24.3.2000
Lại một lần mơ thấy anh. Bằng một cách thần kì nào đó, e vào đc ins của anh, thấy anh mạnh khoẻ và bình an. Hình như a mập ra. Anh có nhắn tin chúc mừng sinh nhật một cô gái, nhưng e lại k đọc rõ nội dung sau đó là gì hay cô gái đó là ai. A có đăng một bức ảnh, chụp chiếc khăn em đan với dòng cap "mơ'. Sau đó mọi thứ nhoà dần.
Em lại tiếp tục giấc mơ. Anh về Việt Nam và thăm em. Kiểu như để đáp ứng yêu cầu cuối cùng của em vậy. Mình đi ăn, đi chơi như những người yêu nhau. Sau đó anh đề nghị đi mua váy cưới cho em.anh bảo anh sẽ quay video với em, để em có thể trở thành người vui vẻ nhất, đó chính là sự dịu dàng cuối cùng a có thể dành cho em. Em nghe xong thì cười buồn mà thôi. Dáng vẻ a lúc ấy rất vội vã, kiểu làm cho xong, em thì đau lòng. Kiểu tình cảm ban ơn này thật sự không làm em vui đc. Sau đó thì k chọn đc váy cưới, vì chiếc nào cũng xấu hết trơn. Anh còn bảo anh không giỏi khoản này, bảo mua dép tông quần sọc thì a còn biết. Sau đó bỏ em đi mất, e vẫn chưa kịp nói gì mà. Độc ác.

Sau đó lại đến một giấc mơ khác, làm biếng kể nên tóm tắt là đại dịch zombies, bối cảnh một trường học, rất nhiều học sinh bị biến thành zombies. Sau đó tôi trốn vào nhà vệ sinh nam, vừa hay có thang bắc lên tường, bên kia là kí túc xá nữ. Kiểu mấy a c tòm tem hay dùng cách này qua lại. Vậy là tôi trèo sang, trốn trong một căn hầm, đầy đủ thức ăn nước uống, còn có một bạn zai nhưng không rõ mặt. Hết.