thảo luận Mỗi ngày 1 áng văn thơ

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề ArterNis
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Bác nào sửa lại câu cuối cho mình dc không vì mình cũng có gia đình rồi..muốn gửi bài này cho em nó đọc😁
Cẩn thận nha thím, cái gì đã qua thì cứ để nó qua đi, Heo khuyên :doubt:

Anh biết em ngày ấy cũng đầu đông
Trời se lạnh nhưng đôi tim cùng ấm
Mình bên nhau muốn thời gian thật chậm
Quên lối về quên cả lạnh mùa đông


Mười năm rồi ngày ấy em nhớ không?
Trái tim đã không còn chung nhịp đập
Giữa bộn bề những xuyến xao tấp nập
Lúc gió về anh vẫn nhớ đầu đông


Bây giờ thì xuất hiện một con sông
Rồi thêm cả đạn dao và súng ống
Ù ù nữa một vài cơn gió lộng
Để bài thơ thêm một khổ vần ông


Đã 4 năm từ lúc em lấy chồng
Lướt phê búc hay tin em vừa đẻ
Cô bé xưa giờ đã là mẹ trẻ
Có khi nào chợt nhớ phút đầu đông?
 
Tôi đi qua mùa mưa
Bằng hồn chưa giông bão
Đêm về chân bước dạo
Cùng tiếng hát xa xôi

Rồi một ngày có đôi
Tay cầm tay bỡ ngỡ
Nhưng ngờ đâu tan vỡ
Đêm mơ giấc hoa đăng

Tôi đi qua mặt trăng
Bằng con tim tĩnh lặng
Tôi đi qua tuyết trắng
Bằng dấu chân phiêu du

Qua bao tháng bao năm
Bao mùa thương kiếp nhớ
Lỡ bước chân chẳng ngừng
Nơi nào, tôi dừng chân?
 
Đêm đông lạnh lẽo một mình
Chảng có em út dập dình cùng ta
Ước mơ tưởng rất là xa
Phòng ngay bên cạnh rên la quá trời
Cô em mặc áo nửa vời
Miệng há mắt nhắm đúng đời lên tiên
Anh chàng chỉ có việc xiên
Cô em vật vã như tiên trên trần
Anh chàng mặt bỗng như đần
Thì ra anh đã tần ngần phun tinh
Cô em quay lại rất xinh
Mong chóng quỳ xuống hút tinh vô mồm...........
 
Đêm đông lạnh lẽo một mình
Chảng có em út dập dình cùng ta
Ước mơ tưởng rất là xa
Phòng ngay bên cạnh rên la quá trời
Cô em mặc áo nửa vời
Miệng há mắt nhắm đúng đời lên tiên
Anh chàng chỉ có việc xiên
Cô em vật vã như tiên trên trần
Anh chàng mặt bỗng như đần
Thì ra anh đã tần ngần phun tinh
Cô em quay lại rất xinh
Mong chóng quỳ xuống hút tinh vô mồm...........

:oh: :oh:

Dâm thư một áng khí tỏa nồng
...
 
Anh đã nghe đông lướt nhẹ hàng cây
Khẽ gảy khúc tình ca ngày xa vắng
Nhạc êm đềm, lan tỏa giữa trời mây
Tim thấp thoáng, nỗi buồn đây văng vẳng

Không chỉ là thích, cũng chẳng là yêu
Tưởng hữu hình, thật ra nhiều mờ ảo
Thoáng mỏng manh, làn khói nhẹ phiêu phiêu
Nhẹ nhàng chạm, chỉ còn là hư ảo
 
Sửa lần cuối:
Bác nào đối lại giúp em bài này với ạ


Phượng hoàng rủ đôi cánh
Tiếng ca thôi cất lên
Trời mùa đông giá lạnh
Máu điểm tô đầu cành.

Vạn sự vạn vật rời
An bài thiên đã định
Mỉm cười sự trong đời
Mọi thứ hoá hư không.

Gửi bằng vozFApp
 
Bác nào đối lại giúp em bài này với ạ


Phượng hoàng rủ đôi cánh
Tiếng ca thôi cất lên
Trời mùa đông giá lạnh
Máu điểm tô đầu cành.

Vạn sự vạn vật rời
An bài thiên đã định
Mỉm cười sự trong đời
Mọi thứ hoá hư không.

Gửi bằng vozFApp
Thanh long gắng ngẩng đầu
Tiếng gầm tỏ trời đông
Thanh âm vang vọng mãi
Trăm năm vẫn chẳng ngừng

Chỉ tay soi số mệnh
Nhưng trong lòng bàn tay
Chấp niệm vẫn không dứt
Ý chí chẳng lụi tàn
 
Điếu cày lạnh lẽo nước trong veo
Một lão già kia bé tẻo teo
Châm lửa đo mồm đang định hút
Vợ ra THU ĐIẾU vứt bay vèo

Cụ già ngẩn ngơ ngồi nheo mắt.
Tung liền một cước vợ lăn queo.
Cụ già bình thản ra nhặt lại.
Từng làn khói thuốc thở phì phèo.

yAW5d3s.gif
 
Từ topic này
Thứ 3, ngày 26-01/2021

Đời

Cuộc sống mơ hồ tựa khói sương
Sinh ra cũng một kẻ bình thường
Công cha nghĩa mẹ chăm dục dưỡng
Khôn lớn nên người bay bốn phương.

Ai dẫu trên đời cũng yêu thương
Dựng vợ gả chồng lẽ thế thường
Sinh thêm đàn con, dung mạo tướng
Gia đình hạnh phúc ấy là vương.

Thế rồi tuổi già ngựa chùn cương
Mỏi gối chồn chân lững đoạn đường
Nắm mắt xuôi tay, khó tiên lượng
Chỉ mong mình cười, kẻ khóc thương.

Cuộc sống mơ hồ tựa khói sương
Sinh lão bệnh tử vốn luân thường
Thương cha thương mẹ công nuôi dưỡng
Thương nắm mộ mình, đôi nén hương!

-By ArterNis-
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
ArterNis,
Người trả lời cuối
Thợ Sơn,
Trả lời
708
Lượt xem
68.709
Quay lại
Lên đầu trang