Nhờ tư vấn thuốc lá cho bố

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề bountyhunter_hcm
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
fen có hút thuốc lào không thế :D tôi hút thuốc gần 20 năm nay, bh chuyển qua bộ môn điếu cày là thấy hút thuốc lá ko nổi nữa
Có fen, mà chủ yếu hut khi đi cà phê, đi làm. Còn ở nhà hầu như ko đụng, cốt là ko để ảnh hưởng tới vk con với ko cho con nhìn thấy. Ngày tầm hơn nửa gói SG bạc. 1 tháng hết hơn 1 cây.
 
Bỏ thuốc được 8 năm, ngày vợ sanh đứa đầu. Sợ ảnh hưởng tới vợ con nên bỏ. Trước đó ngày nào cũng hơn 1 gói.
 
nghiêm túc là cho cụ hút cần nhé, ăn ngon ngủ khoẻ, mà hút daily thì tốn kha khá đó
 
Có hiệu quả không bác nhỉ? dạng kê thuốc cho mình uống để khỏi thèm và giảm triệu chứng như chóng mặt cáu gắt à, xưa mình cũng thử các loại kẹo để bớt thèm mà nó không hiệu quả
Hiệu quả bác, các thuốc giúp thay thế nicotine, rồi thuốc giảm triệu chứng cai. Nhưng buổi đi cai chất lượng không phải là nhận được cái đơn đâu bác, mà là liệu pháp tâm lý để thúc đẩy sự quyết tâm của người cần cai.
 
Có tiền hút mấy dòng của Trung Quốc, nó lọc than hoạt tính cho đỡ hại, mà sợ thuốc lá thật không phải giấy tẩm, như dòng Trung Hoa chẳng hạn.
 
Chào mấy bác,

Chả là bố em hiện tại 65 tuổi, hút thuốc lá chắc cũng hơn 40 năm rồi.
Chục năm gần đây cả nhà thấy sức khỏe bố xuống nên khuyên bỏ mà ko chịu bỏ. Giờ e chỉ còn cách kiếm có loại thuốc nào hút đỡ hại hơn ko mấy bác chỉ giúp e. Bố e đang hút loại sài gòn bạc nhỏ á. 1 ngày tầm 1 gói.

Nói qua về triệu chứng mà rõ ràng nhất là mất ngủ nặng. Hiện tại thì khám chưa ra nguyên nhân nhưng e nghĩ thuốc lá là 1 trong những nguyên nhân mà ko chịu bỏ. Mất ngủ mà trước khi ngủ làm điếu, ko ngủ được cũng ra làm điếu thì sao mà ngủ phải ko mấy bác?

Cảm ơn mấy bác,
Sg bạc ngày gói chưa phải nhiều, mình 3 số ngày 1,5 gói... 65tuổi đi khám không ra bệnh thì thuốc lá hợp với bố bạn rồi, lo gì?

Mình hay dậy lúc 3-4h sáng khó ngủ lại là ra rít 1 điếu ngủ tiếp êm ngay. :D
 
Hiệu quả bác, các thuốc giúp thay thế nicotine, rồi thuốc giảm triệu chứng cai. Nhưng buổi đi cai chất lượng không phải là nhận được cái đơn đâu bác, mà là liệu pháp tâm lý để thúc đẩy sự quyết tâm của người cần cai.
Cách tìm các phòng khám này ntn bác nhỉ
 
Kinh nghiệm chém gió với quay tay ra nội dung hả cháu, giờ chú với cháu làm cái kèo đi vào ung bưới 2 ở Thủ Đức ngay phòng hoá trị có cái sân. Chú với cháu ra đó nếu không có bệnh nhân đang đi hoá trị hút thuốc lá thì chú thua cho cháu 100tr, còn nếu có thì chú lấy cháu 10tr. Chơi không? Không chơi thì lượn đừng viết nhiều chữ làm gì tốn tài nguyên diễn đàn.
Tôi ko nói trải nghiệm của anh là sai. Đó có thể chính xác là những gì anh đã trải qua.

Tôi chia sẻ thực tế trải nghiệm của mình khi túc trực chăm bố tôi và thường xuyên phải hút dịch đờm kèm máu khi ông mở khí quản nhưng đã ko thể điều trị thêm gì đc nữa vì khối u quá lớn. Và những bệnh nhân cùng phòng bố tôi lúc đó cũng vậy. Ko ai bảo ai, họ đều cùng bỏ thuốc dù bác sĩ hay ng nhà chẳng còn cấm cản, đâu còn có thể hô hấp bình thường đc nữa.

Mỗi lần dùng máy hút dịch, cơ thể bệnh nhân đều co giật, mặt tím tái, bố tôi dù là 1 ng đàn ông mạnh mẽ nhưng cũng phải chảy nước mắt. Và quá trình này lặp lại thường xuyên mỗi 15-30p. Đó ko chỉ là cơn đau của mỗi ng bệnh mà còn là vết cứa vào tim ng thân.

Bố tôi là ng rời khỏi buồng bệnh đó cuối cùng trc khi đưa về nhà. Tôi vẫn ko quên đc cảnh tất cả những ng nằm cùng phòng Tết năm đó, họ đều chào chia tay nhau về Tết nhưng ko bao h hẹn quay lại nhập viện tái điều trị sau đó vì biết chẳng có cơ hội nào nữa.

Bệnh tật có nhiều mức độ. Hoàn cảnh và trải nghiệm mỗi ng khác nhau. Tôi ko cần thiết phải đăng gì thêm cụ thể về những gì đã trải qua với bản thân để lấy lòng thương cảm trên mxh hay để chứng minh thoả mãn sự thượng đẳng của anh. 100tr với anh có lẽ là rất nhiều, ngang với lòng tự trọng và giá trị tối đa con người của anh, và tôi hiểu điều đó. Tôi đã chia sẻ quá nhiều, cả địa chỉ phòng bệnh cụ thể nơi gia đình tôi cùng trải qua những ngày tháng đau buồn đó, và tôi thấy mình ko cần phải tiếp tục tranh luận với 1 kẻ vô văn hoá ái kỷ như anh.

Tôi ko thường xuyên cmt trên mxh, vốn dĩ bài viết này chỉ bắt nguồn từ cảm xúc bộc phát khi bố tôi mới qua đời chưa lâu vì căn bệnh ung thư vòm họng di căn phổi, và tôi muốn chia sẻ tới chủ thớt dù bạn ấy có nghe hay ko, có chăng cũng chỉ để nhẹ lòng cho bản thân đi 1 chút mà thôi. Chúc chủ thớt và gia đình nhiều sức khoẻ, xin lỗi đã làm bài viết của bạn trở thành 1 nơi thị phi ko đáng có như vậy.
 
Ông già mình cũng hút thuốc 40 năm, 3 tuần trước đau vai đi khám phát hiện k phổi giai đoạn cuối.

via theNEXTvoz for iPhone
 
Chào mấy bác,

Chả là bố em hiện tại 65 tuổi, hút thuốc lá chắc cũng hơn 40 năm rồi.
Chục năm gần đây cả nhà thấy sức khỏe bố xuống nên khuyên bỏ mà ko chịu bỏ. Giờ e chỉ còn cách kiếm có loại thuốc nào hút đỡ hại hơn ko mấy bác chỉ giúp e. Bố e đang hút loại sài gòn bạc nhỏ á. 1 ngày tầm 1 gói.

Nói qua về triệu chứng mà rõ ràng nhất là mất ngủ nặng. Hiện tại thì khám chưa ra nguyên nhân nhưng e nghĩ thuốc lá là 1 trong những nguyên nhân mà ko chịu bỏ. Mất ngủ mà trước khi ngủ làm điếu, ko ngủ được cũng ra làm điếu thì sao mà ngủ phải ko mấy bác?

Cảm ơn mấy bác,
Nếu mục tiêu là bỏ thuôc lá thì chỉ có chuyển qua thuốc lào thôi. Vì nó nặng đô hơn nên sẽ chán ko thèm thuốc lá nữa.

Còn để đổi thuốc lá thì hơi khó khi đã quen vị. Hoặc phải dùng thuốc lá loại nặng đô hơn.
 
Tôi ko nói trải nghiệm của anh là sai. Đó có thể chính xác là những gì anh đã trải qua.

Tôi chia sẻ thực tế trải nghiệm của mình khi túc trực chăm bố tôi và thường xuyên phải hút dịch đờm kèm máu khi ông mở khí quản nhưng đã ko thể điều trị thêm gì đc nữa vì khối u quá lớn. Và những bệnh nhân cùng phòng bố tôi lúc đó cũng vậy. Ko ai bảo ai, họ đều cùng bỏ thuốc dù bác sĩ hay ng nhà chẳng còn cấm cản, đâu còn có thể hô hấp bình thường đc nữa.

Mỗi lần dùng máy hút dịch, cơ thể bệnh nhân đều co giật, mặt tím tái, bố tôi dù là 1 ng đàn ông mạnh mẽ nhưng cũng phải chảy nước mắt. Và quá trình này lặp lại thường xuyên mỗi 15-30p. Đó ko chỉ là cơn đau của mỗi ng bệnh mà còn là vết cứa vào tim ng thân.

Bố tôi là ng rời khỏi buồng bệnh đó cuối cùng trc khi đưa về nhà. Tôi vẫn ko quên đc cảnh tất cả những ng nằm cùng phòng Tết năm đó, họ đều chào chia tay nhau về Tết nhưng ko bao h hẹn quay lại nhập viện tái điều trị sau đó vì biết chẳng có cơ hội nào nữa.

Bệnh tật có nhiều mức độ. Hoàn cảnh và trải nghiệm mỗi ng khác nhau. Tôi ko cần thiết phải đăng gì thêm cụ thể về những gì đã trải qua với bản thân để lấy lòng thương cảm trên mxh hay để chứng minh thoả mãn sự thượng đẳng của anh. 100tr với anh có lẽ là rất nhiều, ngang với lòng tự trọng và giá trị tối đa con người của anh, và tôi hiểu điều đó. Tôi đã chia sẻ quá nhiều, cả địa chỉ phòng bệnh cụ thể nơi gia đình tôi cùng trải qua những ngày tháng đau buồn đó, và tôi thấy mình ko cần phải tiếp tục tranh luận với 1 kẻ vô văn hoá ái kỷ như anh.

Tôi ko thường xuyên cmt trên mxh, vốn dĩ bài viết này chỉ bắt nguồn từ cảm xúc bộc phát khi bố tôi mới qua đời chưa lâu vì căn bệnh ung thư vòm họng di căn phổi, và tôi muốn chia sẻ tới chủ thớt dù bạn ấy có nghe hay ko, có chăng cũng chỉ để nhẹ lòng cho bản thân đi 1 chút mà thôi. Chúc chủ thớt và gia đình nhiều sức khoẻ, xin lỗi đã làm bài viết của bạn trở thành 1 nơi thị phi ko đáng có như vậy.
Đọc tới đoạn bôi đậm tôi phải thốt lên: Xạo loz ít thôi fen. :D
 
Đọc tới đoạn bôi đậm tôi phải thốt lên: Xạo loz ít thôi fen. :D
Đây là bệnh án của bố tôi. Có thể từ ngữ tôi dùng ko đúng chuyên môn y khoa, nhưng đó là cách bác sĩ nói cho gia đình tôi.
 

Tệp đính kèm

  • IMG_0360.webp
    IMG_0360.webp
    114,6 KB · Lượt xem: 9
Đây là bệnh án của bố tôi. Có thể từ ngữ tôi dùng ko đúng chuyên môn y khoa, nhưng đó là cách bác sĩ nói cho gia đình tôi.
Uh vậy thì tin, Bố fen là K hạ họng chứ không phải K vòm, di căn hạch trung thất ở phổi. Vì thế mới phải mở khí quản. Không phải K phổi. Nhưng nó có liên quan đến thuốc lá.
 
Tôi ko nói trải nghiệm của anh là sai. Đó có thể chính xác là những gì anh đã trải qua.

Tôi chia sẻ thực tế trải nghiệm của mình khi túc trực chăm bố tôi và thường xuyên phải hút dịch đờm kèm máu khi ông mở khí quản nhưng đã ko thể điều trị thêm gì đc nữa vì khối u quá lớn. Và những bệnh nhân cùng phòng bố tôi lúc đó cũng vậy. Ko ai bảo ai, họ đều cùng bỏ thuốc dù bác sĩ hay ng nhà chẳng còn cấm cản, đâu còn có thể hô hấp bình thường đc nữa.

Mỗi lần dùng máy hút dịch, cơ thể bệnh nhân đều co giật, mặt tím tái, bố tôi dù là 1 ng đàn ông mạnh mẽ nhưng cũng phải chảy nước mắt. Và quá trình này lặp lại thường xuyên mỗi 15-30p. Đó ko chỉ là cơn đau của mỗi ng bệnh mà còn là vết cứa vào tim ng thân.

Bố tôi là ng rời khỏi buồng bệnh đó cuối cùng trc khi đưa về nhà. Tôi vẫn ko quên đc cảnh tất cả những ng nằm cùng phòng Tết năm đó, họ đều chào chia tay nhau về Tết nhưng ko bao h hẹn quay lại nhập viện tái điều trị sau đó vì biết chẳng có cơ hội nào nữa.

Bệnh tật có nhiều mức độ. Hoàn cảnh và trải nghiệm mỗi ng khác nhau. Tôi ko cần thiết phải đăng gì thêm cụ thể về những gì đã trải qua với bản thân để lấy lòng thương cảm trên mxh hay để chứng minh thoả mãn sự thượng đẳng của anh. 100tr với anh có lẽ là rất nhiều, ngang với lòng tự trọng và giá trị tối đa con người của anh, và tôi hiểu điều đó. Tôi đã chia sẻ quá nhiều, cả địa chỉ phòng bệnh cụ thể nơi gia đình tôi cùng trải qua những ngày tháng đau buồn đó, và tôi thấy mình ko cần phải tiếp tục tranh luận với 1 kẻ vô văn hoá ái kỷ như anh.

Tôi ko thường xuyên cmt trên mxh, vốn dĩ bài viết này chỉ bắt nguồn từ cảm xúc bộc phát khi bố tôi mới qua đời chưa lâu vì căn bệnh ung thư vòm họng di căn phổi, và tôi muốn chia sẻ tới chủ thớt dù bạn ấy có nghe hay ko, có chăng cũng chỉ để nhẹ lòng cho bản thân đi 1 chút mà thôi. Chúc chủ thớt và gia đình nhiều sức khoẻ, xin lỗi đã làm bài viết của bạn trở thành 1 nơi thị phi ko đáng có như vậy.
Cả ngày lải nhải, nhai đi nhai lại bố tôi thế này bố tôi kiểu nọ, bố của ông là chuyện của ông và gia đình ông tôi không quan tâm. Tôi đang nói đến chuyện bệnh nhân đang hoá trị họ vẫn hút thuốc như thường thì cái chuyện ông khuyên thằng thớt dắt người nhà vào viện để xem cảnh người bệnh rồi về bỏ thuốc lá là chuyện bất khả thi, hoang đường. Ông lượn đi chỗ khác mà tưởng niệm bố của ông đi đừng lải nhải nữa.
 
Cả ngày lải nhải, nhai đi nhai lại bố tôi thế này bố tôi kiểu nọ, bố của ông là chuyện của ông và gia đình ông tôi không quan tâm. Tôi đang nói đến chuyện bệnh nhân đang hoá trị họ vẫn hút thuốc như thường thì cái chuyện ông khuyên thằng thớt dắt người nhà vào viện để xem cảnh người bệnh rồi về bỏ thuốc lá là chuyện bất khả thi, hoang đường. Ông lượn đi chỗ khác mà tưởng niệm bố của ông đi đừng lải nhải nữa.
Mỗi người một ý để cho e có 1 góc nhìn, ý tưởng để giải quyết chuyện riêng của e. Không ai đúng ai sai cả bác à. Ai cũng có ý tốt cả.
Cảm ơn mấy bác đã góp ý cho e. Em sẽ xem xét để áp dụng vào cho trường hợp của bố e ạ.
 
Ngay từ đầu tôi đã nói rõ đây là chia sẻ của bản thân tôi, chủ thớt có thể tham khảo hoặc bỏ qua. Là câu chuyện thật của tôi, và tôi ko có ý cho rằng đó là chân lý hay trải nghiệm duy nhất vì luôn có những trường hợp khác nhau trong cuộc sống, cũng ko tìm kiếm sự đồng cảm nào trên mxh này.

Thế nhưng thay vì đưa ra góp ý riêng như bao con ng bình thường khác ở đây, nó lại chọn nhảy vào giữa cuộc trò chuyện giữa tôi và bạn, chủ động cắn tôi 1 cái rồi dùng những từ ngữ thượng đẳng, gạ kèo này kia để khoe khoang mình trải đời hay giàu có. Đến cuối cùng thấy đc tôi ko bịa chuyện thì nó kêu vốn dĩ nó ko quan tâm.

Đa nhân cách, nhưng nhân cách nào cũng vô văn hoá.

P/S: Xin lỗi chủ thớt vì cmt này làm loãng topic của bạn, xin tắt thông báo để ko đưa sự việc đi xa hơn nữa theo chiều hướng vô nghĩa. Chúc bạn sớm tìm ra phương hướng phù hợp nhất cho gia đình mình.
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
bountyhunter_hcm,
Người trả lời cuối
Solivagant,
Trả lời
35
Lượt xem
3.612
Quay lại
Lên đầu trang