Bài viết này của em đăng trên Phở Bò cá nhân, cóp qua đây chia sẻ với vốt-dơ
[Review phim] Hẹn Em Ngày Nhật Thực
Spolier Alert! Review có tiết lộ 1 phần nội dung film, khuyến nghị các thím vozer di chuyển về rạp chiếu phim gần nhất để có trải nghiệm trọn vẹn!
Lời nói đầu
Nếu tôi nhớ không nhầm thì đây là lần đầu tiên tôi viết 1 bài review phim chiếu rạp, mà lại còn là phim Việt Nam.
Bản thân tôi tự nhận là 1 người yêu nghệ thuật, đặc biệt là điện ảnh, do đó rất thích đi xem film chiếu rạp và bình phẩm (trong lòng).
Mặc dù Việt Nam đã từng có nhiều bộ phim hay, nhưng số lượng lại ít đến đáng thương, nếu đặt trong hằng hà sa số phim hài nhảm, drama tình ái, phim ma, kinh dị đang ngập tràn thị trường những năm gần đây.
Vì lý do đó, tôi thường không thích đi xem phim Việt Nam chiếu rạp lắm, trừ khi bà xã “rủ” đi.
Toàn bộ bài viết chỉ nhằm mục đích chia sẻ cảm nhận, góc nhìn cá nhân về bộ phim, không phải là chân lý và cũng không có ý đồ chế giễu hay xem thường ai.
Mỗi người sẽ có cảm nhận khác nhau nên tốt nhất hãy tự mình xem phim và tự cảm nhận.
Phần chính Review
1) Đánh giá tổng quan: 8.5/10 - Phim hay! Đây là một trong số ít các phim Việt Nam mà tôi sẽ bỏ vào list “Watch again” khi có thời gian.
2) Phim này dành cho ai: dành cho tất cả mọi người (miễn trên 16T như công bố của phim), mà theo tôi đặc biệt là các anh chị em ngoài Công Giáo lại càng nên đi xem.
(Ngoài ra, tôi thấy phim này còn dành cho chính mình nữa, vì tôi chính là 1 người “Đạo theo” hàng thật giá thật)
3) Chủ đề của phim: các thím coi trailer cũng sẽ biết phim xoay quanh chủ đề tình yêu giữa 1 cô gái theo Đạo Công Giáo và 1 chàng trai ngoại Đạo, thông qua câu chuyện giữa Thiên Ân và An Thiên trong bối cảnh xã hội Việt Nam những năm 90.
Nhưng sau khi xem phim xong thì bạn sẽ nhận ra phim còn cài cắm 1 số chủ đề khác, như tình cảm gia đình độc hại (đôi chút) và đời sống Đức Tin của người Công Giáo.
4) Tóm tắt nội dung phim siêu ngắn gọn:
Phim kể về Thiên Ân, một cô gái Công giáo lớn lên ở xóm đạo Trà Mây thập niên 1990.
Trước ngày tuyên khấn trở thành nữ tu, Ân bị những bức thư tình cũ kéo trở về quá khứ và hành trình gặp lại An Thiên – mối tình đầu là một chàng thợ điện ngoại Đạo.
Tình yêu trong trẻo nhưng bị ngăn trở bởi Đức Tin, gia đình và định kiến xã hội, đã đẩy Ân vào sự giằng xé giữa tình yêu, gia đình và Đức Tin.
Tất cả cao trào hội tụ trong ngày nhật thực, như một khoảnh khắc định mệnh buộc cô đối diện với trái tim mình.
5) Một số điểm tôi thấy dở:
* Người mẹ nói giọng miền Bắc, còn cô con gái lại nói giọng miền Nam. Trong phim cũng không thấy giải thích lý do vì sao có hiện tượng này. Nhà mình gốc Bắc chính hiệu, mình sinh ra và lớn lên ở miền Nam nhưng giọng cũng chỉ lơ lớ, không Nam rặt được.
Mình đoán đạo diễn Viễn lựa diễn viên dựa trên thực lực và tính “hợp vai”, nên đã bỏ qua yếu tố này.
- Việc người bố bỏ đi có ảnh hưởng rất lớn đến đời sống và cách hành xử của cả 2 mẹ con, thậm chí gần như là nguyên nhân trực tiếp dẫn đến toàn bộ mâu thuẫn trong phim, nhưng lại…không được cho nhiều thời lượng để diễn giải. Trong khi đó 1 số tình tiết ở nửa sau phim lại bị kéo dài ra quá, không cần thiết.
- Đoạn đầu dàn dựng cho anh Thiên với cô Ân gặp nhau thì đúng kiểu…“tiếng sét ái tình” luôn, tôi biết anh đạo diễn Viễn cố tình dàn xếp như vậy để manifest cho sự kiện nhật thực ở cuối phim, nhưng cá nhân tôi vẫn thấy…lấn cấn lắm.
- Đoạn mâu thuẫn đầu tiên khi cô Ân bị mẹ đuổi khỏi nhà, chưa kịp hình dung đạo diễn sẽ xử lý tình huống này ra sao thì đã vọt qua cảnh anh Thiên…quyết định đi công tác xa để phát triển sự nghiệp. Tôi biết đạo diễn cho ảnh làm vậy nhằm hy vọng sẽ được mẹ cô Ân chấp nhận, nhưng thấy chóng vánh quá đạo diễn ơi. Giá như lúc này đạo diễn cho anh Thiên dắt cô Ân về xin lỗi mẹ rồi hôm sau mới qua trình bày ý đồ thì sẽ hợp lý hơn.
- Có một vài phân cảnh, cô Ân cầm đọc cuốn sách “Những con chim ẩn mình chờ chết”, tôi để ý thấy cuốn sách rất cũ như thể là sách cổ từ chục năm trước. Nhưng thực tế tác phẩm này xuất bản lần đầu tại Việt Nam vào năm 1988, tức là chỉ trước bối cảnh bộ phim (1989) có 1 năm, vậy không thể nào ở thời điểm cô Ân đọc thì sách cũ như vậy được. Tuy nhiên ở đây tôi đoán anh đạo diễn cố tình đưa chi tiết này vào để manifest cho sự xung đột giữa Tình Yêu với Đức Tin mà cô Ân sắp sửa trải qua.
(Cuốn sách trên của tác giả người Úc Colleen McCullough - nói về mối quan hệ yêu đương giữa 1 vị linh mục và 1 cô gái)
* Và còn 1 số chi tiết lặt vặt nữa nhưng không đáng kể, tôi cũng quên béng mất.
6) Ở trên tôi chê nhiều nhưng thực sự tôi thấy phim có nhiều điểm rất hay.
Cá nhân tôi nghĩ anh đạo diễn Lê Thiện Viễn phải có sự “trải đời” rất sâu, mới cài cắm được những yếu tố như vậy.
- Về cast vai, chọn diễn viên: bỏ qua việc Mẹ giọng Bắc, con giọng Nam bên trên, tôi thấy hầu hết các diễn viên đều được đạo diễn chọn rất hợp vai. Từ ngoại hình đến tính cách nhân vật, được biểu đạt rất tốt từ cặp diễn viên chính, cho đến người mẹ, Lực, Hạnh, các Sơ, Cha Lâm, v.v.
- Về diễn xuất: các diễn viên đều diễn khá tốt phần vai của mình. NSND cô Lê Khanh diễn quá tốt, không hổ là nghệ sĩ gạo cội.
Đặc biệt tôi dành lời khen cho cô Huê hậu Thiên Ân, ở phim trước “Nụ hôn bạc tỷ” thì tôi thấy diễn đơ quá, đúng kiểu hoa hậu đi đóng phim, nhưng sang phim này tôi thấy Thiên Ân diễn hay quá!
Không biết có phải do Thiên Ân cũng là người Công Giáo nên đã nhập tâm tốt hơn?
Thú thật là tôi với vợ tôi thấy nữ chính là Thiên Ân thì cũng phân vân không biết có nên đi coi không, không ngờ nếu không đi coi thì chắc tiếc lắm.
Còn anh Thiên (Khương Lê) những lúc vui vẻ thì bạn diễn cũng tốt, tự nhiên, còn những lúc cần cảm xúc thì vẫn còn hơi gượng. Nhưng thôi không sao, tôi thấy vậy cũng tạm được.
- Về các tình huống gây cười: tôi thấy hài vừa đủ, không bị lố hay nhảm. Khá tốt!
- Về nhạc phim: đạo diễn/giám đốc âm nhạc chọn nhạc hay quá, hợp với phim. Một vài phân đoạn chèn nhạc không lời đúng thời điểm, đúng spot làm mình nổi da gà. Một số chỗ cần im lặng thì im lặng. Nói chung là OK.
- Về hình ảnh (cinematography): có nhiều góc quay đẹp, đặc biệt các cảnh quay cánh đồng, núi non hùng vì, con đường quê, và các cảnh quay trong Nhà Thờ. Theo tôi được biết đạo diễn Lê Thiện Viễn trước đó vốn dĩ là nhiếp ảnh gia, nên khi lấn sân sang điện ảnh tôi thấy anh đã chứng minh được bản lĩnh và cái gu của mình.
- Về lời thoại: tôi phải dành lời khen lớn cho anh đạo diễn kịch bản. Phim có những phân đoạn có lời thoại theo tôi là rất hay và đắt giá. Không chỉ đơn giản là đẩy cao trào cảm xúc đến đỉnh điểm, mà còn lắng đọng lại như một cái neo thả kịch xuống đáy biển.
Để tránh spoil quá nhiều về nội dung phim, tôi chỉ xin điểm qua 1 vài phân cảnh tôi cho là “cái neo cảm xúc” của phim đã khiến tôi bật khóc ngay trong rạp:
- Phân cảnh anh Thiên nói với mẹ của Ân là sẽ đi công tác xa (cũng là chỗ tôi chê ở trên đó), lúc này Thiên Ân có nói khóc và nói “Em sợ”. Đoạn này theo tôi là đỉnh điểm của 1 childhood trauma (ám ảnh tuổi thơ), đã được Thiên Ân biểu đạt rất xúc động.
- Phân cảnh anh Thiên nói với mẹ của Ân “tên Thánh của con là Joseph”, bà Hoa bật khóc và xin lỗi.
- Phân cảnh cha Lâm giải tội cho Ân và kể dụ ngôn về con chiên lạc.
Kết bài
Theo tôi, một bộ phim hay là một bộ phim để lại cho khán giả nhiều cảm xúc, bất kể là cảm xúc vui hay buồn, ngay cả khi họ đã rời rạp.
Khi tôi viết review này thì cũng đã qua 1 ngày, nhưng những cảm xúc và thông điệp mà phim “Hẹn Em Ngày Nhật Thực” truyền tải, vẫn còn vương vấn trong tôi.
Và thậm chí có lẽ còn biến đổi 1 phần con người tôi, như cái cách mà Chúa đã biến đổi nhân vật An Thiên, biến đổi nhân vật Thiên Ân