| Hò hẹn mãi cuối cùng em cũng đến Hò hẹn mãi cuối cùng em cũng đến Chỉ tiếc mùa thu vừa mới đi rồi Còn sót lại trên bàn bông cúc tím Bốn cánh tàn, ba cánh sắp sửa rơi Hò hẹn mãi cuối cùng em đã tới Như cánh chim trong mắt của chân trời Ta đã chán lời vu vơ, giả dối Hót lên! Dù đau xót một lần thôi Chần chừ mãi cuối cùng em cũng nói Rằng bồ câu không chết trẻ bao giờ Anh sợ hãi bây giờ anh mới nhớ Em hay là cơn bão tự ngàn xa Quả tim anh như căn nhà bé nhỏ Gió em vào - nếu chán - gió lại ra Hò hẹn mãi cuối cùng em đứng đó Dẫu mùa thu, hoa cúc cướp anh rồi... |

Tặng anh Hoa Bưởi của Trần Đăng Khoa.Trùng hợp quá, đang đọc thi nhân Việt Nam. Đúng là nếu không cảm được thơ, bạn đã có thêm một phần bất hạnh.
Mấy câu thơ vợ mình thích:
Mỗi mùa xuân thơm lừng hoa bưởi
Rắc trắng vườn nhà những cánh hoa vương
Em lại nhớ ngày xưa anh ra trận
Cũng giữa mùa hoa bưởi ngát hương