Tư tưởng pháp trị của Hàn Phi Tử

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề kienrong9x
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Trạng thái
Không mở để trả lời thêm.
TQ đề cao nho học
Nhưng thế giới hiện nay toàn theo hướng pháp trị
Nhà nước pháp quyền hiện nay là sản phẩm chịu ảnh hưởng từ châu Âu thời cận đại.
Còn pháp trị của Tần Thủy Hoàng, Lý Tư gói gọn trong: dân đen hèn hạ vốn ngu muội, hung ác bẩm sinh aka Nhân chi sơ tính bản ác và tham sống sợ chết, thấy lợi quên cả bản tâm do đó bậc quân vương trị thiên hạ không cần tài cao, đức lớn chỉ cần nắm hết mọi quyền lực liên tục dùng hình phạt nặng nề khủng bố khiến dân khiếp vía sợ chết mà kính sợ tuân theo, dùng công danh lợi lộc ru ngủ lung lạc tâm trí dân khiến dân không phản kháng không chống đối. Dân chỉ cần Biết Sợ Vua là đủ để cai trị tốt thiên hạ.
Chứ suốt ngày ảo tưởng giảng đạo đức với dân ngu hèn ác, mơ mộng viển vông toàn thiên hạ cùng thực hành đạo đức sống nhân nghĩa với nhau để thiên hạ thái bình, thế giới đại đồng kiểu Khổng Tử mơ tưởng chính là điều ngu xuẩn bị Pháp gia nhạo báng, cười chê. Mình có đọc tóm tắt từ nhiều nguồn trên mạng và sách là thế.
Mình tham khảo sách cụ Nguyễn Hiến Lê -dịch giả, người nghiên cứu tâm huyết về Nho, Đạo thấy cũng khá thuận, khá hợp lý
 
Sửa lần cuối:
vn có ông nào hơn tầm khổng tử, trang tử, mặc tử, thương ưởng, hàn phi tử không nhỉ, ngang tầm chắc có chu văn an, cao bá quát, nguyễn siêu
VN hay Đại Việt chịu 1000 năm Bắc Thuộc, hệ thống học thuật hầu hết là Nho học - tôn Khổng Tử làm thầy. Thế thì làm gì có ai ngang tầm nổi
janDexM.jpg
 
Nhà nước pháp quyền hiện nay là sản phẩm chịu ảnh hưởng từ châu Âu thời cận đại.
Còn pháp trị của Hàn Phi Tử gói gọn trong: dân đen hèn hạ vốn ngu muội, hung ác bẩm sinh aka Nhân chi sơ tính bản ác và tham sống sợ chết, thấy lợi quên cả bản tâm do đó bậc quân vương trị thiên hạ không cần tài cao, đức lớn chỉ cần nắm hết mọi quyền lực liên tục dùng hình phạt nặng nề khủng bố khiến dân khiếp sợ mà kính sợ tuân theo, dùng công danh lợi lộc ru ngủ lung lạc tâm trí dân khiến dân không phản kháng không chống đối. Dân chỉ cần sợ vua là đủ để cai trị tốt thiên hạ chứ giảng đạo đức với dân, mong toàn thiên hạ cùng thực hành đạo đức sống nhân nghĩa để thiên hạ thái bình kiểu Khổng Tử mơ tưởng chính là điều ngu xuẩn bị Pháp gia nhạo báng, cười chê. Tôi đọc tóm tắt từ nhiều nguồn trên mạng và sách là thế.
Mình có tham khảo sách cụ Nguyễn Hiến Lê -dịch giả, người nghiên cứu công phu về Nho, Đạo thấy cũng khá thuận, khá hợp lý
Tư tưởng Pháp Gia hợp với vozer quá còn gì, Pháp Gia chỉ đề cao hình pháp nặng nề để đe dọa dân chúng không dám trái nên dần dần lạc hậu trong dòng sông lịch sử.
 
Nói đến cụ thì nói đến bài kiệt tác này.

Sách Hàn Phi Tử/Cái khó trong việc du thuyết (Thuyết nan​

< Sách Hàn Phi Tử
1.
Cái khó trong việc du thuyết không phải là ở chỗ biết những điều cần phải đưa ra nói. Cũng không phải ở chỗ mình không biết biện luận. Cũng không phải ở chỗ mình không trình bày được rõ ràng những ý nghĩ của mình. Càng không phải ở chỗ không dám nói ngang nói dọc cho hết cái ý của mình. Nói chung, cái khó trong việc du thuyết là làm thế nào biết được cái bụng của con người mình muốn thuyết phục để dùng cái thuật của mình mà đối phó. Nếu con người mình muốn thuyết phục chỉ nghĩ đến cái danh cho cao mà mình lại đem cái lợi lớn ra thuyết với họ thì họ sẽ cho mình là bọn hèn hạ, và đối xử với mình một cách thấp hèn rồi thế nào họ cũng sẽ vứt bỏ mình thật xa.
Nếu con người mình muốn thuyết phục chi nghĩ đến cái lợi cho lớn, mà mình lại đem cái danh cao ra thuyết với họ thì họ sẽ cho ta không chú ý đến thế sự, nói chuyện viển vông rồi thế nào cũng không dùng mình.
Nếu con người mình muốn du thuyết trong bụng nghĩ đến cái lợi cho lớn nhưng bên ngoài làm ra vẻ muốn cái danh cho cao mà ta đem chuyện danh cao ra thuyết thì bên ngoài họ sẽ làm ra vẻ muốn dung nạp cái thân ta, nhưng thực ra thì bỏ rơi ta. Nhưng nếu ta đem cái lợi lớn ra thuyết với họ, thì trong bụng họ dùng lời nói của ta, nhưng bên ngoài họ sẽ vứt bỏ cái thân của ta. Đó là những điều không biết không được.
Phàm việc làm mà thành là do chỗ bí mật; lời nói mà thất bại là do chỗ bị tiết lộ. Bản thân mình chưa chắc đã tiết lộ ra, nhưng chí cần nói đến cái mà người ta che giấu thì đã nguy đến thân roi. Nhà vua có điều sai, mà người du thuyết lại dùng những lời sáng rõ, dùng cái nghĩa lý hay để suy luận ra cái sai của nhà vua thì nguy đến thân.
Nếu ta chưa được ân huệ nhà vua tưới đến mà lại đem hết những điều ta biết ra nói thì hoặc là cái thuyết của ta sẽ được đem ra dùng, đem đến kết quả, nhưng ta chẳng được ân đức; hoặc là cái thuyết của ta không được dùng, xẩy ra thất bại, thế là ta bị nghi ngờ. Như thế thì nguy đến thân. Người sang có điều sai mà người du thuyết lại nói rõ lễ nghĩa để nêu cái xấu của họ thì thân nguy. Nếu người sang nắm được cái kế của ta, nhưng muốn xem nó là công lao của mình mà người du thuyết lại muốn cùng biết thì nguy đến thân. Nếu mình cưỡng ép nhà vua làm những điều mà nhà vua không muốn làm, bắt nhà vua bỏ những điều nhà vua nhất định không bỏ thì nguy đến thân.
Cho nên nói: Nếu như ta đem những người tôn quý trong triều đình ra bàn luận với nhà vua thì nhà vua sẽ cho là ly gián. Nếu như ta đem những người thấp hèn ra nói với nhà vua thì nhà vua sẽ cho ta muốn bán quyền. Nếu ta bàn về cái nhà vua thích thì nhà vua sẽ cho là ta nhờ vả. Nếu ta bàn về những kẻ ông ta ghét thì ông ta sẽ cho ta muốn thử ông ta. Nếu ta nói tóm tắt ít lời thì nhà vua sẽ cho là ta không có kiến thức gì nên coi khinh. Nếu ta nói mênh mông, thì nhà vua cho ta lắm lời và không thành thực. Nếu ta trình bày ý kiến giản lược thì nhà vua bảo ta nhút nhát mà không nói hết lời, nếu ta suy nghĩ sự việc trình bày rộng rãi thì nhà vua bảo ta quê mùa và khinh mạn. Những cái khó này của việc du thuyết không thể không biết đến.
3.
Nói chung, mục đích của việc du thuyết là phải biết tô điểm cái điều nhà vua khoe khoang và tiêu diệt cái nhà vua lấy làm xấu hổ. Nhà vua có chuyện riêng gấp thì mình phải nêu lên cái nghĩa chung để khuyến khích. Ý nhà vua ở chỗ thấp mà không thể bỏ được thì người du thuyết phải dựa vào đấy mà tô điểm cái hay của nó và giảm bớt cái không hay. Bụng nhà vua ở chỗ cao, nhưng thực ra không thể đạt được thì người du thuyết nêu cái sai giúp ông ta, chỉ cái xấu và khen điều nhà vua không làm.
Nhà vua muốn khoe cái khôn ngoan cái giỏi của mình thì ta giúp ông ta đưa ra những chuyện lạ cùng một loại để ông ta biết rộng hơn, khiến ông ta biết rộng là nhờ mình nhưng lại giả vờ làm như không biết rằng ông ta nhờ mình mà khôn. Nếu mình muốn một người cùng tồn tại với mình thì thế nào cũng phải lấy cái danh tiếng tốt để nêu cao anh ta; đồng thời kín đáo làm cho nhà vua thấy rằng điều đó là hợp với lợi riêng. Nếu như muốn trình bày những chuyên nguy hại thì nêu rõ những lời chê bai về việc ấy, đồng thời kín đáo cho thây ràng việc ấy cũng phù hợp với mối lo riêng của nhà vua. Khen một người khác đã có việc làm y như việc làm của nhà vua, bàn mưu những việc khác cùng theo một kế như thế.
Có người khác cùng khuyết điểm như nhà vua thì tô điểm cho chỗ không sai sót của người ấy. Có người cùng có chỗ dở như nhà vua thì thế nào cũng ra sức tô vẽ cho chỗ không sơ suất của anh ta. Nhà vua tự khoe cái sức của mình thì ta đừng đem những khó khăn ra để cản trở. Nhà vua tự cho là quyết đoán dũng mãnh thì mình đừng đem những chuyện sai lầm của nhà vua ra nói làm cho nhà vua giận. Nhà vua tự cho cái kế của mình là khôn thì ta đừng có lấy chuyện thất bại ra làm cho nhà vua khó chịu.
Nếu ý của mình không đụng chạm đến ai, nếu lời của mình không ràng buộc ai thì sau đó mình mới có thể trổ hết cái tài biện luận khôn ngoan của mình. Theo lối này thì những người gần gũi không ngờ vực và có thể nói hết lời.
4.
Y Doãn làm đầu bếp, Bách Lý Hề làm tù nhân mà đều có thế gần người trên của mình. Hai người này đều là những bậc thánh nhân, nhưng đều không thể làm nhục thân mình để tiến, như thế là họ bị xấu xa.
Nay nếu vì lời nói của ta, ta phải làm đầu bếp, làm tù nhân nhưng lại có thể cứu đời được thì đó không phải là điều những kẻ sĩ có năng lực lấy làm xấu hổ. Phàm khi đã được lâu ngày, ân trạch đã nhiều, bàn kế sâu mà không bị nghi, đưa ra lời can ngăn mà không bị tội, thì có thể nói rõ điều lợi điều hại để lập cái công của mình, nói thẳng điều phải điều trái để tô vẽ thân mình. Vua tôi giúp nhau như thế thì việc du thuyết thành công vậy. 5. Ngày xưa Trịnh Vũ Công muốn đánh người Hồ cho nên trước đấy gả con gái làm vợ vua Hổ để cho bụng vua Hồ vui. Nhân đấy bèn hỏi quần thần: “Ta muốn dùng binh, có thể đánh ai trước?”. Quan đại phu Quan Ky Tư nói: “Có thể đánh Hồ “. Vũ Công nổi giận giết Quan Ky Tư, nói: “Hồ là nước anh em của ta, tại sao nhà ngươi lại nói nên đánh?”. Vua nước Hồ nghe tin ấy, cho nước Trịnh là chỗ thân thiết với mình nên không phòng bị. Nước Trịnh đánh úp và lấy nước Hồ.
Nước Tống có người nhà giàu. Trời mưa, tường bị sập. Người con nói: “Nếu không xây tường lại thì thế nào cũng sẽ bị ăn trộm”. Cha người láng giềng cũng nói như vậy. Tối đến, quả nhiên mất của cải. Trong nhà đều cho rằng người con khôn ngoan; nhưng lại nghi ngờ người cha của người láng giềng. Cả hai người đều nói đúng. Nhưng nặng thì bị giết, nhẹ thì bị nghi. Như thế đủ biết cái khó không phải ở chỗ biết, cái khó là ở chỗ dùng cái biết của mình. Cho nên Nhiễu Triều lời nói thì đúng, nhưng nước Tấn cho ông ta là thánh nhân, mà nước Tần giết ông ta[13]. Điều đó không thể không xét đến. Ngày xưa Di Tử Hà được vua nước Vệ yêu. Theo pháp luật nước Vệ, ai tự tiện đi xe nhà vua thì bị tội chặt chân. Được ít lâu, mẹ Di Tử Hà mắc bệnh, Di Tử Hà trái lệnh, đi ra bằng xe của nhà vua. Nhà vua nghe tin cho là người hiền nói: “Thực là người có hiếu. Vì mẹ mà phạm tội chặt chân”. Di Tử Hà đi chơi với nhà vua trong vườn quả. Di Tử Hà ăn quả đào thấy ngon, không ăn hết, dâng nhà vua. Nhà vua nói: “Anh ta thương quả nhân quá! Anh ta quên cái ngon trong miệng; để dâng cho quả nhân ăn.
Đến khi Di Tử Hà nhan sắc suy, không còn được nhà vua yêu. Nhà vua bảo: “Hắn đã có lần tự tiện đi xe ngựa của ta, lại có lần bắt ta ăn quả đào thừa của nó”. Cho nên việc làm của Di Tử Hà không khác, nhưng lần trước được khen là hiền, lần sau lại phạm tội. Đó là vì lòng yêu ghét khác nhau. 6. Cho nên được nhà vua yêu thì cái khôn của mình càng làm cho mình được thân, khi bị nhà vua ghét thì cái khôn của mình đã không được dùng mà mình càng bị sơ. Cho nên kẻ sĩ đi du thuyết không thể không xét đến chỗ nhà vua yêu ghét cái gì rồi sau đó mới thuyết phục. Rồng là một con vật có thể đùa bỡn, thậm chí có thể cưỡi. Nhưng ở dưới cái cổ của nó có cái vảy ngược. Ai động đến thì nó giết ngay. Kẻ du thuyết mà không sa phải cái vẩy ngược của các nhà vua thì mới có thể xem là giỏi vậy.

Mình hiểu như vầy không biết đúng không?

Pháp trị của Tần Thủy Hoàng, Lý Tư gói gọn trong: dân đen hèn hạ vốn ngu muội, hung ác bẩm sinh aka Nhân chi sơ tính bản ác và tham sống sợ chết, thấy lợi quên cả bản tâm do đó bậc quân vương trị thiên hạ không cần tài cao, đức lớn chỉ cần nắm hết mọi quyền lực liên tục dùng hình phạt nặng nề khủng bố khiến dân khiếp sợ mà kính sợ tuân theo, dùng công danh lợi lộc ru ngủ lung lạc tâm trí dân khiến dân không phản kháng không chống đối. Dân chỉ cần sợ vua là đủ để cai trị tốt thiên hạ. Chứ suốt ngày ảo tưởng giảng đạo đức với bọn dân ngu hèn ác, mơ mộng viển vông toàn thiên hạ cùng thực hành đạo đức sống nhân nghĩa với nhau để thiên hạ thái bình, thế giới đại đồng kiểu Khổng Tử mơ tưởng chính là điều ngu xuẩn bị Pháp gia nhạo báng, cười chê.

Vì tôn thờ lối cai trị hà khắc cực đoan quá độc đoán chuyên quyền tập trung vào một người bịt mồm gần hết thiên hạ và lạm dụng các thủ đoạn trừng phạt, trấn áp nặng nề dân chúng bảo sao các nhà tư tưởng Pháp gia và các chính trị gia, vua quan theo Pháp gia dễ bị bôi nhọ đen thui cả nghìn năm qua
 
Sửa lần cuối:
Mình hiểu như vầy không biết đúng không?

Pháp trị của Hàn Phi Tử gói gọn trong: dân đen hèn hạ vốn ngu muội, hung ác bẩm sinh aka Nhân chi sơ tính bản ác và tham sống sợ chết, thấy lợi quên cả bản tâm do đó bậc quân vương trị thiên hạ không cần tài cao, đức lớn chỉ cần nắm hết mọi quyền lực liên tục dùng hình phạt nặng nề khủng bố khiến dân khiếp sợ mà kính sợ tuân theo, dùng công danh lợi lộc ru ngủ lung lạc tâm trí dân khiến dân không phản kháng không chống đối. Dân chỉ cần sợ vua là đủ để cai trị tốt thiên hạ chứ giảng đạo đức với dân, mong toàn thiên hạ cùng thực hành đạo đức sống nhân nghĩa để thiên hạ thái bình kiểu Khổng Tử mơ tưởng chính là điều ngu xuẩn bị Pháp gia nhạo báng, cười chê.

Vì tôn thờ lối cai trị hà khắc cực đoan quá độc đoán chuyên quyền tập trung vào một người bịt mồm gần hết thiên hạ và lạm dụng các thủ đoạn trừng phạt, trấn áp nặng nề dân chúng bảo sao Pháp gia đen thui cả nghìn năm qua
Pháp gia cai trị bằng nỗi sợ, bằng hình phạt nghiêm khắc, và khi dân chúng không còn sợ những hình phạt nữa vì quá hà khắc thì khởi nghĩa nông dân mọc lên như nấm, cùng lắm là chết, Tần là ví dụ

Thủy Hoàng chết thối trong xe cá ươn, đứa con mình muốn kế nghiệp bị kẻ khác giả chiếu giết chết, kẻ mình tin tưởng ký thác con côi-một pháp gia chính hiệu là Lý Tư cấu kết với hoạn quan bán đứng mình, rồi sau bị chính hoạn quan giết, triều đại mình gây dựng bị hoạn quan thao túng đến sụp đổ chỉ trong tích tắc, đất nước chia năm xẻ bảy, nông dân khởi nghĩa, chiến tranh liên miên, xương trắng đầy đồng, đó là thành tựu của pháp gia
 
Sửa lần cuối:
Pháp gia cai trị bằng nỗi sợ, bằng hình phạt nghiêm khắc, và khi dân chúng không còn sợ những hình phạt nữa vì quá hà khắc thì khởi nghĩa nông dân mọc lên như nấm, cùng lắm là chết, Tần là ví dụ

Thủy Hoàng chết thối trong xe cá ươn, đứa con mình muốn kế nghiệp bị kẻ khác giả chiếu giết chết, kẻ mình tin tưởng ký thác con côi-một pháp gia chính hiệu là Lý Tư cấu kết với hoạn quan bán đứng mình, rồi sau bị chính hoạn quan giết, triều đại mình gây dựng bị hoạn quan thao túng đến sụp đổ chỉ trong tích tắc, đất nước chia năm xẻ bảy, nông dân khởi nghĩa, chiến tranh liên miên, xương trắng đầy đồng, đó là thành tựu của pháp gia
nhưng vozer méo hiểu gì lại đề cao pháp trị này, đi bỉ bôi nhân trị, đức trị của khổng tử mới chịu
 
Bao nhiêu khối óc vĩ đại, bao nhiêu tư tưởng tân tiến, nhưng phải chịu cảnh "phế truất bách gia, độc tôn nho học". Và rồi chính cái thế độc tôn đó đã đưa 1 nền văn minh từ rực rỡ thành thối nát không thể chịu nổi.
Anti quá tụt cả IQ.

Phải chăng "Thối rữa" kiểu nhà Hán: Thiên mã chi chiến, Tây vực đô hộ phủ, Sử ký Tư Mã Thiên,....
"Thối rữa" kiểu nhà Tùy và nhà Đường: nhà Đường quá "Thối rữa" đẻ ra An Tây, An Đông, An Bắc, Thiền Vu, Bắc Đình đô hộ phủ, đẻ ra các đại thi hào và thơ Đường. Vì nhà Tùy và Đường "thối rữa" vang xa nên vạn quốc gửi con em đến Trường An du học học tập văn hóa Trung Hoa, đọc sách Khổng giáo
Trong sách Đường sử nghiên cứu tòng cảo ghi : du học sinh Tân La mỗi năm ở tại Đại Đường học tập hơn một hai trăm người.

Du học sinh thường là con em các nước đến học tập, hoặc là tăng lữ đến học tập đa số là con em quý tộc, ví dụ như Tiều Hoành (A Bội Trọng Ma Lữ - Abe no Nakamaro -あべ の なかまろ) là hậu duệ của dòng dõi quý tộc có nguồn gốc từ Thiên hoàng Kōgen. Cha đẻ ông là Abe no Funamori (阿倍船守, A Bội Thuyền Thủ), từng giữ chức trung vụ đại phụ.
Sách Đường Đại văn hoá ghi : từ Đường Văn Tông đến Hậu Lương, hậu Đường cỡ trong thời gian 100 năm, Tân La cống sinh có 90 người .

Do cá nước khác số lưu học sinh ít ỏi, tân cống sinh cũng ít, Nhật Bản có Tiều Hoành, Ba tư có Lý Đức Nhuận, Đại Thực có Lý Ngạn Thăng .
"Thối rữa" kiểu Nhà Tống(chỉ nói về mảng Kinh tế, Văn hóa và Phát minh chế cháo): nhà giàu đứng top thế giới, cải tiến kỹ thuật In ấn lên tầm cao mới, chế ra thuốc súng và các dạng hỏa khí súng ống sơ khai,.....

Bọn TQ xưa chỉ tụt dốc không phanh và thối rữa vô phương cứu chữa từ thời Minh trở về sau
 
Sửa lần cuối:
nhưng vozer méo hiểu gì lại đề cao pháp trị này, đi bỉ bôi nhân trị, đức trị của khổng tử mới chịu
Cái gì cũng có hay và dở, cái hay của Pháp gia (không phải pháp trị thời hiện đại) là đề cao cái lợi trước mắt, nên đất nước giàu mạnh trong thời gian ngắn bất chấp thủ đoạn, nhân dân răm rắm nghe lời do luật pháp hà khắc, nhưng đó cũng là chỗ chết người của Pháp gia, vì quá đề cao cái lợi trước mắt nên vua tôi người trên kẻ dưới đều là những kẻ tham lam ham lợi, vô đạo đức, chỉ cần bề trên đột ngột qua đời là bề dưới lập tức làm loạn y như cái cách Lý Tư cấu kết với Triệu Cao. Cùng bài toán đó, nếu thay Lý Tư xảo quyệt tham lam bằng một trung thần Nho giáo, Hoắc Quang chẳng hạn, thì Triệu Cao không thể nào thay dê đổi ngựa được. Trung hiếu có phải thứ vứt đi không? Tại sao cũng là ký thác con côi mà Hoắc Quang khác hẳn? Ưu việt của Pháp gia cũng là lỗ hổng to đùng của Pháp gia

Có thể minh họa rõ hơn bằng đoạn đối thoại giữa một Pháp gia cực kỳ thành công khác là Ngô Khởi và Điền Văn, nếu vua Ngụy ký thác con côi cho Khởi thì cũng không khác nào đem con cho hổ, dù Khởi cái gì cũng giỏi hết

Ngụy đặt tể tướng, cho Điền Văn làm tể tướng. Ngô Khởi không bằng lòng, bảo Điền Văn:
- Tôi muốn so sánh công lao với ông có được không?
Điền văn nói:
- Được.
Ngô Khởi nói:
- Làm tướng ba quân khiến sĩ tốt vui lòng chết, nước địch không dám dòm ngó, ông có bằng Khởi không?
Điền Văn đáp:
- Tôi không bằng ông.
Ngô Khởi nói:
- Coi trăm quan, thân với vạn dân, làm cho kho tàng đầy đủ, ông có bằng Khởi không?
Điền Văn nói:
- Tôi không bằng ông.
Ngô Khởi nói:
- Giữ Tây Hà mà quân Tần không dám xâm phạm ở phía đông. Hàn, Ngụy theo, ông có bằng Khởi không?
Điền Văn nói:
- Tôi không bằng ông.
Ngô Khởi nói:
- Cả ba việc này ông đều thua tôi mà địa vị ông lại ở trên tôi là tại làm sao?
Điền Văn nói:
- Khi vua còn nhỏ, nước rối ren, các quan đại thần chưa thâm, trăm họ không tin, trong lúc ấy thì giao nước cho ông hay cho tôi?
Khởi im lặng hồi lâu rồi nói:
- Giao cho ông.
Điền Văn nói:
- Vì thế cho nên địa vị tôi ở trên ông đấy!
Ngô Khởi tự biết mình không bằng Điền Văn.
 
Bao nhiêu khối óc vĩ đại, bao nhiêu tư tưởng tân tiến, nhưng phải chịu cảnh "phế truất bách gia, độc tôn nho học". Và rồi chính cái thế độc tôn đó đã đưa 1 nền văn minh từ rực rỡ thành thối nát không thể chịu nổi.
suốt mấy nghìn năm thờ Nho của bọn Tàu được bao nhiêu năm bọn nó "thối nát" mà chê ghê vậy. Nhắc cho nhớ là nó mới chỉ mất ngôi top 1 được khoảng 200 năm thôi, trước đó thì GDP Tàu nó duy ngã độc tôn gần 2000 năm rồi, ấy thế bọn nó vẫn thờ Khổng, du mục sang xâm chiếm vẫn thờ Khổng, cứ ở đó mà chê.
 
Cái gì cũng có hay và dở, cái hay của Pháp gia (không phải pháp trị thời hiện đại) là đề cao cái lợi trước mắt, nên đất nước giàu mạnh trong thời gian ngắn bất chấp thủ đoạn, nhân dân răm rắm nghe lời do luật pháp hà khắc, nhưng đó cũng là chỗ chết người của Pháp gia, vì quá đề cao cái lợi trước mắt nên vua tôi người trên kẻ dưới đều là những kẻ tham lam ham lợi, vô đạo đức, chỉ cần bề trên đột ngột qua đời là bề dưới lập tức làm loạn y như cái cách Lý Tư cấu kết với Triệu Cao. Cùng bài toán đó, nếu thay Lý Tư xảo quyệt tham lam bằng một trung thần Nho giáo, Hoắc Quang chẳng hạn, thì Triệu Cao không thể nào thay dê đổi ngựa được. Trung hiếu có phải thứ vứt đi không? Tại sao cũng là ký thác con côi mà Hoắc Quang khác hẳn? Ưu việt của Pháp gia cũng là lỗ hổng to đùng của Pháp gia

Có thể minh họa rõ hơn bằng đoạn đối thoại giữa một Pháp gia cực kỳ thành công khác là Ngô Khởi và Điền Văn, nếu vua Ngụy ký thác con côi cho Khởi thì cũng không khác nào đem con cho hổ, dù Khởi cái gì cũng giỏi hết

Ngụy đặt tể tướng, cho Điền Văn làm tể tướng. Ngô Khởi không bằng lòng, bảo Điền Văn:
- Tôi muốn so sánh công lao với ông có được không?
Điền văn nói:
- Được.
Ngô Khởi nói:
- Làm tướng ba quân khiến sĩ tốt vui lòng chết, nước địch không dám dòm ngó, ông có bằng Khởi không?
Điền Văn đáp:
- Tôi không bằng ông.
Ngô Khởi nói:
- Coi trăm quan, thân với vạn dân, làm cho kho tàng đầy đủ, ông có bằng Khởi không?
Điền Văn nói:
- Tôi không bằng ông.
Ngô Khởi nói:
- Giữ Tây Hà mà quân Tần không dám xâm phạm ở phía đông. Hàn, Ngụy theo, ông có bằng Khởi không?
Điền Văn nói:
- Tôi không bằng ông.
Ngô Khởi nói:
- Cả ba việc này ông đều thua tôi mà địa vị ông lại ở trên tôi là tại làm sao?
Điền Văn nói:
- Khi vua còn nhỏ, nước rối ren, các quan đại thần chưa thâm, trăm họ không tin, trong lúc ấy thì giao nước cho ông hay cho tôi?
Khởi im lặng hồi lâu rồi nói:
- Giao cho ông.
Điền Văn nói:
- Vì thế cho nên địa vị tôi ở trên ông đấy!
Ngô Khởi tự biết mình không bằng Điền Văn.
đọc thấm thiệt, công nhận đồng văn nên mấy tích này quá hay, sức mạnh của văn hoá mấy ngàn năm ảnh hưởng con người quá mạnh, tây nó đọc những tích này không thấm bằng á động được
 
Mình hiểu như vầy không biết đúng không?

Pháp trị của Hàn Phi Tử gói gọn trong: dân đen hèn hạ vốn ngu muội, hung ác bẩm sinh aka Nhân chi sơ tính bản ác và tham sống sợ chết, thấy lợi quên cả bản tâm do đó bậc quân vương trị thiên hạ không cần tài cao, đức lớn chỉ cần nắm hết mọi quyền lực liên tục dùng hình phạt nặng nề khủng bố khiến dân khiếp sợ mà kính sợ tuân theo, dùng công danh lợi lộc ru ngủ lung lạc tâm trí dân khiến dân không phản kháng không chống đối. Dân chỉ cần sợ vua là đủ để cai trị tốt thiên hạ. Chứ suốt ngày ảo tưởng giảng đạo đức với bọn dân ngu hèn ác, mơ mộng viển vông toàn thiên hạ cùng thực hành đạo đức sống nhân nghĩa với nhau để thiên hạ thái bình, thế giới đại đồng kiểu Khổng Tử mơ tưởng chính là điều ngu xuẩn bị Pháp gia nhạo báng, cười chê.

Vì tôn thờ lối cai trị hà khắc cực đoan quá độc đoán chuyên quyền tập trung vào một người bịt mồm gần hết thiên hạ và lạm dụng các thủ đoạn trừng phạt, trấn áp nặng nề dân chúng bảo sao các nhà tư tưởng Pháp gia và các chính trị gia, vua quan theo Pháp gia dễ bị bôi nhọ đen thui cả nghìn năm qua
Chưa bao giờ hàn phi tử nói thế. Hàn phi tử là học trò tuân tử , dựa vào lễ của nho gia. Khổng học sinh nhị phái là á thánh mạnh tử, và tuân tử. ( Cái gốc là trả lời câu hỏi của khổng tử, làm sao cho thiên hạ thái bình , ai cũng có cơm ăn. Vì sao thiên hạ loạn ).
Nhưng vì dùng lễ của tuân tử gần với pháp gia . Nên hàn phi chuyển sang học Pháp gia. Và nội dung của ông ko bao giờ bài xích nho học cả.
( Lịch sử phong kiến goị là hồn pháp da nho). Dùng pháp để cai trị, dùng nhỏ để dạy dân. Chưa bao giờ dùng nho cả. )

Pháp luật là cái để ngăn cấm việc riêng tư sai lầm vượt ra ngoài pháp luật. Hình phạt nghiêm là để cho lệnh được thi hành và trừng trị cấp dưới. Cái uy không thể cho mượn. Cái quyền không thể cùng chung với người khác. Nếu uy quyền chung với người khác thì bọn gian tà nhan nhản. Pháp luật không chắc chắn thì nhà vua bị nguy, hình phạt không quyết đoán thì không thắng được kẻ gian.
Cho nên có câu: "Người thợ khéo tuy dùng ý và mắt cũng đúng dây mực, nhưng trước đó phải lấy cái quy cái củ để đo[9]. Kẻ thượng trí tuy làm việc đúng ngay, nhưng trước đó phải lấy phép tắc tiên vương làm chuẩn". Cho nên nhờ dây dọi thẳng mà cây cong bị đẽo. Nhờ cái mực nước bằng mà chỗ cao, chỗ nghiêng bị gọt. Nhờ treo cái cân lên mà bớt được cái nặng, thêm được vào cái nhẹ. Nhờ xác lập cái đấu, cái thạch mà bớt được cái nhiều, thêm được cái ít. Cho nên lấy pháp luật trị nước chỉ cốt theo pháp luật mà làm hay ngăn cấm mà thôi.
Pháp luật không hùa theo người sang. Sợi dây dọi không uốn mình theo cây gỗ cong. Khi đã thi hành pháp luật thì kẻ khôn cũng không thể từ, kẻ dũng cũng không dám tranh. Trừng trị cái sai không tránh kẻ đại thần, thưởng cái đúng không bỏ sót kẻ thất phu. Cho nên điều sửa chữa được sự sai lầm của người trên, trị được cái gian của kẻ dưới, trừ được loạn, sửa được điều sai, thống nhất đường lối của dân không gì bằng pháp luật.
Điều dùng để răn đe các quan, ra uy với dân, khiến sự dâm dật phải lui, điều dối trá bị chặn, không gì bằng hình phạt. Hình phạt nặng thì không ai dám lấy sang khinh hèn. Pháp luật rõ ràng thì người trên được tôn trọng mà không bị xâm lấn. Người trên được tôn trọng mà không bị xâm lấn thì vua mạnh và nắm được cái chủ yếu. Vì vậy các bậc tiên vương quý nó và truyền nó lại. Kẻ làm vua nếu bỏ pháp luật mà làm theo ý riêng thì trên dưới không phân biệt.
( Trích hàn phi tử). Vua hay dân đều phải theo pháp mà làm.
 
Ổng lưu danh sử sách như 1 người thầy giáo mẫu mực, chứ ngoài ra chả có công trình hay sáng tác gì để đời.
Thật ra, Chu Văn An chính là một trong những fan đời đầu của Tống Nho thời Trần. Chu Văn An từng tiên phong nghiên cứu kinh sách Tống Nho Chu Hy và soạn một bản giới thiệu cho giới trí thức Đại Việt thời Trần và dâng lên cho vua Trần. Các bạn tự hiểu rồi chứ
 
Sửa lần cuối:
Người ủng hộ Hàn Phi Tử thường là do lẫn lộn giữa hai khái niệm là "pháp trị" và "pháp quyền".

Cái pháp của Hàn Phi Tử là "pháp trị" - tức là sự cai trị bằng pháp luật, tầng lớp trên dùng luật pháp để cai trị tầng lớp dưới. Luật pháp lúc này càng hà khắc càng tốt để tầng lớp dưới biết sợ mà tuân theo. Lúc này tầng lớp trên đề ra luật hoàn toàn theo ý mình và tất nhiên, họ cũng nằm ngoài vòng pháp luật.

Còn cái pháp của các triết gia phương tây là "pháp quyền" - tức sự cai trị của pháp luật. Lúc này, pháp luật đứng trên tất cả, cai trị tất cả mọi người kể cả vua chúa, quan lại hay người dân, thành phần nào cũng có quyền hành riêng của mình trong hệ thống pháp quyền. Nó là một hệ thống pháp luật mà ở đó được vận hành và tuân theo bởi mọi tầng lớp trong xã hội. Lúc này, mọi tầng lớp trong xã hội đều chung tay lập pháp, hành pháp và tư pháp. Từ đây mới đẻ ra khái niệm tam quyền phân lập của phương tây bây giờ.
 
Chưa bao giờ hàn phi tử nói thế. Hàn phi tử là học trò tuân tử , dựa vào lễ của nho gia. Khổng học sinh nhị phái là á thánh mạnh tử, và tuân tử. ( Cái gốc là trả lời câu hỏi của khổng tử, làm sao cho thiên hạ thái bình , ai cũng có cơm ăn. Vì sao thiên hạ loạn ).
Nhưng vì dùng lễ của tuân tử gần với pháp gia . Nên hàn phi chuyển sang học Pháp gia. Và nội dung của ông ko bao giờ bài xích nho học cả.
( Lịch sử phong kiến goị là hồn pháp da nho). Dùng pháp để cai trị, dùng nhỏ để dạy dân. Chưa bao giờ dùng nho cả. )

Pháp luật là cái để ngăn cấm việc riêng tư sai lầm vượt ra ngoài pháp luật. Hình phạt nghiêm là để cho lệnh được thi hành và trừng trị cấp dưới. Cái uy không thể cho mượn. Cái quyền không thể cùng chung với người khác. Nếu uy quyền chung với người khác thì bọn gian tà nhan nhản. Pháp luật không chắc chắn thì nhà vua bị nguy, hình phạt không quyết đoán thì không thắng được kẻ gian.
Cho nên có câu: "Người thợ khéo tuy dùng ý và mắt cũng đúng dây mực, nhưng trước đó phải lấy cái quy cái củ để đo[9]. Kẻ thượng trí tuy làm việc đúng ngay, nhưng trước đó phải lấy phép tắc tiên vương làm chuẩn". Cho nên nhờ dây dọi thẳng mà cây cong bị đẽo. Nhờ cái mực nước bằng mà chỗ cao, chỗ nghiêng bị gọt. Nhờ treo cái cân lên mà bớt được cái nặng, thêm được vào cái nhẹ. Nhờ xác lập cái đấu, cái thạch mà bớt được cái nhiều, thêm được cái ít. Cho nên lấy pháp luật trị nước chỉ cốt theo pháp luật mà làm hay ngăn cấm mà thôi.
Pháp luật không hùa theo người sang. Sợi dây dọi không uốn mình theo cây gỗ cong. Khi đã thi hành pháp luật thì kẻ khôn cũng không thể từ, kẻ dũng cũng không dám tranh. Trừng trị cái sai không tránh kẻ đại thần, thưởng cái đúng không bỏ sót kẻ thất phu. Cho nên điều sửa chữa được sự sai lầm của người trên, trị được cái gian của kẻ dưới, trừ được loạn, sửa được điều sai, thống nhất đường lối của dân không gì bằng pháp luật.
Điều dùng để răn đe các quan, ra uy với dân, khiến sự dâm dật phải lui, điều dối trá bị chặn, không gì bằng hình phạt. Hình phạt nặng thì không ai dám lấy sang khinh hèn. Pháp luật rõ ràng thì người trên được tôn trọng mà không bị xâm lấn. Người trên được tôn trọng mà không bị xâm lấn thì vua mạnh và nắm được cái chủ yếu. Vì vậy các bậc tiên vương quý nó và truyền nó lại. Kẻ làm vua nếu bỏ pháp luật mà làm theo ý riêng thì trên dưới không phân biệt.
( Trích hàn phi tử). Vua hay dân đều phải theo pháp mà làm.
Ồ cám ơn.

Vậy là tư tưởng Hàn Phi Tử có thể đã bị Tần Thủy Hoàng, Lý Tư bóp méo xuyên tạc để gọt đẽo ra tư tưởng phù hợp với cách thức cai trị của nhà Tần + bị Nho gia đời sau bôi bác thêm?
 
Sửa lần cuối:
Trạng thái
Không mở để trả lời thêm.

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
kienrong9x,
Người trả lời cuối
SJQKA2,
Trả lời
399
Lượt xem
52.505
Quay lại
Lên đầu trang