Chào em,
Trước hết, cảm ơn em vì đã đủ dũng cảm viết ra những tâm sự rất thật lòng thế này. Chị (cho chị xưng hô như vậy cho thân tình nhé) muốn nói rõ với em rằng:
em không cô đơn trong những cảm giác đó, và
không phải vì em kém cỏi mà em mới cảm thấy như vậy. Rất nhiều người, kể cả những người mà em nghĩ "giỏi giang", cũng từng có lúc trải qua những hoang mang, tự ti và mệt mỏi giống em.
Chị đọc những dòng em viết, chị lại thấy ngược lại:
- Em biết tự nhìn nhận bản thân, biết thấy mình còn thiếu — đó là bước đầu tiên cực kỳ quan trọng mà rất nhiều người lớn tuổi hơn cũng chưa làm được.
- Em không đổ lỗi cho hoàn cảnh, mà tự hỏi bản thân làm sao để cải thiện — đó là một tư chất tốt mà không phải ai cũng có.
- Em dám thành thật với chính mình và dám tìm lời khuyên — điều này cho thấy em có tư duy cầu tiến, và chính tư duy này sẽ đưa em rất xa, chỉ cần em kiên nhẫn hơn một chút với chính mình.
Chị muốn khuyên em vài điều thế này:
- Chậm không sao cả, miễn là đừng dừng lại.
Người ta chạy nhanh, em đi bộ cũng được. Nhưng nếu mỗi ngày em tiến 1 bước nhỏ, thì một năm sau em sẽ đi được rất xa so với những người chỉ đứng yên.
→ Đừng so với người khác. So với chính mình hôm qua thôi.
- Thành công không dành cho người "thông minh" nhất, mà cho người kiên trì nhất.
Thực tế ngoài đời, người chịu khó học hỏi, làm từ việc nhỏ, kiên trì bền bỉ mới là người có thành tựu bền vững. "Thiên tài" nếu không cố gắng thì cũng sẽ tụt lại.
- Tài năng không phải thứ bẩm sinh — mà là thứ được rèn qua thời gian.
Người ta giỏi vì đã trải qua hàng nghìn giờ luyện tập. Có thể hiện giờ em chưa tìm được lĩnh vực phù hợp với mình. Nhưng đừng vội nghĩ mình không có tài năng. Em chỉ cần kiên nhẫn thử thêm, luyện thêm, em sẽ bất ngờ với bản thân mình.
- Cuộc sống là cuộc đua đường dài, không phải đua nước rút.
Ai cũng có lúc chậm, có lúc lạc đường. Nhưng nếu em giữ được sự trong sáng, chăm chỉ, tử tế mà em đang có, em đã hơn rất nhiều người rồi. Cơ hội sẽ đến với người bền bỉ.
Cụ thể hơn, em có thể làm thế này:
- Viết ra 3 việc nhỏ mỗi ngày em muốn làm (ví dụ: đọc 5 trang sách, tập thể dục 10 phút, học 5 từ tiếng Anh mới...)
- Chỉ tập trung hoàn thành 3 việc đó, không nghĩ gì thêm. Dần dần, em sẽ thấy mình tốt lên lúc nào không hay.
- Khi thấy buồn, hãy tâm sự hoặc viết nhật ký. Nó giúp em giải tỏa mà không tự đè nén mình.
Chốt lại:
Em
không vô dụng đâu, em
không "không có tương lai" đâu. Em chỉ
đang ở một đoạn đường tối, nhưng
không tối mãi được, miễn là em tiếp tục bước đi. Và thật lòng, qua cách em chia sẻ, chị tin em có một trái tim rất đẹp — thế giới này cần những người như em.
Chị sẵn sàng lắng nghe nếu em muốn tâm sự thêm.

(Em có muốn chị gợi ý cho em vài hướng đi nghề nghiệp/phát triển bản thân dựa trên sở thích hiện tại của em không?)