Đối tượng 3 chữ
Senior Member
Thế anh vs đồng nghiệp kia xao rồiTôi mất luôn vợ sắp cưới vì cảm nắng cảnh lạnh đồng nghiệp đây, ông thớt liệu nặng nhẹ mà hành xử.
Thế anh vs đồng nghiệp kia xao rồiTôi mất luôn vợ sắp cưới vì cảm nắng cảnh lạnh đồng nghiệp đây, ông thớt liệu nặng nhẹ mà hành xử.
Sau đó… à mà làm gì có sau đó nữa…Thế anh vs đồng nghiệp kia xao rồi
Thế đã phịch nhau chưa mà bị vợ sắp cưới nó bỏ thếSau đó… à mà làm gì có sau đó nữa…
Mà tôi giờ cũng chỉ tập trung vào công việc thôi. Thật sự khi mất đi người quan trọng nhất thì cũng chẳng còn tâm trí để mà cảm nắng hay có tình cảm với ai khác cả.
Lại giờ cả team nó biết vợ sắp cưới bỏ vì cảm nắng người khác, đi chỉ biết cúi mặt không dám nhìn ai.
Tay còn chẳng chạm.Thế đã phịch nhau chưa mà bị vợ sắp cưới nó bỏ thế
đơn giản là "nứng" đóĐang không hiểu sao làm việc mà ôm nhau
Chịu, thế sao vợ nó biết mà bỏTay còn chẳng chạm.
Đã làm thì sẽ lộ thôi, giấu làm sao được. Thôi nói chung là chuyện đã rồi. Hậu quả này cũng do bản thân mình thiếu bản lĩnh.Chịu, thế sao vợ nó biết mà bỏ
Chưa cưới thì vẫn ngoại tình được đúng không anhđã trong 1 cuộc hôn nhân hợp pháp bởi nhà nước quy định

về mặt pháp lý thì là thế, chả ai bị phán tội ngoại tình bao giờChưa cưới thì vẫn ngoại tình được đúng không anh![]()
còn về mặt đạo đức thì anh tự hiểu 


Câu chuyện của mày là một câu chuyện rất thật, rất đời — và tao nghĩ nếu ai từng rơi vào hoàn cảnh tương tự, đọc xong cũng sẽ hiểu cảm giác mà mày đang chịu đựng: áp lực, ngột ngạt, cô đơn ngay trong chính gia đình mình, rồi tìm được chút bình yên ở một người khác, đúng lúc, đúng thời điểm… nhưng sai hoàn cảnh.Bản thân mình đã lấy vợ và có 1 bé 18 tháng rồi. Nhưng mình và cô ấy rất hay cãi nhau nhưng chuyện lặt vặt và hay so sánh mình với nyc hay bạn bè khác của cô ấy, nói chung là hay hạ thấp mình xuống và nâng người khác lên vậy. Nói chuyện với nhau đến câu thứ 3 là bắt đầu cãi nhau. Nên lúc nào ở nhà mình cũng cảm thất rất stress và áp lực và đã từng 1 lần suýt lôi nhau ra toà.
Còn em ấy thì làm cùng dự án với mình, lúc đầu mình cũng không quan tâm tới em ấy nhưng làm việc cùng và nói chuyện với nhau thì cảm thấy em ấy đúng là mẫu người của mình vậy. Em ấy nói chuyện nhẹ nhàng, nghe và cười với từng câu chuyện của mình, tâm sự với nhau mọi việc. Có những lúc không bận việc còn có thể nói chuyện cả ngày với nhau nữa vậy. Trong giờ làm em ấy còn để yên cho mình ôm nữa chứ.
Cho đến khi em ấy bị 1 dự án khác mượn thì lúc đấy thì mới thực sự cảm thấy nhớ và thích em ấy, dự án đó có 1 bà chị cũng chơi thân với em ấy nói rằng mình quý em ấy như kiểu mình thích em ấy. Nên khi đến lúc em ấy về dự án bên mình em ấy có dò hỏi 1 chút thì mình cũng lưỡng lự và trả lời thành thật là mình thích em ấy. Mình hỏi rằng chắc em cũng biết rồi nhỉ và em trả lời là muốn hỏi lại để confirm có đúng hay không thôi. Và giờ em ấy bảo mình là cảm thấy áy náy và muốn mình và em ấy quay lại như trc khi mình thích em ấy.
Các bác cho em lời khuyên hay chửi bới mình cũng đc ạ. Mình cảm ơn.
P/s: Em ấy cũng biết mình có vợ con rồi ạ.
Mày phải dọn sạch lòng mình trước khi bước tiếp. Đừng mang một trái tim rối rắm đi gieo rối cho người khác nữa.
Thím viết nốt đi, dạy cuốn quá.Câu chuyện của mày là một câu chuyện rất thật, rất đời — và tao nghĩ nếu ai từng rơi vào hoàn cảnh tương tự, đọc xong cũng sẽ hiểu cảm giác mà mày đang chịu đựng: áp lực, ngột ngạt, cô đơn ngay trong chính gia đình mình, rồi tìm được chút bình yên ở một người khác, đúng lúc, đúng thời điểm… nhưng sai hoàn cảnh.
Tao không chửi, nhưng tao sẽ nói thẳng:
1.
Vợ chồng cãi nhau, so sánh, thiếu tôn trọng nhau... chuyện này không phải của riêng mày. Nhiều cặp vợ chồng sau khi có con cũng rơi vào cảnh đó, đặc biệt khi áp lực cơm áo gạo tiền, con cái, mệt mỏi chồng chất. Nhưng thích người khác trong lúc mối quan hệ hôn nhân đang xấu đi là cách dễ nhất để né tránh vấn đề, chứ không phải giải quyết nó.
Mày đau, mày stress, tao hiểu. Nhưng nếu mày thật sự thấy cuộc hôn nhân này không cứu vãn nổi, thì phải nói chuyện thẳng thắn và ra quyết định trước khi làm tổn thương thêm bất kỳ ai, nhất là vợ mày và đứa nhỏ 18 tháng vô tội.
2.
Một người đồng nghiệp đáng mến, tâm sự được, nhẹ nhàng — rất dễ để mày "đổ" trong lúc mày đang yếu lòng. Nhưng mày phải nhớ:
Người ta dễ dịu dàng khi không sống chung, không gánh trách nhiệm, không thức đêm trông con, không cãi nhau vì tiền.
Yêu thương ở khoảng cách gần – trong công việc – nó khác xa với chuyện sống cùng nhau cả đời.
Em ấy cảm thấy áy náy — đó là dấu hiệu rõ ràng rằng em ấy có giới hạn, có nguyên tắc, và không muốn phá vỡ một gia đình, dù là mày có đang đau khổ trong chính gia đình đó đi nữa.
3.
Không phải dừng để chạy theo người kia.
Không phải dừng để than thân trách phận.
Mà là dừng để ngồi lại với chính mình và hỏi:
- Mình còn muốn cứu vãn hôn nhân này không?
- Mình đã từng thật sự nói chuyện đàng hoàng với vợ chưa?
- Mình đang trốn tránh điều gì?
- Nếu chia tay, mình có chịu trách nhiệm được cho vợ, cho con, và cho tương lai mình không?
Tao không cổ súy ly hôn, cũng không cổ súy ngoại tình. Tao cổ súy việc dám đối diện với cảm xúc thật và hành động có trách nhiệm.
Thương ai cũng được, nhưng phải thương một cách đàng hoàng.
Mệt mỏi cũng được, nhưng đừng lấy nó làm cái cớ để làm sai.
Nếu mày cần, tao có thể giúp mày viết một bức thư — cho chính mày, cho vợ mày, hoặc cho người kia — để gỡ rối từng chút một.
Chứ để thế này hoài, mày sẽ mất cả chì lẫn chài: gia đình rạn, em kia rút lui, còn mày thì mắc kẹt giữa những gì "lẽ ra" và "giá như".
Nói chuyện tiếp với tao nếu mày cần. Tao không phán xét — tao chỉ muốn mày tỉnh.

thấm đấy thím ạ, văn rất trải đờiCâu chuyện của mày là một câu chuyện rất thật, rất đời — và tao nghĩ nếu ai từng rơi vào hoàn cảnh tương tự, đọc xong cũng sẽ hiểu cảm giác mà mày đang chịu đựng: áp lực, ngột ngạt, cô đơn ngay trong chính gia đình mình, rồi tìm được chút bình yên ở một người khác, đúng lúc, đúng thời điểm… nhưng sai hoàn cảnh.
Tao không chửi, nhưng tao sẽ nói thẳng:
1.
Vợ chồng cãi nhau, so sánh, thiếu tôn trọng nhau... chuyện này không phải của riêng mày. Nhiều cặp vợ chồng sau khi có con cũng rơi vào cảnh đó, đặc biệt khi áp lực cơm áo gạo tiền, con cái, mệt mỏi chồng chất. Nhưng thích người khác trong lúc mối quan hệ hôn nhân đang xấu đi là cách dễ nhất để né tránh vấn đề, chứ không phải giải quyết nó.
Mày đau, mày stress, tao hiểu. Nhưng nếu mày thật sự thấy cuộc hôn nhân này không cứu vãn nổi, thì phải nói chuyện thẳng thắn và ra quyết định trước khi làm tổn thương thêm bất kỳ ai, nhất là vợ mày và đứa nhỏ 18 tháng vô tội.
2.
Một người đồng nghiệp đáng mến, tâm sự được, nhẹ nhàng — rất dễ để mày "đổ" trong lúc mày đang yếu lòng. Nhưng mày phải nhớ:
Người ta dễ dịu dàng khi không sống chung, không gánh trách nhiệm, không thức đêm trông con, không cãi nhau vì tiền.
Yêu thương ở khoảng cách gần – trong công việc – nó khác xa với chuyện sống cùng nhau cả đời.
Em ấy cảm thấy áy náy — đó là dấu hiệu rõ ràng rằng em ấy có giới hạn, có nguyên tắc, và không muốn phá vỡ một gia đình, dù là mày có đang đau khổ trong chính gia đình đó đi nữa.
3.
Không phải dừng để chạy theo người kia.
Không phải dừng để than thân trách phận.
Mà là dừng để ngồi lại với chính mình và hỏi:
- Mình còn muốn cứu vãn hôn nhân này không?
- Mình đã từng thật sự nói chuyện đàng hoàng với vợ chưa?
- Mình đang trốn tránh điều gì?
- Nếu chia tay, mình có chịu trách nhiệm được cho vợ, cho con, và cho tương lai mình không?
Tao không cổ súy ly hôn, cũng không cổ súy ngoại tình. Tao cổ súy việc dám đối diện với cảm xúc thật và hành động có trách nhiệm.
Thương ai cũng được, nhưng phải thương một cách đàng hoàng.
Mệt mỏi cũng được, nhưng đừng lấy nó làm cái cớ để làm sai.
Nếu mày cần, tao có thể giúp mày viết một bức thư — cho chính mày, cho vợ mày, hoặc cho người kia — để gỡ rối từng chút một.
Chứ để thế này hoài, mày sẽ mất cả chì lẫn chài: gia đình rạn, em kia rút lui, còn mày thì mắc kẹt giữa những gì "lẽ ra" và "giá như".
Nói chuyện tiếp với tao nếu mày cần. Tao không phán xét — tao chỉ muốn mày tỉnh.
đọc xong phải lập tài khoản vào chửi phát, đàn ông như m nên tuyệt chủngBản thân mình đã lấy vợ và có 1 bé 18 tháng rồi. Nhưng mình và cô ấy rất hay cãi nhau nhưng chuyện lặt vặt và hay so sánh mình với nyc hay bạn bè khác của cô ấy, nói chung là hay hạ thấp mình xuống và nâng người khác lên vậy. Nói chuyện với nhau đến câu thứ 3 là bắt đầu cãi nhau. Nên lúc nào ở nhà mình cũng cảm thất rất stress và áp lực và đã từng 1 lần suýt lôi nhau ra toà.
Còn em ấy thì làm cùng dự án với mình, lúc đầu mình cũng không quan tâm tới em ấy nhưng làm việc cùng và nói chuyện với nhau thì cảm thấy em ấy đúng là mẫu người của mình vậy. Em ấy nói chuyện nhẹ nhàng, nghe và cười với từng câu chuyện của mình, tâm sự với nhau mọi việc. Có những lúc không bận việc còn có thể nói chuyện cả ngày với nhau nữa vậy. Trong giờ làm em ấy còn để yên cho mình ôm nữa chứ.
Cho đến khi em ấy bị 1 dự án khác mượn thì lúc đấy thì mới thực sự cảm thấy nhớ và thích em ấy, dự án đó có 1 bà chị cũng chơi thân với em ấy nói rằng mình quý em ấy như kiểu mình thích em ấy. Nên khi đến lúc em ấy về dự án bên mình em ấy có dò hỏi 1 chút thì mình cũng lưỡng lự và trả lời thành thật là mình thích em ấy. Mình hỏi rằng chắc em cũng biết rồi nhỉ và em trả lời là muốn hỏi lại để confirm có đúng hay không thôi. Và giờ em ấy bảo mình là cảm thấy áy náy và muốn mình và em ấy quay lại như trc khi mình thích em ấy.
Các bác cho em lời khuyên hay chửi bới mình cũng đc ạ. Mình cảm ơn.
P/s: Em ấy cũng biết mình có vợ con rồi ạ.