U phổi 8x6cm

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề culibad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Nay bác thớt có kết quả chưa ạ, chúc bác tai qua nạn khỏi.
Nội e cũng bị K như này hồi tết lên bv bị tràn dịch màng phổi tưởng đâu đi rồi, 1 bên phổi ko xài đc nữa, cái còn lại thì khối u xâm lấn gần hết phổi rồi phải thở máy mỗi ngày.
 
chỉ biết vào động viên bác chủ topic
chúc bác vững vàng trước mọi kết quả, chúc cho bác may mắn chỉ cần 2 chữ bình an
 
Dù gì cũng phải bám bhyt nha :ROFLMAO: Để được thanh thì phải xin nơi đang điều trị theo bhyt chuyển tuyến lên nơi muốn điều trị, phải đúng tuyến, dù có xin, nhờ hay may mắn hơn là bs+ bv có tâm sẽ làm thủ tục nhanh gọn cho :pudency: Thế nhưng nhớ đến lúc điều trị trao đổi với bs tại đó rằng xin bs cứ dùng thuốc + phương pháp tốt, những cái nào không thanh bhyt nhà vẫn sẽ cố gắng chi trả. Nói vậy để người ta vẫn mạnh dạn kê thuốc ngoài danh mục bhyt nếu cần thiết.

Nếu thớt có theo mua bhyt trên 5 năm liên tục + kèm trong 1 năm chi phí điều trị bao nhiêu ấy (xin lỗi này khá lâu rùi mình bị quên :ROFLMAO:) thì sẽ được xét duyệt giảm nhiều hơn.
Thớt tìm hiểu kỹ lại để được giảm miễn tiền. Dư mớ tiền dùng vào việc bồi bổ, phục hồi truớc và sau khi vào hóa chất.

Điều trị là 1 quá trình rất lâu dài, rất cần sự mạnh mẽ, bình tĩnh mà vừa phải học cách chấp nhận thực tại. Sự chấp nhận mọi thứ đến với mình này không phải là yếu đuối, đó là sức mạnh cuối cùng mà mỗi người đều phải dùng đến, chỉ có khi đó mới có thể vượt qua được nỗi đau, nỗi sợ về bất cứ điều gì. Mong cầu thớt vững vàng trên con đường này, chúc cả nhà sức khỏe để ở bên cạnh thớt nữa nhe
 
Trường hợp không có khả năng chữa trị thì có cách nào giảm đau hiệu quả ko mấy bác ? Nghe bảo xài morphin 1 thời gian cũng lờn thuốc, nhanh hết tác dụng. Bị cái này nghe bảo đau lắm. Mới phát ra mà nó đã đau ko ăn, ko ngủ gì được. Nằm ở bv mà đêm nó tỉnh giấc mấy lần, tội vl =((
Mình đã từng gặp 1 chú - 1 trong những người đặc biệt khiến mình nhớ mà ngay lúc này, chắc chú đã mất rồi, đã quyết định không điều trị mà đi thăm họ hàng khắp nơi từ nam ra bắc. Lúc đó mình gặp ở nơi ngồi thiền, đau quá nên đến đó cho bớt một chút.
Chú đó kể rằng phát hiện thì khá trễ rồi, nếu có điều trị thì chắc là được 2 năm. Suy nghĩ 1 ngày đêm xong hỏi bác sĩ là bây h nếu không làm gì hết thì bao lâu, bs nói thẳng có lẽ 6 tháng. Vậy là ổng quyết định vác balo đi chơi, giấu hết cả nhà, vẫn nói chuyện qua zalo nhưng tỏ như ba chỉ đi chơi cho khuây khỏa, lâu quá rồi cũng không thăm họ hàng xa. Có lẽ ông ấy có những khoảnh khắc đau kinh khủng nhưng huy động được sức mạnh nội tại (cụm từ thấy h hay đem ra dùng) ý chí của tinh thần chú thắng nỗi đau thể xác bên ngoài. Trên những đoạn đường ông đau quá thì tấp vào bệnh viện, đỡ thì tiếp tục, chơi thì chơi, nào nghỉ thì nghỉ, rồi cả ở chùa, ở mấy chỗ kê thuốc nam miễn phí, ở thiền đường nơi mình biết đến.
Người thật việc thật. Nơi cuối cùng của chuyến phượt này chắc là về lại quê nhà chú, lúc này ngã ra con cháu mới hay đó. Không biết con cháu gia đình chú cảm thấy thế nào nhưng ông chú đã kể cho mình với vẻ mặt mãn nguyện. Ông ấy không thích sự khóc lóc, bi lụy lại càng không muốn tốn tiền bạc vì xác định mình cũng già rồi, rời game này thôi, đã chọn 1 ngã không phải ai cũng có thể làm và dám làm.
 
ngày càng hiện đại lại có mấy cái bệnh này ớn ăn thật
chữa cũng hên xui
ko chữa thì cũng xui hên
 
mình bị lao phổi do thức khuya cách đây 8 năm rồi, dính đợt covid 19 nữa..để sang tháng đi khám lại phổi xem sao =(( mông lung quá, chúc bác thớt may mắn
 
Mình đã từng gặp 1 chú - 1 trong những người đặc biệt khiến mình nhớ mà ngay lúc này, chắc chú đã mất rồi, đã quyết định không điều trị mà đi thăm họ hàng khắp nơi từ nam ra bắc. Lúc đó mình gặp ở nơi ngồi thiền, đau quá nên đến đó cho bớt một chút.
Chú đó kể rằng phát hiện thì khá trễ rồi, nếu có điều trị thì chắc là được 2 năm. Suy nghĩ 1 ngày đêm xong hỏi bác sĩ là bây h nếu không làm gì hết thì bao lâu, bs nói thẳng có lẽ 6 tháng. Vậy là ổng quyết định vác balo đi chơi, giấu hết cả nhà, vẫn nói chuyện qua zalo nhưng tỏ như ba chỉ đi chơi cho khuây khỏa, lâu quá rồi cũng không thăm họ hàng xa. Có lẽ ông ấy có những khoảnh khắc đau kinh khủng nhưng huy động được sức mạnh nội tại (cụm từ thấy h hay đem ra dùng) ý chí của tinh thần chú thắng nỗi đau thể xác bên ngoài. Trên những đoạn đường ông đau quá thì tấp vào bệnh viện, đỡ thì tiếp tục, chơi thì chơi, nào nghỉ thì nghỉ, rồi cả ở chùa, ở mấy chỗ kê thuốc nam miễn phí, ở thiền đường nơi mình biết đến.
Người thật việc thật. Nơi cuối cùng của chuyến phượt này chắc là về lại quê nhà chú, lúc này ngã ra con cháu mới hay đó. Không biết con cháu gia đình chú cảm thấy thế nào nhưng ông chú đã kể cho mình với vẻ mặt mãn nguyện. Ông ấy không thích sự khóc lóc, bi lụy lại càng không muốn tốn tiền bạc vì xác định mình cũng già rồi, rời game này thôi, đã chọn 1 ngã không phải ai cũng có thể làm và dám làm.
Ai cũng nên sống như chú ý, vừa sống những ngày tháng ý nghĩa vừa đỡ thành gánh nặng cho gia đình.

Tự nhiên vào viện nằm ỳ 1 chỗ cho đến lúc chết với tinh thần bi quan thì cũng chết sớm và rất vô nghĩa.

Có điều, không phải ai cũng có nghị lực và tinh thần lạc quan như chú ý.
 
Ai cũng nên sống như chú ý, vừa sống những ngày tháng ý nghĩa vừa đỡ thành gánh nặng cho gia đình.

Tự nhiên vào viện nằm ỳ 1 chỗ cho đến lúc chết với tinh thần bi quan thì cũng chết sớm và rất vô nghĩa.

Có điều, không phải ai cũng có nghị lực và tinh thần lạc quan như chú ý.
Cũng tùy trường hợp. Có những lúc cần chiến thì phải chiến, có những case lại bỏ cuộc trong khi vẫn còn hy vọng. Đã hơn 7 năm rồi, mình đã gặp và nghe rất nhiều câu chuyện. Chẳng hạn như mới giai đoạn u nhỏ hoặc ở vị trí nhẹ lại không chịu mổ, chữa trong bệnh viện mà dại dột về nhà nghe uống này kia. Thay vì sống được 10 thì còn lại có 5, tiếc rất tiếc... Haizzz

Căn bản làm người biết tiến, biết lùi đúng lúc là thứ cần phải học hỏi, trải nghiệm tùy thuộc vào mỗi cá nhân. Kể cả sự mạnh mẽ và khả năng chấp nhận đối diện với vấn đề cũng vậy.

Mình từng kể trên đây trong những cái thớt về K ngày xưa mà h hông rõ còn hok, chị gái kia đầu năm đi kiểm tra sức khỏe đầy đủ thì bình thường, cuối năm nhập viện thì K vú mà ngay loại hiếm, vì nó phát triển nhanh kinh khủng. Chị khóc xỉu rồi tỉnh, rồi khóc tiếp. Đúng là chẳng thể tin được, theo lẽ thì u gđ 2 không có di căn mà lại bị di căn xương. Chị còn cầm tay mẹ mình sờ khối u đó, nhỏ chừng hạt đậu thôi. Thế nên lúc đó có 1 đoàn bs bên Hungary gặp chị ấy đề nghị tham gia vào chương trình nghiên cứu thử thuốc, họ cũng rất thắc mắc và muốn mổ khối u đó để thêm tài liệu y khoa. Nhưng mà chị quá sợ, sợ chết sớm, dù biết vẫn sẽ chết, sợ đau hơn dù có lẽ rồi cũng sẽ đau nhiều. Chị về nhà ở với con khi còn có thể. Mẹ tiếc cho chị, mình cũng tiếc. Bởi vì giá như chị đồng ý, nó vẫn còn 1 cửa hẹp cho dù chỉ là 1% và hơn nữa chị có thể giúp sức đóng góp được phần nào đó vào sự nghiên cứu, phát triển thuốc điều trị ung thư. Dù gì thì đó cũng quyết định cá nhân, không ai dám phán xét, chỉ tiếc và xót cho chị. Bị ung thư là xui rồi, mà bị loại hiếm thì ông cố của xui...

Mình kể lại ở đây cũng chỉ muốn động viên những ai cho dù nếu lỡ bị những loại u ác hiếm, mà không đủ kinh tế, nếu được offer thử thuốc thì biết đâu được, cứ hãy 1 lần bước về phía trước, nếu đã xác định tư tưởng ai rồi cũng phải ra đi thôi thì sự ra đi ấy cũng là sự ra đi có ý nghĩa rất lớn.

Với lại, con người nguyên thủy đều có trực giác hết. Trước những sự kiện lớn, đặc biệt về sinh tử hay có những điều linh tính, hãy luôn cố gắng lắng nghe cơ thể của bản thân xem. Còn điều nữa là trong những khoảnh khắc ngắn cuối cùng lúc nào cũng có hồi quang phản chiếu / hồi dương đó, cho nên nếu có ai đó thân thích bỗng dưng lâu không gặp thì cũng đừng vội từ chối. Có ai thân bỗng dưng muốn đi đâu, muốn ăn uống chơi gì thì cũng thử hiểu họ. Đời này vốn vô thường mà
 
em mới hơn 30 tí mà thỉnh thoảng bệnh này bệnh nó cứ sợ bị ung thư. sợ đi lắm các bác ạ
Same ạ, ngoài 30 + lướt voz, tiktok thấy UT nhiều quá khiến mình bị ám ảnh theo. Nhưng được cái từ đó tự nâng cao nhận thức về sức khỏe, đã ăn uống healthy hơn, tập thể dục và bỏ thức khuya.
 
BHYT rất là ngon, phải đi nằm nội trú mới biết bảo hiểm y tế quan trọng thế nào
 
Cũng tùy trường hợp. Có những lúc cần chiến thì phải chiến, có những case lại bỏ cuộc trong khi vẫn còn hy vọng. Đã hơn 7 năm rồi, mình đã gặp và nghe rất nhiều câu chuyện. Chẳng hạn như mới giai đoạn u nhỏ hoặc ở vị trí nhẹ lại không chịu mổ, chữa trong bệnh viện mà dại dột về nhà nghe uống này kia. Thay vì sống được 10 thì còn lại có 5, tiếc rất tiếc... Haizzz

Căn bản làm người biết tiến, biết lùi đúng lúc là thứ cần phải học hỏi, trải nghiệm tùy thuộc vào mỗi cá nhân. Kể cả sự mạnh mẽ và khả năng chấp nhận đối diện với vấn đề cũng vậy.

Mình từng kể trên đây trong những cái thớt về K ngày xưa mà h hông rõ còn hok, chị gái kia đầu năm đi kiểm tra sức khỏe đầy đủ thì bình thường, cuối năm nhập viện thì K vú mà ngay loại hiếm, vì nó phát triển nhanh kinh khủng. Chị khóc xỉu rồi tỉnh, rồi khóc tiếp. Đúng là chẳng thể tin được, theo lẽ thì u gđ 2 không có di căn mà lại bị di căn xương. Chị còn cầm tay mẹ mình sờ khối u đó, nhỏ chừng hạt đậu thôi. Thế nên lúc đó có 1 đoàn bs bên Hungary gặp chị ấy đề nghị tham gia vào chương trình nghiên cứu thử thuốc, họ cũng rất thắc mắc và muốn mổ khối u đó để thêm tài liệu y khoa. Nhưng mà chị quá sợ, sợ chết sớm, dù biết vẫn sẽ chết, sợ đau hơn dù có lẽ rồi cũng sẽ đau nhiều. Chị về nhà ở với con khi còn có thể. Mẹ tiếc cho chị, mình cũng tiếc. Bởi vì giá như chị đồng ý, nó vẫn còn 1 cửa hẹp cho dù chỉ là 1% và hơn nữa chị có thể giúp sức đóng góp được phần nào đó vào sự nghiên cứu, phát triển thuốc điều trị ung thư. Dù gì thì đó cũng quyết định cá nhân, không ai dám phán xét, chỉ tiếc và xót cho chị. Bị ung thư là xui rồi, mà bị loại hiếm thì ông cố của xui...

Mình kể lại ở đây cũng chỉ muốn động viên những ai cho dù nếu lỡ bị những loại u ác hiếm, mà không đủ kinh tế, nếu được offer thử thuốc thì biết đâu được, cứ hãy 1 lần bước về phía trước, nếu đã xác định tư tưởng ai rồi cũng phải ra đi thôi thì sự ra đi ấy cũng là sự ra đi có ý nghĩa rất lớn.

Với lại, con người nguyên thủy đều có trực giác hết. Trước những sự kiện lớn, đặc biệt về sinh tử hay có những điều linh tính, hãy luôn cố gắng lắng nghe cơ thể của bản thân xem. Còn điều nữa là trong những khoảnh khắc ngắn cuối cùng lúc nào cũng có hồi quang phản chiếu / hồi dương đó, cho nên nếu có ai đó thân thích bỗng dưng lâu không gặp thì cũng đừng vội từ chối. Có ai thân bỗng dưng muốn đi đâu, muốn ăn uống chơi gì thì cũng thử hiểu họ. Đời này vốn vô thường mà
Đúng đời vô thường

Nên có những chỗ để ng bệnh tìm được ng có kinh nghiệm như fen để nghe fen tư vấn. Ai nên lùi ai cần tiến.

Dù biết đâu bất ngờ, chuyện j cũng có thể xảy ra nhưng đúng là có những ng nên tiếp tục điều trị (t nghĩ là phát hiện sớm và nhà có lực chút) và có những ng nên lùi (phát hiện khá muộn, thời gian tiên đoán kéo dài ko nhiều và quan trọng nếu chữa thì ảnh hưởng tương lai thế hệ sau).

Mà chưa có chỗ nào như thế vì hầu hết các bác sĩ tư vấn vì tiền là chính. Khuyên tới khuyên lui thì cũng mong ước bệnh nhân nhập viện còn kiếm thêm tí. T ko vơ đũa cả nắm nhưng hầu hết trong đầu sẽ nghĩ thế, mong thế. Bác sỹ mà ko có bệnh nhân thì chỉ có nghèo : ))
 
ông bác mình cũng bị K phổi từ lúc phát hiện đến lúc ra đi 4 tháng, K khác thì may ra còn có cách chứ phổi thì ....
 
Chúc bác may mắn. Còn nước còn tát. Dù gì đi nữa thì trăm năm sau nhìn lại thì ai cũng như ai :smile:
 
Đọc update của bác buồn quá.
Thôi thì chúc bác mạnh mẽ chiến đấu bệnh tật. Hoàn thành những gì còn đang dang dở mà bác muốn.
Cho hỏi bác có vợ con gì ko?
 
Nhiều bệnh nhân và bác sĩ muốn chọc mà k được bác lại nói là đừng chọc.
Còn mổ được có nghĩa là còn ở giai đoạn sớm 1-2-3A. Còn nó đã di căn thì không mổ được nữa.

Một khi mổ được có nghĩa là triệt được căn nguyên, nạo vét hạch xung quanh tiếp đó điều trị thêm vài chu kỳ hoá chất. Nếu may mắn thì có thể gọi là khỏi hẳn.

Còn 1 khi di căn, vd như đối bên, màn phổi thì không mổ được. Lúc này đã giai đoạn 4 rồi, có mổ thì cũng k giải quyết đc gì vì tế bào ung thư đã lan tràn.
"Tránh dao kéo" toàn là đồn thổi truyền mồm, không nên nghe Theo.

Bác thớt muốn tham vấn thêm Tiến sĩ về Phổi thì mình cho Info, đến nơi người ta có chuyên môn tư vấn cụ thể , đừng lên mạng nghe linh tinh rồi không điều trị, lúc đau quá chở lên viện người ta cũng bó tay
Ngày xưa điều trị ung thư là kiểu g.i.ết nhầm còn hơn bỏ sót tế bào nên cứ mỗi đợt điều trị là ảnh hưởng tổng thể đến cả những tb đang phát triển, khỏe mạnh :sweat: (kiểu đang yên đang lành nằm không cũng dính đạn), đồng thời khiến hệ miễn dịch chao đảo theo, mà trớ trêu là nếu hệ miễn dịch yếu kém lại khiến dễ phát sinh tb ung thư thứ phát. Kèm theo tác dụng phụ của hóa trị liệu đến cơ thể khiến mọi người sợ hãi truyền miệng nhiều lời đồn chữa ung thư thà khỏi chữa.

Hiện tại ngày càng có nhiều thuốc đích, đến đúng mục tiêu cần đến, cũng giống như được cho địa chỉ, sđt thay vì chạy vòng vòng. Phương pháp được ủng hộ phát triển nữa là liệu pháp miễn dịch, dựa trên nguyên tắc cái gì xuất phát từ chính cơ thể thì để cơ thể tự xử :sure: Ở VN điều trị miễn dịch vẫn là ít ỏi và tốn kém (dĩ nhiên không có trong danh mục bhyt, thời của mẹ mình nếu muốn thì liên hệ kênh bs quen để đặt ngoài) nhưng có thể củng cố hoạt động của hệ miễn dịch bằng việc bổ sung các hoạt chất được xem là kháng u trong tự nhiên.

:big_smile: Mình hoàn toàn không hề ủng hộ bốc thuốc nam, thuốc bắc theo kiểu thang thuốc sắc trộn tá lả, nhưng mình vẫn có quan điểm đông tây y kết hợp. Không được uống quá nhiều thuốc không rõ hoạt chất, thành phần, liều lượng vì chẳng ai biết gặp nhau với hóa chất có đánh lộn không, mà chỉ nên uống cụ thể 1 chất / 1 cây dược liệu nào đó trong khoảng thời gian cố định. Ngày đó mẹ mình cũng dùng xen kẽ sau khi hóa trị xong khoảng 1 tuần là uống thêm chiết xuất fucoidan, tam thất và uống trà lá mãng cầu, trà xanh cho đến trước khi vào hóa chất đợt sau lại ngưng, rồi 1 tuần sau uống lại :byebye: Thật ra không thể viết cụ thể vì mình đã không còn nhớ rõ mẹ dùng những gì nhưng mà đu đủ, mãng cầu, nha đam, nấm linh chi, đông trùng các thứ đều có, chỉ không dùng trong cùng thời điểm. Có thứ mình nghĩ nó thật sự hữu hiệu ít nhất là tác dụng bổ dưỡng trước mắt là tam thất. Trước khi mẹ mình bệnh trùng hợp là bác mình cũng bị u và dùng tam thất, sau mẹ mình đi tập thể dục buổi sáng cũng tình cờ được chia sẻ bà bác kia (sống ở HN nhưng vào Nam) bệnh được cho cây tam thất uống rất bổ, bác ấy còn dặn cẩn thận đồ giả tràn lan = )) nên mẹ + người nhà mình mới quyết định tìm uống. Không rõ về các loại u khác có đáp ứng thế nào nhưng mình đọc nhiều thì thấy khá tốt với K vú và K phổi
 
Có cây xạ đen hỗ trợ điều trị khá tốt á thím
Thật ra cái khó của dược liệu là chiết xuất của nó mới là thứ cần. Flavonoid đầy nguồn đa dạng trong tự nhiên, đặc biệt có vẻ như cây cỏ ở miền núi phía bắc mang flavonoid có tính kháng u mạnh, nhưng lấy và hấp thụ được vào cơ thể thì là vấn đề khác. Hồi đó thì nhà mình cũng được cho cây xương khỉ với cây này nè, nhưng phơi khô rồi nấu nước cực quá :beat_brick: Tìm những thằng có bán extract cho đỡ cực như tảo nâu có fucoidan, nếu xạ đen có bán chiết xuất thì có thể sau mình cũng thử mua. Hơn nữa tanin trong lá cây lúc đun nấu ra không phải ai cũng hợp. Mình cũng nghe và để ý có người sẽ hợp với thứ này, người khác lại hợp thứ khác, cũng giống như thuốc điều trị tây y kể cả thuốc trị K cũng phải chịu thuốc. Nên mình nghĩ cứ thử từng chút một, ngoài cây này ra nên thử thêm nhiều thứ đa dạng, tùy điều kiện miễn là uống một cách khoa học, hợp lý và phù hợp cơ địa (cẩn thận dị ứng)
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
culibad,
Người trả lời cuối
Namver2,
Trả lời
482
Lượt xem
72.229
Quay lại
Lên đầu trang