thảo luận Mỗi ngày 1 áng văn thơ

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề ArterNis
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Mồ hôi tuôn nước suối trong veo
Hầm hập lò nung bởi cái nghèo
Dớp tay dính trán, nằm tự trách
Hà Nội ạt ào
dòng điện... "teo"

Hà Nội, Phương Liệt, 25/05/2026, 23h15, mất điện từ 22h17, hôm qua thế, hôm nay cũng thế, đếu hiểu


Nóng như cái lò

*Eđit: Mất từ 21h55 hoặc sớm hơn các bác ợ
 
Đêm hè gió cuốn lá bay
Trên đầu ánh chớp lẫn mây đảo vần
Mưa rơi ướt áo ướt quần
Gõ lên nhịp phách trên tầng mái tôn
Mưa đêm gột rửa tâm hồn
Chìm vào giấc ngủ chẳng còn phiền ưu
-HN, 4/6/2026, mưa-
 
Đêm hè gió cuốn lá bay
Trên đầu ánh chớp lẫn mây đảo vần
Mưa rơi ướt áo ướt quần
Gõ lên nhịp phách trên tầng mái tôn
Mưa đêm gột rửa tâm hồn
Chìm vào giấc ngủ chẳng còn phiền ưu
-HN, 4/6/2026, mưa-
dựa trên ý của bác:

Đêm hè nổi gió giông bay
Khắp trời chớp giật, tầng mây đảo vần
Giọt sa thấm lạnh vai trần
Khua vang nhịp phách, sắt gầm gió vang
Mưa đêm gột rửa lo toan,
Trả căn phòng vắng, bình an giấc nồng.
 
Có những đêm khắc khoải
Giấc ngủ chạy đi xa
Có những đêm mê mải
Đưa xúc cảm thăng hoa

Những cú chạm e ấp
Nhẹ mềm tựa làn kem
Những bờ môi dịu ngọt
Thỏa mãn những cơn thèm

Nhớ những khi mới chớm
Tò mò tìm về nhau
Nhớ khi dần thấu hiểu
Chạm đến những tầng sâu

Nhớ khi còn kết nối
Tình yêu ấy lên ngôi
Nhớ khi xa vạn dặm
Lời thương gửi góc trời

Dẫu chìm trong nỗi nhớ
Vẫn chịu nhịn vậy thôi
Bởi nay đã xa rồi
Không còn gì để tiếc
-HN, 8/6/2026, đêm trằn trọc-
 
Trong một cuốn phim cũ anh xem
Có gã trai đem lòng yêu mùa hạ
Mùa hạ đó đảo điên và nghiệt ngã
Như em.

Anh ngồi xem
Đến khi dòng chữ cuối cùng chạy qua trước mặt
Anh thấy trái tim mình quặn thắt
Cho một cuốn phim buồn
Dù đúng ra
nó không buồn
Nhân vật chính không buồn
Khi cuốn phim kết thúc
Nhưng còn anh thì sao?

Anh không biết.

Anh chỉ muốn ôm em vào lòng da diết
Bằng tuổi trẻ còn sót lại của mình
Trong một sớm bình minh
Anh thiết tha gọi em
Mùa hạ
Bỏ mặc hết những đảo điên nghiệt ngã
Anh chỉ cần em
Anh chỉ cần em.

— Dương Đạt Phong
 
"Cậu chợt bảo “Chúng mình dừng lại”
Tôi chợt đau như giông bão trong lòng
Ta bắt đầu từ một buổi trời trong
Sao lại nỡ chia tay ngày mưa gió…"
 
"Cậu chợt bảo “Chúng mình dừng lại”
Tôi chợt đau như giông bão trong lòng
Ta bắt đầu từ một buổi trời trong
Sao lại nỡ chia tay ngày mưa gió…"
...Cậu chợt bảo "Chúng mình dừng lại"
Tôi gật đầu gạt lệ bước đi mau
Ta bắt đầu tựa như hoa cành lá
Sao bây giờ cành phai lá úa màu...
 
Thêm một ngày chầm chậm trôi qua như thế
Anh dần dần quen cuộc sống không em
Những niềm vui, nỗi buồn được gói ghém
Chẳng rưng rưng khi nắng tắt sau thềm
Anh thôi gọi em trong từng cơn khắc khoải
Dù thật lòng chưa thoải mái trong tim
Anh đã thôi cố gắng chạy đi tìm
Tìm lại ngày xưa đã từng là tất cả
Dẫu cho đời cuốn theo nhiều vất vả
Anh vẫn tìm niềm vui từ xung quanh
Em bây giờ chắc cũng có niềm vui mới
Để anh thôi ngóng đợi và bước đi
-HN, 13/6/2026, Đôi Bờ ...-
 
Cơn mưa đêm chẳng đủ làm ướt tóc
Giọt sương muộn không đủ nặng bờ mi
Đã thôi rồi nỗi buồn lòng muốn khóc
Tự trong lòng cô độc mớ nghĩ suy

-HN, khuya 22/6/2026-
 
Gió âu yếm, vuốt ve làn da
Nắng dịu dàng, hôn đôi gò má
Nàng
Là hoa
Là một cảm xúc lạ
Bỗng thức giấc trong ta
Như mùa xuân trở lại sau đông dài
Như dòng sông cạn khô đang cuộn trào chảy lại
Ta
Ngơ ngác ngắm nhìn
Giữ hơi thở, người im thin thít
Sợ dáng vẻ tối tăm, mù mịt
Làm nàng sợ và
đau
Lưu luyến một hồi lâu
Từ từ và chậm rãi
Thầm lặng chìm sâu
vào tán lá
Lê bước trở về màn đêm không ai tả
Bất giác cười.

-HCM, 24/6/2026-

bt.webp
 
Sửa lần cuối:
Gió âu yếm, vuốt ve làn da
Nắng dịu dàng, hôn đôi gò má
Nàng
Là hoa
Là một cảm xúc lạ
Bỗng thức giấc trong ta
Như mùa xuân trở lại sau đông dài
Như dòng sông cạn khô đang cuộn trào chảy lại
Ta
Ngơ ngác ngắm nhìn
Giữ hơi thở, người im thin thít
Sợ dáng vẻ tối tăm, mù mịt
Làm nàng sợ và
đau
Lưu luyến một hồi lâu
Từ từ và chậm rãi
Thầm lặng chìm sâu
vào tán lá
Lê bước trở về màn đêm không ai tả
Bất giác cười.

-HCM, 24/6/2026-

Xem tệp đính kèm 3679603
:shame: :shame: :shame:
 
Chết, bài này nếu hiểu theo nghĩa khác thì quả là ... Bài này trong sáng, bác phải tin em!
Nên đặt tựa là "Người đẹp và Quái vật" cho mọi người đỡ hiểu nhầm 👀
Tình yêu vốn dĩ lắm điệu đà
Lạ gì một vài phút thăng hoa
Ai ai chẳng thèm làn xuân ấy
Đem mượn câu từ bẻ thi ca
Nào phải chưa ai từng ướm chữ
Tả loài ong bướm quấn hương hoa
Phong trần hay chăng tự người ngẫm
Đêm sâu bỗng chợt tiếng cười xòa...
:shame: :shame: :shame:
 
e49b811c37699fb45521ac469da2b4ea05249b87.gifv

Chiều buông phía nẻo lặng thinh,
Không ai níu lại một nhành tương tư.
Cành khô ở giữa mùa thu,
Làm sao biết gió về ru chuyện gì?
Ta ngồi lặng giữa thầm thì,
Nghe câu hát cũ vợi đi một đời.
Mây tan ở cuối chân trời,
Lời thương bỏ ngỏ rã rời trong tim.
Cô đơn có thật hay tìm,
Hay là nỗi nhớ lặng im một mình?
Này ai hỏi những lặng thinh,
Có khi nào thấy lòng mình lệ rơi?
Ta cười giữa những chơi vơi,
Mà tim đã vỡ ở nơi chẳng ngờ.

— [Trần Phan Thanh]
 
Nàng là lá ngọc cành vàng,
Tôi là giọt nắng nhẹ nhàng ngoài sân.
Nàng là tuyệt sắc giai nhân,
Tôi là một lão chúa quân lạnh lùng.
Nàng là một đóa phù dung,
Tôi là một nhánh thông tùng rừng cao.
 
Nếu nàng ưng thuận về dinh
Anh sang thưa chuyện chúng mình trầu cau
Nghĩa tình có trước, có sau
Xin yêu đến lúc xa nhau bạc đầu
Tình ta khắc cốt dài lâu
Xin em đừng để qua cầu gió bay
Hãy là muối mặn, gừng cay
Tình nồng mãi thắm mai này có nhau
Chuyện mình tô thắm trầu cau
Hỏi em em có gật đầu làm dâu?
-HN, 28/6/2026, ngẫu hứng trước gái xinh...-
 
Trời giăng cơn mưa sớm
Ướt phố nhỏ lối xa
Tình yêu thuở mới chớm
Sao còn ướt mắt nhòa?

-HN, 29/6/2026-
 
Kìa ai cuộc gặp thật chớp nhoáng
Lao vào nhau một vũ điệu say mê
Khi giông bão và nắng ấm ùa về
Làm mây mưa ồn ào trút đổ xuống
Ta nghe ra trong từng cơn ướt dột
Tiếng thở dài mong ngóng những mùa xuân
Khi bàn tay cứ lên xuống bao lần
Trút bỏ đi mệt nhọc trần gian thế
Kìa hai ta, những kẻ xa người lạ
Vốn dĩ chẳng quen, sao lại gần với nhau?
Đêm nay vui, có nghĩ đến đêm sau
Cơn giông tạnh hay trời mưa mau mãi
Chìm vào nhau, mê cơn mê mướt mải
Trong khắc khoải quên mất mình là ai
Quên luân thường, quên chuyện đúng hay sai
Chỉ chìm trong cơn đam mê quyến rũ
Ngày mới lên, vẫn rạng ngời như cũ
Hai người lạ, tìm một chỗ trú mưa...
- HN, 30/6/2026, một cuộc trò chuyện kỳ lạ-
 
Nhớ mùa thu Hà Nội
Trịnh Công Sơn


Hà Nội mùa thu,
Cây cơm nguội vàng,
Cây bàng lá đỏ
Nằm kề bên nhau,
Phố xưa nhà cổ,
Mái ngói thâm nâu

Hà Nội mùa thu,
Mùa thu Hà Nội
Mùa hoa sữa về
Thơm từng con gió
Mùa cốm xanh về
Thơm bàn tay nhỏ
Cốm sữa vỉa hè
Thơm bước chân qua

Hồ Tây chiều thu
Mặt nước vàng lay,
Bờ xa mời gọi
Màu sương thương nhớ
Bầy sâm cầm nhỏ
Vỗ cánh mặt trời

Hà Nội mùa thu,
Đi giữa mọi người
Lòng như thầm hỏi,
"Tôi đang nhớ ai?"
Sẽ có một ngày
Trời thu Hà Nội
Trả lời cho tôi
Sẽ có một ngày
Từng con đường nhỏ
Trả lời cho tôi...


Hà Nội mùa thu,
Mùa thu Hà Nội
Nhớ đến một người
Để nhớ mọi người...

-HN, 1/7/2026, Nhớ những mùa thu năm ấy...-
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
ArterNis,
Người trả lời cuối
Thợ Sơn,
Trả lời
710
Lượt xem
69.107
Quay lại
Lên đầu trang