CemTKyAnh
Senior Member
Em vừa tạch môn thứ 3 các bác ạ. Mới năm nhất (ngành kĩ thuật)
Ở một mình, trọ một mình, đi đi về về một mình, học cũng một mình, giờ nhận được kết quả cũng chỉ dám khóc một mình
Có nên nói chuyện với gia đình không mấy bác?
Em không chơi game, không yêu đương, ăn chơi vớ vẩn... đâu ạ!
Vậy mà từ lúc đi học đã làm mất gần gần 8 triệu của ba mẹ. Trong khi ở quê làm việc khổ cực, độc hại cóp nhặt cho em từng đồng gửi cho em thì ở trên thành phố em lại ăn hại thế này 
Mấy bác đi trước cho em lời khuyên với ạ!!
Update: Nói chi tiết hơn để các bác tư vấn giúp em ạ:
Em từ khi lên năm nhất gần giữa kỳ thì em bị cái gì tiếng gì e e ở trong đầu như các bác lội thread của em cũng thấy bài đó ạ ( https://o.voz.vn/showthread.php?t=7677261 )... Khủng hoảng chả muốn học gì, giờ vẫn còn ee nhưng quen rồi nên không bị tâm lý nhiều nữa. Các bác cứ tưởng tượng cứ màn đêm yên tĩnh là cái tiếng e e nó trong đầu như tiếng ve mua hè cảm giác sẽ như nào
Sáng ngủ dậy sớm cũng e e, nhiều lúc chỉ muốn khóc... Nhất em lại ở một mình
Đi khám tai mũi họng tw thì bác sỹ không nói ra được bệnh gì rồi cho đơn thuốc gần 1 triệu cũng mà em chỉ dám mua có 1 nửa, chả dám xin tiền bố mẹ. Học hành chả thiết tha, có hơi chểnh mảng, học hành tạch mất 2 môn, các môn khác toàn B với B+. Còn môn thứ 3 kỳ này là triết học, do em làm lộn đề, vẫn full 4 mặt cơ mà không được điểm, môn này em biết sao tạch rồi ạ... Cái chính ở đây là tiền học lại và vấn đề sức khỏe
Xương khớp kêu lục cục, đầu ee,... Từ khi lên đại học lắm bệnh vặt quá ạ, đi khám họ lại toàn bảo bình thường thì em cũng chả biết phải làm sao
Chứ trước ở nhà em khỏe mạnh, vẫn làm phụ bố mẹ đều đều 
-----------------------
Update 12/2024
Cảm ơn bác nào đó đã đào lại. Em xin phép cập nhật tình hình hiện tại của em.
Sau lần thất bại đến đau lòng đó em đã cố gắng hơn, tập trung vào cải thiện những điểm yếu của bản thân. Nói văn hoa một chút là em đã thấy được "ánh sáng cuối con đường".
Em đã từ GPA 0.xx để đạt bằng giỏi, giành nhiều học bổng và có một công việc tốt, tuy không được chuẩn voz nhưng cũng là ươc mong với nhiều người. Đồng thời, từ sau lần đó em rèn luyện, duy trì sức khỏe của mình bằng việc tập thể dục đều đặn, em vừa hoàn thành cuộc chạy Marathon 42km lần thứ 2 trong đời.
Em chỉ là em muốn chia sẻ một câu chuyện nhỏ của em, chứ so với nhiều bác trên này thì em chỉ là cái móng chân. Gần 5 năm, với rất nhiều sự thay đổi nhỏ tích lũy lại, trong quá trình đấy em đều thấy bản thân chả thay đổi được nhiều, luôn tự trách và tạo áp lực cho bản thân phải cố gắng hơn. Và sau gần 5 năm, khi nhìn lại em mới thốt lên "Oh! Mình đã thay đổi nhiều vậy sao!"
Ở một mình, trọ một mình, đi đi về về một mình, học cũng một mình, giờ nhận được kết quả cũng chỉ dám khóc một mình
Có nên nói chuyện với gia đình không mấy bác?Em không chơi game, không yêu đương, ăn chơi vớ vẩn... đâu ạ!
Vậy mà từ lúc đi học đã làm mất gần gần 8 triệu của ba mẹ. Trong khi ở quê làm việc khổ cực, độc hại cóp nhặt cho em từng đồng gửi cho em thì ở trên thành phố em lại ăn hại thế này 
Mấy bác đi trước cho em lời khuyên với ạ!!
Update: Nói chi tiết hơn để các bác tư vấn giúp em ạ:
Em từ khi lên năm nhất gần giữa kỳ thì em bị cái gì tiếng gì e e ở trong đầu như các bác lội thread của em cũng thấy bài đó ạ ( https://o.voz.vn/showthread.php?t=7677261 )... Khủng hoảng chả muốn học gì, giờ vẫn còn ee nhưng quen rồi nên không bị tâm lý nhiều nữa. Các bác cứ tưởng tượng cứ màn đêm yên tĩnh là cái tiếng e e nó trong đầu như tiếng ve mua hè cảm giác sẽ như nào
Sáng ngủ dậy sớm cũng e e, nhiều lúc chỉ muốn khóc... Nhất em lại ở một mình
Đi khám tai mũi họng tw thì bác sỹ không nói ra được bệnh gì rồi cho đơn thuốc gần 1 triệu cũng mà em chỉ dám mua có 1 nửa, chả dám xin tiền bố mẹ. Học hành chả thiết tha, có hơi chểnh mảng, học hành tạch mất 2 môn, các môn khác toàn B với B+. Còn môn thứ 3 kỳ này là triết học, do em làm lộn đề, vẫn full 4 mặt cơ mà không được điểm, môn này em biết sao tạch rồi ạ... Cái chính ở đây là tiền học lại và vấn đề sức khỏe
Xương khớp kêu lục cục, đầu ee,... Từ khi lên đại học lắm bệnh vặt quá ạ, đi khám họ lại toàn bảo bình thường thì em cũng chả biết phải làm sao
Chứ trước ở nhà em khỏe mạnh, vẫn làm phụ bố mẹ đều đều 
-----------------------
Update 12/2024
Cảm ơn bác nào đó đã đào lại. Em xin phép cập nhật tình hình hiện tại của em.
Sau lần thất bại đến đau lòng đó em đã cố gắng hơn, tập trung vào cải thiện những điểm yếu của bản thân. Nói văn hoa một chút là em đã thấy được "ánh sáng cuối con đường".
Em đã từ GPA 0.xx để đạt bằng giỏi, giành nhiều học bổng và có một công việc tốt, tuy không được chuẩn voz nhưng cũng là ươc mong với nhiều người. Đồng thời, từ sau lần đó em rèn luyện, duy trì sức khỏe của mình bằng việc tập thể dục đều đặn, em vừa hoàn thành cuộc chạy Marathon 42km lần thứ 2 trong đời.
Em chỉ là em muốn chia sẻ một câu chuyện nhỏ của em, chứ so với nhiều bác trên này thì em chỉ là cái móng chân. Gần 5 năm, với rất nhiều sự thay đổi nhỏ tích lũy lại, trong quá trình đấy em đều thấy bản thân chả thay đổi được nhiều, luôn tự trách và tạo áp lực cho bản thân phải cố gắng hơn. Và sau gần 5 năm, khi nhìn lại em mới thốt lên "Oh! Mình đã thay đổi nhiều vậy sao!"
Sửa lần cuối:
. Thôi ráng sinh viên cũngđi làm thêm kiếmít tích góp trả nợ môn là dần


