DAY 51 :
Kể từ lần cuối cùng nhà mình lên thăm nuôi ( Chỉ gửi được đồ ăn và không được thăm gặp, do vẫn còn lệnh chặn thăm gặp ) thì mình bặt vô âm tín tin tức từ bên ngoài. Cán bộ cũng không còn chuyển lời gì vào, mình không biết tình hình án từ, và tình tiết tiến triển như thế nào.
Hằng ngày cuộc sống trôi qua, tới ngày thăm nuôi thì mình cũng trong ngóng cán bộ đọc tên nhận đồ ăn nhà gửi, nhận tiền sổ, nhưng mà không thấy tăm tích gì, tiền trong sổ thì cạn dần, anh em trong tù thì bắt đầu kể về những câu chuyện tương tự
Anh Đ : Sao nằm chao vậy thằng em
M : Em không biết nữa anh ơi, ở ngoài không biết nhà em sao mà tháng này không thấy lên gửi đồ ăn gửi tiền
Anh Đ : Thôi không sao, anh em trong mâm không có bỏ em đâu, thiếu em thì cũng không thiếu chút đồ ăn đâu, mâm mình không phải như người ta nên em đừng lo
M : Dạ em cám ơn, nhưng mà em lo lắm, không biết ở ngoài thế nào, tình hình án từ em ra sao, nhà em mà bỏ luôn không lo nữa thì em đi xa lắm, nghe kể án em tận 12-20 năm, sao mà em sống nổi
Anh Đ : Chuyện gì tới thì cũng tới thôi em, thân em trong này lo ăn uống giữ gìn sức khỏe, trong này cũng không tính được gì đâu, nếu nhà lo được thì về sớm, không lo được thì cũng không trách được, tội lỗi mình gây ra thì mình gánh chịu hậu quả thôi em, không thì chiều cốp buồng nhắn nhủ ông thầy liên hệ dùm cho 1 ít thông tin mà biết để đỡ lo
M : Dạ anh, chiều em xin mượn cây cọ anh N để ghi tờ sớ nhờ ông thầy hỏi thăm tình hình dùm
Anh Đ : Khó à, hỏi miệng thôi em, ghi sớ 5 củ lận
M : À dạ vậy để em hỏi miệng cũng được
Chiều hôm đó cán bộ cúp buồng, mình có xin anh N ra cửa sổ để trao đổi với ông thầy 1 xíu ( Muốn trao đổi với cán bộ phải xin phép anh N, Đại diện buồng mở lời trước, cán bộ đồng ý thì mới đc lên cửa sổ nói chuyện, bình thường anh em trong buồng không có cửa để nói chuyện riêng với cán bộ ở cửa sổ đâu, khi lên đó nói chuyện thì tất cả tránh ra để cán bộ nói chuyện riêng, đó là quy tắc )
M : Dạ bộ ơi, tháng này nhà em lại không lên, bộ hỏi giúp em tình hình với được không ạ
Bộ : Ừ để mai hết ca trực tao gọi cho mẹ mày thử xem, trong đây thiếu thốn gì không?
M : Dạ không ạ, mà tay chân em ghẻ nhiều quá, bộ có gì cho e xin 1 vỉ kháng sinh 1000 với ạ
Bộ : Ừ , mai tao nhờ y tế gửi vô cho, bày đặt kháng sinh 1000 nữa, mai t gửi vào cho 1 vỉ Ambicilin
M : Dạ em cám ơn bộ
Hôm sau mình được cán bộ Y tế đọc tên và nhận 1 vỉ kháng sinh, nhờ đó mà rút bớt mủ trên tay chân và đỡ đi cơn đau nhứt rất nhiều, nhưng tình hình bên ngoài vẫn bặt vô âm tín
Nói sơ qua về tình hình các Vip trong khu T30 chia ra làm 3 loại
Vip 1 : Tiền và quyền ( Phương Hằng, Ngọc Trinh, Ông Danh, ông Dũng hay ông Nhu ) mấy số xịn này thì được tự quản kéo quạt vào tới cửa sổ quạt vào, được nằm sam cửa sổ ( 1 buồng có 2 cái cửa sổ, chỗ duy nhất đc hưởng 1 tý không khí lạnh từ ngoài vào, nằm ở đó đã lắm, tối hơi lạnh thoát vào 1 tý, mà từng hạt hơi lạnh rơi trên da thịt như là có cơn mưa phùn bằng không khí vậy, khó diễn tả lắm, được ngủ ở sam 1 là 1 đặc ân lớn nhất trong tù rồi, mà các số Vip đc bắt thêm cây quạt kéo vào trước cửa nữa, buồng mình không có cảnh đó, dù mấy số trong buồng đã khá là Vip rồi ) Những số này thường cống hiến cho trại rất lớn. Bà Phương Hằng tài trợ nguyên 1 lô 50-100 chiếc xe điện cho cán bộ ( Trước đó cán bộ vào phân trại chỉ có đi xe đạp thôi, mà trại tạm giam T30 lớn lắm ) ai tài trợ 1 dàn tivi mới, và quạt máy mới cho tất cả các phân khu mình quên mất rồi v.v..... ( Ngọc Trinh có tặng khăn cho tất cả các phạm nhân trong T30, 6 7000 cái khăn gì đó, hồi đó hay giỡn nhau là xài khăn em Trinh tặng, cái loz em Trinh ghẻ bi không

), hay là Khăn này phải để em Trinh lau xong rồi hẵn tặng mới có giá trị, mà nói chứ trong T30 cái khăn quý giá lắm á, anh em xài khăn cũ mòn mục luôn rồi mà không có khăn mới, vì muốn có khăn mới thì chỉ có đi xe vào mỗi chuyến xe 3tr, không phải ai cũng có khẳ năng đó )
Vip 2 : là những số như trong buồng mình, được thăm gặp riêng vào thứ 7, được ôm ấp, nói chuyện với gia đình 2-3 tiếng chứ ko phải 10p qua điện thoại và tấm kính như những số thường khác.Được xách đồ thăm nuôi là đồ đời vào, không giới hạn trọng lượng 1,5kg đồ ăn như phạm thường, mỗi tháng được thầy ruột của mình gọi ra làm việc 1 buổi ( Thực chất là cho ra phơi nắng, cho uống cf đá cf sữa ly nhựa, ly cf trong T30 chính là cực phẩm có tiền mua cũng chẳng được đâu. ) được ngủ Sam đầu, được cán bộ gửi gấm không cho các tù nhân khác đụng vào. Được đi xe, được mua sổ đen ( Tất nhiên là bằng tiền rồi, và rất nhiều tiền ), được ký gửi thuốc ở bộ y tế. Có số má để xin nước uống , nước sinh hoạt của cán bộ. và nhiều đặc quyền khác
Vip 3 : Là cán bộ nhà nước( Nhất là cán bộ bên ông can, bị bắt thì sẽ được ưu ái hơn ) Được xếp vào mâm 1, được các cán bộ chăm lo tốt hơn, gửi gấm cho đại diện buồng, được cán bộ đi xe đi sớ miễn phí hoặc giá ưu đãi, cán bộ cũng không đụng chạm tay chân với các Vip 3 này
Còn lại thì chúng sinh bình đẳng