Nếu là tôi thì tôi sẽ làm một số việc sau đây:
1. Cầu nguyện. Không phải theo kiểu "Chúa ơi Allah ơi cho con hết bệnh", mà là xin Chúa/Thượng đế/Đấng tối cao gì đó (tuỳ vào tôn giáo tín ngưỡng của fen) đồng hành cùng con, cho con đủ can đảm để đương đầu với những khổ đau sắp đến. Fen có thể là người vô thần, nhưng cũng thử xem sao, mất gì đâu. Tôi thì không bị K nhưng hồi bị trầm cảm nặng cũng cố lết đến nhà thờ cầu nguyện + thể dục thể thao, thấy cũng đỡ đi nhiều
2. Dành thời gian bên gia đình, bạn bè. Bình thường có lỡ vô tâm hoặc có lỗi với ai thì đi xin lỗi làm lành, còn nợ ai thì trả nốt, kể cả lâu lắc rồi người ta không còn nhớ. Yêu ai thì cũng nói luôn.
3. Còn tiếc nuối gì chưa làm được thì làm, trừ những việc như lấy vợ đẻ con vì nó ảnh hưởng đến cuộc sống người khác. Muốn du lịch khám phá nơi nào thì đi, mà đi cho sớm vì một thời gian nữa lỡ bệnh nặng nằm bẹp thì lại chẳng đi được đâu.
4. Lên kịch bản cho đám tang của chính mình. Nghe thì có vẻ rất nặng nề đúng không? Nhưng trái lại, nó giúp cho fen (và mọi người xung quanh) chuẩn bị tinh thần. Cái này tôi từng chứng kiến ông anh họ tôi, cũng bị K bác sĩ cũng bảo thôi trả về, ông ý cũng viết di chúc các thứ các kiểu, đi hỏi xem dịch vụ nhà tang lễ ở đâu rẻ và tốt các thứ các kiểu. Nghe ông ý kể, giọng chém gió cứ như đang lo cho người khác chứ không phải ông ý, tự dưng thấy mọi chuyện nó bớt nặng nề hẳn. Cuối cùng kỳ tích hiện ra, các đợt xạ trị có tác dụng, ông ý qua khỏi, và phần nào đó chính là nhờ tinh thần tốt của ông ý.
Đó, mới nghĩ được chừng đó, tí mà nghĩ ra sẽ edit :v