đọc truyện tôn ngộ ko đánh nhau với quái toàn giao đấu mấy chục mấy trăm hiệp
vấn đề là thằng khỉ có thân bất hoại, thiên đình dùng đủ trò còn đéo giết đc nó,
ngoại trừ hồng hài nhi ra, gặp các con quái khác thế thì đánh nhau cần đéo gì phòng thủ cho mất thời gian, cứ tấn công cho nhanh kết thúc trận đấu trong vài chiêu.
Hành Giả nói:
- Thằng khùng múa mỏ. Ðể Lão Tôn đưa đầu cho mi đánh, coi có bể tư bể tám hay chăng?
Nói rồi liền nhóng cổ. Con quái ấy thấy tốt thế, chuyển thần lực đập đầu, cái đinh ba đổ lửa, mà chẳng trầy da!
Con quái ấy kinh hãi, tay chân bủn rủn liền chắc lưỡi than...
còn bát giới có màn ra mắt cũng hoành tráng :
Con quái ấy xì một tiếng rồi nói rằng:
- Ngươi là Bật Mã Ôn, năm trước nghịch thiên, báo ta chịu khổ; ngày nay ỷ thế, còn tới làm ngang. Ta đập một đinh ba cho đáng kiếp.
Nói rồi đập liền Hành Giả đưa thiết bảng ra đở, hai người đánh trong núi ban đêm.
Từ canh hai cho đến mặt trời mọc, con quái ấy đánh không lại Ngộ Không, liền hóa gió bay về động.
ngày xưa coi mặt trời mọc là tầm canh 5 phải ko ? solo liền 3 tiếng với ngộ không thì bát giới cũng vl lắm ko thường đâu