Tâm sự bệnh trầm cảm

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề RobinHood778
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

RobinHood778

Senior Member
Ở đây có ai bị trầm cảm pdd như mình và mua sắm quá độ dẫn đến nợ nần không ạ. Em bị bệnh này đuợc hơn 3 năm rồi, hiện tại em không hứng thú với những trò giải trí truớc đây, không tập trung trong công việc và đã từng có ý định tự tử(do không múôn nguời khác gánh nợ nên vẫn phải cố gắng làm việc)
 
Ở đây có ai bị trầm cảm pdd như mình và mua sắm quá độ dẫn đến nợ nần không ạ. Em bị bệnh này đuợc hơn 3 năm rồi, hiện tại em không hứng thú với những trò giải trí truớc đây, không tập trung trong công việc và đã từng có ý định tự tử(do không múôn nguời khác gánh nợ nên vẫn phải cố gắng làm việc)
Pdd liên quan mẹ gì , nó là áp lực trả nợ thôi . Đi làm đê
 
Em từ lúc bị trầm cảm đã có tích góp đc nhiều rồi bác. Sau này mọi thứ cũng bay mất thôi. Còn trả nợ thì bản thân em vẫn có plan trả và vẫn trả ổn ạ
Vậy thì thế này , trả nợ xong thì đi massage đi . Xong thư giãn và lên plan , sắp tết rồi không tính về nhà à
 
Chốt nợ, báo gia đình giải quyết và đi khám là tốt nhất nha bạn.
 
Đã không có tiền lại đi khám. Nghèo càng nghèo. :burn_joss_stick:
Lỡ mua cái gì rồi,nếu ko cần thiết thì lôi ra bán sạch đi,thu lại được bao nhiêu tiền thì hay bấy nhiêu.
 
Mình có người quen bị rối loạn trầm cảm lưỡng cực, lúc vào pha lên thì bừng bừng ý tưởng triệu đô, tiêu tiền dựa vào niềm tin về tương lai tươi sáng. Qua giai đoạn đó thì trầm cảm tới bến, nợ nần chồng chất, khám xét thì bác sĩ cũng chỉ làm tiền thôi chứ thuốc thang chỉ hỗ trợ được phần nào. Lúc vào pha lên là vẫn cứ điên điên dở dở vậy đó, nên tìm cách điều chỉnh và tập trung năng lượng vào những chỗ bớt tiêu tiền (nếu chủ topic cũng thuộc dạng này).

Nếu là trầm cảm thông thường thì cũng khó nói, tập thể dục hay các biện pháp khác đôi khi cũng chỉ chữa được những biểu hiện ở phía bề mặt. Nhưng đọc sách và viết lách, ghi chép vào một cuốn sổ cũng là một cách sắp xếp lại tư duy, khi mình viết ra cảm xúc sẽ được điều chỉnh lại logic hơn, cũng sẽ giải toả được những bức xúc trong lòng. Bạn thử xem sao nhé!
 
Mình có người quen bị rối loạn trầm cảm lưỡng cực, lúc vào pha lên thì bừng bừng ý tưởng triệu đô, tiêu tiền dựa vào niềm tin về tương lai tươi sáng. Qua giai đoạn đó thì trầm cảm tới bến, nợ nần chồng chất, khám xét thì bác sĩ cũng chỉ làm tiền thôi chứ thuốc thang chỉ hỗ trợ được phần nào. Lúc vào pha lên là vẫn cứ điên điên dở dở vậy đó, nên tìm cách điều chỉnh và tập trung năng lượng vào những chỗ bớt tiêu tiền (nếu chủ topic cũng thuộc dạng này).

Nếu là trầm cảm thông thường thì cũng khó nói, tập thể dục hay các biện pháp khác đôi khi cũng chỉ chữa được những biểu hiện ở phía bề mặt. Nhưng đọc sách và viết lách, ghi chép vào một cuốn sổ cũng là một cách sắp xếp lại tư duy, khi mình viết ra cảm xúc sẽ được điều chỉnh lại logic hơn, cũng sẽ giải toả được những bức xúc trong lòng. Bạn thử xem sao nhé!
Người thân mình cũng bị, chữa mấy năm nay rồi.
Lúc vui thì vui thoải mái yêu đời, lúc không vui thì khó ở vô cùng.
Nói chung khuyên chủ thớt nên đi khám, ở TPHCM thì ghé khám dịch vụ PK ĐH Y dược 1 - Tâm thể.
Uống thuốc đầy đủ sẽ đỡ dần.
Bệnh này ở VN hình như cũng mới, chẳng biết ở đâu chữa ổn mà tìm nữa, giờ cứ theo thuốc chứ không biết tương lai sao.
 
Tôi cảm giác số người bị phải hơn 1% dân số, hay do trên này nhiều người bị nên thấy thế nhỉ?
ai cũng có bệnh tâm thần tiềm ẩn cả. Mỗi chuyện trong cuộc sống hàng ngày và tất cả ức chế (những thứ không hài lòng không đạt được trong cuộc sống) và tất cả những tổn thương từ nhỏ tới lớn đều có thể tích tụ và bùng phát.
Não bộ hàng ngày xử lý rất nhiều chuyện và sẽ giải quyết một số vấn đề nhỏ qua giấc mơ, rộng hơn thì nó lắng xuống và kìm nén để còn tiếp tục “mục đích sống”. Tới lúc bể ra thì tùy tình huống phát sinh. Nên có thể nói những căn bệnh tâm lý là tích tụ dài lâu thôi.

via theNEXTvoz for iPhone
 
ai cũng có bệnh tâm thần tiềm ẩn cả. Mỗi chuyện trong cuộc sống hàng ngày và tất cả ức chế (những thứ không hài lòng không đạt được trong cuộc sống) và tất cả những tổn thương từ nhỏ tới lớn đều có thể tích tụ và bùng phát.
Não bộ hàng ngày xử lý rất nhiều chuyện và sẽ giải quyết một số vấn đề nhỏ qua giấc mơ, rộng hơn thì nó lắng xuống và kìm nén để còn tiếp tục “mục đích sống”. Tới lúc bể ra thì tùy tình huống phát sinh. Nên có thể nói những căn bệnh tâm lý là tích tụ dài lâu thôi.

via theNEXTvoz for iPhone
Sợ thế nhỉ, ai cũng bị thì còn gì là xã hội nữa.
 
Tôi cảm giác số người bị phải hơn 1% dân số, hay do trên này nhiều người bị nên thấy thế nhỉ?
ví dụ ức chế hàng xóm ca hát ồn ào mà tích tụ dài lâu thì qua chém hàng xóm. Đó là cách “xử lý” vấn đề. Nhưng chủ yếu nguồn gốc đến từ sự bức bối khó chịu khi bị làm ồn mà không giải quyết được, mà còn nhận định dẫn đến hành vi đó đúng hay sai theo quy chuẩn xã hội thì tùy thuộc vào những điều kiện khác từ bản thân gia đình và nền tảng xã hội ở khu vực đó. Tính ra thì những người như vậy có vấn đề về tâm lý nhưng dĩ nhiên không ai coi đó là bệnh để chữa trị đúng chưa?
Nên bên Mỹ chú trọng sức khỏe tinh thần cao tuy nhiên vẫn không chữa hết được. Giới trẻ giờ chữa lành nhiều cũng do những thứ trong cuộc sống nằm ngoài tầm với tạo thành những rào cản tâm lý mà não bộ không xử lý hết được

via theNEXTvoz for iPhone
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
RobinHood778,
Người trả lời cuối
DeeUng,
Trả lời
47
Lượt xem
4.867
Quay lại
Lên đầu trang