tui sẽ kể tiếp về quá trình từ năm 2020~2025 , cuộc hành trình xây dựng khởi nghiệp & quá trình lấy vợ gian nan
----
Tháng 3.2020 , sau một trận cãi lộn nảy lửa với má tui , vẫn là xung quanh những chú chó. Lúc này dân số chó trong nhà nó đẻ thêm , kiu bả đem cho đi , bả thấy thương nên cứ nán lại , rồi cuối cùng từ 3 con -> 5 con. Tui bắt đầu cảm thấy không ổn , khách không thể nào tới nhà được nữa , mùi nó cũng nặng, mà hẹn người ta ra quán cafe hoài thì bất tiện. Một người bạn có thằng anh mới xây cái nhà , còn trống một lầu , tui đi qua coi thấy cũng ổn , nên sẵn bữa đó kiu xe ba gác tới , dọn bớt đồ đạc của cái shop qua bên này luôn. Thế là cuộc hành trình bắt đầu.
Tiền thuê nhà lúc đó là 6tr 1 tháng , cọc 2 tháng , tức là 18tr. Do là lần đầu tiên tui ra riêng , nên mọi thứ vẫn còn mông lung lắm, nghe kể này nọ cũng rén. Trên tinh thần YOLO " thôi thì mình có chút đỉnh tiền , cứ ở thử , hết tiền thì quay về" , sau khi trang trí sơ sài này nọ , lúc đó cái shop có mỗi cái ghế sofa bed , ban ngày tui dùng để cho khách ngồi , tối thì bày ra nằm ngủ trên đó , một cái bàn làm việc + 2 cái giá treo đồ trưng bày. Rất may mắn, mọi thứ đều ổn, khách ghé qua có không gian riêng , không bị gián đoạn , đơn hàng chốt cũng được nhiều hơn.
Hằng tuần tui vẫn ghé về nhà thứ 7 và CN , để nắm bắt tình hình, với hi vọng "không chừng dăm ba tháng, không có mày bả tự nhiên thay đổi" , nhưng đời không như mơ , mọi chuyện có vẻ ngày càng tồi tệ hơn, khi số lượng chó không giảm, mà ngay cả cái lầu tui bày shop ngày trước , má tui bả trưng dụng làm nơi phơi quần áo + khăn của chó , chật kín mít hết.
Kể thêm khúc này , má tui ngoài sở thích nuôi chó , lúc có tiền rảnh rỗi còn thêm cái bệnh tích trữ đồ đạc , một lần đi mua dép , mua thau nhựa , rổ , xà bông , quần áo ... là mua 1 rừng , rồi về bày đầy nhà. Cái nhà ngang 4m x 12m , phía trước là chó ở , phía sau là bếp , má tui bả nói không thích ở trên lầu vì sợ leo cầu thang té... thành ra không gian sinh hoạt chỉ gói gọn ở khoảng giữa tầng trệt. Tui về thấy gớm quá , có dọn dẹp bỏ bớt chai lọ rỗng trong nhà thì bả chửi um, kiu đồ tao để dành mà sao mày tự ý đem dục. Bó tay !
Cửa chính lúc này đã hoàn toàn khóa kín, muốn vào nhà thì phải đi vòng cửa sau, cái hẻm nhỏ xíu cực kì chật hẹp. lách chiếc xe vào để ngủ lại nhà , thì mất tận 20 30p di dời đồ đạc để có chỗ trống.lại phải lùa mấy con chó nó chạy ra đường vào nhà rồi mới dc khóa cửa. Riết tui cũng chán nản , thành ra bị lười về !
----
Tui quen vợ tui năm 2018 , quá trình tìm hiểu thì thấy cũng ưng, có dắt về nhà mấy lần , nhưng tính con nhỏ vợ nó hay bị giựt mình khi có gì lạ đụng vào. Mà về nhà thì nơi duy nhất tiếp khách , có 2 con chó cưng nhất , nó cứ chạy tới chạy lui , hửi hửi thành ra cuộc nói chuyện giữa " mẹ chồng - nàng dâu" không hề tự nhiên , chỉ xoay quanh chuyện con vợ tui nó thỉnh thoảng giựt mình la làng , mẹ tui thì bả lo la mấy con chó.
Nhưng cũng về gặp mặt được mấy lần, hằng năm lễ lạc quà tết đều đủ đầy. chỉ là không gặp ở nhà nữa, mà hẹn ra quán ăn cơm. Coi như là tạm ổn.
Tua nhanh đến đoạn giữa 2022 , thì 2 đứa tui bắt đầu lên kế hoạch cho đám cưới, như mấy thằng phá gia chi tử khác thì sẽ về kiu bà già lo đúng không ? này bọn tui tự lo liệu hết : tự lên kế hoạch tài chính , trang trí , địa điểm, tiền bạc , nữ trang... chỉ về báo sự việc cho mẹ tui nghe. bả chỉ um um không nói gì.
Tui tưởng mọi chuyện êm xuôi, thì bả làm cho tui mấy vố quá mạng :
- Lần thứ 1 : Bữa đó sắp xếp cuộc hẹn cho gia đình 2 bên gặp mặt , bả chỉ cần mặc đồ đẹp , đi đến nơi... nhưng không , bên ba mẹ vợ người ta hào hứng chuẩn bị , đến sớm cả 1 tiếng. Còn mẹ của mình thì đến giờ hẹn 6h , gọi điện thoại không nghe máy, nhắn tin không trả lời. Tui sốt ruột chạy xe về tận nhà thì thấy bả đang bận bịu chăm sóc cho mấy con chó, không có vẻ gì là chuẩn bị đi. Đứng đợi nửa tiếng tui mới hỏi thì bả lẳng lặng đáp : "giờ tao bận quá , chó còn chưa có đồ ăn ,nhà còn chưa rửa, hay là thôi 2 đứa đi ăn vui vẻ , tao không đi đâu" => Lúc đó tui nghe mà đứng hình luôn, quay qua con vợ nó cũng đơ, rõ ràng đã hẹn sui gia rõ ràng bây giờ lại cho leo cây. Là ý gì ? Thôi thì 2 đứa đành quay xe về lại nhà hàng. Rất may mắn là tui có ông bố vợ dễ tính, nói đỡ dùm mấy câu, còn bà má vợ thì hơi bực bực rồi đó... nhưng ng ta lịch sự , vẫn ăn uống vui vẻ. Xem như là cho tui một cái thể diện.
- Lần thứ 2 : Hôm đó là cuối năm, bên nhà vợ muốn đi ăn một quán gia đình, ông bố vợ sẵn tiện gợi ý kiu mẹ tui ra lần nữa. Tui cũng đồng ý, trong đầu cũng không nghĩ nhiều, chắc bữa đó là do má tui bả cảm thấy hồi hộp gì đó nên không dám ra gặp ng ta chăng ? Lần này thì rút kinh nghiệm, hẹn giây thun hẳn 5 tiếng, lúc trưa tui có chạy về nhà hỏi bả có đi được không , thì bả ok , chắc chắn là đi được,mày cứ yên tâm ! Tui cũng vui vui, ae cũng biết cảm giác hồi hộp lần đầu này , nó khó mô tả lắm. Đến 5h chiều , rồi 6h... sao vẫn không thấy bả gọi mình ? mọi khi nt + gọi dt kiu đưa tiền thì nghe máy nhanh lắm mà ta ? Tui lại cùng con vợ chạy xe về tiếp. Lúc này nhà đóng cửa kín mít , tivi thì vẫn mở , máy lạnh vẫn chạy , có thể là đi ra tiệm tóc sửa soạn chưa về không ? lại chờ thêm 45p, chịu hết nổi tui và con vợ đành trở về. Suốt chặng đường lúc đó thật sự là 3 chấm, kiểu như bị hụt hẫng không biết nói gì cho đúng.
Về phần ba mẹ vợ , thì họ chỉ hỏi rồi nghe báo bận , thì thôi , không hào hứng hỏi hang như lúc đầu nữa. Suốt 3 tiếng ăn uống , không một cuộc gọi lại , không một tin nhắn...
- Lần thứ 3 : Là ngày sinh nhật của bả , lần này tui thử xem liệu có chơi trò cũ không ? tui có mời thêm hai người bạn chung công ty cũ của má tui, cũng gọi là 2 bà cô thân thiết , họ chứng kiến quá trình tui từ nhỏ lớn lên , ghé qua tham dự buổi tiệc. Lúc đầu thì mẹ tui nghe tổ chức sinh nhật thì hào hứng lắm, tới giờ đi mặc sẵn bộ đồ này nọ rồi , xong tui cố tình nói láo là có mời luôn ông bà sui gia , thì giọng của bả xìu xuống , rồi cúp máy. Và đúng như dự đoán , đến buổi tối sinh nhật hôm đó , chỉ có 4 người : Tui + vợ + 2 bà cô , chủ xị chơi trò mất tích tiếp rồi. Buổi sinh nhật bất đắc dĩ không có chủ nhân , chỉ có bánh kem + 4 người khách , thật sự là Vip Pro !
Ae thắc mắc lý do là gì ư ? ok , lòng tui cũng tràn đầy nỗi suy tư , tức + hụt hẫng , thành ra sáng hôm sau tui có hỏi thẳng má tui. Lúc đó bả vẫn cứng đầu + vô trách nhiệm lắm, chỉ trả lời "Tao dọn dẹp mệt nên Ngủ Quên..."
-----
Mãi sau này tui mới biết mọi thứ không đơn giản như vậy , bả làm vậy là có ẩn ý hết , và một ẩn ý cẩu thả + phiến diện suy đoán mọi thứ tồi tệ về bên nhà gái , mặc dù chưa hề tiếp xúc hay gặp mặt ng ta lần nào cả.
chính xác là 15 con
Theo một góc độ nào nói , thì tui cũng ngang tiêu chuẩn con chó=> chó đàn anhchính xác là 15 con
nghe vừa buồn cười vừa đắng
quá ưng nhà vợ, ba mẹ vợ hỗ trợ với thông cảm, lễ nghi, tổ chức đám cưới với tôn trọng vậy là tuyệt vời rồi.tui sẽ kể tiếp về quá trình từ năm 2020~2025 , cuộc hành trình xây dựng khởi nghiệp & quá trình lấy vợ gian nan
----
Tháng 3.2020 , sau một trận cãi lộn nảy lửa với má tui , vẫn là xung quanh những chú chó. Lúc này dân số chó trong nhà nó đẻ thêm , kiu bả đem cho đi , bả thấy thương nên cứ nán lại , rồi cuối cùng từ 3 con -> 5 con. Tui bắt đầu cảm thấy không ổn , khách không thể nào tới nhà được nữa , mùi nó cũng nặng, mà hẹn người ta ra quán cafe hoài thì bất tiện. Một người bạn có thằng anh mới xây cái nhà , còn trống một lầu , tui đi qua coi thấy cũng ổn , nên sẵn bữa đó kiu xe ba gác tới , dọn bớt đồ đạc của cái shop qua bên này luôn. Thế là cuộc hành trình bắt đầu.
Tiền thuê nhà lúc đó là 6tr 1 tháng , cọc 2 tháng , tức là 18tr. Do là lần đầu tiên tui ra riêng , nên mọi thứ vẫn còn mông lung lắm, nghe kể này nọ cũng rén. Trên tinh thần YOLO " thôi thì mình có chút đỉnh tiền , cứ ở thử , hết tiền thì quay về" , sau khi trang trí sơ sài này nọ , lúc đó cái shop có mỗi cái ghế sofa bed , ban ngày tui dùng để cho khách ngồi , tối thì bày ra nằm ngủ trên đó , một cái bàn làm việc + 2 cái giá treo đồ trưng bày. Rất may mắn, mọi thứ đều ổn, khách ghé qua có không gian riêng , không bị gián đoạn , đơn hàng chốt cũng được nhiều hơn.
Hằng tuần tui vẫn ghé về nhà thứ 7 và CN , để nắm bắt tình hình, với hi vọng "không chừng dăm ba tháng, không có mày bả tự nhiên thay đổi" , nhưng đời không như mơ , mọi chuyện có vẻ ngày càng tồi tệ hơn, khi số lượng chó không giảm, mà ngay cả cái lầu tui bày shop ngày trước , má tui bả trưng dụng làm nơi phơi quần áo + khăn của chó , chật kín mít hết.
Kể thêm khúc này , má tui ngoài sở thích nuôi chó , lúc có tiền rảnh rỗi còn thêm cái bệnh tích trữ đồ đạc , một lần đi mua dép , mua thau nhựa , rổ , xà bông , quần áo ... là mua 1 rừng , rồi về bày đầy nhà. Cái nhà ngang 4m x 12m , phía trước là chó ở , phía sau là bếp , má tui bả nói không thích ở trên lầu vì sợ leo cầu thang té... thành ra không gian sinh hoạt chỉ gói gọn ở khoảng giữa tầng trệt. Tui về thấy gớm quá , có dọn dẹp bỏ bớt chai lọ rỗng trong nhà thì bả chửi um, kiu đồ tao để dành mà sao mày tự ý đem dục. Bó tay !
Cửa chính lúc này đã hoàn toàn khóa kín, muốn vào nhà thì phải đi vòng cửa sau, cái hẻm nhỏ xíu cực kì chật hẹp. lách chiếc xe vào để ngủ lại nhà , thì mất tận 20 30p di dời đồ đạc để có chỗ trống.lại phải lùa mấy con chó nó chạy ra đường vào nhà rồi mới dc khóa cửa. Riết tui cũng chán nản , thành ra bị lười về !
----
Tui quen vợ tui năm 2018 , quá trình tìm hiểu thì thấy cũng ưng, có dắt về nhà mấy lần , nhưng tính con nhỏ vợ nó hay bị giựt mình khi có gì lạ đụng vào. Mà về nhà thì nơi duy nhất tiếp khách , có 2 con chó cưng nhất , nó cứ chạy tới chạy lui , hửi hửi thành ra cuộc nói chuyện giữa " mẹ chồng - nàng dâu" không hề tự nhiên , chỉ xoay quanh chuyện con vợ tui nó thỉnh thoảng giựt mình la làng , mẹ tui thì bả lo la mấy con chó.
Nhưng cũng về gặp mặt được mấy lần, hằng năm lễ lạc quà tết đều đủ đầy. chỉ là không gặp ở nhà nữa, mà hẹn ra quán ăn cơm. Coi như là tạm ổn.
Tua nhanh đến đoạn giữa 2022 , thì 2 đứa tui bắt đầu lên kế hoạch cho đám cưới, như mấy thằng phá gia chi tử khác thì sẽ về kiu bà già lo đúng không ? này bọn tui tự lo liệu hết : tự lên kế hoạch tài chính , trang trí , địa điểm, tiền bạc , nữ trang... chỉ về báo sự việc cho mẹ tui nghe. bả chỉ um um không nói gì.
Tui tưởng mọi chuyện êm xuôi, thì bả làm cho tui mấy vố quá mạng :
- Lần thứ 1 : Bữa đó sắp xếp cuộc hẹn cho gia đình 2 bên gặp mặt , bả chỉ cần mặc đồ đẹp , đi đến nơi... nhưng không , bên ba mẹ vợ người ta hào hứng chuẩn bị , đến sớm cả 1 tiếng. Còn mẹ của mình thì đến giờ hẹn 6h , gọi điện thoại không nghe máy, nhắn tin không trả lời. Tui sốt ruột chạy xe về tận nhà thì thấy bả đang bận bịu chăm sóc cho mấy con chó, không có vẻ gì là chuẩn bị đi. Đứng đợi nửa tiếng tui mới hỏi thì bả lẳng lặng đáp : "giờ tao bận quá , chó còn chưa có đồ ăn ,nhà còn chưa rửa, hay là thôi 2 đứa đi ăn vui vẻ , tao không đi đâu" => Lúc đó tui nghe mà đứng hình luôn, quay qua con vợ nó cũng đơ, rõ ràng đã hẹn sui gia rõ ràng bây giờ lại cho leo cây. Là ý gì ? Thôi thì 2 đứa đành quay xe về lại nhà hàng. Rất may mắn là tui có ông bố vợ dễ tính, nói đỡ dùm mấy câu, còn bà má vợ thì hơi bực bực rồi đó... nhưng ng ta lịch sự , vẫn ăn uống vui vẻ. Xem như là cho tui một cái thể diện.
- Lần thứ 2 : Hôm đó là cuối năm, bên nhà vợ muốn đi ăn một quán gia đình, ông bố vợ sẵn tiện gợi ý kiu mẹ tui ra lần nữa. Tui cũng đồng ý, trong đầu cũng không nghĩ nhiều, chắc bữa đó là do má tui bả cảm thấy hồi hộp gì đó nên không dám ra gặp ng ta chăng ? Lần này thì rút kinh nghiệm, hẹn giây thun hẳn 5 tiếng, lúc trưa tui có chạy về nhà hỏi bả có đi được không , thì bả ok , chắc chắn là đi được,mày cứ yên tâm ! Tui cũng vui vui, ae cũng biết cảm giác hồi hộp lần đầu này , nó khó mô tả lắm. Đến 5h chiều , rồi 6h... sao vẫn không thấy bả gọi mình ? mọi khi nt + gọi dt kiu đưa tiền thì nghe máy nhanh lắm mà ta ? Tui lại cùng con vợ chạy xe về tiếp. Lúc này nhà đóng cửa kín mít , tivi thì vẫn mở , máy lạnh vẫn chạy , có thể là đi ra tiệm tóc sửa soạn chưa về không ? lại chờ thêm 45p, chịu hết nổi tui và con vợ đành trở về. Suốt chặng đường lúc đó thật sự là 3 chấm, kiểu như bị hụt hẫng không biết nói gì cho đúng.
Về phần ba mẹ vợ , thì họ chỉ hỏi rồi nghe báo bận , thì thôi , không hào hứng hỏi hang như lúc đầu nữa. Suốt 3 tiếng ăn uống , không một cuộc gọi lại , không một tin nhắn...
- Lần thứ 3 : Là ngày sinh nhật của bả , lần này tui thử xem liệu có chơi trò cũ không ? tui có mời thêm hai người bạn chung công ty cũ của má tui, cũng gọi là 2 bà cô thân thiết , họ chứng kiến quá trình tui từ nhỏ lớn lên , ghé qua tham dự buổi tiệc. Lúc đầu thì mẹ tui nghe tổ chức sinh nhật thì hào hứng lắm, tới giờ đi mặc sẵn bộ đồ này nọ rồi , xong tui cố tình nói láo là có mời luôn ông bà sui gia , thì giọng của bả xìu xuống , rồi cúp máy. Và đúng như dự đoán , đến buổi tối sinh nhật hôm đó , chỉ có 4 người : Tui + vợ + 2 bà cô , chủ xị chơi trò mất tích tiếp rồi. Buổi sinh nhật bất đắc dĩ không có chủ nhân , chỉ có bánh kem + 4 người khách , thật sự là Vip Pro !
Ae thắc mắc lý do là gì ư ? ok , lòng tui cũng tràn đầy nỗi suy tư , tức + hụt hẫng , thành ra sáng hôm sau tui có hỏi thẳng má tui. Lúc đó bả vẫn cứng đầu + vô trách nhiệm lắm, chỉ trả lời "Tao dọn dẹp mệt nên Ngủ Quên..."
-----
Mãi sau này tui mới biết mọi thứ không đơn giản như vậy , bả làm vậy là có ẩn ý hết , và một ẩn ý cẩu thả + phiến diện suy đoán mọi thứ tồi tệ về bên nhà gái , mặc dù chưa hề tiếp xúc hay gặp mặt ng ta lần nào cả.
Câu chuyện về ba tui thì thật ra là có nghĩ đến biện pháp này.quá ưng nhà vợ, ba mẹ vợ hỗ trợ với thông cảm, lễ nghi, tổ chức đám cưới với tôn trọng vậy là tuyệt vời rồi.
Đọc ngang mấy lần mẹ bạn cho bạn hố mà mình cũng bó tay,... thôi thì mạnh mẽ lên, chốt là cắt đứt, chứ giờ mẹ bạn có gì mấy con chó bạn cũng không lo được. Giờ chủ động triệt sản, chờ tụi chó hiện tại chết già thôi chứ không tăng nữa thì bạn còn chu cấp qua lại, nếu không thì cắt luôn. Tiền xem như phụng dưỡng thì bỏ đấy để dành như quỹ dự phòng, sau này mẹ bạn có gì thì lấy ra mà lo. Chứ còn khoẻ mà không lo đến con cháu lại không chăm được bản thân mà cố chấp thì buôn thôi. Dây dưa nữa thì xem chừng gia đình nhỏ của bạn lại ảnh hưởng nữa.
Mà đọc nhiều, không thấy bạn kể về ba mình? mẹ bạn như vậy thì bạn có thể tìm lại kết nối với ba để hiểu hơn, cái này mình gợi ý chứ không khuyên.
phụ nữ ở giá tính khí thất thường lắm, họ ko tìm đc bạn phối ngẫu do trong đầu họ sinh ra rất nhiều thứ, đây ng khác ra xaMá tui bà ở như vậy nuôi tui ko đi thêm bước nữa. Thành ra lâu dần sinh ra cái tính độc tài , miền ngoài họ gọi là gia trưởng đó. Luôn tự cho là mình đúng, chỉ có ng khác sai. Thành ra mọi việc nó càng ngày càng tệ.
Về họ hàng thì đúng như các ae nói , đó là từ mặt hết , bạn bè tâm giao người đàng hoàng cũng có , nhưng ng ta cũng ngán ngẩm.
Tui nhớ có 2 vụ trong quá khứ , bữa đó về ăn đám giỗ bên ngoại , tui đang ngồi với mấy dì mấy cậu , than thở vụ má tui mê nuôi chó , ng ta cũng chia sẻ này kia. Xong má tui đến sau , đang vui vẻ tự nhiên bước vào , nghe bà dì tui nói đúng 1 câu " Bà K , nghe nói bà dạo này nuôi 5 con chó phải không ? "
Đúng duy nhất 1 câu thôi , bả đùng đùng điên lên nổi giận , chửi xối xả , rồi quay qua chửi cả tui thèo lẻo nhiều chuyện , rồi bỏ về ?! mọi ng ko ai kịp hiểu chuyện gì , tui cũng đơ , ng ta nói trời đánh tránh bữa ăn, tui lúc đó phải chạy theo chở về... dọc đường về bả chửi liên tục , không cho cơ hội trả lời , thanh minh gì hết => mãi sau này bả mới biết là do bả tự đi kể lể với ng khác , xong ng ta truyền lời qua lại nên tình hình nuôi chó ở nhà ng ngoài mới biết.
Chả có câu xin lỗi nào, mặc định việc chửi tui là để xả giận , là lỗi tất cả tại tui ?!
---
Vụ thứ 2 là ông bạn tâm giao đến chơi ngày tết, ông này thì thân lắm, mà tính ổng cũng nhẹ nhàng. Ổng tới nơi ngồi chơi đang vui vẻ , xong qua đốt nhang cho bàn thờ ông địa , xong hỏi sao tết mà để bàn thờ dơ không dọn dẹp => tự nhiên giận , chửi ổng quá trời. Ổng cũng oải luôn.
Kể ra để thấy má tui bả tính tình bất thường , vui buồn lẫn lộn , không phân biệt đúng sai hoặc điều tiết thái độ theo hoàn cảnh. Phản xạ có điều kiện chỉ là chửi chửi & chửi
khóc không nổi nữa , chỉ là gánh nặng tâm lý lâu lâu làm mình mất ngủ khó chịu.má thím bị khùng nặng rồi, chia buồn là còn chưa đến độ tuổi hãm nhất là trên 65, lúc đó đảm bảo thím còn phải khóc nhiều, càng già mới càng mệt![]()
cái nhà chắc cũng thế ngân hàng r quá , tui ko hỏi tới , mắc công bả tưởng đòi chia của gì đó. Gì chứ trí tượng tưởng thì phong phú lắm fen à.phụ nữ ở giá tính khí thất thường lắm, họ ko tìm đc bạn phối ngẫu do trong đầu họ sinh ra rất nhiều thứ, đây ng khác ra xa
Nếu như ở nc ngoài, theo văn hóa là ng con sẽ đi biệt xứ luôn, ko liên lạc lại
Nhưng mình là á đông, bỏ thì tội
Tui ko biết tính bạn ra sao, nếu bạn dữ thì bạn tìm đc cách sang tên căn nhà, để sau có cái để lại cho con cháu
Nếu bạn hiền thì coi như mất, hên mẹ bạn ko bán thì còn
Cũng ít giao du lại thôi, mình lo mình thôi
Như tôi với bà ngoại và bà 10 tôi cũng ko nói chuyện nhiều, vì ám ảnh cũng như mang lại năng lượng tiêu cực