Lúc trước mình tự hỏi nếu được lựa chọn, mình sẽ chọn chưa từng tồn tại hay chọn được sinh ra trên cuộc đời này.
Mình có một cuộc sống bình thường, ngoại trừ sức khoẻ, chút đỉnh tiền để đảm bảo thú vui cá nhân, 20 giờ mỗi ngày dành riêng cho chính mình, thì mình không có gì nữa cả.
Ngày 2/1/2026, mình tình cờ nghe lại đoạn ghi âm của mình năm 2014, mình nhớ lại cảm xúc xúc động, vui sướng của mình lúc đó và bây giờ mình chắc chắn rằng muốn có mặt ở cuộc đời này.
Không biết người khác như thế nào, chứ mình nghĩ thời gian là thứ quan trọng nhất của một người. Có lẽ là vì vậy, nên các chương trình trịnh trọng thường cảm ơn người đến tham dự đã dành thời gian quý báo của họ hiện diện ở đó.
Chúng ta bán thời gian của mình bằng cách đi làm, thông thường chúng ta không thích đi làm nhưng hoàn cảnh bắt buộc phải dành ra vài tiếng mỗi ngày để đổi lấy đồng tiền, thứ phương tiện mang lại mọi thứ cho chúng ta.
Dành thời gian để kiếm tiền thì hợp lý nhưng dành thời gian cho người khác thì bất hợp lý, các bạn có thấy vậy không?. Nhưng không có gì là tuyệt đối, thỉnh thoảng vài tháng, vài năm mình cũng sẵn lòng ngồi cà phê với người quen, bạn bè. Gặp gỡ như thế này vui, thoải mái miễn là không phải là mỗi ngày hay mỗi tuần, nhiều quá mình chịu không nỗi.
Dù muốn dù không, chúng ta luôn mong cầu ở mọi người, mọi vật, mọi chuyện. Trong khi chúng ta cùng lắm chỉ kiểm soát được bản thân. Để giảm mong cầu, mình hạn chế tiếp xúc mọi người, mọi vật, mọi chuyện và thế là cuộc đời mình okla. Quan trọng là khi ở hoàn cảnh này, mình sẽ giữ được tối đa thời gian cho bản thân, thứ mà mình cảm thấy thiếu thốn nhất.
Trước khi quyết định làm gì, hãy tự hỏi tại sao bạn lại dành thời gian cho chuyện đó, nó có đáng không?
Mình có một cuộc sống bình thường, ngoại trừ sức khoẻ, chút đỉnh tiền để đảm bảo thú vui cá nhân, 20 giờ mỗi ngày dành riêng cho chính mình, thì mình không có gì nữa cả.
Ngày 2/1/2026, mình tình cờ nghe lại đoạn ghi âm của mình năm 2014, mình nhớ lại cảm xúc xúc động, vui sướng của mình lúc đó và bây giờ mình chắc chắn rằng muốn có mặt ở cuộc đời này.
Không biết người khác như thế nào, chứ mình nghĩ thời gian là thứ quan trọng nhất của một người. Có lẽ là vì vậy, nên các chương trình trịnh trọng thường cảm ơn người đến tham dự đã dành thời gian quý báo của họ hiện diện ở đó.
Chúng ta bán thời gian của mình bằng cách đi làm, thông thường chúng ta không thích đi làm nhưng hoàn cảnh bắt buộc phải dành ra vài tiếng mỗi ngày để đổi lấy đồng tiền, thứ phương tiện mang lại mọi thứ cho chúng ta.
Dành thời gian để kiếm tiền thì hợp lý nhưng dành thời gian cho người khác thì bất hợp lý, các bạn có thấy vậy không?. Nhưng không có gì là tuyệt đối, thỉnh thoảng vài tháng, vài năm mình cũng sẵn lòng ngồi cà phê với người quen, bạn bè. Gặp gỡ như thế này vui, thoải mái miễn là không phải là mỗi ngày hay mỗi tuần, nhiều quá mình chịu không nỗi.
Dù muốn dù không, chúng ta luôn mong cầu ở mọi người, mọi vật, mọi chuyện. Trong khi chúng ta cùng lắm chỉ kiểm soát được bản thân. Để giảm mong cầu, mình hạn chế tiếp xúc mọi người, mọi vật, mọi chuyện và thế là cuộc đời mình okla. Quan trọng là khi ở hoàn cảnh này, mình sẽ giữ được tối đa thời gian cho bản thân, thứ mà mình cảm thấy thiếu thốn nhất.
Trước khi quyết định làm gì, hãy tự hỏi tại sao bạn lại dành thời gian cho chuyện đó, nó có đáng không?




