Khi thiền những cảm giác của căn bệnh trầm cảm nặng của mình gây ra bị phai biến thay vào đó là sự hạnh phúc, sự nhẹ nhàng, dễ chịu, sự tươi mát. Thân và tâm tĩnh lặng. Mình thật sự chú tâm về việc này. Sự lợi ích của nó mang lại.
Hiện tượng lạ là sự thay đổi về cảm giác. Lúc này, mình hết bệnh sau 2 năm.
Còn những cảm giác khó mô tả khi tu tập tâm từ, bi, hỷ và xã. Đặc điểm chung của chúng là sự dễ chịu.
Khi thiền thấy những hình ảnh bên trong tâm, những hình ảnh mình chưa nhìn thấy bao h, những người nam, nữ, trẻ con, ngưòi già và những xác chết. Dòng chảy hình ảnh liên tục.
Lúc này, mình thật sự mới tập sự định tâm vì sợ hãi. Đôi lúc thấy hình ảnh bên ngoài và cả bên trong. Đó là mình nhìn thấy cảnh vật hiện, nhắm mắt lại cũng thấy cảnh vật đó. Mình nghĩ, "ủa mình nhắm mắt rồi mà". Sợ hãi thật.
Về ánh sáng, mình nhắm mắt mà vẫn thấy ánh sáng. Thường là màu vàng nhạt, cam nhạt và trắng với cường độ sáng khác nhau, nó thay đổi. Đôi lúc ánh sáng mạnh làm chói mắt nên mình phải mở mắt.
Về âm thanh thì đôi khi nghe những giọng nói. Việc này không xãy ra nhiều.
Về nhận thức, mình nhận thức rằng cơ thể đang tan biến, từ việc cảm giác về cơ thể nặng nề rồi dần nhẹ dần đến mức như tan biến vậy. Thật sợ hãi.
Gửi từ Samsung SM-G570Y bằng vozFApp