dark.knight
Member
Một màu trắng xóaĐiếu thuốc tàn trong đêm vắng
Nỗi buồn còn mãi chưa tan
Người với người xa cách mãi
Như khói thuốc, mờ miên man.
![]()
màn đêm buông nhạt nhoà nơi con phố xa
Con hẻm nhỏ heo hắt mờ bóng gót chân bê tha
Một mình tôi trong cơn say lao vào u mê sa đọa.
Làn khói trắng khiến đôi mắt như mù lòa, ảo giác cay đắng
Nào gợi trong tôi hình bóng một người mẹ già
1 cộng đồng xã hội, không lúc nào lánh xa
Những sự động viên vỗ về nuôi tôi bao tháng ngày qua
...đã bao lâu rồi tôi ko nhớ chi
...đã bao năm rồi tôi chìm trong cuồng si
chỉ vì bao lời đường mật miệng đời dụ dỗ
1 phút bồng bột thiếu nghị lực tôi đã đánh mất con người
giờ đây tôi ko còn dám đối diện với mặt trời
ôm màn đêm 1 lối
Góc phố tồi tàn ko người qua lại dành cho 1 mình tôi, chỉ mình tôi mà thôi
... thân xác dày vò tôi đang tự giết tôi
ngày qua ngày tôi đang tự giết chính tôi



, phê quá cố 100 ngày
