RileyMai89
Junior Member
Định type tôi có "nhỏ bạn thân" "bà chị họ" "chị hàng xóm" mà biết thể nào các vozer cũng vào bốc phốt nên thôi khai thật luôn cho lành 
Tôi là kế toán công ty xây dựng ở Sài Gòn. Anh là bếp chính của quán nhậu hải sản ở Lâm Đồng. Yêu xa 180km hơn năm nay. Chuyện tình cảm này được anh chủ động sau 1 năm kết bạn và vài lần videocall. Sau đó anh chủ động xuống Sài Gòn gặp gỡ và đưa tôi qua nhà chị gái anh ăn cơm cùng. Rồi 1 tháng sau đó là đám cưới anh ruột anh ở Lâm Đồng, do tôi say xe nên anh xuống Sài Gòn chở tôi lên dự và cũng là ra mắt mọi người.
Tính chất công việc của cả 2 đều có căng thẳng và có thời gian bận rộn cao điểm, nên chúng tôi cố gắng sắp xếp thời gian cho nhau. Nếu nói thời gian là vàng, thì tôi bị say xe lại càng làm rơi vàng hơi bị nhiều
Biết được yếu điểm của mình nên tôi khá ngoan ngoãn để mau mau về chung nhà với nhau cho êm đẹp.
Tết anh xuống ra mắt nhà tôi, xin phép Mẹ cho 2 đứa qua lại tìm hiểu và xin cho tôi về chơi Tết với gia đình anh. Mẹ tôi hỏi chuyện tương lai thì anh bảo chuyện cưới xin là do anh quyết định và anh nghĩ là sẽ thu xếp sớm trong năm nay. Vì khoảng cách 2 quê cách nhau 300km và tôi bị say xe nên Mẹ cũng ko khó khăn gì, đồng ý cho tôi về quê anh chơi Tết.
Sau Tết anh dự tính là nghỉ việc để mở quán nhậu trên miếng đất Ba anh cho, kêu tôi về phụ anh làm kinh tế rồi 2 đứa cưới nhau cất nhà ra riêng. Tôi lưỡng lự vì quán sẽ sát vách nhà, và hiện tại nhà anh đang có nhiều anh chị em ở chung, và tôi ko thích mô hình anh đưa ra, tôi muốn nó là quán ăn gia đình vì lợi thế là nằm trên trục đường quốc lộ, có thể đón khách vãng lai hoặc phát triển hơn là hợp đồng với xe du lịch để nhận khách đoàn. Anh phân tích thuyết phục rằng phục vụ nhậu là lợi thế hơn, đặc biệt anh mở quán là vì tôi và vì tương lai ổn định sau này, ko muốn tôi bon chen ở Sài Gòn nữa, nên tôi tin anh đi đúng hướng và chấp nhận, ko bàn thêm gì nữa. Quán được khởi công vào tháng 5, anh muốn giảm thiểu chi phí nên đã tự mình làm rất nhiều khâu, anh gần như suy nhược khi quán đi vào hoạt động 2 tháng sau đó. Và dĩ nhiên tôi cũng sắp xếp nghỉ việc, dọn đồ về quê đợi anh và gia đình xuống ngõ lời, chứ đâu thể nào tự xách giỏ đi lên đó với anh được.
Rồi sóng gió bắt đầu diễn ra. Dịch bùng phát lần 2, tình hình khai trương bất ổn. Và khi làm chủ thì lo toan nhiều thứ hơn nên vốn đã ít thời gian cho nhau thì nay lại càng ít hơn x100 lần. Anh trách tôi thụ động. Thực sự tôi ko biết làm gì khác trong lúc đó, ngoại trừ việc tự chạy xe máy lên phụ anh ít hôm. Người nhà anh xót tôi, anh thì bảo "ko đi được xe khách thì chịu chứ sao giờ". Thì tôi chịu chứ có ai chịu thay tôi đâu, tôi bị rối loạn tiền đình nên việc say xe nó ghê gớm hơn bình thường nhiều. Nhiều lần tôi tập ngồi xe rồi say đến nằm viện truyền nước mấy ngày, ko ngóc đầu dậy nổi, mở mắt ra là ói, ăn gì vào cũng ói, nên tôi ko dại gì hành xác mình nữa. Tôi xem việc mình tự chạy xe máy đường xa giống như "cần cù bù thông minh" vậy
Anh lại có lý do trách tôi, bảo là tôi bị tâm lý chứ có ai mà say xe đến thế đâu, rồi nào là sau này cưới thì rước dâu kiểu gì, nhà người thân lỡ có chuyện nguy cấp thì đợi tôi đi xe máy đến bao giờ mới đến nơi, rồi muốn đi du lịch đâu đó cũng ko được, con cái còn nhỏ mà chở đi xe máy nắng nôi ko thấy xót con à ... bla bla các câu hỏi chất vấn kiểu đó, làm cho tôi nghĩ kiểu tôi là tội đồ gây ra mọi rắc rối, vướng bận cho anh và gia đình anh sau này ấy. Thiết nghĩ ko rước dâu được thì miễn thôi, nhà gái ko ngại điều tiếng thì nhà trai việc gì phải xoắn. Còn người thân mất thì tuỳ cơ ứng biến. Tất cả chỉ là hình thức, tấm lòng với nhau mới là đáng để xem xét chứ nhỉ? Còn các hoạt động vui chơi thì tôi ko tham gia được là tôi thiệt thòi và trăn trở lắm rồi, mọi người hiểu thì tôi mừng, ko thì tôi chịu chứ giờ giải bày như thế nào khi tôi bất khả kháng như vậy. Các vấn đề đều có hướng giải quyết khi người ta đủ yêu thương bao dung và thông cảm cho yếu điểm của nhau đúng ko mấy thím? Mà vấn đề say xe của tôi đâu phải lỗi lầm gì nghiêm trọng cho cam. Sao giờ nó lại là lý do cản trở tình cảm thế nhỉ? Hay sâu xa hơn là do ko đủ tình cảm?
Có lần chịu ko được mà tôi đã khơi chuyện rồi tranh cãi gay gắt:
Và giờ là dịch lần 3 rồi mà tôi vẫn còn ở quê và trong tư thế bị động nha. Các thím cứ khách quan nhận xét thôi, chứ giờ tôi cũng muốn thả trôi lắm rồi, tôi cũng ko rõ là phải chờ đợi gì và chờ bao lâu. Chúng tôi vẫn gọi videocall cho nhau nhưng ko có chủ đề để nói chuyện như trước nữa, chỉ đơn giản là hỏi thăm qua loa vài câu.
via theNEXTvoz for iPhone

Tôi là kế toán công ty xây dựng ở Sài Gòn. Anh là bếp chính của quán nhậu hải sản ở Lâm Đồng. Yêu xa 180km hơn năm nay. Chuyện tình cảm này được anh chủ động sau 1 năm kết bạn và vài lần videocall. Sau đó anh chủ động xuống Sài Gòn gặp gỡ và đưa tôi qua nhà chị gái anh ăn cơm cùng. Rồi 1 tháng sau đó là đám cưới anh ruột anh ở Lâm Đồng, do tôi say xe nên anh xuống Sài Gòn chở tôi lên dự và cũng là ra mắt mọi người.
Tính chất công việc của cả 2 đều có căng thẳng và có thời gian bận rộn cao điểm, nên chúng tôi cố gắng sắp xếp thời gian cho nhau. Nếu nói thời gian là vàng, thì tôi bị say xe lại càng làm rơi vàng hơi bị nhiều
Biết được yếu điểm của mình nên tôi khá ngoan ngoãn để mau mau về chung nhà với nhau cho êm đẹp.
Tết anh xuống ra mắt nhà tôi, xin phép Mẹ cho 2 đứa qua lại tìm hiểu và xin cho tôi về chơi Tết với gia đình anh. Mẹ tôi hỏi chuyện tương lai thì anh bảo chuyện cưới xin là do anh quyết định và anh nghĩ là sẽ thu xếp sớm trong năm nay. Vì khoảng cách 2 quê cách nhau 300km và tôi bị say xe nên Mẹ cũng ko khó khăn gì, đồng ý cho tôi về quê anh chơi Tết.
Sau Tết anh dự tính là nghỉ việc để mở quán nhậu trên miếng đất Ba anh cho, kêu tôi về phụ anh làm kinh tế rồi 2 đứa cưới nhau cất nhà ra riêng. Tôi lưỡng lự vì quán sẽ sát vách nhà, và hiện tại nhà anh đang có nhiều anh chị em ở chung, và tôi ko thích mô hình anh đưa ra, tôi muốn nó là quán ăn gia đình vì lợi thế là nằm trên trục đường quốc lộ, có thể đón khách vãng lai hoặc phát triển hơn là hợp đồng với xe du lịch để nhận khách đoàn. Anh phân tích thuyết phục rằng phục vụ nhậu là lợi thế hơn, đặc biệt anh mở quán là vì tôi và vì tương lai ổn định sau này, ko muốn tôi bon chen ở Sài Gòn nữa, nên tôi tin anh đi đúng hướng và chấp nhận, ko bàn thêm gì nữa. Quán được khởi công vào tháng 5, anh muốn giảm thiểu chi phí nên đã tự mình làm rất nhiều khâu, anh gần như suy nhược khi quán đi vào hoạt động 2 tháng sau đó. Và dĩ nhiên tôi cũng sắp xếp nghỉ việc, dọn đồ về quê đợi anh và gia đình xuống ngõ lời, chứ đâu thể nào tự xách giỏ đi lên đó với anh được.
Rồi sóng gió bắt đầu diễn ra. Dịch bùng phát lần 2, tình hình khai trương bất ổn. Và khi làm chủ thì lo toan nhiều thứ hơn nên vốn đã ít thời gian cho nhau thì nay lại càng ít hơn x100 lần. Anh trách tôi thụ động. Thực sự tôi ko biết làm gì khác trong lúc đó, ngoại trừ việc tự chạy xe máy lên phụ anh ít hôm. Người nhà anh xót tôi, anh thì bảo "ko đi được xe khách thì chịu chứ sao giờ". Thì tôi chịu chứ có ai chịu thay tôi đâu, tôi bị rối loạn tiền đình nên việc say xe nó ghê gớm hơn bình thường nhiều. Nhiều lần tôi tập ngồi xe rồi say đến nằm viện truyền nước mấy ngày, ko ngóc đầu dậy nổi, mở mắt ra là ói, ăn gì vào cũng ói, nên tôi ko dại gì hành xác mình nữa. Tôi xem việc mình tự chạy xe máy đường xa giống như "cần cù bù thông minh" vậy

Anh lại có lý do trách tôi, bảo là tôi bị tâm lý chứ có ai mà say xe đến thế đâu, rồi nào là sau này cưới thì rước dâu kiểu gì, nhà người thân lỡ có chuyện nguy cấp thì đợi tôi đi xe máy đến bao giờ mới đến nơi, rồi muốn đi du lịch đâu đó cũng ko được, con cái còn nhỏ mà chở đi xe máy nắng nôi ko thấy xót con à ... bla bla các câu hỏi chất vấn kiểu đó, làm cho tôi nghĩ kiểu tôi là tội đồ gây ra mọi rắc rối, vướng bận cho anh và gia đình anh sau này ấy. Thiết nghĩ ko rước dâu được thì miễn thôi, nhà gái ko ngại điều tiếng thì nhà trai việc gì phải xoắn. Còn người thân mất thì tuỳ cơ ứng biến. Tất cả chỉ là hình thức, tấm lòng với nhau mới là đáng để xem xét chứ nhỉ? Còn các hoạt động vui chơi thì tôi ko tham gia được là tôi thiệt thòi và trăn trở lắm rồi, mọi người hiểu thì tôi mừng, ko thì tôi chịu chứ giờ giải bày như thế nào khi tôi bất khả kháng như vậy. Các vấn đề đều có hướng giải quyết khi người ta đủ yêu thương bao dung và thông cảm cho yếu điểm của nhau đúng ko mấy thím? Mà vấn đề say xe của tôi đâu phải lỗi lầm gì nghiêm trọng cho cam. Sao giờ nó lại là lý do cản trở tình cảm thế nhỉ? Hay sâu xa hơn là do ko đủ tình cảm?

Có lần chịu ko được mà tôi đã khơi chuyện rồi tranh cãi gay gắt:
- Tôi bảo: Anh ko sắp xếp được chuyện đưa gia đình xuống bàn chuyện thì tôi cũng ko có lý do gì lên ở phụ quán với anh. Anh đang khó khăn về tài chính do đổ hết vào quán xá, rồi kinh doanh ko được tốt đẹp như dự định thì cái đó tôi chia sẻ, nhưng đó ko là lý do để từ tháng 9 đến nay gia đình anh ko đặt vấn đề gì với gia đình tôi. Anh phải rõ ràng để tôi còn lo kinh tế cá nhân chứ đâu thể nghỉ việc ở nhà thế hoài được. Hoặc anh cho tôi thời gian cụ thể, hoặc tôi sẽ đi Sài Gòn làm lại và xem như kết thúc.
- Anh bảo: suy nghĩ của em ko có chiều sâu, em chỉ biết trước mắt, anh thì làm ko hết việc để lo cho tương lai, còn em thì cứ mãi thụ động. Giờ còn muốn đánh đổi hạnh phúc cả đời chỉ vì mấy chuyện bé tẹo này.
- Tôi: Tương lai của anh liệu có tôi trong đó? hiện tại ko vui vẻ thì liệu có hạnh phúc cả đời? Anh chuyện gì cũng bảo là làm vì tôi, nếu vì tôi thì trong sự tính toán của anh đã có bước giáp mặt 2 gia đình rồi, đâu đợi tôi nhắc đi nhắc lại.
Và giờ là dịch lần 3 rồi mà tôi vẫn còn ở quê và trong tư thế bị động nha. Các thím cứ khách quan nhận xét thôi, chứ giờ tôi cũng muốn thả trôi lắm rồi, tôi cũng ko rõ là phải chờ đợi gì và chờ bao lâu. Chúng tôi vẫn gọi videocall cho nhau nhưng ko có chủ đề để nói chuyện như trước nữa, chỉ đơn giản là hỏi thăm qua loa vài câu.

via theNEXTvoz for iPhone

Kèo này t thấy khó cho bạn, ko phải khuyên bạn làm gì nhưng nếu là tôi thì tôi bỏ nhá 



Tốt nhất bỏ mối này đi là vừa. Éo lấy được ai nữa nó mới lấy bà thôi.
bằng vozFApp