Quên nói âm thanh gào rú của Cyclops đỉnh vl. Tưởng tượng bị nhốt chung hang với nó và nghe âm thanh đó chắc tắc mẹ máu não.
Odysseus là một nhân vật quá thông minh, rất kiêu hãnh vì trí thông minh của mình. Tới mức dù đã thoát thân an toàn rồi, ông ta vẫn phải quay lại bắn một mũi tên vào hố mắt Cyclops và nói: “Bố mày là Odysseus đây”, để rồi bị thần biển cho ăn hành. Ông ta là hiện thân của trí thông minh muốn khuất phục tự nhiên, kiểm soát cuộc sống của con người. Dù đã được tiên tri rằng hải đoàn sẽ không sống sót nổi qua hành trình, ông ta vẫn ra sức chống lại thiên mệnh.
Nhưng sau 20 năm lênh đênh trở về nhà, ông ta không còn dùng sự khôn ngoan để kiểm soát hành động của Penelope nữa. Ông ta có thể lừa quái vật, lừa kẻ thù, lừa thần linh, lừa cả một thành Troy bằng con ngựa gỗ; nhưng khi đứng trước vợ mình, ông ta chọn im lặng. Ông ta không ép con trai nói với Penelope rằng mình đã trở về. Ông ta không bước ra với tư cách một vị vua, một người chồng, một anh hùng vừa sống sót qua biển cả và địa ngục để đòi lại tình yêu. Ông ta để Penelope tự nhìn, tự nghi ngờ, tự thử, và tự quyết định.
Đó là điểm làm nhân vật này hay vl. Đầu hành trình, Odysseus tin rằng trí tuệ là thứ dùng để bẻ cong thế giới. Cuối hành trình, ông ta hiểu rằng trí tuệ cao nhất là biết thứ gì không thuộc quyền kiểm soát của mình. Tình yêu của Penelope không phải một thành trì để công phá, không phải một con quái vật để đánh lừa, cũng không phải một vùng biển để vượt qua. Nó là lựa chọn của nàng.
Odysseus thắng Troy bằng mưu mẹo, thắng Cyclops bằng ngôn ngữ, sống sót qua thần biển bằng ý chí. Nhưng khi về đến nhà, chiến thắng lớn nhất của ông ta lại là tự thắng chính mình: không khoe tên, không đòi công, không ép người khác tin. Sau tất cả, ông ta không còn là kẻ thông minh muốn kiểm soát cả thế giới nữa. Ông ta chỉ là một người đàn ông đã đi qua tận cùng biển cả, mất hết vinh quang bên ngoài, và học được rằng có những thứ chỉ có thể được nhận lại nếu mình đủ kiên nhẫn để chờ người kia tự trao cho.