Những ngày cuối của bố

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề Con Duong Mua
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
ngưỡng mộ các bác còn bố đến lúc mình trưởng thành, em mất bố từ năm lớp 7 ( lúc đó bố cũng còn trẻ nhưng bệnh nên k làm gì được - 45 tuổi) đến bây giờ mình trưởng thành, đi làm, cũng kiếm được ít tiền, muốn báo hiếu mà chẳng bao giờ có cơ hội :too_sad:
 
K thì người ăn chay trường bị vẫn bị thôi, nhưng vẫn ưu tiên sống lạnh mạnh, hạn chế rươu bia thuốc lá được thì tốt, ko chắc né được K nhưng chắc chắc né được nhiều bệnh khác

Ăn chay mà ăn toàn hoa quả ở chợ. Rau ở chợ thì khác nào ăn bẩn. :sad:
 
Bố em bị K thực quản giai đoạn cuối các bác ạ, sau 1 thời gian hóa + xạ trị thì bệnh viện báo là không đáp ứng thuốc và bố em và bác sĩ cũng xác định rồi.

Giờ là những ngày cuối của ông. Từ 1 người mạnh khỏe, to béo bây giờ càng ngày càng gầy và chỉ nằm giường trong những cơn đau nhức.
Cảm xúc của em giờ tiếc nuối quá các bác ạ, còn bao nhiêu việc chưa được cùng làm với ông, và ông từ trước đến nay vẫn là trụ cột vững chắc mà mình dựa vào..
Sao căn bệnh này nó lại quái ác như vậy, và tại sao lại là bố em :(
Để mình kể bạn 1 câu chuyện.
Ba mình bị lao.
Vấn đề không nằm ở căn bệnh mà chính người bệnh cũng mệt mỏi và buông xuôi => thuốc bỏ cữ => lờn thuốc => lên thuốc mạnh => cũng bỏ.

1 ngày thì đi cấp cứu.
Ở bệnh viện mình phải phụ bác sĩ giữ người ba khỏi quằn vì đau, và cố nói : ba đừng nói chuyện nữa, cố lên, hết bệnh rồi về.
Và sau này mình tự dằn vặt liệu lúc đó chính mình có cản ba nói lời cuối không.

Và không có cái về đó.
Bệnh viện chuyển sang bệnh viện khác ( họ biết kết quả và k muốn bệnh nhân mất ở bệnh viện mình ).
Ở bệnh viện mới mình được y tá hỏi : a muốn rút ống cho bác không. nếu a không kí thì tụi em vẫn sẽ cứu tới cùng.
Nhưng tụi e cũng nói là … cứu vậy thôi chứ …..

Mình kí … nhưng kí xong lại quay sang hỏi bác sĩ, ráng thêm cứu thêm được không.
Y tá phải cản mình : a kí rồi, đừng làm khó bác sĩ …

1 đứa vô cảm vô tri như mình hôm đó khóc oà vì … không khác gì mình tự kí giấy giết ba …
Gọi Facebook cho nhà ( em đang ở US ) mà không sao kềm được.

…..

Nên thôi … cuộc này là vậy. Càng cảm xúc ta càng … khổ
 
bạn có biết trước khi chết sợ nhất điều gì k, ng ta k sợ chết đâu, ng ta sợ ng ở lại buồn, bạn và gia đình làm sao để cho ông ra đi yên tâm nhé
 
Bố mình ở quê cũng bị tiểu đường. Rượu vẫn uống bt. Ngày hai nữa cốc. Thuốc vẫn cứ tiêm. Giờ ko phải làm gì ở nhà chơi với cháu. Chiều đến đi đạp xe đạp thể dục gọi là. Bố mình sống với bên ngoài rất tốt, nên hay đc các con cháu quý cái gì ngon là gọi bố mình đến nấu ăn (ông nấu ăn gọi là ngon, ông phải nấu thì ông mới ăn, ng khác nấu là ông chê ngay chỉ ăn vài miếng là thôi) thế nên con cháu trong nhà biết tính r. Cứ cái gì ngon lạ gọi ông vào nấu ăn cơm. Mình thì thấy từ lúc ông bị ngã xe là yếu đi hẳn rồi. Nên giờ ông muốn cái gì thích cái gì mình cũng mua cho. Mỗi các là tính bố với mẹ mình khắc khẩu. Đụng tý là bố mình lại cộc tính. Có mình ở nhà còn đỡ. Mình mà ko có nhà hay hay khịa nhau. Công việc trong nhà lớn nhỏ mình tự lo đc hết. Nhà có việc thì mình ko baoh để bố mẹ phải lo. Càng lớn càng phải để cho bố mẹ đc nghỉ ngơi với các cháu. Lai cháu đi chơi hàng xóm nước chè. Có lẽ khi có tuổi bố mẹ chúng ta chỉ cần đc vậy thôi. Muốn con cái mình ổn định, gia đình hạnh phúc. Mình cũng muốn thấy bố mẹ mình mạnh khỏe với thương con cháu trong nhà. Mình cũng may mắn là trụ cột trong nhà. Lo đc cho nhà mình. Giúp đc đứa em gái nó ổn hơn đc kinh tế. Ông bà cũng hưởng thụ đc tuổi già ko phải lo nghĩ gì cả. Chỉ dám ước bố mẹ có sức khỏe để sum vầy với con cái càng lâu càng tốt.
 
Cho ông nghe Kinh địa tạng nhiều, chăm làm việc thiện hồi hướng công đức (nếu theo Đạo Phật)
 
Bố em bị K thực quản giai đoạn cuối các bác ạ, sau 1 thời gian hóa + xạ trị thì bệnh viện báo là không đáp ứng thuốc và bố em và bác sĩ cũng xác định rồi.

Giờ là những ngày cuối của ông. Từ 1 người mạnh khỏe, to béo bây giờ càng ngày càng gầy và chỉ nằm giường trong những cơn đau nhức.
Cảm xúc của em giờ tiếc nuối quá các bác ạ, còn bao nhiêu việc chưa được cùng làm với ông, và ông từ trước đến nay vẫn là trụ cột vững chắc mà mình dựa vào..
Sao căn bệnh này nó lại quái ác như vậy, và tại sao lại là bố em :(
chả biết nói gì ngoài chia buồn cùng fen và gia đình, con người có số cả rồi fen ợ, bệnh tật ốm đau rồi chết cũng là cái số đã định sẵn ko thể làm gì khác được đâu :too_sad:
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
Con Duong Mua,
Người trả lời cuối
Kia Seltos,
Trả lời
46
Lượt xem
5.469
Quay lại
Lên đầu trang