Virus_Corona
Member
Ngày mới ra trường, tôi từng ước mơ được làm việc trong cơ quan nhà nước. Với tôi khi đó, công việc như vậy là biểu tượng của sự ổn định, là cách để bố mẹ yên tâm và tự hào về con cái.
Nhờ mối quan hệ gần gũi, tôi xin được vào làm ở một cơ quan mà khi đó tôi cho là lý tưởng. Tôi nghĩ mình thật may mắn và cho rằng chỉ cần cố gắng làm việc thì cuộc sống sẽ trải qua êm đềm.
Sau 3 năm tự kinh doanh, người đàn ông 'tiếc' vì không bỏ việc nhà nước sớm hơn (https://tienphong.vn/sau-3-nam-tu-kinh-doanh-nguoi-dan-ong-tiec-vi-khong-bo-viec-nha-nuoc-som-hon-post1702531.tpo)Nhiều lúc tôi cũng nhen nhóm ý định nghỉ việc nhưng lại hèn nhát, sợ ra ngoài không làm được việc gì ra trò. Thời gian trôi đi, nỗi sợ nghỉ việc không biết bắt đầu từ đâu khiến tôi càng cảm thấy bế tắc.
Đến khi gặp gỡ bạn bè, nghe họ kể về mức thu nhập "khủng", về những dự án này, dự án nọ, tôi thấy mình thật kém cỏi. Vậy mà bao năm, tôi vẫn cố bám trụ ở môi trường làm việc ổn định, không dám thoát ra.
Khi lập gia đình, gánh nặng kinh tế càng khiến tôi đau đầu. Mức lương ổn định nhưng không thể giúp tôi trang trải cuộc sống. Tôi không thể tặng vợ một món quà đắt tiền hay mua sắm cho cô ấy những thứ tốt.
Tôi nhìn thấy tương lai của mình: 30 năm nữa, tôi vẫn là một nhân viên nhạt nhòa với mức lương không đủ sống?
Những suy nghĩ đó làm tôi giật mình. Tôi bỗng có động lực và sức mạnh, dám nghĩ dám làm, đặc biệt là sau khi con cái ra đời. Tôi quyết định nghỉ việc nhà nước, bỏ sự nghiệp ổn định 7 năm gắn bó để tìm kiếm lối đi khác.
Nói chung là đang cắt giảm, cổ vũ tinh thần tự nghỉ việc ra ngoài



kiểu này cắt giảm nhiều, lên bài trấn an rồi. 
