Tôi ko nói trải nghiệm của anh là sai. Đó có thể chính xác là những gì anh đã trải qua.
Tôi chia sẻ thực tế trải nghiệm của mình khi túc trực chăm bố tôi và thường xuyên phải hút dịch đờm kèm máu khi ông mở khí quản nhưng đã ko thể điều trị thêm gì đc nữa vì khối u quá lớn. Và những bệnh nhân cùng phòng bố tôi lúc đó cũng vậy. Ko ai bảo ai, họ đều cùng bỏ thuốc dù bác sĩ hay ng nhà chẳng còn cấm cản, đâu còn có thể hô hấp bình thường đc nữa.
Mỗi lần dùng máy hút dịch, cơ thể bệnh nhân đều co giật, mặt tím tái, bố tôi dù là 1 ng đàn ông mạnh mẽ nhưng cũng phải chảy nước mắt. Và quá trình này lặp lại thường xuyên mỗi 15-30p. Đó ko chỉ là cơn đau của mỗi ng bệnh mà còn là vết cứa vào tim ng thân.
Bố tôi là ng rời khỏi buồng bệnh đó cuối cùng trc khi đưa về nhà. Tôi vẫn ko quên đc cảnh tất cả những ng nằm cùng phòng Tết năm đó, họ đều chào chia tay nhau về Tết nhưng ko bao h hẹn quay lại nhập viện tái điều trị sau đó vì biết chẳng có cơ hội nào nữa.
Bệnh tật có nhiều mức độ. Hoàn cảnh và trải nghiệm mỗi ng khác nhau. Tôi ko cần thiết phải đăng gì thêm cụ thể về những gì đã trải qua với bản thân để lấy lòng thương cảm trên mxh hay để chứng minh thoả mãn sự thượng đẳng của anh. 100tr với anh có lẽ là rất nhiều, ngang với lòng tự trọng và giá trị tối đa con người của anh, và tôi hiểu điều đó. Tôi đã chia sẻ quá nhiều, cả địa chỉ phòng bệnh cụ thể nơi gia đình tôi cùng trải qua những ngày tháng đau buồn đó, và tôi thấy mình ko cần phải tiếp tục tranh luận với 1 kẻ vô văn hoá ái kỷ như anh.
Tôi ko thường xuyên cmt trên mxh, vốn dĩ bài viết này chỉ bắt nguồn từ cảm xúc bộc phát khi bố tôi mới qua đời chưa lâu vì căn bệnh ung thư vòm họng di căn phổi, và tôi muốn chia sẻ tới chủ thớt dù bạn ấy có nghe hay ko, có chăng cũng chỉ để nhẹ lòng cho bản thân đi 1 chút mà thôi. Chúc chủ thớt và gia đình nhiều sức khoẻ, xin lỗi đã làm bài viết của bạn trở thành 1 nơi thị phi ko đáng có như vậy.