Tự sự trải lòng ở tuổi 3x

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề troi oi
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Có ông nào tính chuyện học thêm trồng cây, làm vườn để sau này về ở ẩn ko ~. ~ Sau này thế giới có gì xảy ra chuyện gì thì vẫn tự sống sót dc mà ko bị phụ thuộc.

vẫn cần gạo thím ơi! Nói chung rảnh thì học mấy kĩ năng căn bản để cảm thấy tự tin hơn thôi. Chứ khi thế giới lầm than thì mấy khoá đó đầy ra, và để học thì cần có đô la thần chưởng hoặc vàng ròng đại pháp.
 
  • Ưng
Cảm xúc: DNP
vẫn cần gạo thím ơi! Nói chung rảnh thì học mấy kĩ năng căn bản để cảm thấy tự tin hơn thôi. Chứ khi thế giới lầm than thì mấy khoá đó đầy ra, và để học thì cần có đô la thần chưởng hoặc vàng ròng đại pháp.
Ăn khoai lang, khoai tây, cà rốt, rau xanh như người ăn chay(trồng cực dễ mà lại nhiều), or bẫy chim, bẫy thú, câu cá, nuôi gà vịt lấy trứng (nếu thích ăn mặn) sống cũng dc mà thím @.@ Có tinh bột no là dc, cơ thể sẽ thích nghi thôi. Nhà mình có sẵn đất trồng dồi, đang suy nghĩ làm chục năm nữa xây căn nhà vườn nho nhỏ, ngày ngày thiền định, yoga, chăm sóc vườn tược, ở ẩn tu thành chánh quả ~. ~ Chưa zợ con ~.~
 
Khó khăn chỉ là bước đêm đưa ta đến thành công. Cố lên bác ơi. Những gì bác trải qua vẫn còn dễ chịu đấy. Nhẫn nhịn 1 time là qua hết ý mà

via theNEXTvoz for iPhone
 
Mình không rõ profile của bạn nên cũng không biết khuyện bạn làm công việc gì, nhưng theo mình thì nên tìm công việc khác ngay đi bạn trước khi quá muộn.

Mình ra trường làm hơn 1 năm ở 1 cty Việt Nam, lương thưởng tốt, nhưng không có cơ hội thăng tiến vì công ty chỉ có vài người, lại là gia đình, mình thì tự xin chứ ko họ hàng gì. Mình cũng đã từng nghĩ làm tạm rồi nghỉ và mình đã biết đó là quyết định sai lầm. Khi mình càng nấn ná, thời gian qua đi càng khó xin việc. Chỉ vì đồng lương lúc đó và môi trường thoải mái mà mình không dám nghỉ. Sau cùng mình quyết định nghỉ khi chưa có offer nào cả. Thời gian hơn 3 tháng mình đi pv nhiều, trúng 2-3 chỗ nhưng mình không làm. Gia đình, bạn bè ai cũng ái ngại, không hiểu cái thằng này muốn gì. Sau cùng mình vào 1 cty sản xuất nước ngoài. Một ngày mình cày 10-12 tiếng ở cty cả T7, có khi ngày lễ luôn. Nhưng rất khác mọi khi là mình thấy thích công việc và công ty nên không thấy mệt. Làm quen đủ thứ từ XNK, sản xuất, QC, kho hàng. Sau này mình mới thấy thời gian ở đó đáng giá thực sự, cả về kinh nghiệm sống, làm việc, hay mối quan hệ.

Nên mình nghĩ là bạn nên mạnh dạn với quyết định của mình hơn. Tìm một công việc tốt, công ty tốt và cống hiến hết mình. Cho dù tiền lương chưa chắc đã tốt ngay, nhưng bạn cũng sẽ nhận lại nhiều điều khác có lợi sau này.
Trường hợp của fence giống mình bây giờ thật, mình cũng đang làm công ty gia đình nhỏ, công ty cũng hứa hẹn nhiều lắm, nhưng mình biết chắc mình chả có cơ hội nào ở công ty này cả, vì mình là người ngoài.
Cty trả lương khá cao, đó là lý do giữ mình lại hơn 1 năm nay, càng làm mình càng thấy mình chả học hỏi được gì cả, cứ dậm chân tại chỗ. Đến bây giờ mình nhận ra là lương cao chả là gì cả, phải có cơ hội phát triển để tiến thân.
Mình quyết định nộp CV công ty khác nhưng lại trúng đợt dịch nên chả khả quan mấy, mình may mắn là vẫn còn làm ở cty cũ, chứ không thì đợt này chả biết lấy gì sống.
Cảm ơn vì đã chia sẻ kinh nghiệm của fence làm mình có động lực đi nơi khác hơn, mình cũng muốn làm về sản xuất :D:D
 
3x và vẫn học tập, tự nghiên cứu đều đều, muốn tăng lương và tự tin đi xin việc thì chỉ có thể tự bồi dưỡng bản thân. Xã hội không thiếu việc, chỉ thiếu nhân lực chất lượng cao thôi.
Còn trẻ làm gì cũng đc, nhưng đừng ì một chỗ, khi đủ giỏi, công việc sẽ tự tìm đến thôi
 
Tầm 3x đến 4x tuổi nói thật là ae nên suy nghĩ nghiêm túc về công việc trong thời gian 5 - 10 năm tới. Tôi cũng 3x tuổi, cũng đang làm thuê thôi nhưng khi thấy những người quen xung quanh gặp nhiều vấn đề với công việc ở tầm tuổi này khiến tôi có nhiều suy nghĩ.

Nếu bạn đang làm việc ổn định tại đâu đó nhưng khi ở tầm tuổi này bạn vẫn chỉ là nhân viên bình thường, không phải là cấp quản lý hay trưởng phòng thì khả năng bạn bị đào thải, hoặc bạn muốn tự đào thải rất dễ xảy ra ngay cả khi bạn xác định tinh thần bám trụ cho qua ngày đến tuổi nghỉ hưu. Tôi có bà chị cũng gần 4x tuổi, làm việc 10 năm tại 1 bank nhưng vẫn chỉ là nhân viên bình thường, lương 8tr. Rất nhiều vấn đề công sở khiến bà ấy khó tải nổi như những trường hợp phải chấp nhận lương còn thấp hơn cả những đứa 2x tuổi mới vào hoặc là luôn phải lo lắng bị rơi vào danh sách đen mỗi khi có đợt cắt giảm nhân sự. Tóm lại như trường hợp bà này sẽ phải nghỉ việc hoặc tự xin nghỉ chỉ trong tương lai gần mà thôi.

Và khi ở tầm tuổi này mà bạn phải đi tìm một công việc mới với chức danh nhân viên bình thường thì e sẽ là rất khó. Quá nhiều lý do để nhà tuyển dụng loại bạn nhưng chủ yếu ở 1 vấn đề, đó là tuổi tác. Bất chấp việc bạn là người có kinh nghiệm thì những đối tượng trẻ tuổi hơn như sinh viên mới ra trường vẫn được ưu tiên hơn bạn nhiều. Lý do vô số, trẻ hơn, nhiệt huyết hơn, chấp nhận lương thấp hơn, dễ sai bảo hơn... Bạn có kinh nghiệm thì công việc cũng chỉ là của 1 nhân viên, việc mà những người trẻ hơn sẽ dễ dàng làm được trong thời gian ngắn.

Cuối cùng bạn sẽ thất nghiệp. Lúc này bạn phải chấp nhận làm 1 công việc tay chân nào đó như công nhân, xe ôm, bán hàng quán nhỏ... vì cái nghiệp công việc văn phòng của bạn là hoàn toàn chấm hết. Còn nếu vẫn muốn tiếp tục sự nghiệp ngồi 1 chỗ với cái máy tính trước mặt và làm việc bằng đầu óc nhưng không thể chạy đua nổi tới cấp quản lý thì nên suy nghĩ nghiêm túc tới các hướng đi khác có thể tự thân kiếm ăn như các công việc online, đầu tư online, bán hàng online, youtuber, freelancer...

Còn thực sự chưa xác định được sẽ làm gì, làm như thế nào như tôi lúc này thì chỉ có 1 định hướng thôi, tích góp và tích góp, tích góp kiến thức mới cũng như tiền bạc. Đừng quá phung phí vào tiền bạc vào những thứ vô bổ kiểu như đổi điện thoại, đổi xe, đổi máy tính... trừ khi là thật cần thiết sau khi tính toán. Tài khoản tôi cũng còn mấy trăm, gần đây sau bao đắn đo, tính toán lên xuống cũng mới thay cái case máy tính đã dùng 10 năm sang cái case mới tầm 15 củ, chủ yếu cũng là vì công việc thôi. Khác xa với chính bản thân tầm chục năm trước, tk có 10 củ là tất tay với con phone mới.
Bác này nói đúng là đi giật lùi, cách đây 10 năm, hồi tôi còn sinh viên, mấy ông lớn hơn ra trường kêu a ko có time để học như chú,... Giờ qua 10 năm, vẫn thấy học đều, ông anh sắp 40 làm cùng vẫn làm đều. Nước ngoài người ta 50 - 60 vẫn chuyên sâu về kỹ thuật.
Câu chuyện của bác chỉ là chuyện tuổi trẻ ngồi chơi, già hối hận mà thôi
 
T cũng vừa đẩy một ông đi, nguyên là thiếu tá (trái ngạch), trưởng 1 bộ phận của cty khác, không hiểu sao cty sát nhập nên thừa nhân sự, ông này bị đẩy đi khắp nơi, từ phó rồi xuống đến nhân viên, sau chỉ là ông ghi phiếu kho, và khi về đến chỗ t thì thành nhân viên phục vụ, bơm nước, lúc mới nhận giám đốc nói nhỏ là xếp việc gì nhẹ nhàng, ok fine
Làm cùng mới thấy độ hãm của ông này, mới hiểu tại sao bị đẩy hết chỗ này chỗ khác
làm không ra gì, chưa biết ng ta giải thích cho hiểu thì cứ 1 câu anh biết rồi. Chú yên tâm, xong làm hỏng nói cho lại cãi a làm đúng như chú bảo,
Giao việc thì làm hời hợt, thái độ khinh khỉnh như kiểu vẫn làm trưởng phòng vậy,....
Là cái đóe gì chứ, chỉ là cái thàng dọn dẹp bơm nước, cứt hạng 3 mà tưởng socola hạng 1, bảo thẳng sếp e không nhận ông này, mới bị điều chuyển giữa tháng vừa rồi, méo biết đi đâu, mấy ngày cuối khi nhận quyết định thì làm đúng kiểu chợ chiều cuối khóa, chán chả muốn nói... Tiễn vong xong nhẹ cả đầu, bớt được 1 suất lương
Mấy bạn mà đang phấn đấu thì nên biết mình là ai, đang ở vị trí nào, hãy làm việc mình giỏi nhất chứ đừng thấy ng ta làm được thì mình cũng làm được, các bác winer thì thôi không nói nhé.
 
Tôi thất nghiệp từ giữa tháng 3, đúng lúc dịch Covid 19 bùng phát mạnh, tôi bị nghỉ việc do công ty định biên. Mãi đến cách đây 1 tuần tôi mới tìm được việc và đi làm lại, vẫn là công việc của dân văn phòng, lương hơi thảm nhưng không có sự kén chọn nữa, phải đi làm để có tiền nuôi bản thân, không làm mà đòi có ăn thì ăn đất, ăn cứt thôi.

Trong gần 3 tháng ròng thất nghiệp, tôi chủ yếu ở nhà đốt thời gian, tôi lấy tiền tích lũy ra ăn tạm, và lang thang trên các trang tuyển dụng tìm việc, tôi ít khi chủ động gửi mail CV xin việc mà tôi chỉ chờ họ xem hồ sơ của tôi trên mạng và họ gọi điện cho mình, lâu lâu có vài công việc lao động chân tay tôi thấy thì đi làm. Trong gần 3 tháng đó quả là một biến cố cuộc đời lớn, tôi đã thấm đòn cảnh trình độ đại học bị thất nghiệp và thấy được thực trạng xã hội hiện nay thất nghiệp khủng khiếp.

Những ngày thất nghiệp tôi bế tắc cùng cực, tôi giấu gia đình và bạn bè chuyện này, những ngày đầu thất nghiệp ở nhà tôi có trò truyện với hàng xóm xung quanh, nhưng sau đó do chán nản, tôi hạn chế tiếp xúc với họ nên hình như họ có chút nghi ngờ, đánh giá và đề phòng tôi, họ nghĩ tôi lười nhác không đi tìm việc hoặc có vấn đề gì đó, tôi cũng hơi lo. Nhưng nhiều lúc tôi nghĩ kệ mẹ thiên hạ, vì họ không ở vị trí của mình và bạn không có quyền phán xét tôi.

Tiếp theo tôi ngấm đòn tuyển dụng, tôi hiểu tại sao nhiều người ghét nhân viên Hr đến thế. Nhân viên Hr công ty cũ của tôi mãi 2.5 tháng họ mới chốt sổ BHXH và trả sổ kèm theo quyết định nghỉ việc cho tôi, mặc dù tôi hỏi mấy lần nhưng họ cứ cù nhây làm ngơ. Tiếp theo trong quãng thời gian này tôi đi phỏng vấn rất nhiều công ty nhưng toàn trượt, nhưng tôi ức chế cách doanh nghiệp làm ăn và đối xử với người khác, tôi xin kể như sau:
  • Có công ty mời tôi di phỏng vấn, tôi thấy họ tuyển vị trí tầm Trưởng bộ phận hay Phó phòng, tôi đã nói thẳng là tôi chưa đủ khả năng và đủ tầm rồi, thế mà Hr cứ nói tôi nên thử sức, cứ đến đi, thế là tôi đi PV, và người phỏng vấn tôi tỏ ra khinh khỉnh, sau khi tôi giới thiệu bản thân, ông ta chê bai 2, 3 câu xong rồi chốt em chưa đạt yêu cầu, tôi ra về trong trời mưa và ngậm cục tức.
  • Có 2 công ty mời tôi phỏng vấn online, qua Skype, nhưng họ tắt camera phía đầu của họ, tôi chả nhìn thấy mặt họ, người phỏng vấn thì là nhân viên phòng Kiểm soát nội bộ, chứ không phải là người có chuyên môn của vị trí tuyển, lạ thật ai đời phỏng vấn lại không có người cùng chuyên môn phỏng vấn, lúc phỏng vấn thì quát nạt to tiếng với ứng viên.
  • Có 2 công ty thì tôi thấy nguồn tin trên mạng, họ bảo tôi nộp hồ sơ qua email đi, tôi nộp hồ sơ qua email, xong họ im bặt không thèm trả lời 1 câu luôn (Xin tiết lộ công ty này nằm trong top 100 DN lớn nhất VN đó)
  • Có công ty thì tôi nộp CV qua email, xong họ trả lời, tiếp theo tôi email hỏi họ 1 số câu rất bình thường của người đi xin việc, vd: cho em xin giờ giấc làm việc hằng ngày thế nào ? cho em hỏi lương của mình là gross hay net ? cho em hỏi thăm công việc này có liên quan đến kinh doanh không ? cho em hỏi thăm bộ phận hay phòng ban của mình có đông nhân viên không hay là nếu em vào thì chỉ có 1 mình em, thế là họ im luôn và không thèm trả lời mail nữa.
  • Có công ty tôi đến thì không có nhân sự tiếp, có con bé lễ tân ra mời vào phòng họp, xong đưa một nhân viên tuổi đời còn ít hơn tôi, cấp bậc là nhân viên bình thường, nhân viên đó alo cho quản lý bảo đến giờ phỏng vấn rồi, quản lý bảo bận không ra dự phỏng vấn được, vãi thật, có lịch tuyển dụng mà không biết hay sao mà bận, xong nhân viên đó tiếp tôi dăm ba câu rồi mời về.
  • Tiếp theo có Hr thì trao đổi với tôi qua ứng dụng chat Zalo, Viber, không biết họ tiếc cú điện thoại hay không thể soạn nổi emai hay sao ấy ? thua luôn. Cảm giác thấy không chuyên nghiệp tí nào.
  • Tiếp theo chỗ chỗ đi phỏng vấn thì họ bảo sau 3 ngày có kết quả, nhưng 2 tháng rồi không thấy họ phản hồi gì hết. (Xin tiết lộ công ty này là 1 hệ thống bán lẻ có tiếng và rất lớn).
  • Tiếp theo có trường hợp tôi phát hiện ra là Hr bảo tôi nộp CV đi nhưng họ cho mình có quyền sinh sát trong tay và có lựa CV của mình hay không. Có trường hợp tôi phát hiện vị trí dự tuyển, phòng đang có 2 người, 2 người đó tuổi ít hơn tôi 3, 4 tuổi, Hr có thẩy CV của tôi sang cho 2 người đó xem, và các bạn hiểu rồi, chắc 2 người đó xem qua và là không đạt hay không phù hợp nên Hr không có liên hệ tôi nữa.
Tôi nhận ra rằng nếu mình giỏi, thì sẽ không bị đào thải bởi bất kỳ tác động nào của đời sống xã hội, do mình kém thôi, và nếu mình giỏi thì nếu có thất nghiệp cũng sẽ tìm được việc sớm lại chứ không lâu đến thế. Và tôi khuyên các bạn trẻ hãy hành xử một cách lịch xự và tử tế nhất với Hr và doanh nghiệp nhưng cũng phải lưu ý rằng mình bán sức lao động nên nhiều lúc không cần quá tử tế với họ vì họ cũng chả xem bạn ra gì đâu.

Cuối cùng sau khi đi làm lại tôi cảm thấy bản thân bị ì, trì trệ do nghỉ quá lâu, tôi thấy lo lắng và run lắm, hôm giờ hôm nào làm về cũng bơ phờ, nhưng đôi lúc tôi lại muốn bản thân bơ phờ mệt đừ đi để ngủ ngay và quên hết mọi việc khác, mong trước mắt thì ngày qua ngày như thế cái đã.

Về tôi, tôi thì đụt, nhát, giao tiếp kém, 3x rồi mà nhiều tình huống xử lý còn non nớt, khó hòa đồng, trình độ kỹ năng chuyên môn yếu, tôi cảm thấy mình không thể tiếp tục với môi trường văn phòng được nữa, cho là bị đào thải đi, tôi đang tính hướng sớm muộn cũng nghỉ và làm cái gì khác tự do, làm cái gì thì cũng xác định rồi, theo các bạn với mẫu người thế này thì có thể làm gì được nhỉ ? Tôi lo sợ mai sau tương lai mình thế nào đây ? sao lo được cho gia đình, sao gánh vác được chuyện lớn. Cũng dài rồi, cuối tuần rảnh có chút tâm sự vậy, có tôi sẽ tiếp tục cập nhật nếu nghĩ ra gì đó.
Hr nó gọi pv cho đủ kpi hay sao ấy, mà hr vn thì chán rồi

via theNEXTvoz for iPhone
 
Học nhiều mà lương thế sao bù lại tiền học my fen.
À có cái này liên quan đến tiền bạc và việc đầu tư cho học hành mình muốn tâm sự nữa này.
Mình xin phép không nói chuyên ngành mình ra nhưng chuyên ngành mình có rất nhiều khóa học, chứng chỉ đào tạo nâng cao chuyên môn liên quan, ngặt nỗi khóa nào số tiền học cũng từ 6 - 10tr, tiền thi chứng chỉ cũng 6 - 8tr, cao quá, mình lại đang khó khăn tài chính, kiếm đâu ra. Với lại đôi lúc nghĩ chả biết theo nghề được bao nhiêu năm nữa vậy có nên cúng tiền vào học hành không ? Dẫu biết các cụ có câu không thành công cũng thành nhân. Nhiều lúc đắn đo quá.
Có gia đình chưa fen ?
Cô độc, cô đơn, không bạn bè, thiếu thốn tình cảm gia đình, nhưng mình sẽ cố gắng không đổ lỗi, đời khá hay không là do mình.
 
Thời covid nhiều người buồn vì không có việc còn mình thì buồn vì có quá nhiều việc để làm, làm từ sáng đến đêm từ đêm đến sáng mà lương chỉ gọi là đủ sống, nghĩ mà nản.
 
TUổi 3-40 là cái tuổi mệt mỏi nhất. 40 nó sẽ qua cái ngưỡng mới kiểu vậy.
Tuổi này là nhiều thứ lo nhất, gia đình nếu chưa có củng cố mà ổn, con cái nếu có thì còn bé và đang tuổi phải lo đủ thứ, nếu nội ngoại ko gần thì ráng mà lo, trong khi các cụ củng đến tuổi nghỉ ngơi rồi.
Công việc nếu ổn thì đang độ chín .
Còn chơi vơi thì chỉ có nước chờ thời.


Có ông nào tính chuyện học thêm trồng cây, làm vườn để sau này về ở ẩn ko ~. ~ Sau này thế giới có xảy ra chuyện gì thì vẫn tự sống sót dc mà ko bị phụ thuộc.
Có chứ, nhưng trước tiên phải có đất cái đã. Ko có đất thì trồng đi đâu ?
 
À có cái này liên quan đến tiền bạc và việc đầu tư cho học hành mình muốn tâm sự nữa này.
Mình xin phép không nói chuyên ngành mình ra nhưng chuyên ngành mình có rất nhiều khóa học, chứng chỉ đào tạo nâng cao chuyên môn liên quan, ngặt nỗi khóa nào số tiền học cũng từ 6 - 10tr, tiền thi chứng chỉ cũng 6 - 8tr, cao quá, mình lại đang khó khăn tài chính, kiếm đâu ra. Với lại đôi lúc nghĩ chả biết theo nghề được bao nhiêu năm nữa vậy có nên cúng tiền vào học hành không ? Dẫu biết các cụ có câu không thành công cũng thành nhân. Nhiều lúc đắn đo quá.

Cô độc, cô đơn, không bạn bè, thiếu thốn tình cảm gia đình, nhưng mình sẽ cố gắng không đổ lỗi, đời khá hay không là do mình.

Cô độc - cô đơn thì phát triển tứ chi đi fen.
Chạy bộ, tập gym là thấy cuộc sống khác liền.

Hơi thở tốt, giọng khoẻ, thần sắc hồng hào là người khác tự nhiên có thiện cảm với mình.
 
có khó khăn thế này thì mình mới có thời gian nhìn nhận lại thiếu sót của bản thân và cố gắng hơn nữa bác ạ
 
Bác đi học nấu bánh cuốn bán đồ ăn sáng có khi còn ngon hơn ngồi văn phòng.
 
Cô độc, cô đơn, không bạn bè, thiếu thốn tình cảm gia đình, nhưng mình sẽ cố gắng không đổ lỗi, đời khá hay không là do mình.
Thật sự là cảm giác fen tràn đầy năng lượng xấu, người khác tiếp xúc fen cũng cảm thấy uể oải, không thoải mái thì fen khó xin việc cũng đúng. Mình để ý người thành đạt thì dù họ có mệt mỏi thế nào nhưng trông họ cũng tràn đầy năng lượng. Khuyên fen nên bắt đầu với 1 môn thể thao nào đó để lấy năng lượng như gym hay bơi lội chẳng hạn:byebye:.
 
To chủ thớt: Cố gắng tìm việc thôi, cứ đi pv nhiều thành quen rồi kiểu gì cũng có chỗ nhận.
To all: Mình khi nhận offer đi làm việc mới thì tuần đầu tiên của mình luôn có plan cho career path trong 3 năm tới :D
Mình hay lên trang tìm việc, tìm job có vẻ sẽ phù hợp hoặc là next step cho mình, xem job đó cần gì rồi bổ sung kỹ năng, kiến thức. Làm ở chỗ cũ 1 thời gian có offer là đi thôi :D Nên sự nghiệp của mình lên liên tục, theo đúng con đường mình hoạch định.
Quan trọng là phải chuẩn bị trước, lựa chọn kỹ càng và nắm thế chủ động.
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
troi oi,
Người trả lời cuối
kynhong2014,
Trả lời
234
Lượt xem
42.711
Quay lại
Lên đầu trang