Những ngày vô định...

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề Zara_man1112
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

Zara_man1112

Senior Member
Nay chông chênh quá nên mạn phép lập thớt tìm người đồng cảnh ngộ.
Tôi năm nay 4x tuổi, vừa mới chính thức dứt khoát xin nghỉ việc. Lúc nộp đơn thì quyết tâm lắm, nghĩ bụng buông bỏ được áp lực chắc sẽ nhẹ nhõm, tự do thảnh thơi. Thế mà sự thật nó vã cho tỉnh người.
Sáng nay thức dậy từ sớm theo thói quen, rồi chợt khựng lại: Mình chẳng có nơi nào để phải vội vàng đến nữa. Lượn lờ phố xá Hà Nội nhìn dòng người hối hả đi làm mà tự nhiên thấy lạc lõng, bơ vơ. Chạy loanh quanh một hồi, cuối cùng lại tấp vào quán Highlands quen thuộc. Gọi combo bạc xỉu và bánh mỳ, mở con laptop lên. Và bắt đầu một khoảng thời gian trống rỗng.
Ngồi nhìn ra đường, tay lướt web vô hồn trên màn hình lap, bật MP3 nghe đi nghe lại mấy bài nhạc cũ cho đỡ trống trải. Không mục tiêu. Không bận rộn. Ở cái tuổi đầu 4, tài chính chưa đến mức chạy ăn từng bữa, nhưng cái sự rảnh rỗi vô định này nó đáng sợ thật sự các fen ạ. Cảm giác như mình bị văng ra khỏi quỹ đạo xã hội, trôi lơ lửng không biết bấu víu vào đâu.
Có fen nào từng nếm trải cái giai đoạn chông chênh, mất phương hướng thế này sau khi nghỉ việc chưa? Vào chia sẻ, tâm sự online với tôi cho đỡ hụt hẫng đi. Chứ ngày nào cũng lặp lại kịch bản: sáng dậy lững thững xách máy ra cafe ngồi đồng nhìn người qua lại... chắc tôi trầm cảm mất.
 
Nay chông chênh quá nên mạn phép lập thớt tìm người đồng cảnh ngộ.
Tôi năm nay 4x tuổi, vừa mới chính thức dứt khoát xin nghỉ việc. Lúc nộp đơn thì quyết tâm lắm, nghĩ bụng buông bỏ được áp lực chắc sẽ nhẹ nhõm, tự do thảnh thơi. Thế mà sự thật nó vã cho tỉnh người.
Sáng nay thức dậy từ sớm theo thói quen, rồi chợt khựng lại: Mình chẳng có nơi nào để phải vội vàng đến nữa. Lượn lờ phố xá Hà Nội nhìn dòng người hối hả đi làm mà tự nhiên thấy lạc lõng, bơ vơ. Chạy loanh quanh một hồi, cuối cùng lại tấp vào quán Highlands quen thuộc. Gọi combo bạc xỉu và bánh mỳ, mở con laptop lên. Và bắt đầu một khoảng thời gian trống rỗng.
Ngồi nhìn ra đường, tay lướt web vô hồn trên màn hình lap, bật MP3 nghe đi nghe lại mấy bài nhạc cũ cho đỡ trống trải. Không mục tiêu. Không bận rộn. Ở cái tuổi đầu 4, tài chính chưa đến mức chạy ăn từng bữa, nhưng cái sự rảnh rỗi vô định này nó đáng sợ thật sự các fen ạ. Cảm giác như mình bị văng ra khỏi quỹ đạo xã hội, trôi lơ lửng không biết bấu víu vào đâu.
Có fen nào từng nếm trải cái giai đoạn chông chênh, mất phương hướng thế này sau khi nghỉ việc chưa? Vào chia sẻ, tâm sự online với tôi cho đỡ hụt hẫng đi. Chứ ngày nào cũng lặp lại kịch bản: sáng dậy lững thững xách máy ra cafe ngồi đồng nhìn người qua lại... chắc tôi trầm cảm mất.
đức
 
Nay chông chênh quá nên mạn phép lập thớt tìm người đồng cảnh ngộ.
Tôi năm nay 4x tuổi, vừa mới chính thức dứt khoát xin nghỉ việc. Lúc nộp đơn thì quyết tâm lắm, nghĩ bụng buông bỏ được áp lực chắc sẽ nhẹ nhõm, tự do thảnh thơi. Thế mà sự thật nó vã cho tỉnh người.
Sáng nay thức dậy từ sớm theo thói quen, rồi chợt khựng lại: Mình chẳng có nơi nào để phải vội vàng đến nữa. Lượn lờ phố xá Hà Nội nhìn dòng người hối hả đi làm mà tự nhiên thấy lạc lõng, bơ vơ. Chạy loanh quanh một hồi, cuối cùng lại tấp vào quán Highlands quen thuộc. Gọi combo bạc xỉu và bánh mỳ, mở con laptop lên. Và bắt đầu một khoảng thời gian trống rỗng.
Ngồi nhìn ra đường, tay lướt web vô hồn trên màn hình lap, bật MP3 nghe đi nghe lại mấy bài nhạc cũ cho đỡ trống trải. Không mục tiêu. Không bận rộn. Ở cái tuổi đầu 4, tài chính chưa đến mức chạy ăn từng bữa, nhưng cái sự rảnh rỗi vô định này nó đáng sợ thật sự các fen ạ. Cảm giác như mình bị văng ra khỏi quỹ đạo xã hội, trôi lơ lửng không biết bấu víu vào đâu.
Có fen nào từng nếm trải cái giai đoạn chông chênh, mất phương hướng thế này sau khi nghỉ việc chưa? Vào chia sẻ, tâm sự online với tôi cho đỡ hụt hẫng đi. Chứ ngày nào cũng lặp lại kịch bản: sáng dậy lững thững xách máy ra cafe ngồi đồng nhìn người qua lại... chắc tôi trầm cảm mất.
tại vì fen đang ko bị đồng tiền nó thúc vào đít thôi
giả sử ngày mai cuối tháng mấy đứa em ở nhà bị cô giáo nhắc đóng tiền học, bố mẹ ốm đau đợi ngày mai fen có lương gửi tiền về thuốc thang chữa bệnh, con fen đợi bố có lương để uống vài hộp sữa, thì tự nhiên phải đi kiếm việc mà làm thôi
 
Cái này bình thường, bản chất con người luôn có mục tiêu, còn người không có mục tiêu thì đó không phải là cuộc sống nữa. Nên người siêu giàu họ vẫn kiếm tiền là vậy, vì có mục tiêu cuộc sống mới không nhàm chán được
LAqd64z.png
 
e ngồi công ty mà ko có việc làm là nó cũng rơi vào trạng thái này
Cái này bình thường, bản chất con người luôn có mục tiêu, còn người không có mục tiêu thì đó không phải là cuộc sống nữa. Nên người siêu giàu họ vẫn kiếm tiền là vậy, vì có mục tiêu cuộc sống mới không nhàm chán được
LAqd64z.png
 
Hồi đầu tui nghỉ việc ở cty cũ cũng thế (cty đầu tiên tui vào, nghỉ vì cty bị ảnh hưởng hậu covid, nghỉ luân phiên mãi r cũng cắt HĐ, có bồi thường đầy đủ). Nghỉ xong cũng dậy sớm đúng giờ, mà chưa tìm đc công việc, cứ vật vờ. Ở nhà thì lâu cũng chán mà ra ngoài thì chỉ ngắm người ta đi làm. Dặt dẹo chắc tầm nửa nẳm mới tìm đc việc
iZ3eN9B.png
 
Em nghỉ ở nhà có vài ngày theo lịch nghỉ cơ quan mà người đã dệu giã lắm rồi. Mong bác sớm tìm được công việc mới hoặc định hướng mới để phát triển
...
Chứ cái giống mà rảnh xong có tiền dễ nghiện lắm. Xét nghiệm toàn dân mà dương tính thì nhục lắm 🤣🤣🤣
 
Nay chông chênh quá nên mạn phép lập thớt tìm người đồng cảnh ngộ.
Tôi năm nay 4x tuổi, vừa mới chính thức dứt khoát xin nghỉ việc. Lúc nộp đơn thì quyết tâm lắm, nghĩ bụng buông bỏ được áp lực chắc sẽ nhẹ nhõm, tự do thảnh thơi. Thế mà sự thật nó vã cho tỉnh người.
Sáng nay thức dậy từ sớm theo thói quen, rồi chợt khựng lại: Mình chẳng có nơi nào để phải vội vàng đến nữa. Lượn lờ phố xá Hà Nội nhìn dòng người hối hả đi làm mà tự nhiên thấy lạc lõng, bơ vơ. Chạy loanh quanh một hồi, cuối cùng lại tấp vào quán Highlands quen thuộc. Gọi combo bạc xỉu và bánh mỳ, mở con laptop lên. Và bắt đầu một khoảng thời gian trống rỗng.
Ngồi nhìn ra đường, tay lướt web vô hồn trên màn hình lap, bật MP3 nghe đi nghe lại mấy bài nhạc cũ cho đỡ trống trải. Không mục tiêu. Không bận rộn. Ở cái tuổi đầu 4, tài chính chưa đến mức chạy ăn từng bữa, nhưng cái sự rảnh rỗi vô định này nó đáng sợ thật sự các fen ạ. Cảm giác như mình bị văng ra khỏi quỹ đạo xã hội, trôi lơ lửng không biết bấu víu vào đâu.
Có fen nào từng nếm trải cái giai đoạn chông chênh, mất phương hướng thế này sau khi nghỉ việc chưa? Vào chia sẻ, tâm sự online với tôi cho đỡ hụt hẫng đi. Chứ ngày nào cũng lặp lại kịch bản: sáng dậy lững thững xách máy ra cafe ngồi đồng nhìn người qua lại... chắc tôi trầm cảm mất.
Kiểm việc gì chân tay làm cho đỡ buồn đi a, nếu tài chính a tốt....
 
ngày đầu nghỉ việc nó thế, mà fen hơi ovtk, bình thường không có gì làm hả? ngoài giờ đi làm phen hay làm gì, dành ra 1 chút thời gian nghĩ về những thứ muốn làm khi còn đi làm mà chưa làm được, tranh thủ làm thôi, có thể là đi du lịch, thăm người này người kia, bắt đầu 1 thói quen nào đấy như đọc sách, thể dục, v.v... :big_smile: rồi bắt đầu kiếm việc tiếp thôi :haha:
 
ngày đầu nghỉ việc nó thế, mà fen hơi ovtk, bình thường không có gì làm hả? ngoài giờ đi làm phen hay làm gì, dành ra 1 chút thời gian nghĩ về những thứ muốn làm khi còn đi làm mà chưa làm được, tranh thủ làm thôi, có thể là đi du lịch, thăm người này người kia, bắt đầu 1 thói quen nào đấy như đọc sách, thể dục, v.v... :big_smile: rồi bắt đầu kiếm việc tiếp thôi :haha:
Cũng thích đi du lịch, nhưng chả lẽ đi 1m, gđ và bạn bè có ai rảnh như mình đâu :)) kiểu này chắc vác xe đi chạy sân bay hoặc đi tour cho khách để có việc làm tạm cho đỡ buồn vậy
:LOL:
 
chưa có vợ con gì hả a, mới nghỉ thì cứ chill đi, gd bạn bè ko rảnh thì kiếm mấy hội leo núi hay trekking đi chung cũng dc mà
 
em 33 tuổi làm Freelancer nhiều năm nay. 2 năm gần đây AI mạnh quá giờ gần như không có việc. Đã quá quen với cuộc sống tự do giờ đi làm công ty thì cũng k biết làm gì và chắc cũng không quen gò bó.
Tài chính thì đã có đầy đủ nhà xe, và 1 khoản phòng thân nên giờ vẫn ung dung rảnh rảnh ra quán cà phê ngồi. chán thì lại về nhà :D Không biết duy trì thế này trong bao lâu nữa chứ nhìn tương lai cũng lo phết.

Lắm khi có job nhỏ để làm cũng thấy vui, vì hàng ngày được làm việc, chứ k có việc loanh quanh chán quá trời.
 
Cũng thích đi du lịch, nhưng chả lẽ đi 1m, gđ và bạn bè có ai rảnh như mình đâu :)) kiểu này chắc vác xe đi chạy sân bay hoặc đi tour cho khách để có việc làm tạm cho đỡ buồn vậy
:LOL:
cứ thử liên hệ xem biết đâu có ai rảnh, k thì 1 mình, nhiều hoạt động du lịch mà :byebye: trekking, hoặc camping, thậm chí du lịch dưỡng sinh 1 mình cũng không hề tệ, quay tí vlog, chụp mấy tâm hình về nhà đăng cho vui vẻ :extreme_sexy_girl:
 
Đã từng trải qua trong vòng 1 tháng như chủ thớt. Nhưng khác là có cả vợ và 2 con nhỏ. :D Và có 1 chiếc xe, vài chục củ dằn túi.

Thấy dòng đời hối hả, ai cũng có việc cuả riêng họ, nhưng mình thì lạc lõng vì tương lai vô định...

Mang theo vợ con, chạy ra quy nhơn, ở chơi vài ngày nhà anh vợ, chạy về tuy hoà-ntrang-đlạt... rồi ngược qua ninh chữ... rong chơi cả hơn 20 ngày nhưng lúc nào cũng lạc lõng vì mất phương hướng. Chỉ mong có 1 căn nhà ở quê trồng rau nuôi cá mà sao khó quá vì ra đi tay trắng...

Nói chung là trải nghiệm tâm lý cực kỳ khó chịu, dù có đến những nơi du lịch đông vui cũng thế thôi.

Khuyên chủ thớt là kiếm việc gì đó làm đi.
 
Nay chông chênh quá nên mạn phép lập thớt tìm người đồng cảnh ngộ.
Tôi năm nay 4x tuổi, vừa mới chính thức dứt khoát xin nghỉ việc. Lúc nộp đơn thì quyết tâm lắm, nghĩ bụng buông bỏ được áp lực chắc sẽ nhẹ nhõm, tự do thảnh thơi. Thế mà sự thật nó vã cho tỉnh người.
Sáng nay thức dậy từ sớm theo thói quen, rồi chợt khựng lại: Mình chẳng có nơi nào để phải vội vàng đến nữa. Lượn lờ phố xá Hà Nội nhìn dòng người hối hả đi làm mà tự nhiên thấy lạc lõng, bơ vơ. Chạy loanh quanh một hồi, cuối cùng lại tấp vào quán Highlands quen thuộc. Gọi combo bạc xỉu và bánh mỳ, mở con laptop lên. Và bắt đầu một khoảng thời gian trống rỗng.
Ngồi nhìn ra đường, tay lướt web vô hồn trên màn hình lap, bật MP3 nghe đi nghe lại mấy bài nhạc cũ cho đỡ trống trải. Không mục tiêu. Không bận rộn. Ở cái tuổi đầu 4, tài chính chưa đến mức chạy ăn từng bữa, nhưng cái sự rảnh rỗi vô định này nó đáng sợ thật sự các fen ạ. Cảm giác như mình bị văng ra khỏi quỹ đạo xã hội, trôi lơ lửng không biết bấu víu vào đâu.
Có fen nào từng nếm trải cái giai đoạn chông chênh, mất phương hướng thế này sau khi nghỉ việc chưa? Vào chia sẻ, tâm sự online với tôi cho đỡ hụt hẫng đi. Chứ ngày nào cũng lặp lại kịch bản: sáng dậy lững thững xách máy ra cafe ngồi đồng nhìn người qua lại... chắc tôi trầm cảm mất.
Nộp hồ sơ làm công nhân lương cơ bản 5tr8, tăng ca ngày 4 tiếng liên tục thì cuối tháng lĩnh quanh 10tr nhé anh zai, lẹ đi không tới 45t người ta không nhận nữa đâu :(
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
Zara_man1112,
Người trả lời cuối
Naruto 90,
Trả lời
137
Lượt xem
20.348
Quay lại
Lên đầu trang