cảm ơn bác ạ ^^ , năm vừa rồi thời gian ở viện nhiều hơn ở nhà , em ko từ bỏ có lẽ là do ko nỡ tước đi hi vọng của người nhà thôi , bố mẹ em cũng ko mong gì , chỉ mong con được khoẻ mạnh hạnh phúc , em ko nỡ lấy đi điều đó . Chứ em từ đầu đến giờ ko cảm thấy vụ này có thể thành công được , thật đấy , vẫn ăn , vẫn ngủ chẳng qua là em đã chịu chấp nhận sự thật thôi


Về mặt tinh thần , em cảm giác như giờ tồn tại 2 trạng thái , 1 con người lạc quan vẫn muốn nói chuyện với mọi người , có niềm tin vào cuộc sống , còn con người còn lại chỉ đơn giản là chấp nhận và che giấu phần nào sự tuyệt vọng thôi .
Học dốt thì có thể chăm học lên , làm ít tiền thì có thể cố chăm hơn chút , gầy yếu như đợt trước có thể tập để lên 6 múi , thậm chí lùn có thể kéo chân lên hoặc đi giày độn . Với mỗi vấn đề đều có giải pháp , nhưng riêng lần này thì em chả có giải pháp nào hết , phó mặc vào bác sĩ và ... số trời .
Bản thân bị bệnh tật tước hết hi vọng nên mới cố gắng để gia đình và những người quan tâm em ko bị cảm giác tương tự thôi , chứ h thật sự là ko biết sống để làm gì nữa , để lại trải qua 1 lần tái phát nữa , hay là những cơn đau .
Dạo này nhắn tin cho người nhà , bạn bè , bé nyc suốt , có lẽ vì muốn bù đắp cái sự vô tâm hồi trước của bản thân ^^
Chút trải lòng khi em thấy hơi trống trải tẹo , dù có gì xảy ra thì cũng không ngăn cản được việc em muốn tận hưởng sự tươi đẹp thế giới này một lần nữa ^^
