[Tản Mạn] Chuyện xe ôm công nghệ.

Công nhân thì có nghề ngỗng gì đâu bác, đa số đứng chuyền hoặc làm mấy công việc lặp lại thôi bác, nói thật ngành công nhân còn bùn lầy hơn ngành shiper bác ạ, shiper ít nhất còn được tiếp xúc xã hội, va vấp 1 tí, công nhân được cái đỡ nắng mưa có đủ chế độ nhưng cứ ở trong xưởng mụ cả người :big_smile:
công nhân làm lâu có năng lực lên quản lý tổ trưởng đó bro,
 
Chương 11: Thoải mái chính là thứ giết chết chúng ta dễ dàng nhất (phần 2)

Tiếp tục câu chuyện thì sau khi anh Lông Vàng nghỉ việc thì mình đã chính thức tiếp quản lại tuyến số 8, trở thành thổ hoàng đế của nơi đây, cũng phải nói 1 chút về kho phân phối này, ở đây thì do anh C toàn quyền quản lý, bao gồm 14 tuyến tương ứng với 14 sale, bao trùm khu vực Eastside của vương quốc Lake-In :big_smile: , tình hình ở đây thì giống trong Xuân Thu Chiến Quốc thời kỳ đầu, Chu Thiên Tử phân phong các lộ chư hầu, 14 lộ chư hầu thì luôn trong tình trạng vừa hòa hảo vừa phân tranh còn Chu Thiên Tử đứng giữa điều giải. :doubt:
Theo mình được nghe kể lại thì trước đây 1 thời gian khá dài thì tình hình khá là khốc liệt, mọi người phân tranh với nhau liên tục, anh C phải cực kỳ nhức đầu để đứng giữa xử lý, giải quyết tranh chấp khiếu nại,:beated: mọi drama giao tranh trong vương quốc này thì chủ yếu xoay quanh vấn đề lấn tuyến, mày sang chỗ tao bán, tao sang chỗ mày bán v.v.v.v. Nhiều vozer sẽ thắc mắc là chia tuyến rõ ràng rồi thì lấn sao được? Nhưng thực tế biên giới giữa nhiều tuyến rất mơ hồ và các saler lươn lẹo thì có hàng tỉ lý do để bán hàng vào 1 cửa hàng nào đó ngoài tuyến :byebye: , sau 1 thời gian dài anh C nhức đầu điều hòa, giải quyết mâu thuẫn thì anh cũng đã dựng nên được 1 nền hòa bình giả tạo, nơi mọi người đã có những đồng thuận chung về ranh giới và khách hàng giữa các tuyến, tuy nhiên sóng ngầm vẫn luôn luôn cuộn trào, các lộ chư hầu thi thoảng vẫn sẽ var nhau. :beat_shot:
Ở đây thì cũng giống trong Xuân Thu Chiến Quốc, mọi người đều thực hiện theo nguyên tắc "Xa thân gần đánh", tức là những tuyến ở xa nhau thì thường mọi người sẽ thân thiết và chia bè kết phái với nhau:beauty: , còn tuyến giáp nhau thì ghét nhau như chó với mèo:feel_good: , mình thì cũng may mắn vì đất phong mà anh Lông Vàng để lại cho mình dễ thủ khó công, 3 mặt đều là những bình chướng thiên nhiên hết sức rõ ràng rành mạch là sông (cống) Kim Ngưu, đường vành đai 2 và sông Hồng, muốn "bán nhầm" cũng không bán được nên mình chỉ có va chạm với bà chị béo thôi, còn lại với mọi người thì bình thường, còn mấy ông anh kia thì khi thiếu số xin bán vào thì mình vẫn cho bình thường, không khó khăn gì cả. :confident:
Như mình đã chia sẻ thì với các sale còn lại trong công ty thì mình không chơi thân với ai, lý do thì khá dễ thấy là do tuổi tác, hóa ra anh Lông Vàng cũng chỉ là 1 của hiếm, ở đây thì người bé tuổi nhất cũng đã 35 xuân xanh, hơn mình cả chục tuổi có lẻ, lớn tuổi nhất thì con cái đang đi học đại học, nghĩa là con ông ấy gần bằng tuổi mình :sweat: , hiển nhiên cách biệt tuổi tác như vậy thì lối sống lối tư duy cũng sẽ khác xa nhau, đa phần thì là mối quan hệ đồng nghiệp, thậm chí coi mình như con cháu để chỉ bảo, riêng bà chị béo thì ngay từ khi mình vào làm tiếp quản lại tuyến số 8 thì chị đã tỏ rõ thái độ không ưa mình, thường xuyên đá đểu móc mỉa, lúc đầu mình không hiểu, nhưng sau này thì sẽ rõ. :angry:
Ranh giới miếng đất phong của mình thì như chương trước mình đã mô tả, anh em vozer nào đã từng sinh sống hoặc làm việc tại đây thì sẽ biết, đây là 1 khu vực ngõ ngách chằng chịt, chỗ thì cụt chỗ thì thông, dân cư thì xô bồ phức tạp :beated: , nói chung là 1 khu chó ỉa khỉ ho cò gáy trước đây không ai thèm, sau khi nhận tuyến thì mình phải mất tầm nửa tháng để quen đường quen xá, rất may là cuốn cẩm nang của anh Lông Vàng để lại được anh thiết kế khá khoa học, chỉ cần đi theo từ đầu đến cuối thì sẽ không bị đâm đầu vào ngõ cụt.:big_smile:
Trước khi anh Lông Vàng nhận tuyến này thì nhìn chung nơi đây khá ảm đạm, ma chê quỷ trách :after_boom: , nhưng vào tay anh Lông Vàng thì lại khác, dù trông khá bất cần đời và nhố nhăng thì anh Lông Vàng lại khá là có năng lực và trách nhiệm, có lẽ anh được di truyền từ bố mẹ anh 1 nguồn gene tốt chăng? Dù sao thì sau thời gian anh tiếp quản thì anh đã cày sâu cuốc bẫm gây dựng dần dần chỗ đứng của sản phẩm của công ty mình trong thị trường này:hungry: , biến nơi đây thành những khoảnh thượng điền màu mỡ, dân cư thì quen với sự hiện diện của sản phẩm, bạn hàng thì cũng tin tưởng và yêu thích :dribble: , thế mới biết khi con người ta làm việc vì đam mê thì thành quả công việc nó khác hẳn, chính vì màu mỡ như vậy nên nó đã trở thành 1 miếng mồi béo bở trong mắt người khác :still_dreaming: , khi có tin anh nghỉ thì 3 sale ở 3 khu tiếp giáp ngay lập tức đề xuất với anh C là chia cắt khu này cho mỗi người 1 miếng, chị béo thì cắn miếng Lò Đúc và ngoài đê, 2 anh zai kia thì cưa đôi giữa phố Lạc Trung, nhưng chủ trương của anh C là vẫn cứ phải đủ 14 lộ chư hầu nên không đồng ý:doubt: , thế là chị béo lại đề nghị đổi tuyến của chị ấy với tuyến của anh Lông Vàng, tức là chị sẽ tiếp quản lại tuyến của anh Lông Vàng, còn sale mới sẽ tiếp quản lại tuyến của chị, chị hứa sẽ chịu trách nhiệm dìu dắt, đào tạo sale mới cho đến khi cứng nghề mới thôi, anh C nghe xong thì cũng bùi tai nhưng anh Lông Vàng lúc này lại đéo đồng ý:feel_good: , anh Lông Vàng thì anh L sếp lớn còn ngại var chạm nên anh C không dám trái ý, thế là lại đi tuyển người tiếp quản tuyến 8, quanh co vòng vèo thì tuyển được thằng mình.:shame:
Vì nguyên nhân như vậy nên chị béo rất ghét mình, trong mắt chị thì mình là người đớp mất miếng thịt chuẩn bị rơi vào mồm chị nên chị rất cay :sad: , chị béo thì là 1 người khá gian lanh, thường xuyên tìm cách đớp của công ty, nói qua thì thỉnh thoảng các công ty thường sẽ có những chương trình khuyến mãi cho khách hàng để kích sale, kiểu như mua 3 gói tặng 1 gói, mua 5 gói tặng 2, ở nhiều công ty khác nơi mà sale bán hàng trực tiếp cho khách thì đôi khi sale sẽ giấu và đớp luôn phần chênh :hungry: , nhưng ở công ty này thì không như thế, sale chỉ lo phần chốt đơn, còn giao hàng thu tiền là việc của bên vận chuyển, khá là nhàn nhưng không có cơ hội đớp, nói vậy thôi chứ những chương trình này ở các công ty khác cũng chẳng báu bở gì, chỉ là những bữa liên hoan xác thịt trên xương máu của sale :extreme_sexy_girl: , nhưng thôi chuyện này mình sẽ kể sau.
Quay lại chị béo nhà ta thì không gì làm khó được chị, khi có chương trình khuyến mãi thì chị sẽ tạo đơn ảo về 1 cửa hàng mà chị quen trong tuyến, sau đó chị sẽ tới đó trả lại tiền cho chủ tiệm và chở hàng về :go: , đợi hết chương trình thì chị sẽ giả dạng sale chợ mang hàng đi bán với giá bình thường, tất nhiên là chị không có ngu mà bán trực tiếp vào tuyến của bản thân, trước khi mình vào làm thì chị thường mang hàng sang Westside hoặc Wasteland Long Biên bán :cool: , nhưng sau khi mình tiếp quản tuyến 8 thì chắc 1 phần khinh mình non nghề, 1 phần vì không ưa mình nên chị bán cmn hàng vào tuyến của mình luôn cho nó gần :sad: , nhưng điều chị không ngờ là mình vẫn thường xuyên chơi game và nói chuyện cùng anh Lông Vàng, biết chuyện thì anh chửi mình ngu như con ch* :pudency: và bảo mình tìm cách chụp ảnh con lợn đấy bán hàng trộm trong tuyến mà tố, nghe lời anh Lông Vàng, đợi khi có chương trình khuyến mại mới, mình ngay lập tức tìm 1 cửa hàng phong thủy thuận lợi mà chị béo chắc chắn sẽ vào bán trộm, đặc biệt là ở trước cửa phải có quán trà đá, mình treo thưởng luôn cho ông bán trà đá là nếu chụp được ảnh con mụ này bán hàng ở đây thì thưởng 300k :matrix: , quả nhiên chỉ khoảng 1 tuần sau khi hết khuyến mãi thì chị béo xuất hiện và bắt đầu bán trộm, chị ta thường đi vào giờ buổi trưa lúc không ai hoạt động để bán, anh zai trà đá thì còn tri kỷ tới nỗi chụp được ảnh chị ta bán hàng của công ty mình luôn. :beauty:
Có bằng chứng rồi thì mình ngay lập tức tố cáo lên chỗ anh C, thật ra thì đây là 1 vấn đề khá nghiêm trọng, không chỉ dừng lại ở việc bán lấn tuyến mà còn là gian lận khuyến mãi của công ty, nếu làm lên đến tổng công ty thì chị béo có thể bị đuổi việc và bồi thường :doubt: , nhưng anh C thì đứng ra hòa giải, anh bắt chị béo phải xin lỗi mình, cam kết không tái phạm và phạt KPI chị tháng này cảnh cáo, sau vụ này thì chị béo không dám móc mỉa mình nữa, nói chung thấy mình là im lặng tránh xa, anh Lông Vàng nghe chuyện thì bảo "phải tao tao tố lên tổng cho chết cmn đi" :beat_shot: , nhưng mình thì không cứng được như anh, ra đường cũng sợ bị trùm bao đập lắm. :pudency:
Lan man hơi nhiều thì quay lại công việc của mình lúc đó cực kỳ đơn giản, hàng ngày mình lên tuyến kiểm kê hàng hóa và trưng bày, hàng nào hết thì báo cho chủ tiệm sau đó lên đơn gửi về công ty, đến chiều hoặc ngày mai công ty sẽ cho xe chở qua và viết hóa đơn thu tiền :cool: , đường lớn thì xe tải, đường nhỏ thì có xe máy, không ngán bất cứ địa hình nào, vì mình được thừa kế lại thành quả của anh Lông Vàng nên đa số khách hàng đều khá tin tưởng mình, hàng hóa bán rất chạy, ngay tháng đầu tiên mình đã đạt mốc KPI cuối nhận full thưởng, 1 số lương khá cao với 1 thằng mới ra trường như mình. :dribble:
Có lương thì ngay lập tức mình mời những người thân thiết đi ăn uống liên hoan, 2 thằng bạn thân ở cùng, thằng cu em V, mấy đứa bạn đại học, anh T béo và em V v.v.v. Mỗi nhóm thì đều dành thời gian ăn uống nhậu nhẹt 1 buổi, thấy mình có việc tốt thu nhập cao thì mọi người đều mừng cho mình, anh T béo và em V đều hí hửng bảo sau này phải mời 2 người đi đớp nhiều hơn, cu V thì cứ xuýt xoa bảo là việc ngon thế, sau mà có ai nghỉ thì nhớ phải gọi em vào, nhưng mình không biết rằng công việc tưởng chừng như ngon lành này lại là liều mai thúy mãn tính dần hủy hoại tinh thần của mình, khiến mình quay lại con đường XOCN. :pudency:
Viết đến đây lại thấy dài quá, mình chỉ định viết phần này trong 1 chương mà không hiểu sao lan man mãi không hết, chương sau sẽ cố gắng kết lại phần này vậy :sweat:
Mình thì ko thấy lan man, cứ tiếp tục nhé thớt :beauty:
 
Công nhân thì có nghề ngỗng gì đâu bác, đa số đứng chuyền hoặc làm mấy công việc lặp lại thôi bác, nói thật ngành công nhân còn bùn lầy hơn ngành shiper bác ạ, shiper ít nhất còn được tiếp xúc xã hội, va vấp 1 tí, công nhân được cái đỡ nắng mưa có đủ chế độ nhưng cứ ở trong xưởng mụ cả người :big_smile:
Công nhân mà dẻo miệng + biết tiếng thì cũng lên khá đó, 1 thời làm chung vào cn
:doubt: .

Tất nhiên cũng phải cày mệt, vừa tăng ca vừa học tiếng khá là sml
 
Mình thắc mc với em V sao lúc đó chủ thớt k đi sâu hơn? Hay đi sâu hơn mà k kể
 
Mình thắc mc với em V sao lúc đó chủ thớt k đi sâu hơn? Hay đi sâu hơn mà k kể
Thì mình cũng kể rồi mà, lúc còn làm ở công ty thì mình khá hèn :pudency: với lại kiểu đang rất thân thiết, sợ đi sâu hơn thì mất tình bạn đẹp.
Sau này nghỉ làm ở công ty rồi thì mình lại thấy tình cảm 2 đứa khá là trong sáng, kiểu giống bạn bè thân thiết hơn, những người yêu của mình sau này hay vợ mình bây giờ đều là kiểu người khá là khác với em V nên có vẻ lúc đó mình với nó đi chơi với nhau nhiều quá đâm ra mình crush thôi chứ không chắc là yêu thật. :angry:
 
Ban đầu cũng không định đọc đâu cơ mà không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào lại vào đọc 1 quệt hết 11 chương, cuốn ra phết . hóng tiếp nhé kaka
 
Cho hỏi nếu mình áp mã giảm giá thì tài xế có bị ít tiền lại không hay vẫn như cũ?
 
Chương 12: Thoải mái chính là thứ giết chết chúng ta dễ dàng nhất (phần kết)

Tiếp tục câu chuyện thì sau tháng đầu tiên thử việc thành công rực rỡ, mình lại tiếp tục max kpi ở tháng thứ 2, và hiển nhiên mình được nhận vào làm chính thức, vào chính thức thì anh C phát cho 2 bộ đồng phục của công ty:matrix: , nhưng mình chẳng bao giờ mặc trừ ngày đầu tháng mỗi khi nghe anh L sếp lớn giảng đạo, từ đây mình chính thức là nhân viên của công ty, nhất vinh câu vinh, nhất tổn câu tổn.:ah:
Nói là như thế nhưng càng ngày mình càng lười :go: , chỉ được tầm hơn 1 tháng đầu là mình chăm chỉ lên tuyến, sau đó mình bắt đầu nắm bắt được quy luật vận động và phát triển của xã hội à nhầm lưu lượng hàng hóa của các khách hàng, biết tầm bao giờ thì họ hết hàng và cần restock, dần dần mình bắt đầu ít lên tuyến hơn, thường là 1 tuần chỉ lên 2 lần vào thứ 4 và thứ 7, đi thì cũng đi ào ào cho xong việc chứ không tỉ mẩn, sâu sát nữa :sad: , có những tuần mình còn đếch thèm lên tuyến, chỉ nằm nhà gọi điện cho khách hàng xem khách hết gì thì lên đơn, hàng ngày mình lên công ty chấm công, ngồi uống trà đá bốc phét 1 tí rồi về nhà chơi game hoặc đi nhậu cùng mấy ông cùng công ty, công việc nói chung cực nhàn hạ, đi làm như đi chơi.:hungry:
Ở cái công ty này thì hầu như tất cả mọi người đều lười biếng giống mình, lên công ty chấm công, trà đá, rồi chơi bời, thời gian đầu mình chưa quen lắm với mọi người, nhưng chỉ tầm 1 tháng quen rồi thì bắt đầu tham gia vào các cuộc nhậu nhẹt ăn chơi cùng mấy ông ở công ty :hungry: ở đây thì đa số ăn nhậu vào buổi sáng vì buổi chiều 1 số người sẽ có công việc thứ 2 để làm, nói chung thì nhậu nhẹt triền miên, chỉ riêng với mấy ông ở công ty thì 1 tuần đã phải tới 2-3 cuộc nhậu :sweat: , bia rượu thì nói chung vẫn vui nhưng những cuộc nhậu thời điểm này bắt đầu nhuốm màu lợi ích, không thuần khiết và thật lòng như với anh T béo và em V :smile: , thời gian này nếu vozer nào sinh hoạt ở khu vực hồ Đền Lừ mà gặp 1 đám suốt ngày đi uống bia vào buổi sáng thì khả năng cao là mình cũng nằm trong số đó. :shame:
Đây cũng là thời gian mình bắt đầu tha hóa và nhiễm rất nhiều thói hư tật xấu mà trước đây không có, trong tứ đổ tường thì chắc có mỗi cờ bạc là mình không chơi, không những nhậu nhẹt triền miên như đã nói ở trên, mình còn bắt đầu biết tới bộ môn kara tay vịn và thường xuyên đi hát vịn cùng các ông anh trong công ty :extreme_sexy_girl: còn về việc hút thuốc thì mình sẽ đổ lỗi cho anh Lông Vàng, vì trông anh rít thuốc rất nghệ nên mình bắt đầu đú đởn hút theo, thấy thế thì anh bảo "Đang yên đang lành đú đởn hút làm đéo gì cho hư người", nhưng anh nói xong thì lại rít 1 hơi thuốc nên lời anh nói không được thuyết phục lắm và mình vẫn cứ hút thôi. :boss:
Rất may là sau tầm 4 tháng ăn chơi sa đọa thì mình lại có người yêu :beauty: , lúc mình tỏ tình thì em bảo "không yêu mấy ông phì phèo điếu thuốc", em nói thế thôi chứ lúc đấy em và mình đã trong tình trạng "tình trong như đã mặt ngoài còn e" rồi:sweet_kiss: , nhưng em nói vậy nên mình cũng bỏ thuốc, lúc đó thì mới hút tầm 2 tháng, chưa nghiện nên bảo bỏ là bỏ thôi cũng chả vương vấn gì, bộ môn kara vịn thì từ khi tán em mình cũng đã bỏ rồi, tuy yêu em mình đỡ hư hơn 1 chút nhưng tình trạng rượu bia và lười biếng vẫn tiếp diễn :sweat: , cuộc sống lúc này như 1 giấc mơ, mình có cả sự nghiệp và tình yêu, người lúc nào cũng bay bổng lâng lâng, tuy lười biếng nhưng nền tảng mà anh Lông Vàng để lại cho mình là cực kỳ vững chắc, chẳng cần làm gì nhiều tháng nào cũng full số KPI, còn thừa số đi cho người khác, thậm chí mình còn phải ghìm số lại chứ nhiều khi bán tốt quá. :sweat:
Nhưng cuộc sống nhàn hạ và lười biếng như vậy làm mình thối rữa từ từ, trong thời điểm đẹp nhất đời người, khi mà mọi người đang phấn đấu vì sự nghiệp, liên tục thử thách và phát triển bản thân, xây dựng các mối quan hệ có ích, học thêm nhiều điều hay ho mới lạ thì mình ngủ quên trong sự bình yên giả tạo :doubt: , gần 1 năm làm việc ở đây, mình không phát triển được thêm 1 kỹ năng nào, thậm chí còn thui chột đi rất nhiều, trở nên lười biếng và vô kỷ luật :too_sad: , con người mình biến thành người không chịu nổi kỷ luật và gò bó, không còn khả năng thích ứng trước khó khăn và cũng không xây dựng thêm được mối quan hệ nào tích cực trong công việc cả :cry: . ai đọc được dòng này của mình thì nên tỉnh táo lại trước sự nhàn hạ nhất thời, tuổi trẻ phải thử thách bản thân, phải làm quen với kỷ luật và khó khăn trước thì sau này mới thích ứng được trước mọi hoàn cảnh, nhàn hạ chính là cách nhanh nhất để giết chết tương lai của bản thân, đây là những thứ mà sau này mình mới ngộ ra nhưng đã quá trễ để sửa chữa. :smile:
Quay lại câu chuyện thì những tưởng giấc mộng bình yên này sẽ kéo dài mãi mãi, mình còn mơ tưởng rằng sau này mình sẽ phấn đấu lên giám sát bán hàng giống anh C :dribble: , sau đó lên sếp lớn giống anh L :still_dreaming: , mình cũng sẽ mua 1 con mazda cx5 và đi khắp nơi giảng đạo lý cho anh em saler nghe :matrix: thì trong 1 cuộc họp hàng tháng vào quý 1 thì mọi việc đã hoàn toàn thay đổi, hôm đó cũng như mọi ngày, mình đến sớm mặc đồng phục để chờ anh L tới giảng đạo như mọi lần, nhưng lần này khi mình tới công ty thì con mazda cx5 đã đỗ ở cửa kho, đi qua quán trà đá thì chả thấy ai ngồi đó cả, đi vào văn phòng chấm công thì đã thấy mọi người tụ tập ở trong rồi
5gcj2yy.gif
, anh em bắt đầu nháy nhau chọn địa điểm uống bia sau buổi giảng đạo lý của anh L, lục tục 1 lúc mọi người đến đủ thì anh L và anh C đi ra bắt đầu cuộc họp. :matrix:
Thông thường thì chương trình Quà tặng cuộc sống của anh L sẽ kéo dài tầm 20-30p, sau khi phát hết các món quà tâm đắc thì anh cho mọi người giải tán :go: , ai lên tuyến thì lên tuyến, ai đi uống bia thì đi uống bia nhưng lần này thì khác hoàn toàn, anh L nói suốt 4 tiếng đồng hồ, bắt đầu từ 8h sáng đến hơn 12h trưa mới xong, bài nói của anh như 1 chiêu thức tối thượng gây ra hiệu ứng hoảng loạn cho các mục tiêu đối địch là bọn mình ngồi dưới, anh nói tới đâu mặt mọi người tái mét đến đấy, lục thần vô chủ, tâm thần hoảng loạn :waaaht: , bài nói của anh rất dài và bay bổng nhiều chi tiết nhưng ý chính thì có mấy mục sau đây:
Thứ nhất Westside và Eastside từ tháng sau sẽ chính thức hợp nhất làm 1, đổi sang 1 địa điểm mới, giang sơn từ nay thu về 1 mối, thiên hạ nhất thống, tứ hải phục tùng. :confident:
Thứ hai công ty sẽ kiện toàn lại toàn bộ hệ thống lương lậu, kpi, địa bàn, tuyến bán hàng của mọi người :sweat:
Thứ ba quan trọng nhất về mặt nhân sự anh chỉ mặt điểm tên 3 sale kỳ cựu và thâm niên nhất ở đây và anh C sẽ cùng anh qua kho mới, đám ong ve còn lại sẽ có 2 lựa chọn, 1 là tự nguyện viết đơn xin nghỉ việc và bàn giao lại công việc, địa bàn, công ty sẽ hỗ trợ 1 tháng lương cơ bản :pudency: , 2 là không viết đơn cứng đầu ở lại thì anh L sẽ cho biết thế nào là sống không bằng chết :hell_boy: , ai làm trong ngành này rồi thì sẽ biết là anh không hề giỡn chơi. :pudency:
Nghe anh nói xong mặt ai cũng ngắn tũn lại, miệng đắng lưỡi khô. :beated:
Sau khi tan họp anh L rời đi trên con mazda cx5, không ai bảo ai nhưng mọi người lên xe ra 1 quán trà đá khá to cách xa công ty 1 đoạn, nói thêm 1 chút thì ở cái khu vực kho xưởng này thì mọc lên rất lắm quán trà đá phục vụ cho anh em dân lao động, quán trà đá ở đối diện kho công ty mình là không gian công cộng của anh em công ty, thường thì mọi người ngồi đấy bốc phét chửi nhau vui vui
5gcj2yy.gif
, còn muốn nói gì nhạy cảm tránh mặt bọn vận chuyển và kế toán thì sẽ trốn ra những quán khác xung quanh :go: , như mình có kể thì công ty này có tình trạng chia bè kết phái nên mỗi nhóm sẽ chọn cho mình 1 quán làm sào huyệt, mọi người sẽ ngầm hiểu ai ngồi quán người đấy, quán trà đá to mà bọn mình kéo đến hiện tại là chiến địa chung được mọi người ngầm công nhận, nơi mà anh em hay tụ tập để chửi công ty, chửi sếp, chửi kế toán, thủ kho v.v.v.v. :what: anh C thì không bao giờ tham gia vào những buổi tụ hội kiểu như thế này, nhưng lần này thì anh cũng lên xe đi theo mọi người. :sweat:
Ra đến nơi thì 1 không khí im lặng chết chóc bao trùm, không ai nói với nhau câu nào, ai hút thuốc thì ngồi hút thuốc, ai không hút thuốc thì ngồi nốc trà đá, chẳng biết là khát sau 4 tiếng ngồi nghe hay uống cho bình tĩnh lại :cold: , sau tầm 10 phút im lặng chết chóc thì 1 bà chị lên tiếng phá tan bầu không khí chết chóc, chị hỏi anh C 1 câu như vớt vát chút hi vọng: "Trên tổng quyết rồi hả C?":burn_joss_stick: , anh C thì chán nản dập tắt mọi hi vọng của mọi người "Vâng chị, có công văn gửi xuống rồi":too_sad: , nếu như anh C là thiên tử, con trời thì ý của tổng công ty là ý trời, ý trời đã ra thì mọi thứ đã định, không còn ai có thể thay đổi, chỉ chờ có thế mọi người bắt đầu buông lời chửi rủa ầm ĩ, chửi từ công ty tới anh L, anh C thì cứ ngồi im không nói không rằng :sad: , sau khoảng 30 p chửi bới chán chê thì anh C nói vài lời động viên anh em rồi quay về văn phòng, anh em thì cũng giải tán hết chứ còn tâm trí đâu mà bia với chả bọt. :confuse:
1 tháng sau đó không khí công ty cực kỳ ảm đạm và chết chóc :too_sad: , ai cũng lo lắng đi tìm việc mới kể cả mình, ngay cả 3 ông được giữ lại cũng sống trong tình trạng hoang mang không biết tương lai thế nào khi những tin đồn xấu về việc tăng KPI, đổi tuyến bán, tăng diện tích tuyến v.v.v. Cứ ùn ùn kéo về :sad: , anh C tuy không nói gì nhưng mình biết bọn mình buồn 1 thì anh phải buồn 10, khu vực Eastside này là tâm huyết mà anh bỏ bao công sức ra xây dựng, mất bao thời gian mà nỗ lực, thậm chí anh phải trả giá 1 số thứ thì khu này mới có được môi trường bình yên và tích cực để cho anh em sale bọn mình lười biếng mà vẫn hoàn thành công việc :shame: , lúc còn làm trong công ty thì mình nghĩ anh C thì cũng chỉ thường thường vậy thôi, suốt ngày ngồi văn phòng làm linh tinh, nhưng sau ra ngoài làm thì mình mới nhận ra anh C là người cực kỳ tâm huyết và có trách nhiệm trong công việc, vì vậy góc nhìn của mình về anh C cũng thay đổi hoàn toàn. :cool:
Về phần mình thì cũng buồn nhưng lúc đấy thì chẳng nghĩ được nhiều đến vậy, thời gian đó thì mình tự tin hoặc đúng hơn là ảo tưởng về bản thân lắm, cứ nghĩ rằng mình giỏi lắm giỏi vừa :look_down: , không có việc này thì làm việc khác, không quan trọng, nhưng chỉ ngay sau đó mình đã bị hiện thực nghiệt ngã vả cho sấp mặt.:beat_shot:
Tiếp quản lại tuyến bán của mình là ông anh trung niên có vẻ ngoài khinh khỉnh :doubt: , nghe đồn là anh sẽ tiếp quản luôn tuyến của chị béo, nói chung anh chắc cũng có nhiều kinh nghiệm nên không cần mình phải dẫn đi, ngay cửa hàng đầu tiên anh đã tự vào giới thiệu trôi chảy rồi và mình cũng lập tức hóa thân thành anh Lông Vàng, cáo bận rồi biến mất trên con wave chiến :go: , cũng chẳng thấy anh hỏi han gì nữa, coi như là đã bàn giao xong công việc, hết tháng thì mình nghỉ việc và bắt đầu 1 công việc mới và hiện thực nghiệt ngã cũng dần lộ ra trước mắt mình. :cry:
Vậy là kết thúc gần 1 năm làm việc, mình chẳng học được thêm gì mới, thậm chí trở nên thui chột về kỹ năng cũng như kỷ luật, tính kiên trì, tuy lương ổn áp là thế nhưng số dư tài khoản còn thấp hơn hồi mình nghỉ Ahamove vì tiêu xài hoang phí, nghĩ lại thì quá là đáng buồn.:too_sad:
P/S: Sau này mình có nhắn tin FB nói chuyện tào lao với anh C thì biết được kế hoạch nhất thống thiên hạ của anh L cuối cùng cũng không thành công, chỉ sau hơn 1 năm hoạt động, vì hoạt động không hiệu quả nên kho chung lại vỡ thành 3 kho Northwest, Northeast và Southside :surrender: , anh C thì lại về Southside làm giám sát, tuy nhiên lúc này thì hàng hóa công ty đã bị hàng chợ thẩm thấu, thị trường thì nát bét, nói chung là khó khăn, tuy nhiên trong câu chữ của anh C mình vẫn thấy 1 chút gì đó hả hê, anh L thì anh C không nhắc tới nhưng chắc anh cũng không thể có kết quả tốt trong công ty. :sad:
Định viết tản mạn xe ôm công nghệ mà sắp thành tản mạn saler mất rồi, lan man quá :sweat:
 
công nhận chạy xe ôm có nhiều kỷ niệm vui buồn thật, nếu nói về drama nhiều nhất chắc thời chạy ahamove lắm kỷ niệm đáng nhớ vl
 
Chương 11: Thoải mái chính là thứ giết chết chúng ta dễ dàng nhất (phần 2)

Tiếp tục câu chuyện thì sau khi anh Lông Vàng nghỉ việc thì mình đã chính thức tiếp quản lại tuyến số 8, trở thành thổ hoàng đế của nơi đây, cũng phải nói 1 chút về kho phân phối này, ở đây thì do anh C toàn quyền quản lý, bao gồm 14 tuyến tương ứng với 14 sale, bao trùm khu vực Eastside của vương quốc Lake-In :big_smile: , tình hình ở đây thì giống trong Xuân Thu Chiến Quốc thời kỳ đầu, Chu Thiên Tử phân phong các lộ chư hầu, 14 lộ chư hầu thì luôn trong tình trạng vừa hòa hảo vừa phân tranh còn Chu Thiên Tử đứng giữa điều giải. :doubt:
Theo mình được nghe kể lại thì trước đây 1 thời gian khá dài thì tình hình khá là khốc liệt, mọi người phân tranh với nhau liên tục, anh C phải cực kỳ nhức đầu để đứng giữa xử lý, giải quyết tranh chấp khiếu nại,:beated: mọi drama giao tranh trong vương quốc này thì chủ yếu xoay quanh vấn đề lấn tuyến, mày sang chỗ tao bán, tao sang chỗ mày bán v.v.v.v. Nhiều vozer sẽ thắc mắc là chia tuyến rõ ràng rồi thì lấn sao được? Nhưng thực tế biên giới giữa nhiều tuyến rất mơ hồ và các saler lươn lẹo thì có hàng tỉ lý do để bán hàng vào 1 cửa hàng nào đó ngoài tuyến :byebye: , sau 1 thời gian dài anh C nhức đầu điều hòa, giải quyết mâu thuẫn thì anh cũng đã dựng nên được 1 nền hòa bình giả tạo, nơi mọi người đã có những đồng thuận chung về ranh giới và khách hàng giữa các tuyến, tuy nhiên sóng ngầm vẫn luôn luôn cuộn trào, các lộ chư hầu thi thoảng vẫn sẽ var nhau. :beat_shot:
Ở đây thì cũng giống trong Xuân Thu Chiến Quốc, mọi người đều thực hiện theo nguyên tắc "Xa thân gần đánh", tức là những tuyến ở xa nhau thì thường mọi người sẽ thân thiết và chia bè kết phái với nhau:beauty: , còn tuyến giáp nhau thì ghét nhau như chó với mèo:feel_good: , mình thì cũng may mắn vì đất phong mà anh Lông Vàng để lại cho mình dễ thủ khó công, 3 mặt đều là những bình chướng thiên nhiên hết sức rõ ràng rành mạch là sông (cống) Kim Ngưu, đường vành đai 2 và sông Hồng, muốn "bán nhầm" cũng không bán được nên mình chỉ có va chạm với bà chị béo thôi, còn lại với mọi người thì bình thường, còn mấy ông anh kia thì khi thiếu số xin bán vào thì mình vẫn cho bình thường, không khó khăn gì cả. :confident:
Như mình đã chia sẻ thì với các sale còn lại trong công ty thì mình không chơi thân với ai, lý do thì khá dễ thấy là do tuổi tác, hóa ra anh Lông Vàng cũng chỉ là 1 của hiếm, ở đây thì người bé tuổi nhất cũng đã 35 xuân xanh, hơn mình cả chục tuổi có lẻ, lớn tuổi nhất thì con cái đang đi học đại học, nghĩa là con ông ấy gần bằng tuổi mình :sweat: , hiển nhiên cách biệt tuổi tác như vậy thì lối sống lối tư duy cũng sẽ khác xa nhau, đa phần thì là mối quan hệ đồng nghiệp, thậm chí coi mình như con cháu để chỉ bảo, riêng bà chị béo thì ngay từ khi mình vào làm tiếp quản lại tuyến số 8 thì chị đã tỏ rõ thái độ không ưa mình, thường xuyên đá đểu móc mỉa, lúc đầu mình không hiểu, nhưng sau này thì sẽ rõ. :angry:
Ranh giới miếng đất phong của mình thì như chương trước mình đã mô tả, anh em vozer nào đã từng sinh sống hoặc làm việc tại đây thì sẽ biết, đây là 1 khu vực ngõ ngách chằng chịt, chỗ thì cụt chỗ thì thông, dân cư thì xô bồ phức tạp :beated: , nói chung là 1 khu chó ỉa khỉ ho cò gáy trước đây không ai thèm, sau khi nhận tuyến thì mình phải mất tầm nửa tháng để quen đường quen xá, rất may là cuốn cẩm nang của anh Lông Vàng để lại được anh thiết kế khá khoa học, chỉ cần đi theo từ đầu đến cuối thì sẽ không bị đâm đầu vào ngõ cụt.:big_smile:
Trước khi anh Lông Vàng nhận tuyến này thì nhìn chung nơi đây khá ảm đạm, ma chê quỷ trách :after_boom: , nhưng vào tay anh Lông Vàng thì lại khác, dù trông khá bất cần đời và nhố nhăng thì anh Lông Vàng lại khá là có năng lực và trách nhiệm, có lẽ anh được di truyền từ bố mẹ anh 1 nguồn gene tốt chăng? Dù sao thì sau thời gian anh tiếp quản thì anh đã cày sâu cuốc bẫm gây dựng dần dần chỗ đứng của sản phẩm của công ty mình trong thị trường này:hungry: , biến nơi đây thành những khoảnh thượng điền màu mỡ, dân cư thì quen với sự hiện diện của sản phẩm, bạn hàng thì cũng tin tưởng và yêu thích :dribble: , thế mới biết khi con người ta làm việc vì đam mê thì thành quả công việc nó khác hẳn, chính vì màu mỡ như vậy nên nó đã trở thành 1 miếng mồi béo bở trong mắt người khác :still_dreaming: , khi có tin anh nghỉ thì 3 sale ở 3 khu tiếp giáp ngay lập tức đề xuất với anh C là chia cắt khu này cho mỗi người 1 miếng, chị béo thì cắn miếng Lò Đúc và ngoài đê, 2 anh zai kia thì cưa đôi giữa phố Lạc Trung, nhưng chủ trương của anh C là vẫn cứ phải đủ 14 lộ chư hầu nên không đồng ý:doubt: , thế là chị béo lại đề nghị đổi tuyến của chị ấy với tuyến của anh Lông Vàng, tức là chị sẽ tiếp quản lại tuyến của anh Lông Vàng, còn sale mới sẽ tiếp quản lại tuyến của chị, chị hứa sẽ chịu trách nhiệm dìu dắt, đào tạo sale mới cho đến khi cứng nghề mới thôi, anh C nghe xong thì cũng bùi tai nhưng anh Lông Vàng lúc này lại đéo đồng ý:feel_good: , anh Lông Vàng thì anh L sếp lớn còn ngại var chạm nên anh C không dám trái ý, thế là lại đi tuyển người tiếp quản tuyến 8, quanh co vòng vèo thì tuyển được thằng mình.:shame:
Vì nguyên nhân như vậy nên chị béo rất ghét mình, trong mắt chị thì mình là người đớp mất miếng thịt chuẩn bị rơi vào mồm chị nên chị rất cay :sad: , chị béo thì là 1 người khá gian lanh, thường xuyên tìm cách đớp của công ty, nói qua thì thỉnh thoảng các công ty thường sẽ có những chương trình khuyến mãi cho khách hàng để kích sale, kiểu như mua 3 gói tặng 1 gói, mua 5 gói tặng 2, ở nhiều công ty khác nơi mà sale bán hàng trực tiếp cho khách thì đôi khi sale sẽ giấu và đớp luôn phần chênh :hungry: , nhưng ở công ty này thì không như thế, sale chỉ lo phần chốt đơn, còn giao hàng thu tiền là việc của bên vận chuyển, khá là nhàn nhưng không có cơ hội đớp, nói vậy thôi chứ những chương trình này ở các công ty khác cũng chẳng báu bở gì, chỉ là những bữa liên hoan xác thịt trên xương máu của sale :extreme_sexy_girl: , nhưng thôi chuyện này mình sẽ kể sau.
Quay lại chị béo nhà ta thì không gì làm khó được chị, khi có chương trình khuyến mãi thì chị sẽ tạo đơn ảo về 1 cửa hàng mà chị quen trong tuyến, sau đó chị sẽ tới đó trả lại tiền cho chủ tiệm và chở hàng về :go: , đợi hết chương trình thì chị sẽ giả dạng sale chợ mang hàng đi bán với giá bình thường, tất nhiên là chị không có ngu mà bán trực tiếp vào tuyến của bản thân, trước khi mình vào làm thì chị thường mang hàng sang Westside hoặc Wasteland Long Biên bán :cool: , nhưng sau khi mình tiếp quản tuyến 8 thì chắc 1 phần khinh mình non nghề, 1 phần vì không ưa mình nên chị bán cmn hàng vào tuyến của mình luôn cho nó gần :sad: , nhưng điều chị không ngờ là mình vẫn thường xuyên chơi game và nói chuyện cùng anh Lông Vàng, biết chuyện thì anh chửi mình ngu như con ch* :pudency: và bảo mình tìm cách chụp ảnh con lợn đấy bán hàng trộm trong tuyến mà tố, nghe lời anh Lông Vàng, đợi khi có chương trình khuyến mại mới, mình ngay lập tức tìm 1 cửa hàng phong thủy thuận lợi mà chị béo chắc chắn sẽ vào bán trộm, đặc biệt là ở trước cửa phải có quán trà đá, mình treo thưởng luôn cho ông bán trà đá là nếu chụp được ảnh con mụ này bán hàng ở đây thì thưởng 300k :matrix: , quả nhiên chỉ khoảng 1 tuần sau khi hết khuyến mãi thì chị béo xuất hiện và bắt đầu bán trộm, chị ta thường đi vào giờ buổi trưa lúc không ai hoạt động để bán, anh zai trà đá thì còn tri kỷ tới nỗi chụp được ảnh chị ta bán hàng của công ty mình luôn. :beauty:
Có bằng chứng rồi thì mình ngay lập tức tố cáo lên chỗ anh C, thật ra thì đây là 1 vấn đề khá nghiêm trọng, không chỉ dừng lại ở việc bán lấn tuyến mà còn là gian lận khuyến mãi của công ty, nếu làm lên đến tổng công ty thì chị béo có thể bị đuổi việc và bồi thường :doubt: , nhưng anh C thì đứng ra hòa giải, anh bắt chị béo phải xin lỗi mình, cam kết không tái phạm và phạt KPI chị tháng này cảnh cáo, sau vụ này thì chị béo không dám móc mỉa mình nữa, nói chung thấy mình là im lặng tránh xa, anh Lông Vàng nghe chuyện thì bảo "phải tao tao tố lên tổng cho chết cmn đi" :beat_shot: , nhưng mình thì không cứng được như anh, ra đường cũng sợ bị trùm bao đập lắm. :pudency:
Lan man hơi nhiều thì quay lại công việc của mình lúc đó cực kỳ đơn giản, hàng ngày mình lên tuyến kiểm kê hàng hóa và trưng bày, hàng nào hết thì báo cho chủ tiệm sau đó lên đơn gửi về công ty, đến chiều hoặc ngày mai công ty sẽ cho xe chở qua và viết hóa đơn thu tiền :cool: , đường lớn thì xe tải, đường nhỏ thì có xe máy, không ngán bất cứ địa hình nào, vì mình được thừa kế lại thành quả của anh Lông Vàng nên đa số khách hàng đều khá tin tưởng mình, hàng hóa bán rất chạy, ngay tháng đầu tiên mình đã đạt mốc KPI cuối nhận full thưởng, 1 số lương khá cao với 1 thằng mới ra trường như mình. :dribble:
Có lương thì ngay lập tức mình mời những người thân thiết đi ăn uống liên hoan, 2 thằng bạn thân ở cùng, thằng cu em V, mấy đứa bạn đại học, anh T béo và em V v.v.v. Mỗi nhóm thì đều dành thời gian ăn uống nhậu nhẹt 1 buổi, thấy mình có việc tốt thu nhập cao thì mọi người đều mừng cho mình, anh T béo và em V đều hí hửng bảo sau này phải mời 2 người đi đớp nhiều hơn, cu V thì cứ xuýt xoa bảo là việc ngon thế, sau mà có ai nghỉ thì nhớ phải gọi em vào, nhưng mình không biết rằng công việc tưởng chừng như ngon lành này lại là liều mai thúy mãn tính dần hủy hoại tinh thần của mình, khiến mình quay lại con đường XOCN. :pudency:
Viết đến đây lại thấy dài quá, mình chỉ định viết phần này trong 1 chương mà không hiểu sao lan man mãi không hết, chương sau sẽ cố gắng kết lại phần này vậy :sweat:
Hành văn bay nhờ :D tiếc là mỗi post chỉ thả đc 1 Ưng
:sweet_kiss:
 
Chương 8: Người vận chuyển - Ahamove.
Như đã chia sẻ ở chương trước, sau khi bị cho nghỉ việc ở công ty cũ thì mình trở lên khá lạc lõng, thất nghiệp tạm thời,đã thế sự nghiệp học hành của mình lại gặp phải 1 vấn đề lớn đó là mình sẽ ra trường chậm 1 kỳ học.
Đọc tới đây thì chắc nhiều vozer sẽ nghĩ là "thằng ngu này chắc là lại nợ môn":look_down: nhưng thực tế thì không phải, chương trình học ngành kinh tế khá là nhẹ nhàng, dù mình có ham chơi nhưng cũng không hề để nợ môn, sự đen đủi ở đây nằm ở hình thức đào tạo tín chỉ mà nhà trường mới xây dựng, đến kỳ học cuối, theo tính toán thì mình chỉ còn 1 vài tín chỉ nữa, đăng ký học nốt là có thể lấy bằng rồi, nhưng điên người là có 1 tín chỉ không đủ người đăng ký để mở lớp ,dự kiến là mở 2 thì 1 lớp trùng với 1 lớp khác của mình, 1 lớp thì không đủ sinh viên, mình và vài anh em khác bị dính vấn đề tương tự cũng cùng nhau làm đơn đề nghị lên phòng đào tạo, thậm chí chấp nhận đóng đủ tiền để được mở lớp và ra trường đúng hạn, nhưng tiếc thay sự việc không thành, mình vẫn phải đợi đến kỳ sau mới có thể hoàn thành nốt chương trình học.:canny:
Lúc này mình đã rơi vào tình trạng sinh viên của Schrödinger, vừa là sinh viên, vừa không phải là sinh viên, bạn bè mình thì đa số đã ra trường hết, chỉ còn 1 vài người nợ môn hoặc rơi vào tình trạng sót tín chỉ như mình, cả xã hội không còn dễ dãi với mình như thằng sinh viên nữa, bố mẹ thì bắt đầu có những lời nhiếc móc, hàng tuần mình lên trường học đúng 1 buổi, còn lại thì không làm gì, nhàn cư vi thì bất thiện, mình lại bắt đầu nghĩ tìm việc làm thêm.:confident:
Nhưng công việc ở công ty cũ đã tha hóa mình mất rồi, đang làm nhàn hạ lương ~50k 1 giờ, giờ lại bảo đi làm ~20k 1 giờ luôn chân luôn tay thì mình không chịu nổi, thế là mình lại bắt đầu nghĩ tới xe ôm công nghệ, và "đối tác" lần này mình lựa chọn là 1 ứng dụng của Việt Nam - Ahamove, Ahamove thì là 1 ứng dụng giao hàng bằng xe máy chứ không phải chở người, tại sao mình lại lựa chọn như vậy thì do thời kỳ chạy Uber đã khiến cho mình phát sinh 1 ảo tưởng là chở hàng thì nhàn hơn chở người, chủ yếu là khách của Uber chủ yếu gửi đồ lặt vặt, tài liệu giấy tờ treo xe nên rất dễ đi,:hungry: và thế là mình liên hệ với bên tuyển dụng của Ahamove, sau vài câu hỏi sơ bộ thì họ cho mình 1 địa chỉ để ngày mai đến làm thủ tục.:matrix:
Chỉ đợi có vậy, sáng hôm sau mình lên đường đi đăng ký,"văn phòng" của Ahamove lúc đó địa chỉ thì nằm trong 1 bưu điện (hoặc trung tâm bảo hiểm gì đó mình thật sự không nhớ rõ) ở Hà Đông, thực ra là họ thuê lại 1 phần của chỗ đó để làm nơi đăng ký cho các "đối tác", lúc này thì tất cả mọi ảo tưởng về đối tác XOCN đã sụp đổ hoàn toàn, không còn sofa, không còn các em gái mời trà, không còn điều hòa mát lạnh, tất cả chỉ còn là 1 hiện trường nhốn nháo xếp hàng đăng ký, các bác tày đến đăng ký thì đều toát ra vẻ xe ôm, dân lao động chứ không còn là các anh sinh viên đẹp zai trắng trẻo nữa, xếp hàng 1 lúc tới lượt thì vào đăng ký, thủ tục cực đơn giản, nhưng không cho nợ tiền đồng phục, đóng tiền vào lấy đồng phục thì chạy, không thì biến, xong xuôi đâu đấy thì đồng phục bao gồm 1 mũ 1/2 ahamove, 1 áo khoác và 1 áo dài tay, chở hàng nên chỉ phát 1 mũ :doubt:
Có app rồi bật lên mà chạy thôi, có thể nói rằng Ahamove đã đập tan mọi ảo tưởng của mình về cái ngành này, hàng hóa thì không còn là những tập tài liệu nhẹ nhàng hay những gói đồ treo xe mà trở thành các thùng hàng to tổ bố thậm chí sắt thép, ống nhựa cồng kềnh, hoa hoét, bánh sinh nhật dễ dập vỡ v.v.v. khách hàng của Ahamove chắc thuộc loại bá dơ nhất trong tất cả các ứng dụng mà mình từng chạy:boss: , đa phần họ là các shop bán hàng online, đặt để giao hàng cho khách của họ, vì vậy họ luôn tìm cách để tối ưu chi phí vận chuyển và rủi ro, cách để họ tối ưu đó chính là bào thẳng vào các bác tày, thôi thì đủ các thể loại bá dơ, nào thì đặt khối lượng hàng nhẹ nhưng đến thì 1 mả hàng, nào thì cố tình đặt nhầm để gian lận km, nào thì đặt sai loại hàng hóa để đỡ mất tiền phí, nào thì quịt tiền hàng, lừa COD v.v.v.v. Nói chung sau 1 thời gian đầu ngu ngơ bị thiệt thì mình dần dần trở nên tha hóa (hoặc là tiến hóa để thích nghi với môi trường độc hại), mình bắt đầu biết cách lươn lẹo, làm giá, kênh giá, biết cách chằng buộc hàng hóa, biết cách áng chừng trọng lượng và cân bằng xe và bắt đầu biết cách bảo vệ bản thân trước 1001 trò lừa đảo ngày càng tiến hóa đa dạng, cũng rất may mắn là mình chưa bị lừa COD bao giờ nhưng nhiều bác tày khác đã dính đòn, ít thì vài trăm, nhiều thì vài củ tiền COD.:choler: Khác với thời chạy Uber chỉ loanh quanh trong thành phố thì mình đã bắt đầu nhận những chuyến hàng xa xôi, từ đầu đến cuối thành phố, thậm chí ra khỏi HN đến những nơi như Ecopark, Nam Định, Vĩnh Phúc v.v.v.v. Công việc tuy khá vất vả nhưng thu nhập cũng khá khả quan, đỡ cho việc ở nhà ngồi chơi.
Thời gian chạy Aha cũng là lần đầu tiên bị app phạt, phạt 50k vì tội không mặc đồng phục đúng quy định, thời đó thì Ahamove kiểm soát đồng phục khá gắt gao, đôi lúc đang chạy xe nó bắt dừng lại chụp ảnh báo cáo, chậm thì phạt, mình dính phạt vì vội vàng chụp ảnh mà quên không kéo khóa áo khoác, thế là bay 50k, nhỏ thôi nhưng cũng cay cú.:canny:
Đọc đến đây thì có lẽ các bạn đã nghĩ rằng mình sẽ làm tới lúc tốt nghiệp phải không? Nhưng việc mình nghỉ Ahamove lại là 1 câu chuyện khá buồn, hôm đó cũng như mọi ngày mình mở app lên và kiếm tiền, sau vài đơn hàng quen thuộc với những cuộc cãi vã quen thuộc thì mình hoàn thành 1 đơn hàng giao tại chung cư Đại Thanh, app lập tức bắn cho 1 đơn nhận hàng gần đó giao về phố Huế, ai chạy xe thì cũng biết, nhận được đơn quay đầu như này thì mừng húm luôn, :dribble: hàng hóa cũng chỉ là 1 túi váy vóc trông khá xịn, sau khi nhận hàng thì app lại tiếp tục ghép cho mình 1 đơn chùm 3 điểm giao, lần lượt là 1 địa chỉ gần hồ thiền quang -> 1 địa chỉ ở đường Phan Đình Phùng -> 1 địa chỉ ở bên Long Biên,:dribble: quá ngon luôn, vừa ghép đơn vừa thuận đường, đến nơi thì là 1 nhà bán Hải Sản, nhưng họ cũng khá có kinh nghiệm trong việc giao hàng online như thế này nên đóng gói khá gọn gàng, 2 hộp xốp chằng buộc đằng sau xe và 1 túi treo trước xe (thế nhưng cái túi treo trước xe mới là đắt tiền nhất), việc giao hàng cũng rất thuận lợi, mình đi theo lộ trình -> hồ thiền quang -> phố huế -> phan đình phùng -> Long Biên.:hungry:
Tuy nhiên vấn đề chỉ thực sự xảy ra khi mọi việc tưởng chừng như sắp xong xuôi, khi mình giao đến Phan Đình Phùng thì trời đã bắt đầu mưa và mưa rất nhanh trở nên nặng hạt, thực ra thì giao hàng trong mưa cũng chẳng có gì, trú mưa đợi tạnh ráo giao tiếp hoặc mặc áo mưa vào là chạy bình thường, hàng hải sản cũng khá sợ ươn thối nên mình mặc áo mưa vào và tiếp tục hành trình thôi, nhưng khi qua cầu và sang đến Long Biên thì mình mới hiểu tại sao thành phố này lại có tên là Hà Nội,:amazed: ôi thôi đường xá khắp nơi đã rơi vào tình trạng ngập lụt, con đường googlemap chỉ thì đã bị chặn đứng bởi 1 biển nước, thế là mình phải vật lộn hỏi đường + tìm đường khác trên google map, nhưng mưa to thì lấy quái đâu ra người mà hỏi, trong khi đi qua 1 chỗ ngập nhẹ thì mình vấp ngay phải 1 ổ gà bị nước che khuất và ngã sõng soài :beat_shot: , áo mưa rách:beat_brick: , nứt vỡ 1 bên mắt kính:beat_plaster: , hàng hóa thì văng ra ngoài, rất may mắn là vì được buộc khá chắc nên nó không văng tứ tung, mình lồm cồm bò dậy thu xếp tiếp tục hành trình, nhưng xui xẻo không dừng lại, trong 1 cú vượt qua chỗ ngập theo những người khác thì xe của mình đã ọc ạch và chết máy, những tưởng phải dắt bộ đến chết thì có 1 anh đi qua chỉ cho mình đi vào 1 ngõ gần đấy có quán sửa xe và anh sửa xe tốt bụng thì cũng hỗ trợ mình miễn phí để con xe khởi động lại được và tiếp tục hành trình (nhưng vụ này cũng để lại 1 hậu quả mà sau này nó sẽ báo mình 1 cú), vừa tìm đường trong cơn mưa vừa thỉnh thoảng lại nhận điện thoại của chị bán hải sản giục giao đơn vì đã lâu quá mà vẫn chưa hoàn thành, trâu chó chắc cũng không khổ như vậy.:too_sad:
Sau 9981 kiếp nạn thì cuối cùng thì mình cũng tới được điểm giao là 1 tòa nhà sang trọng trong 1 khu đô thị mới, trời thì vẫn không ngừng mưa, giao diện của mình lúc này thì chắc Hitler tái sinh cũng phải rủ lòng thương hại, mắt kính bên lành bên vỡ, áo mưa rách, quần ống cao ống thấp, chân thì xước xát, người thì ướt từ đầu đến chân như chuột lột,:beated: ra nhận hàng là 1 chị gái sồn sồn đúng như hình tượng mà các thím tưởng tượng ra, vừa mở gói hàng ra thì chị đã chửi sa sả vào mặt mình vì hàng đã dập nát, hỏng 1 phần, nhưng chắc vì nhìn quả giao diện của mình thì chị cũng không nỡ trả hàng, thế là chị trả tiền cho mình, đơn đó mình vẫn nhớ là 1420k thì chị đưa hẳn 3 tờ 500k và chỉ cho mình đường đi về cầu Vĩnh Tuy để tránh ngập,:beauty: hóa ra chỉ cần biết đường thì đi vòng 1 tí là có thể tránh chỗ ngập, sau này ra xã hội có nhiều kinh nghiệm hơn thì mình mới biết những chị gái sồn sồn như vậy thường là những người khá tốt bụng, chỉ cần thật thà và chân thành thì thường họ sẽ không bao giờ làm khó, còn những chị gái thảo mai, bề ngoài thơn thớt nói cười thì mới là những kẻ bên trong nham hiểm giết người không dao.:smile:
Trên đường về, mưa vẫn rơi không ngớt, mình đã bỏ mẹ cái áo mưa đi cho đỡ vướng vì đằng nào cũng ướt sũng người rồi, trên đường đi thì nhận được cuộc gọi từ chị bán hải sản, trách mình đã làm hỏng hàng hóa, mình cũng xin chị thông cảm vì trời mưa quá,:pudency: nhưng chị chỉ bảo "chị thông cảm cho em thì ai thông cảm cho chị, hàng hóa thì hỏng, khách hàng thì bức xúc giờ chị biết làm sao", mình thì chỉ biết câm nín vì chị nói đúng quá không cãi được,:too_sad: nhưng cuối cùng chị cũng thông cảm không khiếu nại mình với app, về đến cầu Vĩnh Tuy thì mình càng đi càng tủi thân, nước mắt bắt đầu rơm rớm hòa cùng nước mưa, mình thì là sinh viên Đại học hẳn hoi, nhà cũng có phải nghèo túng gì đâu mà giờ phải cơ cực như con chó thế này :cry:
Thế là về đến nhà mình rút sạch tiền ra khỏi app và sau đó xóa app không bao giờ mở lại nữa, hành trình Ahamove kết thúc cũng gần ngày mà mình tốt nghiệp, quả là 1 kết thúc buồn cho người vận chuyển bán chuyên.:cry:
Thương fen, hoàn toàn đồng ý mấy quả KH hãm lìn của Ahamove.

Trước hồi 2019, hồi nghèo mà rảnh. Ngày đi làm VP làm sales, dkm mang danh cty global xịn xò mà lương sales chết đói, lương cứng méo đủ số nên k có hoa hồng. Rảnh quá dk đi chạy Ahamove, đk bên chỗ Vp đâu bên q10, vô đóng 3 xịch lãnh cái mũ vs bộ quần áo, dk thêm tk Momo để nạp tiền vào.

Chạy thử đúng chủ nhật tuần đó, sau đó thì k còn sau đó nữa. KH đầu tiên là một ông Kh hãm lìn, làm y tá hay j đó bên 1 Bv ở quận 10, 5h30 hẹn qua giao hàng nhưng mà mình kẹt xe qua trễ, chả chạy cmn về tân phú. Lóc cóc chạy qua, với một vẻ mặt thượng đẳng chả đòi đánh 1 sao, do giao trễ bô đồ chả mới săn sales dc.

Ấn tượng đầu tiên méo vui r. Sang ông Kh thứ hai, vs ông thứ 3 cũng k ngon nghẻ j. Từ 4h chiều tới 9h tối kiếm dc 150k. Tự nhủ thôi cố làm có số có lương, chạy ntn méo ổn tí nào.

Sau đó nghỉ luôn, 150k vứt Momo đấy chứ mình cũng k biết còn k do k quen dùng Momo, bộ mũ áo còn mới cóng. Mấy năm trc dọn nhà k biết vứt đâu rồi.

Chung quy cũng là một trải nghiệm, tuỳ ng có thể bám dc đường dài k.
 
Chương 13: Darkside của ngành sale và sự đào thải của kẻ thất bại (phần 1)
Phải nói trước rằng đây sẽ là 1 chương khá buồn đấy mọi người.:too_sad:
Tiếp tục câu chuyện thì sau khi nhận tin tan đàn sẻ nghé ở công ty cũ thì mọi người rơi vào trạng thái hoảng loạn tìm kiếm công việc mới, mình cũng không ngoại lệ, công ty mình nhắm tới cũng là 1 công ty bánh kẹo mà trong thời gian mình làm sale mình để ý thấy hàng hóa của họ bán cũng tương đối chạy :dribble: , có sự hiện diện trên thị trường và thường xuyên tuyển sale, sau khi liên hệ thì mình được cho 1 địa chỉ cũng loanh quanh trong quận hoàng mike. :matrix:
Nơi đây là 1 công ty (hoặc xưởng) sản xuất bao bì, đi sâu vào trong thì sẽ đến kho của nhà phân phối, tiếp đón mình trong văn phòng giám sát là 1 anh tên P, béo như lợn, nhưng anh P không phải là 1 chàng béo funney, anh không mang lại năng lượng tích cực cho mọi người mà anh tỏa ra sát khí, mặt anh rắn như đinh :boss: , bỏ bộ quần áo sơ mi giám sát ra thì có lẽ 10 người 9 người sẽ cho rằng anh là giang hồ cầm đồ thu họ, 1 người còn lại sẽ nghĩ anh là đồ tể mổ lợn, thấy mình thì anh nở nụ cười chào, nhưng nụ cười của anh có lẽ là nụ cười của đồ tể nhìn thấy con mồi vào lò. :byebye:
Anh và mình trò chuyện khá là qua loa, sau khi biết mình đã có 1 năm kinh nghiệm thì anh cũng gật gù có vẻ hài lòng vậy là chốt luôn anh sẽ nhận mình vào làm, thậm chí anh nhận mình vào làm chính thức hưởng full chế độ luôn chứ không cần phải thử việc thử veo gì cho mất thời gian :doubt: , lúc này thì mình đã nghĩ rằng tài năng của mình giờ đã được trọng vọng, 1 năm kinh nghiệm của mình đã không uổng phí, giờ đã có chỗ đứng vững chắc trong cái ngành này nhưng về sau thì mình biết anh nhận vào chính thức luôn để anh bắt mình phải chịu trách nghiệm về số má KPI luôn chứ thử việc thì không có trách nghiệm gì về số má KPI :sweat: . Lúc này thì mình còn khoảng 2 tuần nữa là sẽ nghỉ ở công ty cũ, anh P lợn cũng vất cho mình 1 quyển catalog cầm về mà nghiên cứu :cool: và hẹn mình tuần sau lên ký hợp đồng, sang tháng thì bắt đầu vào làm việc, thế là mình chức thức nhập chuồng của anh P lợn :burn_joss_stick: . Nói thêm 1 chút thì ở đây cũng như bao công ty khác ngoài kia, lương sẽ bao gồm lương cứng (tối thiểu vùng) + thưởng KPI hoàn thành công việc nhưng ở đây khác với công ty cũ của mình thì chỉ có 1 mốc duy nhất, nếu hoàn thành KPI (từ đây gọi là về số) thì mình sẽ thu về được khoảng hơn 18 củ bao gồm cả lương, công ty này còn có thêm phụ cấp xăng xe, điện thoại, ăn uống linh tinh, cộng vào thì trên lý thuyết mình phải được ~20 củ, cao hơn cả công ty cũ nên mình hí hửng lắm. :dribble:
Ngày đầu tiên đi làm mình đến sớm và vào văn phòng giám sát gặp anh P lợn, những tưởng anh sẽ phát cho mình 1 cái tablet và cắt cử 1 người hướng dẫn bàn giao công việc, nhưng không. Anh mở bản đồ, vẽ cho mình 1 khu vực và bảo mình xuống kho lấy hàng đi mà bán, không giải thích gì thêm :ops: . Hóa ra ở cái công ty này thì đéo có bộ phận vận chuyển hàng hóa, cũng đéo có app ủng gì cả, sale phải tự chở hàng đi mà bán, lấy hàng gì thì tự nhặt ra rồi thủ kho sẽ kiểm kê, báo kế toán xuất hóa đơn sau đó sale phải thanh toán luôn chứ công ty không bảo lãnh, có thể nợ nhưng chậm nhất là cuối ngày phải thanh toán tiền, hàng hóa thì cầm đi bán cuối ngày không bán được có thể đem hoàn về kho - đây chính là lý do cho chậm tiền đến cuối ngày, nhưng nếu không đem hàng hoàn về kho thì phải thanh toán tất cả và ôm luôn số hàng đấy, tất cả đều là giao dịch thật tại chỗ, trông cứ như bọn mình đang đi lấy hàng xong vác đi bán rong vậy, công ty cũng không chấm công gì cả, đi đâu thì đi :doubt: , nghe qua đã thấy khoai sắn. :sweat:
Mình xuống kho thì cũng định lấy hàng như SGK của công ty chỉ dạy, đó là lấy 1 loại 1 mẫu, đem đi chào rồi khách lấy thì lên đơn, chiều sẽ tự chở lên cho khách, nhưng thấy mình làm thế thì 1 ông anh đang lấy hàng bảo mình lấy nhiều nhiều đi mà bán, đỡ phải đi đi lại lại 2 lần:sweat: , sau đó ông anh hướng dẫn mình lấy 1 đơn hàng hòm hòm để vào 1 cái thùng carton cho mình chở đi , thôi công việc khó khăn cũng là lúc để thử thách bản thân, mình bắt đầu lên tuyến bán hàng :smile: , cứ tưởng sẽ suôn sẻ như công ty cũ, nhưng vừa vào cửa hàng đầu tiên mở mõm ra chào thì chị chủ cửa hàng đã xua tay "bán hàng công ty à? Đắt lắm không mua đâu", lúc này mình kiểu WTF sao lại đắt lắm? :ops: Không hiểu gì nhưng người ta đã đuổi thì mình cũng rời đi mà lòng đầy hoang mang, không tin tà mình tiếp tục bán hàng trên tuyến thì tình trạng này xảy ra ở đại đa số cửa hàng, người ta lấy 1001 lý do để từ chối mua hàng dù nhiều chỗ mình thấy hàng đã hết cần restock :sweat: , tất cả đều chỉ dấu cho mình đến 1 hiện tượng là mình đang bán đắt hơn giá mọi khi người ta mua, lúc này thì mình nghĩ có lẽ tuyến này đã bỏ hoang khá lâu nên có những người khác đã bán vào đây như bà chị béo ở công ty cũ vào đây bán hàng, hôm đó thì vẫn có 1 vài cửa hàng đồng ý nhập hàng của mình, nhưng đa số chỉ là các cửa hàng nhỏ, trong ngõ ngách, họ nhập cũng rất ít nên hôm đó mình thừa hầu như toàn bộ số hàng buổi sáng lấy ra và phải mang về trả kho. :too_sad:
Hôm sau thì mình có báo cáo tình trạng này cho anh P lợn, nhưng anh chỉ rep là tuyến của mình thì mình tự nghĩ cách giải quyết :canny: , thế là mình bắt đầu cắm đầu lên tuyến bán hàng, dần dần mình phát hiện ra là không có bà chị béo nào cả, ở cái tuyến của mình thì rất nhiều người bán các loại hàng giống mình nhưng không phải sale công ty :surrender: , chỉ có điều họ bán rẻ hơn mình khoảng 20%, không biết họ kiếm đâu ra để bán hay là hàng giả hàng nhái :surrender: , các cửa hàng ở đây thì cứ ai đến trước là mua của người đó, không quan tâm có phải công ty hay không công ty, mình lại báo cáo tình hình cho anh P lợn thì vẫn là câu rep cũ "Tuyến anh đã bàn giao cho chú thì chú tự giải quyết" :choler: , sau khoảng nửa tháng cật lực bán hàng, bán lấn cả tuyến, thậm chí mang cả hàng về tuyến số 8 cũ của mình để bán nhưng số má chẳng thu được bao nhiêu mà vất vả cực nhọc :beated: , ở tuyến số 8 cũ thì vẫn có 1 số cửa hàng nhớ tình xưa nghĩa cũ mà nhập cho 1 ít, nhưng nơi đây thì lại gần với góc tối ngành sale nên đa số mọi người cũng chung 1 phong cách từ chối nhập hàng, lúc này thì mình bắt đầu lo sốt vó vì cứ thế này thì chắc chắn mình sẽ không về nổi số, sẽ thất bại và quan trọng nhất là chỉ được lĩnh lương cơ bản và 1 ít tiền phúc lợi :angry: , nhưng sự việc không dừng lại ở đó, tối về anh P lợn nhắn tin bảo sáng mai lên gặp anh.:burn_joss_stick:
Sáng mai thì mình lại lên gặp anh P lợn, không còn lời chào thân mật và nụ cười nữa, anh bắt đầu vào đề hỏi mình sao nửa tháng làm việc rồi mà số má vẫn thế này :confuse: ? Cứ thế này thì cuối tháng làm sao về nổi số :feel_good: ? Mình thì bắt đầu ngồi trình bày những khó khăn vướng mắc trong công việc, mong anh hỗ trợ, những tưởng anh P lợn sẽ giúp đỡ mình, trở thành 1 người thầy hướng dẫn chỉ bảo mình giải quyết những khó khăn trong công việc , để mình tiến bước xa hơn trên con đường sự nghiệp, thành 1 sale giỏi giang cứng cỏi thì không :haha: . Anh ngay lập tức nổi trận lôi đình :what: , chửi sa sả vào mặt mình như 1 con súc sinh, không phải chửi yêu kiểu bố mẹ bạn bè hay chửi quan tâm kiểu anh Lông Vàng mà là chửi thật, sức sát thương cao và nhiều ngôn từ tục tĩu, mình thì cứ ngồi nghe thôi. :pudency:
Hóa ra với anh Khá thì trong cái xã hội này chỉ có kẻ mạnh và kẻ yếu, với công ty thì chỉ có kẻ về số và kẻ không về số, còn đối với anh P lợn thì không tồn tại khái niệm không về số, chỉ có về số hoặc rất về số, về được thì về không về được cũng phải về :choler: , sau khi chửi mình xối máu đầu, anh bảo mình xem lấy mà làm, đừng để anh phải ra tay giải quyết, không biết là anh định giải quyết vấn đề hay anh định giải quyết kẻ gây ra vấn đề là thằng mình.:pudency:
Nói chung sau cuộc họp thì mình thất thểu ra khỏi phòng anh P lợn và đi ra quán trà đá :pudency: , tại đây thì mình thật sự cầu cứu 1 ông anh làm cùng mà mình hay nói chuyện trong khoảng thời gian gần đây, hỏi xem anh có bí quyết gì bán hàng không chứ em thật sự không bán nổi :cry: , trái với kỳ vọng rằng anh sẽ chia sẻ bí kíp mật tịch thì anh chỉ buông 1 câu gọn lỏn "mang ra chợ Mạc mà bán", mình lúc đấy kiểu WTF chợ Mạc là chợ gì, ở chỗ nào, sao lại mang ra đấy bán :ops: , anh cũng kiểu WTF sao mày làm sale 1 năm rồi mà không biết chợ Mạc ở đâu? :ops:
Chợ Mạc ở đâu thì chương sau mình viết tiếp, mọe lan man mãi không hết cái phần saler này. :sweat:
 
Sửa lần cuối:
Chương 13: Darkside của ngành sale và sự đào thải của kẻ thất bại (phần 1)
Phải nói trước rằng đây sẽ là 1 chương khá buồn đấy mọi người.:too_sad:
Tiếp tục câu chuyện thì sau khi nhận tin tan đàn sẻ nghé ở công ty cũ thì mọi người rơi vào trạng thái hoảng loạn tìm kiếm công việc mới, mình cũng không ngoại lệ, công ty mình nhắm tới cũng là 1 công ty bánh kẹo mà trong thời gian mình làm sale mình để ý thấy hàng hóa của họ bán cũng tương đối chạy :dribble: , có sự hiện diện trên thị trường và thường xuyên tuyển sale, sau khi liên hệ thì mình được cho 1 địa chỉ cũng loanh quanh trong quận hoàng mike. :matrix:
Nơi đây là 1 công ty (hoặc xưởng) sản xuất bao bì, đi sâu vào trong thì sẽ đến kho của nhà phân phối, tiếp đón mình trong văn phòng giám sát là 1 anh tên P, béo như lợn, nhưng anh P không phải là 1 chàng béo funney, anh không mang lại năng lượng tích cực cho mọi người mà anh tỏa ra sát khí, mặt anh rắn như đinh :boss: , bỏ bộ quần áo sơ mi giám sát ra thì có lẽ 10 người 9 người sẽ cho rằng anh là giang hồ cầm đồ thu họ, 1 người còn lại sẽ nghĩ anh là đồ tể mổ lợn, thấy mình thì anh nở nụ cười chào, nhưng nụ cười của anh có lẽ là nụ cười của đồ tể nhìn thấy con mồi vào lò. :byebye:
Anh và mình trò chuyện khá là qua loa, sau khi biết mình đã có 1 năm kinh nghiệm thì anh cũng gật gù có vẻ hài lòng vậy là chốt luôn anh sẽ nhận mình vào làm, thậm chí anh nhận mình vào làm chính thức hưởng full chế độ luôn chứ không cần phải thử việc thử veo gì cho mất thời gian :doubt: , lúc này thì mình đã nghĩ rằng tài năng của mình giờ đã được trọng vọng, 1 năm kinh nghiệm của mình đã không uổng phí, giờ đã có chỗ đứng vững chắc trong cái ngành này nhưng về sau thì mình biết anh nhận vào chính thức luôn để anh bắt mình phải chịu trách nghiệm về số má KPI luôn chứ thử việc thì không có trách nghiệm gì về số má KPI :sweat: . Lúc này thì mình còn khoảng 2 tuần nữa là sẽ nghỉ ở công ty cũ, anh P lợn cũng vất cho mình 1 quyển catalog cầm về mà nghiên cứu :cool: và hẹn mình tuần sau lên ký hợp đồng, sang tháng thì bắt đầu vào làm việc, thế là mình chức thức nhập chuồng của anh P lợn :burn_joss_stick: . Nói thêm 1 chút thì ở đây cũng như bao công ty khác ngoài kia, lương sẽ bao gồm lương cứng (tối thiểu vùng) + thưởng KPI hoàn thành công việc nhưng ở đây khác với công ty cũ của mình thì chỉ có 1 mốc duy nhất, nếu hoàn thành KPI (từ đây gọi là về số) thì mình sẽ thu về được khoảng hơn 18 củ bao gồm cả lương, công ty này còn có thêm phụ cấp xăng xe, điện thoại, ăn uống linh tinh, cộng vào thì trên lý thuyết mình phải được ~20 củ, cao hơn cả công ty cũ nên mình hí hửng lắm. :dribble:
Ngày đầu tiên đi làm mình đến sớm và vào văn phòng giám sát gặp anh P lợn, những tưởng anh sẽ phát cho mình 1 cái tablet và cắt cử 1 người hướng dẫn bàn giao công việc, nhưng không. Anh mở bản đồ, vẽ cho mình 1 khu vực và bảo mình xuống kho lấy hàng đi mà bán, không giải thích gì thêm :ops: . Hóa ra ở cái công ty này thì đéo có bộ phận vận chuyển hàng hóa, cũng đéo có app ủng gì cả, sale phải tự chở hàng đi mà bán, lấy hàng gì thì tự nhặt ra rồi thủ kho sẽ kiểm kê, báo kế toán xuất hóa đơn sau đó sale phải thanh toán luôn chứ công ty không bảo lãnh, có thể nợ nhưng chậm nhất là cuối ngày phải thanh toán tiền, hàng hóa thì cầm đi bán cuối ngày không bán được có thể đem hoàn về kho - đây chính là lý do cho chậm tiền đến cuối ngày, nhưng nếu không đem hàng hoàn về kho thì phải thanh toán tất cả và ôm luôn số hàng đấy, tất cả đều là giao dịch thật tại chỗ, trông cứ như bọn mình đang đi lấy hàng xong vác đi bán rong vậy, công ty cũng không chấm công gì cả, đi đâu thì đi :doubt: , nghe qua đã thấy khoai sắn. :sweat:
Mình xuống kho thì cũng định lấy hàng như SGK của công ty chỉ dạy, đó là lấy 1 loại 1 mẫu, đem đi chào rồi khách lấy thì lên đơn, chiều sẽ tự chở lên cho khách, nhưng thấy mình làm thế thì 1 ông anh đang lấy hàng bảo mình lấy nhiều nhiều đi mà bán, đỡ phải đi đi lại lại 2 lần:sweat: , sau đó ông anh hướng dẫn mình lấy 1 đơn hàng hòm hòm để vào 1 cái thùng carton cho mình chở đi , thôi công việc khó khăn cũng là lúc để thử thách bản thân, mình bắt đầu lên tuyến bán hàng :smile: , cứ tưởng sẽ suôn sẻ như công ty cũ, nhưng vừa vào cửa hàng đầu tiên mở mõm ra chào thì chị chủ cửa hàng đã xua tay "bán hàng công ty à? Đắt lắm không mua đâu", lúc này mình kiểu WTF sao lại đắt lắm? :ops: Không hiểu gì nhưng người ta đã đuổi thì mình cũng rời đi mà lòng đầy hoang mang, không tin tà mình tiếp tục bán hàng trên tuyến thì tình trạng này xảy ra ở đại đa số cửa hàng, người ta lấy 1001 lý do để từ chối mua hàng dù nhiều chỗ mình thấy hàng đã hết cần restock :sweat: , tất cả đều chỉ dấu cho mình đến 1 hiện tượng là mình đang bán đắt hơn giá mọi khi người ta mua, lúc này thì mình nghĩ có lẽ tuyến này đã bỏ hoang khá lâu nên có những người khác đã bán vào đây như bà chị béo ở công ty cũ vào đây bán hàng, hôm đó thì vẫn có 1 vài cửa hàng đồng ý nhập hàng của mình, nhưng đa số chỉ là các cửa hàng nhỏ, trong ngõ ngách, họ nhập cũng rất ít nên hôm đó mình thừa hầu như toàn bộ số hàng buổi sáng lấy ra và phải mang về trả kho. :too_sad:
Hôm sau thì mình có báo cáo tình trạng này cho anh P lợn, nhưng anh chỉ rep là tuyến của mình thì mình tự nghĩ cách giải quyết :canny: , thế là mình bắt đầu cắm đầu lên tuyến bán hàng, dần dần mình phát hiện ra là không có bà chị béo nào cả, ở cái tuyến của mình thì rất nhiều người bán các loại hàng giống mình nhưng không phải sale công ty :surrender: , chỉ có điều họ bán rẻ hơn mình khoảng 20%, không biết họ kiếm đâu ra để bán hay là hàng giả hàng nhái :surrender: , các cửa hàng ở đây thì cứ ai đến trước là mua của người đó, không quan tâm có phải công ty hay không công ty, mình lại báo cáo tình hình cho anh P lợn thì vẫn là câu rep cũ "Tuyến anh đã bàn giao cho chú thì chú tự giải quyết" :choler: , sau khoảng nửa tháng cật lực bán hàng, bán lấn cả tuyến, thậm chí mang cả hàng về tuyến số 8 cũ của mình để bán nhưng số má chẳng thu được bao nhiêu mà vất vả cực nhọc :beated: , ở tuyến số 8 cũ thì vẫn có 1 số cửa hàng nhớ tình xưa nghĩa cũ mà nhập cho 1 ít, nhưng nơi đây thì lại gần với góc tối ngành sale nên đa số mọi người cũng chung 1 phong cách từ chối nhập hàng, lúc này thì mình bắt đầu lo sốt vó vì cứ thế này thì chắc chắn mình sẽ không về nổi số, sẽ thất bại và quan trọng nhất là chỉ được lĩnh lương cơ bản và 1 ít tiền phúc lợi :angry: , nhưng sự việc không dừng lại ở đó, tối về anh P lợn nhắn tin bảo sáng mai lên gặp anh.:burn_joss_stick:
Sáng mai thì mình lại lên gặp anh P lợn, không còn lời chào thân mật và nụ cười nữa, anh bắt đầu vào đề hỏi mình sao nửa tháng làm việc rồi mà số má vẫn thế này :confuse: ? Cứ thế này thì cuối tháng làm sao về nổi số :feel_good: ? Mình thì bắt đầu ngồi trình bày những khó khăn vướng mắc trong công việc, mong anh hỗ trợ, những tưởng anh P lợn sẽ giúp đỡ mình, trở thành 1 người thầy hướng dẫn chỉ bảo mình giải quyết những khó khăn trong công việc , để mình tiến bước xa hơn trên con đường sự nghiệp, thành 1 sale giỏi giang cứng cỏi thì không :haha: . Anh ngay lập tức nổi trận lôi đình :what: , chửi sa sả vào mặt mình như 1 con súc sinh, không phải chửi yêu kiểu bố mẹ bạn bè hay chửi quan tâm kiểu anh Lông Vàng mà là chửi thật, sức sát thương cao và nhiều ngôn từ tục tĩu, mình thì cứ ngồi nghe thôi. :pudency:
Hóa ra với anh Khá thì trong cái xã hội này chỉ có kẻ mạnh và kẻ yếu, với công ty thì chỉ có kẻ về số và kẻ không về số, còn đối với anh P lợn thì không tồn tại khái niệm không về số, chỉ có về số hoặc rất về số, về được thì về không về được cũng phải về :choler: , sau khi chửi mình xối máu đầu, anh bảo mình xem lấy mà làm, đừng để anh phải ra tay giải quyết, không biết là anh định giải quyết vấn đề hay anh định giải quyết kẻ gây ra vấn đề là thằng mình.:pudency:
Nói chung sau cuộc họp thì mình thất thểu ra khỏi phòng anh P lợn và đi ra quán trà đá :pudency: , tại đây thì mình thật sự cầu cứu 1 ông anh làm cùng mà mình hay nói chuyện trong khoảng thời gian gần đây, hỏi xem anh có bí quyết gì bán hàng không chứ em thật sự không bán nổi :cry: , trái với kỳ vọng rằng anh sẽ chia sẻ bí kíp mật tịch thì anh chỉ buông 1 câu gọn lỏn "mang ra chợ Mạc mà bán", mình lúc đấy kiểu WTF chợ Mạc là chợ gì, ở chỗ nào, sao lại mang ra đấy bán :ops: , anh cũng kiểu WTF sao mày làm sale 1 năm rồi mà không biết chợ Mạc ở đâu? :ops:
Chợ Mạc ở đâu thì chương sau mình viết tiếp, mọe lan man mãi không hết cái phần saler này. :sweat:

Đẩy cho bác thớt

via theNEXTvoz for iPhone
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
Xe ôm không nghệ,
Người trả lời cuối
Silverlance,
Trả lời
227
Lượt xem
46.050
Quay lại
Lên đầu trang