Ngày xưa xung quanh nhà tôi cứ mỗi năm lại có 1 bé ra đời, nghe chúng nó thay nhau khóc phát khùng luôn, năm 20 tuổi tự nhủ đ. lấy vợ, chỉ nuôi chó.
Đến năm 30 tuổi thì chó lăn ra chết, bố mẹ bắt đầu yếu dần, lúc đấy mới suy nghĩ lại.
*
Đứa đầu tiên nuôi khá mệt vì không có kinh nghiệm và phải bỏ hết các thú vui cá nhân. Từ khi nuôi con, nghe tiếng trẻ con khóc thì phản xạ đầu tiên không phải là phát khùng, mà phát ... hoảng xem có phải con mình khóc không, vì sao nó khóc. Nuôi con rồi mới thấy các cung bậc cảm xúc khi nuôi chó ngày xưa chỉ là nhập môn.
*
Đẻ thêm đứa thứ 2 thì nuôi nhàn, 2 đứa nó chơi với nhau vui. Nghe chúng nó nói chuyện và thắc mắc đôi khi bất ngờ với logic của trẻ con. Bố mẹ ông bà được cười không ngớt miệng, cảm giác trẻ lại chục tuổi.
Đến năm 30 tuổi thì chó lăn ra chết, bố mẹ bắt đầu yếu dần, lúc đấy mới suy nghĩ lại.
*
Đứa đầu tiên nuôi khá mệt vì không có kinh nghiệm và phải bỏ hết các thú vui cá nhân. Từ khi nuôi con, nghe tiếng trẻ con khóc thì phản xạ đầu tiên không phải là phát khùng, mà phát ... hoảng xem có phải con mình khóc không, vì sao nó khóc. Nuôi con rồi mới thấy các cung bậc cảm xúc khi nuôi chó ngày xưa chỉ là nhập môn.
*
Đẻ thêm đứa thứ 2 thì nuôi nhàn, 2 đứa nó chơi với nhau vui. Nghe chúng nó nói chuyện và thắc mắc đôi khi bất ngờ với logic của trẻ con. Bố mẹ ông bà được cười không ngớt miệng, cảm giác trẻ lại chục tuổi.

từ lúc có con tới giờ người lúc nào cũng mệt mỏi thiếu ngủ.
