Cuộc sống bình thản, ngày một trôi qua. Có lúc vui, có lúc lại buồn vì những hoài niệm. Rồi lại nhìn về phía trước, bước đi tiếp.
Đêm qua, người bạn đời bàn với tôi rằng, người ấy đã tìm ra cách thức, nâng cao thu nhập. Và tin tưởng rằng, nếu tôi đồng ý, thì kết quả sẽ rất khả quan, sẽ kiếm đủ tiền đưa tôi đi du lịch với hạng vé bay cao nhất.
Tôi nửa nghe, nửa không vì lúc đó đang bận lướt nét. Câu nói nầy nghe rất quen tai. Mấy chục năm trước người ấy đã nói như vậy. Nhưng cuối cùng thì, tôi chẳng thấy kiếm ra thêm tiền. Không bù nhiều vào, thì đã quá may mắn rồi.
Tiền có thêm được, thì chưa thấy đâu cả, chỉ nghe giống như những ước mơ. Tôi không biết nguyên nhân, tại sao ai kia tràn đầy hứng thú và nói như ăn chắc.
Sáng ra, tôi trả lời với người ấy rằng, " Anh muốn làm gì cũng được, xin nhớ là, đừng để em chịu đói, chịu lạnh, trong những ngày cuối của cuộc đời". Tôi chỉ cần sự bình yên ổn định, chứ không cần đối mặt với nhiều rủi ro .Tôi không biết người bạn đời sẽ quyết định như thế nào, chỉ hy vọng, không dấu diếm tôi, làm những việc vô ích và bị mất cả chì lẫn chài.
Bao năm qua, kinh tế trong nhà, tôi để cho người ấy lo hết mọi thứ, không để ý đến. Vì tôi tin tưởng người bạn đời và không 1 chút nghi ngờ. Tuy nhiên, nếu cần thiết, tôi có thể tự mình quyết định khi cần đến. Người ấy nói cho tôi biết trước, những chuyện sắp làm. Chứng tỏ, người bạn đời tôn trọng tôi và chỉ thực hiện, khi có sự đồng thuận 100% của tôi.
Nhớ lại ngày xưa, lúc mới lập gia đình, hai đứa nghèo rớt mồng tơi. Làm gì có tiền dư để đi đây đi đó chứ. Tôi chẳng bao giờ nghĩ rằng, sẽ có ngày, mình đi chu du khắp 3- 4 châu. Chỉ còn Bắc Cực, Nam Cực, và châu Phi là chúng tôi chưa đặt chân đến đó. Tôi chẳng biết, mình có còn đủ sức khỏe, để đi những vùng đất đó hay không. Ừ biết đâu, một ngày nào đó, đẹp trời, sẽ có dịp, đi sang Cape Town hay tham quan Cairo nhỉ.
Đêm qua, người bạn đời bàn với tôi rằng, người ấy đã tìm ra cách thức, nâng cao thu nhập. Và tin tưởng rằng, nếu tôi đồng ý, thì kết quả sẽ rất khả quan, sẽ kiếm đủ tiền đưa tôi đi du lịch với hạng vé bay cao nhất.
Tôi nửa nghe, nửa không vì lúc đó đang bận lướt nét. Câu nói nầy nghe rất quen tai. Mấy chục năm trước người ấy đã nói như vậy. Nhưng cuối cùng thì, tôi chẳng thấy kiếm ra thêm tiền. Không bù nhiều vào, thì đã quá may mắn rồi.
Tiền có thêm được, thì chưa thấy đâu cả, chỉ nghe giống như những ước mơ. Tôi không biết nguyên nhân, tại sao ai kia tràn đầy hứng thú và nói như ăn chắc.
Sáng ra, tôi trả lời với người ấy rằng, " Anh muốn làm gì cũng được, xin nhớ là, đừng để em chịu đói, chịu lạnh, trong những ngày cuối của cuộc đời". Tôi chỉ cần sự bình yên ổn định, chứ không cần đối mặt với nhiều rủi ro .Tôi không biết người bạn đời sẽ quyết định như thế nào, chỉ hy vọng, không dấu diếm tôi, làm những việc vô ích và bị mất cả chì lẫn chài.
Bao năm qua, kinh tế trong nhà, tôi để cho người ấy lo hết mọi thứ, không để ý đến. Vì tôi tin tưởng người bạn đời và không 1 chút nghi ngờ. Tuy nhiên, nếu cần thiết, tôi có thể tự mình quyết định khi cần đến. Người ấy nói cho tôi biết trước, những chuyện sắp làm. Chứng tỏ, người bạn đời tôn trọng tôi và chỉ thực hiện, khi có sự đồng thuận 100% của tôi.
Nhớ lại ngày xưa, lúc mới lập gia đình, hai đứa nghèo rớt mồng tơi. Làm gì có tiền dư để đi đây đi đó chứ. Tôi chẳng bao giờ nghĩ rằng, sẽ có ngày, mình đi chu du khắp 3- 4 châu. Chỉ còn Bắc Cực, Nam Cực, và châu Phi là chúng tôi chưa đặt chân đến đó. Tôi chẳng biết, mình có còn đủ sức khỏe, để đi những vùng đất đó hay không. Ừ biết đâu, một ngày nào đó, đẹp trời, sẽ có dịp, đi sang Cape Town hay tham quan Cairo nhỉ.
những điểm bác đi toàn là những điểm đến mơ ước của mình, không biết khi nào mới đủ tài chính để biến nó thành hiện thực.