[Tâm sự] Buông hay níu?

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề RileyMai89
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

RileyMai89

Junior Member
Định type tôi có "nhỏ bạn thân" "bà chị họ" "chị hàng xóm" mà biết thể nào các vozer cũng vào bốc phốt nên thôi khai thật luôn cho lành :big_smile:
Tôi là kế toán công ty xây dựng ở Sài Gòn. Anh là bếp chính của quán nhậu hải sản ở Lâm Đồng. Yêu xa 180km hơn năm nay. Chuyện tình cảm này được anh chủ động sau 1 năm kết bạn và vài lần videocall. Sau đó anh chủ động xuống Sài Gòn gặp gỡ và đưa tôi qua nhà chị gái anh ăn cơm cùng. Rồi 1 tháng sau đó là đám cưới anh ruột anh ở Lâm Đồng, do tôi say xe nên anh xuống Sài Gòn chở tôi lên dự và cũng là ra mắt mọi người.
Tính chất công việc của cả 2 đều có căng thẳng và có thời gian bận rộn cao điểm, nên chúng tôi cố gắng sắp xếp thời gian cho nhau. Nếu nói thời gian là vàng, thì tôi bị say xe lại càng làm rơi vàng hơi bị nhiều :big_smile: Biết được yếu điểm của mình nên tôi khá ngoan ngoãn để mau mau về chung nhà với nhau cho êm đẹp.:haha:
Tết anh xuống ra mắt nhà tôi, xin phép Mẹ cho 2 đứa qua lại tìm hiểu và xin cho tôi về chơi Tết với gia đình anh. Mẹ tôi hỏi chuyện tương lai thì anh bảo chuyện cưới xin là do anh quyết định và anh nghĩ là sẽ thu xếp sớm trong năm nay. Vì khoảng cách 2 quê cách nhau 300km và tôi bị say xe nên Mẹ cũng ko khó khăn gì, đồng ý cho tôi về quê anh chơi Tết.
Sau Tết anh dự tính là nghỉ việc để mở quán nhậu trên miếng đất Ba anh cho, kêu tôi về phụ anh làm kinh tế rồi 2 đứa cưới nhau cất nhà ra riêng. Tôi lưỡng lự vì quán sẽ sát vách nhà, và hiện tại nhà anh đang có nhiều anh chị em ở chung, và tôi ko thích mô hình anh đưa ra, tôi muốn nó là quán ăn gia đình vì lợi thế là nằm trên trục đường quốc lộ, có thể đón khách vãng lai hoặc phát triển hơn là hợp đồng với xe du lịch để nhận khách đoàn. Anh phân tích thuyết phục rằng phục vụ nhậu là lợi thế hơn, đặc biệt anh mở quán là vì tôi và vì tương lai ổn định sau này, ko muốn tôi bon chen ở Sài Gòn nữa, nên tôi tin anh đi đúng hướng và chấp nhận, ko bàn thêm gì nữa. Quán được khởi công vào tháng 5, anh muốn giảm thiểu chi phí nên đã tự mình làm rất nhiều khâu, anh gần như suy nhược khi quán đi vào hoạt động 2 tháng sau đó. Và dĩ nhiên tôi cũng sắp xếp nghỉ việc, dọn đồ về quê đợi anh và gia đình xuống ngõ lời, chứ đâu thể nào tự xách giỏ đi lên đó với anh được.
Rồi sóng gió bắt đầu diễn ra. Dịch bùng phát lần 2, tình hình khai trương bất ổn. Và khi làm chủ thì lo toan nhiều thứ hơn nên vốn đã ít thời gian cho nhau thì nay lại càng ít hơn x100 lần. Anh trách tôi thụ động. Thực sự tôi ko biết làm gì khác trong lúc đó, ngoại trừ việc tự chạy xe máy lên phụ anh ít hôm. Người nhà anh xót tôi, anh thì bảo "ko đi được xe khách thì chịu chứ sao giờ". Thì tôi chịu chứ có ai chịu thay tôi đâu, tôi bị rối loạn tiền đình nên việc say xe nó ghê gớm hơn bình thường nhiều. Nhiều lần tôi tập ngồi xe rồi say đến nằm viện truyền nước mấy ngày, ko ngóc đầu dậy nổi, mở mắt ra là ói, ăn gì vào cũng ói, nên tôi ko dại gì hành xác mình nữa. Tôi xem việc mình tự chạy xe máy đường xa giống như "cần cù bù thông minh" vậy :pudency:
Anh lại có lý do trách tôi, bảo là tôi bị tâm lý chứ có ai mà say xe đến thế đâu, rồi nào là sau này cưới thì rước dâu kiểu gì, nhà người thân lỡ có chuyện nguy cấp thì đợi tôi đi xe máy đến bao giờ mới đến nơi, rồi muốn đi du lịch đâu đó cũng ko được, con cái còn nhỏ mà chở đi xe máy nắng nôi ko thấy xót con à ... bla bla các câu hỏi chất vấn kiểu đó, làm cho tôi nghĩ kiểu tôi là tội đồ gây ra mọi rắc rối, vướng bận cho anh và gia đình anh sau này ấy. Thiết nghĩ ko rước dâu được thì miễn thôi, nhà gái ko ngại điều tiếng thì nhà trai việc gì phải xoắn. Còn người thân mất thì tuỳ cơ ứng biến. Tất cả chỉ là hình thức, tấm lòng với nhau mới là đáng để xem xét chứ nhỉ? Còn các hoạt động vui chơi thì tôi ko tham gia được là tôi thiệt thòi và trăn trở lắm rồi, mọi người hiểu thì tôi mừng, ko thì tôi chịu chứ giờ giải bày như thế nào khi tôi bất khả kháng như vậy. Các vấn đề đều có hướng giải quyết khi người ta đủ yêu thương bao dung và thông cảm cho yếu điểm của nhau đúng ko mấy thím? Mà vấn đề say xe của tôi đâu phải lỗi lầm gì nghiêm trọng cho cam. Sao giờ nó lại là lý do cản trở tình cảm thế nhỉ? Hay sâu xa hơn là do ko đủ tình cảm? :sad:
Có lần chịu ko được mà tôi đã khơi chuyện rồi tranh cãi gay gắt:
  • Tôi bảo: Anh ko sắp xếp được chuyện đưa gia đình xuống bàn chuyện thì tôi cũng ko có lý do gì lên ở phụ quán với anh. Anh đang khó khăn về tài chính do đổ hết vào quán xá, rồi kinh doanh ko được tốt đẹp như dự định thì cái đó tôi chia sẻ, nhưng đó ko là lý do để từ tháng 9 đến nay gia đình anh ko đặt vấn đề gì với gia đình tôi. Anh phải rõ ràng để tôi còn lo kinh tế cá nhân chứ đâu thể nghỉ việc ở nhà thế hoài được. Hoặc anh cho tôi thời gian cụ thể, hoặc tôi sẽ đi Sài Gòn làm lại và xem như kết thúc.
  • Anh bảo: suy nghĩ của em ko có chiều sâu, em chỉ biết trước mắt, anh thì làm ko hết việc để lo cho tương lai, còn em thì cứ mãi thụ động. Giờ còn muốn đánh đổi hạnh phúc cả đời chỉ vì mấy chuyện bé tẹo này.
  • Tôi: Tương lai của anh liệu có tôi trong đó? hiện tại ko vui vẻ thì liệu có hạnh phúc cả đời? Anh chuyện gì cũng bảo là làm vì tôi, nếu vì tôi thì trong sự tính toán của anh đã có bước giáp mặt 2 gia đình rồi, đâu đợi tôi nhắc đi nhắc lại.
.....

Và giờ là dịch lần 3 rồi mà tôi vẫn còn ở quê và trong tư thế bị động nha. Các thím cứ khách quan nhận xét thôi, chứ giờ tôi cũng muốn thả trôi lắm rồi, tôi cũng ko rõ là phải chờ đợi gì và chờ bao lâu. Chúng tôi vẫn gọi videocall cho nhau nhưng ko có chủ đề để nói chuyện như trước nữa, chỉ đơn giản là hỏi thăm qua loa vài câu.:ah:

via theNEXTvoz for iPhone
 
Định type tôi có "nhỏ bạn thân" "bà chị họ" "chị hàng xóm" mà biết thể nào các vozer cũng vào bốc phốt nên thôi khai thật luôn cho lành :big_smile:
Tôi là kế toán công ty xây dựng ở Sài Gòn. Anh là bếp chính của quán nhậu hải sản ở Lâm Đồng. Yêu xa 180km hơn năm nay. Chuyện tình cảm này được anh chủ động sau 1 năm kết bạn và vài lần videocall. Sau đó anh chủ động xuống Sài Gòn gặp gỡ và đưa tôi qua nhà chị gái anh ăn cơm cùng. Rồi 1 tháng sau đó là đám cưới anh ruột anh ở Lâm Đồng, do tôi say xe nên anh xuống Sài Gòn chở tôi lên dự và cũng là ra mắt mọi người.
Tính chất công việc của cả 2 đều có căng thẳng và có thời gian bận rộn cao điểm, nên chúng tôi cố gắng sắp xếp thời gian cho nhau. Nếu nói thời gian là vàng, thì tôi bị say xe lại càng làm rơi vàng hơi bị nhiều :big_smile: Biết được yếu điểm của mình nên tôi khá ngoan ngoãn để mau mau về chung nhà với nhau cho êm đẹp.:haha:
Tết anh xuống ra mắt nhà tôi, xin phép Mẹ cho 2 đứa qua lại tìm hiểu và xin cho tôi về chơi Tết với gia đình anh. Mẹ tôi hỏi chuyện tương lai thì anh bảo chuyện cưới xin là do anh quyết định và anh nghĩ là sẽ thu xếp sớm trong năm nay. Vì khoảng cách 2 quê cách nhau 300km và tôi bị say xe nên Mẹ cũng ko khó khăn gì, đồng ý cho tôi về quê anh chơi Tết.
Sau Tết anh dự tính là nghỉ việc để mở quán nhậu trên miếng đất Ba anh cho, kêu tôi về phụ anh làm kinh tế rồi 2 đứa cưới nhau cất nhà ra riêng. Tôi lưỡng lự vì quán sẽ sát vách nhà, và hiện tại nhà anh đang có nhiều anh chị em ở chung, và tôi ko thích mô hình anh đưa ra, tôi muốn nó là quán ăn gia đình vì lợi thế là nằm trên trục đường quốc lộ, có thể đón khách vãng lai hoặc phát triển hơn là hợp đồng với xe du lịch để nhận khách đoàn. Anh phân tích thuyết phục rằng phục vụ nhậu là lợi thế hơn, đặc biệt anh mở quán là vì tôi và vì tương lai ổn định sau này, ko muốn tôi bon chen ở Sài Gòn nữa, nên tôi tin anh đi đúng hướng và chấp nhận, ko bàn thêm gì nữa. Quán được khởi công vào tháng 5, anh muốn giảm thiểu chi phí nên đã tự mình làm rất nhiều khâu, anh gần như suy nhược khi quán đi vào hoạt động 2 tháng sau đó. Và dĩ nhiên tôi cũng sắp xếp nghỉ việc, dọn đồ về quê đợi anh và gia đình xuống ngõ lời, chứ đâu thể nào tự xách giỏ đi lên đó với anh được.
Rồi sóng gió bắt đầu diễn ra. Dịch bùng phát lần 2, tình hình khai trương bất ổn. Và khi làm chủ thì lo toan nhiều thứ hơn nên vốn đã ít thời gian cho nhau thì nay lại càng ít hơn x100 lần. Anh trách tôi thụ động. Thực sự tôi ko biết làm gì khác trong lúc đó, ngoại trừ việc tự chạy xe máy lên phụ anh ít hôm. Người nhà anh xót tôi, anh thì bảo "ko đi được xe khách thì chịu chứ sao giờ". Thì tôi chịu chứ có ai chịu thay tôi đâu, tôi bị rối loạn tiền đình nên việc say xe nó ghê gớm hơn bình thường nhiều. Nhiều lần tôi tập ngồi xe rồi say đến nằm viện truyền nước mấy ngày, ko ngóc đầu dậy nổi, mở mắt ra là ói, ăn gì vào cũng ói, nên tôi ko dại gì hành xác mình nữa. Tôi xem việc mình tự chạy xe máy đường xa giống như "cần cù bù thông minh" vậy :pudency:
Anh lại có lý do trách tôi, bảo là tôi bị tâm lý chứ có ai mà say xe đến thế đâu, rồi nào là sau này cưới thì rước dâu kiểu gì, nhà người thân lỡ có chuyện nguy cấp thì đợi tôi đi xe máy đến bao giờ mới đến nơi, rồi muốn đi du lịch đâu đó cũng ko được, con cái còn nhỏ mà chở đi xe máy nắng nôi ko thấy xót con à ... bla bla các câu hỏi chất vấn kiểu đó, làm cho tôi nghĩ kiểu tôi là tội đồ gây ra mọi rắc rối, vướng bận cho anh và gia đình anh sau này ấy. Thiết nghĩ ko rước dâu được thì miễn thôi, nhà gái ko ngại điều tiếng thì nhà trai việc gì phải xoắn. Còn người thân mất thì tuỳ cơ ứng biến. Tất cả chỉ là hình thức, tấm lòng với nhau mới là đáng để xem xét chứ nhỉ? Còn các hoạt động vui chơi thì tôi ko tham gia được là tôi thiệt thòi và trăn trở lắm rồi, mọi người hiểu thì tôi mừng, ko thì tôi chịu chứ giờ giải bày như thế nào khi tôi bất khả kháng như vậy. Các vấn đề đều có hướng giải quyết khi người ta đủ yêu thương bao dung và thông cảm cho yếu điểm của nhau đúng ko mấy thím? Mà vấn đề say xe của tôi đâu phải lỗi lầm gì nghiêm trọng cho cam. Sao giờ nó lại là lý do cản trở tình cảm thế nhỉ? Hay sâu xa hơn là do ko đủ tình cảm? :sad:
Có lần chịu ko được mà tôi đã khơi chuyện rồi tranh cãi gay gắt:
  • Tôi bảo: Anh ko sắp xếp được chuyện đưa gia đình xuống bàn chuyện thì tôi cũng ko có lý do gì lên ở phụ quán với anh. Anh đang khó khăn về tài chính do đổ hết vào quán xá, rồi kinh doanh ko được tốt đẹp như dự định thì cái đó tôi chia sẻ, nhưng đó ko là lý do để từ tháng 9 đến nay gia đình anh ko đặt vấn đề gì với gia đình tôi. Anh phải rõ ràng để tôi còn lo kinh tế cá nhân chứ đâu thể nghỉ việc ở nhà thế hoài được. Hoặc anh cho tôi thời gian cụ thể, hoặc tôi sẽ đi Sài Gòn làm lại và xem như kết thúc.
  • Anh bảo: suy nghĩ của em ko có chiều sâu, em chỉ biết trước mắt, anh thì làm ko hết việc để lo cho tương lai, còn em thì cứ mãi thụ động. Giờ còn muốn đánh đổi hạnh phúc cả đời chỉ vì mấy chuyện bé tẹo này.
  • Tôi: Tương lai của anh liệu có tôi trong đó? hiện tại ko vui vẻ thì liệu có hạnh phúc cả đời? Anh chuyện gì cũng bảo là làm vì tôi, nếu vì tôi thì trong sự tính toán của anh đã có bước giáp mặt 2 gia đình rồi, đâu đợi tôi nhắc đi nhắc lại.
.....

Và giờ là dịch lần 3 rồi mà tôi vẫn còn ở quê và trong tư thế bị động nha. Các thím cứ khách quan nhận xét thôi, chứ giờ tôi cũng muốn thả trôi lắm rồi, tôi cũng ko rõ là phải chờ đợi gì và chờ bao lâu. Chúng tôi vẫn gọi videocall cho nhau nhưng ko có chủ đề để nói chuyện như trước nữa, chỉ đơn giản là hỏi thăm qua loa vài câu.:ah:

via theNEXTvoz for iPhone

89 à :doubt:
Đức lại cho # sau tư vấn :canny:

Gửi từ Samsung SM-N975F bằng vozFApp
 
Cá nhân tôi thấy 2 người không hợp nhau.E rằng có ráng thì sau này lập gia đình càng nhiều sóng gió lớn hơn sẽ trụ không nổi.
Không dám vote bỏ nhưng cả 2 đều không nghĩ cho nhau và hi sinh cho nhau thì không nên níu.
 
tình hình là ko ổn rồi. Lấy nhau về liệu có sống đc với nhau ko có lẽ hai ac ko hợp nhau rồi. Cá nhân mình thấy a này hơi bảo thủ và gia trưởng dễ bị áp lực bên ngoài lay động....
PFONwBG.gif
 
cưới rồi mới làm quán này kia chứ nhỉ
hay là đợi ông kia thành công bán buôn ngon lành rồi mới chắc
ca này bạn nên đi làm lại và để mọi thứ như bình thường, quen người mới được càng tốt, nếu ổng muốn thì tiếp còn không thì buông luôn
 
Ủa sao ngộ vậy, chưa đặt vấn đề xong, đã xin nghỉ việc rồi về quê ở không zi à? Bạn lúc đầu có vẻ hơi bị quá tin và tự tin vào kế hoạch của bạn trai. Còn ông kia tính già hóa non, nhắm ko đc thì cứ từ từ, mở quán rất là ok, nhưng dịch thế này thì phải có plan lâu dài, còn nhắm ko đc thì hoãn lại chứ sao cứ cố đấm ăn xôi như vậy. Chưa kể, chưa cưới xin gì thì việc, nghiệp của mình thì phải tự lo chứ sao lại còn đổ này nọ lên phía bạn gái :censored: Kèo này t thấy khó cho bạn, ko phải khuyên bạn làm gì nhưng nếu là tôi thì tôi bỏ nhá :D

P/S: trc giờ t chưa bao ủng hộ việc lấy ck, lấy vk xa, rất là bất tiện. Theo t thì nếu có ý định lập gia đình nên trong tầm bán kính 50km đổ lại là ngon
 
Mới mở quán dính dịch nên hơi stress, kinh tế thu nhập ko có, thì làm sao cưới hỏi. Tiền đâu ra khi đập vô cái quán hết rồi. Bạn gái thì cứ hối thúc giục nên đâm ra quạu là phải.

Sai đầu tiên là mở quán trước khi cưới trong khi bạn gái cũng bỏ việc, coi như mất thu nhập cả 2.
Sai thứ 2 là cảm giác cả 2 yêu ko đủ sâu, chưa hiểu hết, đụng chuyện cái banh xác liền. Yêu xa qua video call khó vl.

Ý kiến cá nhân thì bạn gái về sg đi làm lại, bạn trai thì tập trung lại quán nhậu để có thu nhập ổn định. Sau đó 1 thời gian xác định xem tiến đc nữa ko, ko thì say goodbye, đỡ khổ cả 2.
 
Chuyện mở quán đã lỡ rồi. Giờ là kiếm cách sao giải quyết nè.

Hai người cần xác định là có cưới không? Cưới lúc nào? Mình đề xuất là nếu muốn cưới thì nên cưới sớm, cưới ngay. Gác các thứ khác lại để cưới. Tìm nguồn tài chính để cưới. Tiền có tới đâu tổ chức đến đó không hoang phí. Cưới xong, hai vợ chồng gồng gánh qua dịch và vun đắp cho công việc kinh doanh chung. Tuy nhiên có những dấu hiệu cho thấy là lựa chọn này hơi phiêu lưu, khi nó đang có những màu sắc của tình huống bên dưới.

Nếu ông kia lựa chọn ưu tiên cho cửa hàng, đợi cửa hàng ổn định, có tiền thì mới cưới thì bạn nên xác định không nằm nhà chờ nữa. Hãy chủ động đi làm, chủ động cuộc sống của mình. Lúc nào anh ta đòi cưới hẵng hay. Hoặc trong khoảng thời gian đó kiếm anh khác nếu tình cảm 2 người càng lúc càng trở nên nhạt nhẽo. Vì sao? Giờ này công việc có khó khăn thì càng phải chia sẻ, trao đổi với nhau nhiều hơn. Những khó khăn cần là chất xúc tác để kết dính 2 người, cùng nhau vượt qua sóng gió mới biết tri kỷ. Các bạn - cả 2 người - không ửng xử với những khó khăn cách thích hợp rồi. Bạn cần chủ động hơn, xoắn vào chung với nỗi lo của anh kia nhiều hơn. Anh kia thì cũng cần chia sẻ và gắn bó với bạn hơn. Đấy là những cái cho thấy 2 bạn đều hành xử hời hợt.
 
vote bỏ nhé, khó khăn là thử thách chứ ko phải là để viện cớ trách nhau, khi khó khăn cái cần là động viên giúp đỡ, tập trung vào giải quyết, cả hai đều trách người này sao ko vì mình thế này thế kia, thế là ko hợp
P/s: bạn nghỉ việc sớm mà chưa có cái gì chắc chắn thì quá phiêu lưu rồi, nên chủ động kinh tế, sự nghiệp hơn
 
dại quá, tự nhiên nghỉ việc khi chưa cưới, trông đợi gì lời hứa.
2y9npcU.png

thôi té gấp đi phen ah, cưới về bị cả dòng họ ae chồng ăn hiếp cho coi
62udKf1.png
 
Định type tôi có "nhỏ bạn thân" "bà chị họ" "chị hàng xóm" mà biết thể nào các vozer cũng vào bốc phốt nên thôi khai thật luôn cho lành :big_smile:
Tôi là kế toán công ty xây dựng ở Sài Gòn. Anh là bếp chính của quán nhậu hải sản ở Lâm Đồng. Yêu xa 180km hơn năm nay. Chuyện tình cảm này được anh chủ động sau 1 năm kết bạn và vài lần videocall. Sau đó anh chủ động xuống Sài Gòn gặp gỡ và đưa tôi qua nhà chị gái anh ăn cơm cùng. Rồi 1 tháng sau đó là đám cưới anh ruột anh ở Lâm Đồng, do tôi say xe nên anh xuống Sài Gòn chở tôi lên dự và cũng là ra mắt mọi người.
Tính chất công việc của cả 2 đều có căng thẳng và có thời gian bận rộn cao điểm, nên chúng tôi cố gắng sắp xếp thời gian cho nhau. Nếu nói thời gian là vàng, thì tôi bị say xe lại càng làm rơi vàng hơi bị nhiều :big_smile: Biết được yếu điểm của mình nên tôi khá ngoan ngoãn để mau mau về chung nhà với nhau cho êm đẹp.:haha:
Tết anh xuống ra mắt nhà tôi, xin phép Mẹ cho 2 đứa qua lại tìm hiểu và xin cho tôi về chơi Tết với gia đình anh. Mẹ tôi hỏi chuyện tương lai thì anh bảo chuyện cưới xin là do anh quyết định và anh nghĩ là sẽ thu xếp sớm trong năm nay. Vì khoảng cách 2 quê cách nhau 300km và tôi bị say xe nên Mẹ cũng ko khó khăn gì, đồng ý cho tôi về quê anh chơi Tết.
Sau Tết anh dự tính là nghỉ việc để mở quán nhậu trên miếng đất Ba anh cho, kêu tôi về phụ anh làm kinh tế rồi 2 đứa cưới nhau cất nhà ra riêng. Tôi lưỡng lự vì quán sẽ sát vách nhà, và hiện tại nhà anh đang có nhiều anh chị em ở chung, và tôi ko thích mô hình anh đưa ra, tôi muốn nó là quán ăn gia đình vì lợi thế là nằm trên trục đường quốc lộ, có thể đón khách vãng lai hoặc phát triển hơn là hợp đồng với xe du lịch để nhận khách đoàn. Anh phân tích thuyết phục rằng phục vụ nhậu là lợi thế hơn, đặc biệt anh mở quán là vì tôi và vì tương lai ổn định sau này, ko muốn tôi bon chen ở Sài Gòn nữa, nên tôi tin anh đi đúng hướng và chấp nhận, ko bàn thêm gì nữa. Quán được khởi công vào tháng 5, anh muốn giảm thiểu chi phí nên đã tự mình làm rất nhiều khâu, anh gần như suy nhược khi quán đi vào hoạt động 2 tháng sau đó. Và dĩ nhiên tôi cũng sắp xếp nghỉ việc, dọn đồ về quê đợi anh và gia đình xuống ngõ lời, chứ đâu thể nào tự xách giỏ đi lên đó với anh được.
Rồi sóng gió bắt đầu diễn ra. Dịch bùng phát lần 2, tình hình khai trương bất ổn. Và khi làm chủ thì lo toan nhiều thứ hơn nên vốn đã ít thời gian cho nhau thì nay lại càng ít hơn x100 lần. Anh trách tôi thụ động. Thực sự tôi ko biết làm gì khác trong lúc đó, ngoại trừ việc tự chạy xe máy lên phụ anh ít hôm. Người nhà anh xót tôi, anh thì bảo "ko đi được xe khách thì chịu chứ sao giờ". Thì tôi chịu chứ có ai chịu thay tôi đâu, tôi bị rối loạn tiền đình nên việc say xe nó ghê gớm hơn bình thường nhiều. Nhiều lần tôi tập ngồi xe rồi say đến nằm viện truyền nước mấy ngày, ko ngóc đầu dậy nổi, mở mắt ra là ói, ăn gì vào cũng ói, nên tôi ko dại gì hành xác mình nữa. Tôi xem việc mình tự chạy xe máy đường xa giống như "cần cù bù thông minh" vậy :pudency:
Anh lại có lý do trách tôi, bảo là tôi bị tâm lý chứ có ai mà say xe đến thế đâu, rồi nào là sau này cưới thì rước dâu kiểu gì, nhà người thân lỡ có chuyện nguy cấp thì đợi tôi đi xe máy đến bao giờ mới đến nơi, rồi muốn đi du lịch đâu đó cũng ko được, con cái còn nhỏ mà chở đi xe máy nắng nôi ko thấy xót con à ... bla bla các câu hỏi chất vấn kiểu đó, làm cho tôi nghĩ kiểu tôi là tội đồ gây ra mọi rắc rối, vướng bận cho anh và gia đình anh sau này ấy. Thiết nghĩ ko rước dâu được thì miễn thôi, nhà gái ko ngại điều tiếng thì nhà trai việc gì phải xoắn. Còn người thân mất thì tuỳ cơ ứng biến. Tất cả chỉ là hình thức, tấm lòng với nhau mới là đáng để xem xét chứ nhỉ? Còn các hoạt động vui chơi thì tôi ko tham gia được là tôi thiệt thòi và trăn trở lắm rồi, mọi người hiểu thì tôi mừng, ko thì tôi chịu chứ giờ giải bày như thế nào khi tôi bất khả kháng như vậy. Các vấn đề đều có hướng giải quyết khi người ta đủ yêu thương bao dung và thông cảm cho yếu điểm của nhau đúng ko mấy thím? Mà vấn đề say xe của tôi đâu phải lỗi lầm gì nghiêm trọng cho cam. Sao giờ nó lại là lý do cản trở tình cảm thế nhỉ? Hay sâu xa hơn là do ko đủ tình cảm? :sad:
Có lần chịu ko được mà tôi đã khơi chuyện rồi tranh cãi gay gắt:
  • Tôi bảo: Anh ko sắp xếp được chuyện đưa gia đình xuống bàn chuyện thì tôi cũng ko có lý do gì lên ở phụ quán với anh. Anh đang khó khăn về tài chính do đổ hết vào quán xá, rồi kinh doanh ko được tốt đẹp như dự định thì cái đó tôi chia sẻ, nhưng đó ko là lý do để từ tháng 9 đến nay gia đình anh ko đặt vấn đề gì với gia đình tôi. Anh phải rõ ràng để tôi còn lo kinh tế cá nhân chứ đâu thể nghỉ việc ở nhà thế hoài được. Hoặc anh cho tôi thời gian cụ thể, hoặc tôi sẽ đi Sài Gòn làm lại và xem như kết thúc.
  • Anh bảo: suy nghĩ của em ko có chiều sâu, em chỉ biết trước mắt, anh thì làm ko hết việc để lo cho tương lai, còn em thì cứ mãi thụ động. Giờ còn muốn đánh đổi hạnh phúc cả đời chỉ vì mấy chuyện bé tẹo này.
  • Tôi: Tương lai của anh liệu có tôi trong đó? hiện tại ko vui vẻ thì liệu có hạnh phúc cả đời? Anh chuyện gì cũng bảo là làm vì tôi, nếu vì tôi thì trong sự tính toán của anh đã có bước giáp mặt 2 gia đình rồi, đâu đợi tôi nhắc đi nhắc lại.
.....

Và giờ là dịch lần 3 rồi mà tôi vẫn còn ở quê và trong tư thế bị động nha. Các thím cứ khách quan nhận xét thôi, chứ giờ tôi cũng muốn thả trôi lắm rồi, tôi cũng ko rõ là phải chờ đợi gì và chờ bao lâu. Chúng tôi vẫn gọi videocall cho nhau nhưng ko có chủ đề để nói chuyện như trước nữa, chỉ đơn giản là hỏi thăm qua loa vài câu.:ah:

via theNEXTvoz for iPhone
iu thương ko đủ, đừng rủ nhau về chung nhà :look_down:
cái bệnh say xe tiền đình là căng lắm. kiếm ng gần nhà, gần quê mà yêu
biết thế còn bày đặt iu xa xôi. thiếu gì vozer ở sg như anh nè :ah:
 
Định type tôi có "nhỏ bạn thân" "bà chị họ" "chị hàng xóm" mà biết thể nào các vozer cũng vào bốc phốt nên thôi khai thật luôn cho lành :big_smile:
Tôi là kế toán công ty xây dựng ở Sài Gòn. Anh là bếp chính của quán nhậu hải sản ở Lâm Đồng. Yêu xa 180km hơn năm nay. Chuyện tình cảm này được anh chủ động sau 1 năm kết bạn và vài lần videocall. Sau đó anh chủ động xuống Sài Gòn gặp gỡ và đưa tôi qua nhà chị gái anh ăn cơm cùng. Rồi 1 tháng sau đó là đám cưới anh ruột anh ở Lâm Đồng, do tôi say xe nên anh xuống Sài Gòn chở tôi lên dự và cũng là ra mắt mọi người.
Tính chất công việc của cả 2 đều có căng thẳng và có thời gian bận rộn cao điểm, nên chúng tôi cố gắng sắp xếp thời gian cho nhau. Nếu nói thời gian là vàng, thì tôi bị say xe lại càng làm rơi vàng hơi bị nhiều :big_smile: Biết được yếu điểm của mình nên tôi khá ngoan ngoãn để mau mau về chung nhà với nhau cho êm đẹp.:haha:
Tết anh xuống ra mắt nhà tôi, xin phép Mẹ cho 2 đứa qua lại tìm hiểu và xin cho tôi về chơi Tết với gia đình anh. Mẹ tôi hỏi chuyện tương lai thì anh bảo chuyện cưới xin là do anh quyết định và anh nghĩ là sẽ thu xếp sớm trong năm nay. Vì khoảng cách 2 quê cách nhau 300km và tôi bị say xe nên Mẹ cũng ko khó khăn gì, đồng ý cho tôi về quê anh chơi Tết.
Sau Tết anh dự tính là nghỉ việc để mở quán nhậu trên miếng đất Ba anh cho, kêu tôi về phụ anh làm kinh tế rồi 2 đứa cưới nhau cất nhà ra riêng. Tôi lưỡng lự vì quán sẽ sát vách nhà, và hiện tại nhà anh đang có nhiều anh chị em ở chung, và tôi ko thích mô hình anh đưa ra, tôi muốn nó là quán ăn gia đình vì lợi thế là nằm trên trục đường quốc lộ, có thể đón khách vãng lai hoặc phát triển hơn là hợp đồng với xe du lịch để nhận khách đoàn. Anh phân tích thuyết phục rằng phục vụ nhậu là lợi thế hơn, đặc biệt anh mở quán là vì tôi và vì tương lai ổn định sau này, ko muốn tôi bon chen ở Sài Gòn nữa, nên tôi tin anh đi đúng hướng và chấp nhận, ko bàn thêm gì nữa. Quán được khởi công vào tháng 5, anh muốn giảm thiểu chi phí nên đã tự mình làm rất nhiều khâu, anh gần như suy nhược khi quán đi vào hoạt động 2 tháng sau đó. Và dĩ nhiên tôi cũng sắp xếp nghỉ việc, dọn đồ về quê đợi anh và gia đình xuống ngõ lời, chứ đâu thể nào tự xách giỏ đi lên đó với anh được.
Rồi sóng gió bắt đầu diễn ra. Dịch bùng phát lần 2, tình hình khai trương bất ổn. Và khi làm chủ thì lo toan nhiều thứ hơn nên vốn đã ít thời gian cho nhau thì nay lại càng ít hơn x100 lần. Anh trách tôi thụ động. Thực sự tôi ko biết làm gì khác trong lúc đó, ngoại trừ việc tự chạy xe máy lên phụ anh ít hôm. Người nhà anh xót tôi, anh thì bảo "ko đi được xe khách thì chịu chứ sao giờ". Thì tôi chịu chứ có ai chịu thay tôi đâu, tôi bị rối loạn tiền đình nên việc say xe nó ghê gớm hơn bình thường nhiều. Nhiều lần tôi tập ngồi xe rồi say đến nằm viện truyền nước mấy ngày, ko ngóc đầu dậy nổi, mở mắt ra là ói, ăn gì vào cũng ói, nên tôi ko dại gì hành xác mình nữa. Tôi xem việc mình tự chạy xe máy đường xa giống như "cần cù bù thông minh" vậy :pudency:
Anh lại có lý do trách tôi, bảo là tôi bị tâm lý chứ có ai mà say xe đến thế đâu, rồi nào là sau này cưới thì rước dâu kiểu gì, nhà người thân lỡ có chuyện nguy cấp thì đợi tôi đi xe máy đến bao giờ mới đến nơi, rồi muốn đi du lịch đâu đó cũng ko được, con cái còn nhỏ mà chở đi xe máy nắng nôi ko thấy xót con à ... bla bla các câu hỏi chất vấn kiểu đó, làm cho tôi nghĩ kiểu tôi là tội đồ gây ra mọi rắc rối, vướng bận cho anh và gia đình anh sau này ấy. Thiết nghĩ ko rước dâu được thì miễn thôi, nhà gái ko ngại điều tiếng thì nhà trai việc gì phải xoắn. Còn người thân mất thì tuỳ cơ ứng biến. Tất cả chỉ là hình thức, tấm lòng với nhau mới là đáng để xem xét chứ nhỉ? Còn các hoạt động vui chơi thì tôi ko tham gia được là tôi thiệt thòi và trăn trở lắm rồi, mọi người hiểu thì tôi mừng, ko thì tôi chịu chứ giờ giải bày như thế nào khi tôi bất khả kháng như vậy. Các vấn đề đều có hướng giải quyết khi người ta đủ yêu thương bao dung và thông cảm cho yếu điểm của nhau đúng ko mấy thím? Mà vấn đề say xe của tôi đâu phải lỗi lầm gì nghiêm trọng cho cam. Sao giờ nó lại là lý do cản trở tình cảm thế nhỉ? Hay sâu xa hơn là do ko đủ tình cảm? :sad:
Có lần chịu ko được mà tôi đã khơi chuyện rồi tranh cãi gay gắt:
  • Tôi bảo: Anh ko sắp xếp được chuyện đưa gia đình xuống bàn chuyện thì tôi cũng ko có lý do gì lên ở phụ quán với anh. Anh đang khó khăn về tài chính do đổ hết vào quán xá, rồi kinh doanh ko được tốt đẹp như dự định thì cái đó tôi chia sẻ, nhưng đó ko là lý do để từ tháng 9 đến nay gia đình anh ko đặt vấn đề gì với gia đình tôi. Anh phải rõ ràng để tôi còn lo kinh tế cá nhân chứ đâu thể nghỉ việc ở nhà thế hoài được. Hoặc anh cho tôi thời gian cụ thể, hoặc tôi sẽ đi Sài Gòn làm lại và xem như kết thúc.
  • Anh bảo: suy nghĩ của em ko có chiều sâu, em chỉ biết trước mắt, anh thì làm ko hết việc để lo cho tương lai, còn em thì cứ mãi thụ động. Giờ còn muốn đánh đổi hạnh phúc cả đời chỉ vì mấy chuyện bé tẹo này.
  • Tôi: Tương lai của anh liệu có tôi trong đó? hiện tại ko vui vẻ thì liệu có hạnh phúc cả đời? Anh chuyện gì cũng bảo là làm vì tôi, nếu vì tôi thì trong sự tính toán của anh đã có bước giáp mặt 2 gia đình rồi, đâu đợi tôi nhắc đi nhắc lại.
.....

Và giờ là dịch lần 3 rồi mà tôi vẫn còn ở quê và trong tư thế bị động nha. Các thím cứ khách quan nhận xét thôi, chứ giờ tôi cũng muốn thả trôi lắm rồi, tôi cũng ko rõ là phải chờ đợi gì và chờ bao lâu. Chúng tôi vẫn gọi videocall cho nhau nhưng ko có chủ đề để nói chuyện như trước nữa, chỉ đơn giản là hỏi thăm qua loa vài câu.:ah:

via theNEXTvoz for iPhone
1989=> 31 tuổi rồi.:eek:
1.Cha kia thấy gái già -> tưởng bà mong lấy chồng.
=> Không đặt ăn hỏi thì lượn về SG nhá.
=> Ăn hỏi chưa chắc đã cưới.
2. Cưới rồi quán đứng tên chồng trước cưới => là tài sản riêng của chồng không phải của chung.
=> li dị thì quán là tài sản của nó nhá.
3. Chắc gì thằng đấy nó tử tế thật lòng với bà.
=> Nó coi bà như Vợ Hờ để sống thử, sống tạm thôi.
===> Có mối khác ngon hơn nó phũ với bà liền.:( Tốt nhất bỏ mối này đi là vừa. Éo lấy được ai nữa nó mới lấy bà thôi.
Thằng bần nông đấy nó coi bà như con Ô sin sắp già sốt sắng mong có chồng để lợi dụng thôi.
==================================================
Gái hết xuân gái mất giá. trai còn tiền trai còn giá.
 
Định type tôi có "nhỏ bạn thân" "bà chị họ" "chị hàng xóm" mà biết thể nào các vozer cũng vào bốc phốt nên thôi khai thật luôn cho lành :big_smile:
Tôi là kế toán công ty xây dựng ở Sài Gòn. Anh là bếp chính của quán nhậu hải sản ở Lâm Đồng. Yêu xa 180km hơn năm nay. Chuyện tình cảm này được anh chủ động sau 1 năm kết bạn và vài lần videocall. Sau đó anh chủ động xuống Sài Gòn gặp gỡ và đưa tôi qua nhà chị gái anh ăn cơm cùng. Rồi 1 tháng sau đó là đám cưới anh ruột anh ở Lâm Đồng, do tôi say xe nên anh xuống Sài Gòn chở tôi lên dự và cũng là ra mắt mọi người.
Tính chất công việc của cả 2 đều có căng thẳng và có thời gian bận rộn cao điểm, nên chúng tôi cố gắng sắp xếp thời gian cho nhau. Nếu nói thời gian là vàng, thì tôi bị say xe lại càng làm rơi vàng hơi bị nhiều :big_smile: Biết được yếu điểm của mình nên tôi khá ngoan ngoãn để mau mau về chung nhà với nhau cho êm đẹp.:haha:
Tết anh xuống ra mắt nhà tôi, xin phép Mẹ cho 2 đứa qua lại tìm hiểu và xin cho tôi về chơi Tết với gia đình anh. Mẹ tôi hỏi chuyện tương lai thì anh bảo chuyện cưới xin là do anh quyết định và anh nghĩ là sẽ thu xếp sớm trong năm nay. Vì khoảng cách 2 quê cách nhau 300km và tôi bị say xe nên Mẹ cũng ko khó khăn gì, đồng ý cho tôi về quê anh chơi Tết.
Sau Tết anh dự tính là nghỉ việc để mở quán nhậu trên miếng đất Ba anh cho, kêu tôi về phụ anh làm kinh tế rồi 2 đứa cưới nhau cất nhà ra riêng. Tôi lưỡng lự vì quán sẽ sát vách nhà, và hiện tại nhà anh đang có nhiều anh chị em ở chung, và tôi ko thích mô hình anh đưa ra, tôi muốn nó là quán ăn gia đình vì lợi thế là nằm trên trục đường quốc lộ, có thể đón khách vãng lai hoặc phát triển hơn là hợp đồng với xe du lịch để nhận khách đoàn. Anh phân tích thuyết phục rằng phục vụ nhậu là lợi thế hơn, đặc biệt anh mở quán là vì tôi và vì tương lai ổn định sau này, ko muốn tôi bon chen ở Sài Gòn nữa, nên tôi tin anh đi đúng hướng và chấp nhận, ko bàn thêm gì nữa. Quán được khởi công vào tháng 5, anh muốn giảm thiểu chi phí nên đã tự mình làm rất nhiều khâu, anh gần như suy nhược khi quán đi vào hoạt động 2 tháng sau đó. Và dĩ nhiên tôi cũng sắp xếp nghỉ việc, dọn đồ về quê đợi anh và gia đình xuống ngõ lời, chứ đâu thể nào tự xách giỏ đi lên đó với anh được.
Rồi sóng gió bắt đầu diễn ra. Dịch bùng phát lần 2, tình hình khai trương bất ổn. Và khi làm chủ thì lo toan nhiều thứ hơn nên vốn đã ít thời gian cho nhau thì nay lại càng ít hơn x100 lần. Anh trách tôi thụ động. Thực sự tôi ko biết làm gì khác trong lúc đó, ngoại trừ việc tự chạy xe máy lên phụ anh ít hôm. Người nhà anh xót tôi, anh thì bảo "ko đi được xe khách thì chịu chứ sao giờ". Thì tôi chịu chứ có ai chịu thay tôi đâu, tôi bị rối loạn tiền đình nên việc say xe nó ghê gớm hơn bình thường nhiều. Nhiều lần tôi tập ngồi xe rồi say đến nằm viện truyền nước mấy ngày, ko ngóc đầu dậy nổi, mở mắt ra là ói, ăn gì vào cũng ói, nên tôi ko dại gì hành xác mình nữa. Tôi xem việc mình tự chạy xe máy đường xa giống như "cần cù bù thông minh" vậy :pudency:
Anh lại có lý do trách tôi, bảo là tôi bị tâm lý chứ có ai mà say xe đến thế đâu, rồi nào là sau này cưới thì rước dâu kiểu gì, nhà người thân lỡ có chuyện nguy cấp thì đợi tôi đi xe máy đến bao giờ mới đến nơi, rồi muốn đi du lịch đâu đó cũng ko được, con cái còn nhỏ mà chở đi xe máy nắng nôi ko thấy xót con à ... bla bla các câu hỏi chất vấn kiểu đó, làm cho tôi nghĩ kiểu tôi là tội đồ gây ra mọi rắc rối, vướng bận cho anh và gia đình anh sau này ấy. Thiết nghĩ ko rước dâu được thì miễn thôi, nhà gái ko ngại điều tiếng thì nhà trai việc gì phải xoắn. Còn người thân mất thì tuỳ cơ ứng biến. Tất cả chỉ là hình thức, tấm lòng với nhau mới là đáng để xem xét chứ nhỉ? Còn các hoạt động vui chơi thì tôi ko tham gia được là tôi thiệt thòi và trăn trở lắm rồi, mọi người hiểu thì tôi mừng, ko thì tôi chịu chứ giờ giải bày như thế nào khi tôi bất khả kháng như vậy. Các vấn đề đều có hướng giải quyết khi người ta đủ yêu thương bao dung và thông cảm cho yếu điểm của nhau đúng ko mấy thím? Mà vấn đề say xe của tôi đâu phải lỗi lầm gì nghiêm trọng cho cam. Sao giờ nó lại là lý do cản trở tình cảm thế nhỉ? Hay sâu xa hơn là do ko đủ tình cảm? :sad:
Có lần chịu ko được mà tôi đã khơi chuyện rồi tranh cãi gay gắt:
  • Tôi bảo: Anh ko sắp xếp được chuyện đưa gia đình xuống bàn chuyện thì tôi cũng ko có lý do gì lên ở phụ quán với anh. Anh đang khó khăn về tài chính do đổ hết vào quán xá, rồi kinh doanh ko được tốt đẹp như dự định thì cái đó tôi chia sẻ, nhưng đó ko là lý do để từ tháng 9 đến nay gia đình anh ko đặt vấn đề gì với gia đình tôi. Anh phải rõ ràng để tôi còn lo kinh tế cá nhân chứ đâu thể nghỉ việc ở nhà thế hoài được. Hoặc anh cho tôi thời gian cụ thể, hoặc tôi sẽ đi Sài Gòn làm lại và xem như kết thúc.
  • Anh bảo: suy nghĩ của em ko có chiều sâu, em chỉ biết trước mắt, anh thì làm ko hết việc để lo cho tương lai, còn em thì cứ mãi thụ động. Giờ còn muốn đánh đổi hạnh phúc cả đời chỉ vì mấy chuyện bé tẹo này.
  • Tôi: Tương lai của anh liệu có tôi trong đó? hiện tại ko vui vẻ thì liệu có hạnh phúc cả đời? Anh chuyện gì cũng bảo là làm vì tôi, nếu vì tôi thì trong sự tính toán của anh đã có bước giáp mặt 2 gia đình rồi, đâu đợi tôi nhắc đi nhắc lại.
.....

Và giờ là dịch lần 3 rồi mà tôi vẫn còn ở quê và trong tư thế bị động nha. Các thím cứ khách quan nhận xét thôi, chứ giờ tôi cũng muốn thả trôi lắm rồi, tôi cũng ko rõ là phải chờ đợi gì và chờ bao lâu. Chúng tôi vẫn gọi videocall cho nhau nhưng ko có chủ đề để nói chuyện như trước nữa, chỉ đơn giản là hỏi thăm qua loa vài câu.:ah:

via theNEXTvoz for iPhone
Lên Sài Gòn làm công việc của mình thôi fence, chưa chung nhà thì ko là gì cả, trai hay gái cũng như nhau cả thôi. 30 chưa phải là tết. Tôi ko đánh giá cao việc fence bỏ công việc mình làm về giúp việc vặt cho ny, tự biến mình thành kẻ vô dụng và thụ động như anh ta nói. Yêu thương ko đủ thì sinh ra lắm chuyện.
 
Thứ nhất thời đại này mà ko đi đc ô tô nó là 1 việc rất nghiêm trọng và bất tiện, ko phải là chuyện nhỏ đâu. Thứ 2 giờ dịch dã quán ăn hoạt động ko ra gì thì bạn nói với a đó là bạn lên SG làm lại đi. Nào ổn ổn quán ổn định tí thì 2 bên tính chuyện cưới xin rồi bạn nghỉ việc về luôn. Giờ dịch quán cũng có cái gì mà phụ, chết đói cả nút à. Thứ 3 nếu thật sự lí do bạn thấy chán ko phải là a ấy chưa ấn định ngày cưới mà là do anh ấy mở quán rồi khó khăn kinh tế thì vote chia tay cho nhanh bạn à. Lấn cấn khổ cả 2
 
Vote bỏ nha bạn! Lúc mới yêu là cưng lắm, thương lắm, chiều lắm! Vậy mà đã không biết xót ruột khi bạn say xe, thương bạn khi bạn chạy xe xuống vì anh ta thì sau này lấy nhau bạn sẽ cảm thấy bị bỏ rơi dài dài!
Việc của bạn, bạn cứ làm! Lẽ ra anh ta đàn ông có thể tự hoàn thành mọi việc xong thì hãy nói bạn nghỉ việc chứ! Còn cần bạn phụ thì cũng phải trân trọng bạn chứ!
Mình cũng say xe khủng khiếp nên mình biết! Nhiều khi tưởng tượng lên cái xe đò lúc trời nắng với mùi xăng khói là người nôn nao rồi chứ không phải làm màu gì đâu! Nhưng ex hồi đó thuê nguyên băng cho mình nằm thẳng khỏi ngồi, mua thuốc men, chăm sóc luôn cho đỡ say đó!
Lúc đó nâng niu vậy mà sau cưới mình nhổ răng khôn, đau đớn ôm mặt khóc cả đêm mà ex vẫn ngủ ngon lành!
Độ phũ sau thời gian nó thế đó! Bạn liệu mà cân nhắc có đủ tình cảm và sự tử tế để đi với nhau cả đời được không? Chứ mình là mình tưởng tượng anh này theo lời của bạn là nhỏ nhen, lèo nhèo, gia trưởng lắm đó!
 
Sửa lần cuối:

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
RileyMai89,
Người trả lời cuối
yeecoo,
Trả lời
57
Lượt xem
4.572
Quay lại
Lên đầu trang