Sinh viên năm nhất

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề Isshin Ashina
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
tôi chưa thấy ông cháu nào 18t mà đã nghĩ tới thiền rồi
BdgiW7R.png

tốt nhất là khuyên ông cháu nên tập gym, vì cái này dễ với đỡ chán nhất rồi.
có tôi nhé :sneaky:,mấu chốt vẫn là ông cháu ngu ngơ mới ra xã hội tưởng mảng nào cũng dễ làm dễ theo,ghớm cứ làm như ngày lên giảngđường chiều tốiđi làmthêm lại cònđòi tập gym nữa,khéo ngủ kođủ xong tập gym nó tăng cortisol gây stress rồi cơ bắp nó ko hồi phục xong giờ người cứđờđẫn là phải thôi :sneaky:
 
nên tạm nghỉ học, đi quân sự để biết thế nào là cuộc sống, cuộc đời. sống bám bố mẹ riết quen, phận tầm gửi
Đời các anh khổ kệ mẹ các anh, giờ chúng nó thế hệ mới bố mẹ chúng nó có điều kiện thì chúng nó tầm gửi chứ sao? Cứ phải lên núi gánh củi, ăn cơm độn sắn như ngày xưa thì mới thành người?
Xã hội nó phát triển thêm 50 năm từ cái ngày đấy rồi anh ơi, cái tư tưởng sống khố thành người của anh bốc mộ mấy lần được rồi đấy, hoặc anh thích thì cứ việc áp dụng cho con em nhà anh, đừng có mang ra áp cho bọn trẻ ngày nay, giờ đi gánh củi gánh nước về làm đc cm gì? Cơm độn sắn giờ khéo đắt hơn cơm gạo. Đang yên đang lành bắt nó bỏ học đi nvqs rồi về làm cái đéo gì lỡ dở, lại bắt đi học nghề à?
T chỉ thấy thằng nhỏ tự nhiên chán nản, có thể là dấu hiệu trầm cảm, chứ nó cũng ngoan ngoãn, ko chơi bời nghiệp ngập cờ bạc, ko báo nhà báo nợ, ko đua đòi xe cộ, đi làm thêm kiếm tiền, mà vẫn mở mồm chửi nó như thằng ăn hại.
Loại mõm chó vó ngựa, đời anh nghèo khổ hạ đẳng nên anh bắt ai cũng phải vậy hả?
 
chơi game, lông bông nhìu quá, h mọi thứ chán hết rồi bẩu ko định hướng. Tuổi này ko học thì sau này có hối hận cũng ko làm lại được. Thời gian trống đi xin làm thêm đi, rồi thử ko xài tiền bố mẹ chu cấp mà trải nghiệm tự làm tự tiêu nó như nào. Lúc đấy có khi chuyển sang trạng thái khác - khổ quá :) chẳng hạn. Bọn mày đúng sướng quá hóa rồ.
dạ em cảm ơn bác nhiều ạ
 
Em có dấu hiệu trầm cảm rồi. Cái này thực sự nếu tốt nhất là em nên đi khám bác sĩ tâm lý để có hướng điều trị. Còn về mặt bản thân để không sa vào tiêu cực thêm nữa thì em nên tìm thêm việc hoặc thú vui khác để kéo mình ra khỏi tình trạng này càng nhiều càng tốt. Có thể đăng ký các hoạt động xã hội như đi thiện nguyện, đi làm thêm chỗ nào đông người như làm phục vụ quán cafe (nếu nó k ảnh hưởng việc học) hoặc đăng ký một lớp vẽ, lớp nhảy gì đó. Tóm lại là tìm thêm sở thích để đừng nghĩ vẩn vơ nữa. Tuổi này thì bắt đầu khủng hoảng hiện sinh khá rõ rệt khi bắt đầu được thả ra không có bố mẹ bên cạnh, sau này đi làm còn khủng hoảng nữa. Chúc em sớm vượt quá.
 
Em có dấu hiệu trầm cảm rồi. Cái này thực sự nếu tốt nhất là em nên đi khám bác sĩ tâm lý để có hướng điều trị. Còn về mặt bản thân để không sa vào tiêu cực thêm nữa thì em nên tìm thêm việc hoặc thú vui khác để kéo mình ra khỏi tình trạng này càng nhiều càng tốt. Có thể đăng ký các hoạt động xã hội như đi thiện nguyện, đi làm thêm chỗ nào đông người như làm phục vụ quán cafe (nếu nó k ảnh hưởng việc học) hoặc đăng ký một lớp vẽ, lớp nhảy gì đó. Tóm lại là tìm thêm sở thích để đừng nghĩ vẩn vơ nữa. Tuổi này thì bắt đầu khủng hoảng hiện sinh khá rõ rệt khi bắt đầu được thả ra không có bố mẹ bên cạnh, sau này đi làm còn khủng hoảng nữa. Chúc em sớm vượt quá.
dạ em cảm ơn anh nhiều ạ, em cũng có đi tập gym, đi làm thêm, nhưng 2 cái đó nó lại sinh ra những suy nghĩ linh tinh, em chỉ cần ngồi im một lúc là một đống suy nghĩ lại hiện ra, em hay đăng bài hỏi mọi người về mọi thứ trong cuộc sống nhưng cứ càng hỏi, càng nghĩ ngợi suy cho cùng cũng là để bản thân tốt lên nhưng rốt cuộc mọi thứ lại tệ đi, những sở thích, đam mê của em dù lành mạnh hay không lành mạnh cũng khó có thể làm em vui, thậm chí là việc được cho tiền.
 
Tầm tuổi của em anh cũng y như vậy, rối loạn cảm súc lo âu, chẳng có định hướng, giống như đứng 1 mình nhìn về phía trước quá nhiều con đường mà không biết đi con đường nào là đúng, cố gắng hoàn thành tốt lấy tấm bằng dù bằng cách nào đi nữa, thời gian nó tự chữa lành mọi thứ, rồi mọi chuyện cũng qua nên em không cần lo lắng, sau này khi nhìn lại thấy chuyện trước kia bình thường, cuộc đời ai cũng sẽ trải qua thời gian như vậy hết, chúc em hoàn thành tốt chương trình học của mình
Có thời gian rãnh thì nâng cấp bản thân mình lên, như học thêm ngôn ngữ mới, học những kỹ năng máy tính sau này nó sẽ là công cụ giúp em làm việc tốt hơn
Chăm chút bản thân đi mua sắm tạo vẻ đẹp cho bản thân để thấy tự tin lên
Kết bạn trò chuyện thật nhiều sẽ làm cho bản thân trút bỏ mọi phiền muộn
 
Tầm tuổi của em anh cũng y như vậy, rối loạn cảm súc lo âu, chẳng có định hướng, giống như đứng 1 mình nhìn về phía trước quá nhiều con đường mà không biết đi con đường nào là đúng, cố gắng hoàn thành tốt lấy tấm bằng dù bằng cách nào đi nữa, thời gian nó tự chữa lành mọi thứ, rồi mọi chuyện cũng qua nên em không cần lo lắng, sau này khi nhìn lại thấy chuyện trước kia bình thường, cuộc đời ai cũng sẽ trải qua thời gian như vậy hết, chúc em hoàn thành tốt chương trình học của mình
Có thời gian rãnh thì nâng cấp bản thân mình lên, như học thêm ngôn ngữ mới, học những kỹ năng máy tính sau này nó sẽ là công cụ giúp em làm việc tốt hơn
Chăm chút bản thân đi mua sắm tạo vẻ đẹp cho bản thân để thấy tự tin lên
Kết bạn trò chuyện thật nhiều sẽ làm cho bản thân trút bỏ mọi phiền muộn
dạ em cảm ơn anh ạ
 
dạ em cảm ơn anh ạ
Hồi đó anh nghiện game giống em vậy cúp tiết bỏ học đi chơi game là chuyện thường, đến lúc thi đại học vẫn còn chơi nên thi trượt, phải học cao đẳng, học được 1 năm thì anh cũng toàn có chơi game, có môn chả gặp mặt thầy, rồi anh bỏ học ngang, chuyển qua trường khác học lại từ đầu, lê lết cũng có cái bằng, lúc đó anh có suy nghĩ giống em giờ, thấy ở đâu cũng lo lắng, anh trốn trong phòng trọ chả giám gặp ai, ăn ngủ cũng chẳng ngon, bạn bè cũng không có ai, ra trường anh cũng vẫn vậy, mất 1 năm không đi làm, may mắn được 1 công ty của Nhật nhận làm, cuộc đời anh thay đổi từ khi vào làm công ty, gặp gỡ những anh chị những người bạn, rồi anh gặp được vợ anh, thời gian dần dần anh cảm thấy mình tự tin hơn, anh cao chỉ có 1m53 nên hồi đó mặc cảm với chiều cao mình lắm, mọi người khen anh hát hay nên đăng ký cho anh tham gia văn nghệ ở công đoàn từ đó anh lại gặp thêm nhiều người và hát cho nhiều người nghe, hiện tại anh có vợ và 2 người con trai, không còn tự ti nữa, có những lúc suy nghĩ về quá khứ thấy những chuyện hồi xưa thấy lại bình thường
Em cứ tự tin lên đừng lo sợ gì, nó là những áp lực ban đầu em cần phải vượt qua
 
Hồi đó anh nghiện game giống em vậy cúp tiết bỏ học đi chơi game là chuyện thường, đến lúc thi đại học vẫn còn chơi nên thi trượt, phải học cao đẳng, học được 1 năm thì anh cũng toàn có chơi game, có môn chả gặp mặt thầy, rồi anh bỏ học ngang, chuyển qua trường khác học lại từ đầu, lê lết cũng có cái bằng, lúc đó anh có suy nghĩ giống em giờ, thấy ở đâu cũng lo lắng, anh trốn trong phòng trọ chả giám gặp ai, ăn ngủ cũng chẳng ngon, bạn bè cũng không có ai, ra trường anh cũng vẫn vậy, mất 1 năm không đi làm, may mắn được 1 công ty của Nhật nhận làm, cuộc đời anh thay đổi từ khi vào làm công ty, gặp gỡ những anh chị những người bạn, rồi anh gặp được vợ anh, thời gian dần dần anh cảm thấy mình tự tin hơn, anh cao chỉ có 1m53 nên hồi đó mặc cảm với chiều cao mình lắm, mọi người khen anh hát hay nên đăng ký cho anh tham gia văn nghệ ở công đoàn từ đó anh lại gặp thêm nhiều người và hát cho nhiều người nghe, hiện tại anh có vợ và 2 người con trai, không còn tự ti nữa, có những lúc suy nghĩ về quá khứ thấy những chuyện hồi xưa thấy lại bình thường
Em cứ tự tin lên đừng lo sợ gì, nó là những áp lực ban đầu em cần phải vượt qua
dạ ngưỡng mộ quá ạ, em sẽ cố gắng, cảm ơn anh nhiều lắm ạ, chúc anh và gia đình có nhiều sức khỏe ạ
 
cố gắng lên e, theo a thì e nên nghỉ làm thêm, tập thể thao gym gủng tuần vài buổi + có thêm 1 nhóm bạn chơi cùng để không phải suốt ngày ru rú ở nhà. A trước còn tệ hơn e nhiều. Trước a học UTC cũng game rồi nhậu, xong được 2 năm thì cảnh cáo 3 kỳ rồi out, thời gian đấy đúng là tồi tệ chưa từng thấy, không dám đi gặp ai vì xấu hổ luôn, lúc nào cũng stress. Sau cũng nghĩ thông là gục ngã thì nhục quá, lại thi lại, lại học lại UTC. E vẫn còn tương lai sáng ngời phía sau thì cố mà học, nhiều người mơ cũng không được, gì chứ học Bách Khoa sau thiếu gì job ngon.
 
cố gắng lên e, theo a thì e nên nghỉ làm thêm, tập thể thao gym gủng tuần vài buổi + có thêm 1 nhóm bạn chơi cùng để không phải suốt ngày ru rú ở nhà. A trước còn tệ hơn e nhiều. Trước a học UTC cũng game rồi nhậu, xong được 2 năm thì cảnh cáo 3 kỳ rồi out, thời gian đấy đúng là tồi tệ chưa từng thấy, không dám đi gặp ai vì xấu hổ luôn, lúc nào cũng stress. Sau cũng nghĩ thông là gục ngã thì nhục quá, lại thi lại, lại học lại UTC. E vẫn còn tương lai sáng ngời phía sau thì cố mà học, nhiều người mơ cũng không được, gì chứ học Bách Khoa sau thiếu gì job ngon.
dạ em cảm ơn anh ạ
 
hehe hồi lên năm nhất a cũng hỏi tụi bạn sao vẫn là tiếng việt mà thầy dạy mình không hiểu gì nhỉ, toàn cười rồi tán gái tụ tập cho xả bớt lo âu thôi, sau nó ngấm từ từ cũng qua e à
 
Thứ nhất: Suy nghĩ bỏ học công nghệ nhiệt lạnh ở BK là suy nghĩ óc chó, nếu thím làm thế thì tương lai thể nào cũng hối hận. Anh cũng quê HP, học cơ điện tử HUST mà ra nên biết ở HP các khu công nghiệp cực kì chuộng cái bằng đỏ BK.
Thứ 2: hãy luôn chăm chỉ đi học đầy đủ, dù không hiểu cái mẹ gì, đến để chơi game đọc truyện vẫn phải cố vác cái xác đến mà ngồi trong lớp học. Nó cho thím cái cảm giác mình vẫn catch up với bạn học, hãy làm quen thêm với mọi người cùng lớp, đó sẽ là những đồng chí sẽ giúp nhau cùng ra trường trong năm 3 năm 4. Nếu được thì hãy lập nhóm ôn thi
Thứ 3: Hãy để ý 1 cô bạn, cùng trường hay bên NEU cũng được, nó cũng sẽ cho mình cái động lực cố gắng học hành. Thím có thể làm quen qua một lớp học tiếng anh.
Cuối cùng: năm nhất thì hầu hết sinh viên BK xa nhà đều phải trải qua những việc như thế, vượt qua được thì chúc mừng thím đã được tôi qua lửa của BK, sau này ra trường đi làm dù gặp khó khăn như nào cũng sẽ vững vàng.
Thân gửi từ cựu sv K64


via theNEXTvoz for iPhone
Làm theo thím này nhé em,

Vấn đề của em là do em chểnh mảng học hành, dell hiểu gì, dẫn đến thi ko tốt nên tâm trạng sẽ ko tốt theo. Nghĩ cánh cửa tương lai ngày càng hẹp, dell biết sau này có năng lực để làm cái chó gì không?

Em thấy học hành rất quan trọng nhưng cũng không chú tâm vào học hành, cái này phải thay đổi từ đây, giờ chỉ có ăn, ngủ, học cày. Sau 1 kỳ thấy kết quả thi đã ổn thì lên đây nói ra tâm trạng.
 
Nghe na ná mình hồi xưa. Năm nhất nghĩ lên ĐH là chỉ ăn chơi, đi net học tà tà qua môn nên kì 1 gpa 2.mấy. Xong sang học kì 2 cũng mông lung suy nghĩ linh tinh, cũng tính nghỉ không học đại học nữa. Xong đợt cuối năm nhất đi quân sự 2 tuần ở trường thì lúc đấy mới kiếm được bạn ( 1 nhóm mấy tk giờ vẫn gặp nhau đều) thì bắt đầu có động lực đi học hơn và hết hẳn suy nghĩ bỏ học. Nên khuyên thớt là nên giao tiếp - kết bạn thêm đi để thêm mỗi quan hệ cho bản thân. Còn nếu làm gì cũng 1m thì kiểu gì cũng suy nghĩ tiêu cực thôi
 
Em cần 1 người chửi và đá vào mồm em cho tỉnh ra chứ ko phải đi tìm người đồng cảm hay tâm sự, em có gì đâu mà phải đồng cảm, đều là do em mà ra mà. Kiếm 1 thằng cốt nào đấy sẵn sàng đá vào mồm e nếu e mu muội, tìm bạn học khá 1 chút rồi lóc cóc đi theo nó học hỏi được gì thì học, ra công viên chạy bộ thấy chú nào chạy khỏe thì xin chạy cùng, ai cũng có sai lầm nhưng nếu ko tự vực được thì nhờ người khác 1 cách khôn khéo, một người có vòng tròn quan hệ cơ bản thôi cũng nhận được điều này hàng ngày một cách miễn phí, tự khép kín thì cũng là tự bóp mình. Lại nhớ đến bài văn anh thanh niên trên đài khí tượng mắc bệnh thèm người, liều thuốc là mqh xung quanh
 
Làm theo thím này nhé em,

Vấn đề của em là do em chểnh mảng học hành, dell hiểu gì, dẫn đến thi ko tốt nên tâm trạng sẽ ko tốt theo. Nghĩ cánh cửa tương lai ngày càng hẹp, dell biết sau này có năng lực để làm cái chó gì không?

Em thấy học hành rất quan trọng nhưng cũng không chú tâm vào học hành, cái này phải thay đổi từ đây, giờ chỉ có ăn, ngủ, học cày. Sau 1 kỳ thấy kết quả thi đã ổn thì lên đây nói ra tâm trạng.
Dạ vâng ạ, em cảm ơn anh ạ
 
Nghe na ná mình hồi xưa. Năm nhất nghĩ lên ĐH là chỉ ăn chơi, đi net học tà tà qua môn nên kì 1 gpa 2.mấy. Xong sang học kì 2 cũng mông lung suy nghĩ linh tinh, cũng tính nghỉ không học đại học nữa. Xong đợt cuối năm nhất đi quân sự 2 tuần ở trường thì lúc đấy mới kiếm được bạn ( 1 nhóm mấy tk giờ vẫn gặp nhau đều) thì bắt đầu có động lực đi học hơn và hết hẳn suy nghĩ bỏ học. Nên khuyên thớt là nên giao tiếp - kết bạn thêm đi để thêm mỗi quan hệ cho bản thân. Còn nếu làm gì cũng 1m thì kiểu gì cũng suy nghĩ tiêu cực thôi
Vâng ạ em cũng sắp đến lịch đi qsu rồi mong sẽ tìm được bạn ạ
 
Em cần 1 người chửi và đá vào mồm em cho tỉnh ra chứ ko phải đi tìm người đồng cảm hay tâm sự, em có gì đâu mà phải đồng cảm, đều là do em mà ra mà. Kiếm 1 thằng cốt nào đấy sẵn sàng đá vào mồm e nếu e mu muội, tìm bạn học khá 1 chút rồi lóc cóc đi theo nó học hỏi được gì thì học, ra công viên chạy bộ thấy chú nào chạy khỏe thì xin chạy cùng, ai cũng có sai lầm nhưng nếu ko tự vực được thì nhờ người khác 1 cách khôn khéo, một người có vòng tròn quan hệ cơ bản thôi cũng nhận được điều này hàng ngày một cách miễn phí, tự khép kín thì cũng là tự bóp mình. Lại nhớ đến bài văn anh thanh niên trên đài khí tượng mắc bệnh thèm người, liều thuốc là mqh xung quanh
Dạ vâng ạ em cảm ơn anh ạ
 
Sửa lần cuối:

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
Isshin Ashina,
Người trả lời cuối
TinDoan,
Trả lời
74
Lượt xem
8.723
Quay lại
Lên đầu trang