Tâm sự tuổi 32

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề Dmmadm
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
tiến thoái lưỡng nan...
xưa thì còn được chứ giờ kinh tế biến động mỗi ngày, lãi bank mới tăng làm tôi street mấy ngày =((
Coin, vàng, bất động sản, gửi tiết kiệm e có bỏ công ra nghiên cứu, cũng bỏ tiền ngu rồi, nhưng cuối cùng e thấy nó ko dễ như lúc ở ngoài nhìn vào
 
Em biết lương như vậy cũng ko phải thấp, nhưng tình hình hiện tại thì e thấy mức đó cũng khó để mua đc 1 căn nhà nhỏ trong thành phố. Vk ck e cũng ko có chung suy nghĩ, nói thẳng là chả hợp nhau 1 tí nào, nó làm cho bản thân em mất động lực hơn.
Mua cái ccmn đi bạn, cũng 1/2- 1/3 giá cc thường thôi cho nó khoẻ đầu óc. Ở vẫn sướng, xưa toii thuê ccmn suốt nên biết.
 
30m là vào nhóm thu nhập cao đấy bác. mình khuyên thật bác đừng mua nhà HN, SG hay mấy chỗ giá trên trời. nó ko đáng . thấy đợt giải tỏa này ko :) mất trắng . nên thôi bác góp về quê mà mua mảnh đất nhỏ r xây nhà trong tầm tiền nó hợp lý hơn . đừng gồng quá nó mất hết ý nghĩa cs, cày vừa thôi để còn tận hưởng nữa chứ :)
 
Nhìn lên trên thấy mình không bằng ai
Ngó xuống dưới thấy mình còn sướng chán

Hãy tập hài lòng với những gì mình có. Không phải là an phận, mà là biết quý trọng hiện tại.
Chứ lúc nào cũng thấy không đủ như vậy thì cả đời chẳng bao giờ thanh thản được :confident:
 
30m là vào nhóm thu nhập cao đấy bác. mình khuyên thật bác đừng mua nhà HN, SG hay mấy chỗ giá trên trời. nó ko đáng . thấy đợt giải tỏa này ko :) mất trắng . nên thôi bác góp về quê mà mua mảnh đất nhỏ r xây nhà trong tầm tiền nó hợp lý hơn . đừng gồng quá nó mất hết ý nghĩa cs, cày vừa thôi để còn tận hưởng nữa chứ :)
e cũng là người nhà quê lên thành phố đi học rồi ở lại đi làm. Ở quê ba mẹ dân lao động thôi nhưng tích góp xây nhà khang trang, có ô tô nữa. E cũng muốn về quê nhưng vướng bận nhiều quá. Thứ nhất là công việc ở quê ko phù hợp, thu nhập thấp hơn, với vấn đề lớn nhất là vk e, suy nghĩ, nhận thức ko được sáng, ở với e còn gây gổ đủ chuyện nên về quê sống chung chỉ khổ thêm
 
Nhìn lên trên thấy mình không bằng ai
Ngó xuống dưới thấy mình còn sướng chán

Hãy tập hài lòng với những gì mình có. Không phải là an phận, mà là biết quý trọng hiện tại.
Chứ lúc nào cũng thấy không đủ như vậy thì cả đời chẳng bao giờ thanh thản được :confident:
Em hiểu bác, e cũng biết ơn những gì đang có, và vẫn đang nổ lực hàng ngày, nhưng đôi lúc cảm thấy mệt mỏi ko biết tâm sự với ai, lên đây gặp mấy người như bác góp ý cũng nhẹ lòng hơn phần nào
 
Chào các bác, em năm nay 32 tuổi.
Đã lập gia đình và có 1 bé trai 2 tuổi, đang ở nhà thuê.
1 2 năm đổ lại đây em thấy cuộc sống bế tắc quá, công việc ko thuận lợi, cảm giác kiếm tiền khó khăn, em làm kỹ sư lương đc 30tr. Ko tiêu xài phung phí nhưng ko dành dụm được bao nhiêu, mua đc cái nhà có vẻ xa vời quá.
Muốn nhảy việc để lương cao hơn chút nhưng cũng ko thuận lợi.
Quan trọng là xác định mục tiêu và tìm cách thực hiện thôi..
Giờ ví dụ mục tiêu là có nhà, hiện tại lương 30m, k có tích lũy, và giờ muốn tích lũy
PA1: vẫn sống như hiện tại thì chỉ có cách là nỗ lực thêm, công sức, thời gian để cải thiện thu nhập
PA2: nếu nhắm k cải thiện được thu nhập mà chỉ có thể duy trì, thì phải thay đổi lối sống, thay đổi chi tiêu

Được cái này thì mất cái kia, chi tiêu thì muốn chi tiêu, mức sống của người 30m nhưng tích lũy thì lại muốn tích lũy được nhiều thì sao được ??
Đồng ý là hiện tại với mức lương 30m, thì tâm lý sẽ kiểu thuê cho vợ cái nhà rộng rãi để ở, con cái cũng phải xài, sử dụng dịch vụ tốt hơn mặt bằng chung, nhưng sao k xác định, giờ thắt chặt hơn 1 tí (chi tiêu ở mức 15m, 20m) để 10 năm nữa có được cái nhà yên ổn.. (đó là do thớt nói mục tiêu là nhà)
 
Quan trọng là xác định mục tiêu và tìm cách thực hiện thôi..
Giờ ví dụ mục tiêu là có nhà, hiện tại lương 30m, k có tích lũy, và giờ muốn tích lũy
PA1: vẫn sống như hiện tại thì chỉ có cách là nỗ lực thêm, công sức, thời gian để cải thiện thu nhập
PA2: nếu nhắm k cải thiện được thu nhập mà chỉ có thể duy trì, thì phải thay đổi lối sống, thay đổi chi tiêu

Được cái này thì mất cái kia, chi tiêu thì muốn chi tiêu, mức sống của người 30m nhưng tích lũy thì lại muốn tích lũy được nhiều thì sao được ??
Đồng ý là hiện tại với mức lương 30m, thì tâm lý sẽ kiểu thuê cho vợ cái nhà rộng rãi để ở, con cái cũng phải xài, sử dụng dịch vụ tốt hơn mặt bằng chung, nhưng sao k xác định, giờ thắt chặt hơn 1 tí (chi tiêu ở mức 15m, 20m) để 10 năm nữa có được cái nhà yên ổn.. (đó là do thớt nói mục tiêu là nhà)
Cảm ơn góp ý của bác
 
mức lương này chỉ đủ trang trải cuộc sống hằng ngày nên dễ bị an phận. Đạt mục tiêu mua nhà mua xe thì phải thoát ra được cái vùng an toàn kia. Thời buổi khó khăn có muốn thoát cũng không dám thoát luôn

an phận là cái tầm <25 ý, lúc đấy thì k hề nghĩ đến chuyện nhà xe luôn vì biết chắc chắn là không thể rồi. Những người đấy thì lại rất là vui vẻ thoải mái vì kiếm được nhiêu tiêu bấy nhiêu thôi.

cái tầm 30-40-50 mới là cái đoạn dở ương, nghĩ là mình "có khả năng" hoặc mình "xứng đáng" có một cuộc sống tốt đẹp hơn (ăn ngon hơn, mặc đẹp hơn, xài đồ đắt tiền hơn, hoặc nhòm ngó chuyện trả góp nhà xe các kiểu....). Ngay như vợ ông thớt trong bài cũng kiểu vậy, đi tiêm vaccine lại dở ương đòi ra tiêm dịch vụ thay vì tiêm luôn trong viện. Cái này tôi hiểu, vì tôi cũng đã từng trải qua
uxby0Nl.gif
 
an phận là cái tầm <25 ý, lúc đấy thì k hề nghĩ đến chuyện nhà xe luôn vì biết chắc chắn là không thể rồi. Những người đấy thì lại rất là vui vẻ thoải mái vì kiếm được nhiêu tiêu bấy nhiêu thôi.

cái tầm 30-40-50 mới là cái đoạn dở ương, nghĩ là mình "có khả năng" hoặc mình "xứng đáng" có một cuộc sống tốt đẹp hơn (ăn ngon hơn, mặc đẹp hơn, xài đồ đắt tiền hơn, hoặc nhòm ngó chuyện trả góp nhà xe các kiểu....). Ngay như vợ ông thớt trong bài cũng kiểu vậy, đi tiêm vaccine lại dở ương đòi ra tiêm dịch vụ thay vì tiêm luôn trong viện. Cái này tôi hiểu, vì tôi cũng đã từng trải qua
uxby0Nl.gif
Cái câu: ** nghĩ là mình "có khả năng" hoặc mình "xứng đáng" có một cuộc sống tốt đẹp hơn (ăn ngon hơn, mặc đẹp hơn, xài đồ đắt tiền hơn, hoặc nhòm ngó chuyện trả góp nhà xe các kiểu....).** thì mình công nhận có, giống vk mình, còn mình ko phải thuộc tip người ko mơ mộng, mình biết thực lực mình đến đâu

Còn vế sau thì ý mình là bệnh viện họ kêu ra ngoài tiêm vì bệnh viện ko có. Chớ k phải vk mình muốn ra ngoài tiêm đâu ạ 😊
 
Có bác 13tr, nhưng hầu như tiêu xài hết, còn âm vào phần lương của e, nói là tiêu xài cho gia đình, tính hay tự ái nữa nên e cũng chả hỏi
một trong những nguyên nhân chán nản là đây.
Vợ không biết vun vén thì thím thớt có kiếm đc 50-100 củ/ tháng cũng chẳng đề dành đc mấy đâu.

Hãy lựa 1 ngày nào đó, 2 vợ chồng ngồi lại nói chuyện với nhau.
Phân tích cho vợ hiểu.
 
Chào các bác, em năm nay 32 tuổi.
Đã lập gia đình và có 1 bé trai 2 tuổi, đang ở nhà thuê.
1 2 năm đổ lại đây em thấy cuộc sống bế tắc quá, công việc ko thuận lợi, cảm giác kiếm tiền khó khăn, em làm kỹ sư lương đc 30tr. Ko tiêu xài phung phí nhưng ko dành dụm được bao nhiêu, mua đc cái nhà có vẻ xa vời quá.
Muốn nhảy việc để lương cao hơn chút nhưng cũng ko thuận lợi.
nói bác đừng buồn chứ ko có gia đình hậu thuận thì mua nhà với người làm công ăn lương thời nay gần như ko thể đâu bác, tôi thì may mắn hơn bác chút là xưa gia đình giúp đỡ mua dc căn chung cư nhỏ năm 2018 có 800 tr, giờ giá tầm 3.5 tỷ, tôi 2 vc ở SG thu nhập tầm 40 tr nuôi 2 đứa con mà nói thật ko dư đồng nào, dù ngồi ngẫm lại chẳng tiêu gì hoang phí, hazz.
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
Dmmadm,
Người trả lời cuối
Dz.No1,
Trả lời
230
Lượt xem
22.082
Quay lại
Lên đầu trang