm tu nghiệp bên nước ngoài, mình đã chọn con đường là về nước để chăm lo mẹ già. Về nước, mình kiếm được 1 công việc cũng khá tốt, thu nhập tầm hơn 60 củ/tháng (thậm chí giai đoạn dịch bệnh mình cũng không hề bị ảnh hưởng về thu nhập). Trong cơ quan mình cũng đã ngồi được ở vị trí quản lý. Lấy vợ và sinh con. Giờ gia đình mình cũng đã tương đối là ổn, đã mua được nhà (quận trung tâm HN) và xe, giàu thì không giàu nhưng là thuộc tầm trung của xã hội. Mình có nhìn lại những đứa bạn từ hồi phổ thông, nhà giàu, gia đình êm ấm hạnh phúc, dạo đó ham chơi, giờ thì phần lớn khó khăn, thu nhập thấp, thậm chí nhiều đứa thất nghiệp, cuộc sống lận đận lắm.

Bên trên là câu chuyện mình đã tự thoát kiếp loser dù số phận gần như đã an bài. Hy vọng với cậu chuyện thật của cuộc đời mình, các bạn có niềm tin hơn vào khả năng thay đổi số phận, đặc biệt là những bạn có xuất phát điểm thấp như mình.
Tóm tắt: chủ thớt là một loser nhà nghèo, xấu trai, học dốt, quen bạn gái bị cắm sừng đang ngồi ảo tưởng về nếu ngày xưa mình chăm học đạt được học bổng thì đã khác
 

QiangRG

Senior Member
Tóm tắt:
  • Cố học giỏi để đậu trường xịn
  • Lấy được học bổng để đi nước ngoài
  • Tu nghiệp nước ngoài rồi về nước lương 60 triệu/tháng

Câu chuyện “làm giàu chậm” như vậy éo có giá trị với đại đa số VOZer nhé.

Phải kể mấy câu chuyện như sau một đêm chơi coin x3 tài sản nó mới truyền được nhiều “năng lượng” :haha:
 
Top