Bé Học Mẫu Giáo
Senior Member
Ngày nào em cũng dậy sớm ăn sáng, chạy ra bến để kịp tàu, rồi đi làm. Tới tối thì lại về nhà, lúc thì ăn với housemate lúc thì không do ai cũng có việc riêng. Ngày qua ngày cứ lặp đi lặp lại như thế, em thì chỉ ước không phải ăn uống để có thời gian làm cho xong công việc sớm rồi chơi game, coi phim gì đấy (mặc dù chả bao giờ thực sự có thời gian chơi game, coi phim…).
Đến hôm nay lúc đang làm việc nhà thì em bỗng nhận ra lúc làm nấu ăn, giặt đồ… em mới thực sự sống. Không rõ phải tả cảm giác này như thế nào nhưng mà em cảm giác ko làm những việc nhà mà hằng ngày em cho là tốn thời gian ấy thì em sẽ thành một con robot vô hồn hay gì ấy. Có bác nào giống em ko?
Đến hôm nay lúc đang làm việc nhà thì em bỗng nhận ra lúc làm nấu ăn, giặt đồ… em mới thực sự sống. Không rõ phải tả cảm giác này như thế nào nhưng mà em cảm giác ko làm những việc nhà mà hằng ngày em cho là tốn thời gian ấy thì em sẽ thành một con robot vô hồn hay gì ấy. Có bác nào giống em ko?


