Về Lão Tử và Khổng Tử

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề VVodanh000
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Trạng thái
Không mở để trả lời thêm.
lão tử sinh trước

Sent from Xiaomi Redmi Note 9S via nextVOZ
Thật ra Lão tử là ai, sinh vào thời nào còn đang được tranh luận, và hình thành các phe phái với các lập luận khác nhau. Nên để so với Khổng tử thì cũng ko phải đơn giản, nhưng dựa vào nhiều lập luận, ví dụ như Đạo đức kinh trích dẫn rất nhiều nội dung Luận ngữ, nhưng ngược lại, trong cuốn Luận ngữ không hề nhắc tới Lão tử, hay bất cứ nội dung gì liên quan tới Đạo đức kinh. Lập luận thứ 2, cuốn Luận ngữ được viết theo thể văn xuôi, đơn giản, như bút ký. Đạo đức kinh thì có vần có điệu, có đối, ngắn gọn xúc tích mà ý nghĩa thì bao la, suy ra văn học thời đó đã được phát triển mạnh, hơn xa thời Khổng tử, nên nói Đạo đức kinh ra sau Luận ngữ là khá hợp lý. Và nhiều lập luận khác, thím có thể tìm đọc trong cuốn Đạo đức kinh do ông Nguyễn Hiến Lê dịch và bình.
 

Tệp đính kèm

  • Screenshot_2021-02-14-13-04-50-884_com.neverland.alreader.jpg
    Screenshot_2021-02-14-13-04-50-884_com.neverland.alreader.jpg
    2,1 MB · Lượt xem: 267
Tôi thấy Lão Tử vẫn hơn Khổng Tử một bậc. Trong cái Đạo của ông vẫn thấy sự tự do hơn là Đạo của Khổng Tử. Người VN bây h vẫn còn coi trọng Đạo Nho của Khổng lắm nhưng nó làm cho ngta cảm giác mệt mỏi. Nhất là trong mấy cái ngày này.

Tôi nghe nói, kẻ phú quý tặng người của cải, kẻ nhân nghĩa tặng người lời nói. Tôi không phú cũng chẳng quý, không có của cải tặng ông, muốn tặng ông vài lời. Thời nay, kẻ thông minh mà sâu sắc, sở dĩ gặp nạn, thậm chí dẫn đến cái chết, là do hay chê cái sai của người; kẻ giỏi hùng biện lại thông hiểu sự việc, sở dĩ gặp họa liên miên, là do hay vạch ra cái xấu của người. Là bậc làm con, đừng cho mình là cao; là bậc bề tôi, đừng cho mình là hơn. Mong ông nhớ kỹ”.

Lão Tử gật đầu nói: “Ông có thể dạy được! Ông phải nhớ kỹ: Không tranh với đời, thì thiên hạ không ai có thể tranh cùng, đó là học theo đức của nước vậy. Nước gần với Đạo. Đạo không nơi nào không có, nước không nơi nào không có lợi, tránh chỗ cao mà về chỗ thấp, chưa bao giờ trái ngược, là giỏi tìm chỗ đứng. Ở chỗ không, nên trong vắt tĩnh lặng, sâu không thể dò tìm, là giỏi làm vực sâu. Tổn mà không kiệt, làm mà không cầu báo, là giỏi làm việc nhân vậy. Tròn ắt sẽ xoay, vuông ắt sẽ gẫy, bịt ắt sẽ dừng, khơi ắt sẽ chảy, đó là giỏi giữ chữ tín. Gột rửa mọi dơ bẩn, đo chỉnh cao thấp, là giỏi xử lý mọi vật. Dùng để chở thì nổi, dùng để soi thì trong, dùng để công phá thì tất cả những gì kiên cố vững chắc cũng không thể địch nổi, đó là giỏi dùng khả năng. Ngày đêm không nghỉ, tràn đầy rồi mới tiến tiếp, là giỏi chờ thời vậy.

Do đó bậc thánh nhân tùy thời mà hành (hành sự tùy theo thời vận), bậc hiền giả ứng sự nhi biến (ứng biến tùy theo sự việc). Bậc trí giả vô vi nhi trị (vô vi mà trị vì cai quản), bậc đạt giả thuận thiên nhi sinh (thuận theo lẽ trời mà sinh ra).

Ông lần này đi rồi, nên bỏ cái ngạo khí trong lời nói và biểu cảm, xóa bỏ cái chí dục ở dung mạo. Nếu không, người chưa đến mà tiếng tăm đã đến, thân chưa tới mà gió đã động, hiển lộ phô trương, như hổ đi trên phố, ai dám dùng ông?
”.

Khổng Tử nói: “Lời của tiên sinh, là từ đáy lòng tiên sinh mà vào tận tâm can học trò. Học trò thọ ích rất nhiều, cả đời không quên. Học trò sẽ tuân theo chẳng dám trễ nải, để tạ ân của tiên sinh”.
Nên đặt tiêu đề là: rác và rất rác.

Cho đến khi anh nghiên cứu kỹ văn hoá phương đông và phương tây anh sẽ thấy có những thứ của phương Đông thật là bốc mùi. Do những thứ rác ngày xưa để lại mà ko ai dọn dẹp. Thời này là thời đại mới. Nên áp dụng thứ khác. Dùng một thứ áp dụng cho nhiều thứ nhiều thời đó là tư duy của lũ ngu dốt.
 
Nên đặt tiêu đề là: rác và rất rác.

Cho đến khi anh nghiên cứu kỹ văn hoá phương đông và phương tây anh sẽ thấy có những thứ của phương Đông thật là bốc mùi. Do những thứ rác ngày xưa để lại mà ko ai dọn dẹp. Thời này là thời đại mới. Nên áp dụng thứ khác. Dùng một thứ áp dụng cho nhiều thứ nhiều thời đó là tư duy của lũ ngu dốt.
Mình cũng hay ngcuu văn hoá đây. Vậy theo bạn phương tây có ông triết gia cổ nào bạn cho là quan điểm hay, hoàn thiện?
 
Tôi nghĩ nếu bọn trẻ dc học lão tử từ sớm thì sẽ k có trẻ trâu các anh ạ, tất nhiên là phải chắt lọc và do ng tinh tuý dạy.
 
Lão nào cũng dâm dục chủ nghĩa đa thê. 1 chìa khoá tốt thì mở đc nhiều ổ trong khi 1 ổ tốt là chỉ dành cho 1 chìa mở khoá. Vô lý :choler:
 
Mình cũng hay ngcuu văn hoá đây. Vậy theo bạn phương tây có ông triết gia cổ nào bạn cho là quan điểm hay, hoàn thiện?
Bất cứ ông nào nhắc nhiều đến "tự do"đều là những nhà tư tưởng vượt thời đại. Nếu bạn nghiên cứu thật bạn sẽ biết ông ấy là ai.
 
Mà tôi nghĩ lại thì dạy hay không vẫn đầy trẻ trâu thôi, tư tưởng lão tử phải ng lớn đọc mới hiểu và làm theo dc.
 
Chấp mình là nước cũng khổ, là đất cũng khổ, là gió cũng khổ, là lửa cũng khổ. Vì sao khổ? Vì chúng vô thường.
 
Khổng Tử dùng để xây dựng chính quyền, thành lập quốc gia đc chứ theo Lão Tử thì ko đc
 
Đạo của lão tử là ví con người như thuyền trên nước thuyền lá thì không thể ra biển khơi mà thuyền buồm thì không thể vào lạch nhỏ. Vô vi không phải là không làm gì mà là chúng ta phải biết được mình là thuyền lá hay thuyền buồm mà chọn ở biển khơi hay về chổ lạch nhỏ như vậy mới thuận với tự nhiên . Nhiều người cứ giải thích vô vi là từ bỏ tất cả không làm gì mà để thuận theo tự nhiên. Vô vi là đừng tranh giành cái mà mình không thể. Là tìm thấy cái mà mình có thể.
 
Đạo của lão tử là ví con người như thuyền trên nước thuyền lá thì không thể ra biển khơi mà thuyền buồm thì không thể vào lạch nhỏ. Vô vi không phải là không làm gì mà là chúng ta phải biết được mình là thuyền lá hay thuyền buồm mà chọn ở biển khơi hay về chổ lạch nhỏ như vậy mới thuận với tự nhiên . Nhiều người cứ giải thích vô vi là từ bỏ tất cả không làm gì mà để thuận theo tự nhiên. Vô vi là đừng tranh giành cái mà mình không thể. Là tìm thấy cái mà mình có thể.
Có lý đấy bác. Nãy giờ thấy mỗi bác giải thích được mạch lạc.
 
Không tử viết sách dạy người về cách ăn ở. Lão tử viết sách dạy vua
Khổng tử tranh luận với Lão tử như học trò nói chuyện với thầy giáo.

Nghe Lão tử phán đây
  • Nếu muốn được tất cả, phải từ bỏ tất cả.
  • Nếu biết vạn vật đều thay đổi, thì bản thân không nên cố nắm giữ điều chi.
  • Lo thắng người thì loạn, lo thắng mình thì bình.
  • Hiểu người là khôn, hiểu được mình mới là khôn thật sự.
  • Không còn sự đối chọi, ma quỷ tự tiêu tan.
  • Ai muốn chứng thực bản thân sẽ không tự biết bản thân mình là ai.
  • Những khởi đầu tốt đẹp thường được ngụy trang thành một đoạn kết bi thảm.
  • Hãy để mọi chuyện tùy kỳ tự nhiên.
  • Nhu thắng cương, tĩnh thắng động.
  • Nếu người muốn co lại, trước hết hãy cho phép nó duỗi ra. Nếu người muốn từ bỏ, hãy cho phép nó nhảy xuất ra. Nếu người muốn có điều gì, trước hết phải cho đi thứ đó.
  • Nếu một người có thể nhận ra mình không thiếu thứ gì, cả thiên hạ đã thuộc về người đó.
  • Bậc trí tuệ là người biết những gì mình không biết.
  • Chú tâm đến sự công nhận của người khác rồi người sẽ trở thành tù nhân của chính họ

Thấy đạo này giống đạo stoic/chủ nghĩa khắc kỷ bên tây với một phần nào phật giáo nhỉ.
Còn nho giáo thì như các đảng bảo thủ hiện giờ, thiên về các giá trị cơ bản, trật tự
 
Bác thấy bác thích Đạo Lão mà bác đi so sánh thế này là đã không nên rồi. Mỗi người mỗi khác, mỗi đạo cũng mỗi khác, không thể áp đặt cái đạo của mình là đúng, cái đạo khác là sai. Triết học phương Đông với phương Tây cũng vậy, cái gì cũng có 2 mặt của nó. Để sống thanh thản, vô vi thì không phát triển được kinh tế, để phát triển kinh tế thì cần có cạnh tranh, ganh đua thì không hạnh phúc. Tuỳ vào quan điểm sống của từng người thì sẽ lựa chọn bản thân theo đạo nào, trường phái triết học nào. Phương Tây có chủ nghĩa khắc kỷ, gần giống với Đạo Lão, có nêu ra nhiều phương pháp để bản thân vừa được sống vô vi, không đua tranh với đời, nhưng vẫn giúp xã hội phát triển...riêng e đọc thì thấy có nhiều mâu thuẫn. Tóm lại mỗi đạo có một nét riêng, tư tưởng riêng, không có cái nào trọn vẹn cả. Em thì sống theo triết lý của Trang Tử.
 
Bất cứ ông nào nhắc nhiều đến "tự do"đều là những nhà tư tưởng vượt thời đại. Nếu bạn nghiên cứu thật bạn sẽ biết ông ấy là ai.
Mình chỉ biết triết học hiện sinh ở phương tây hiện đại có nói tự do nhiều thôi.
Còn giai đoạn trước Trung cổ và Hy Lạp cổ ko thấy có ông nào hay đề cập con người cần tự do. Chỉ hay thấy bàn về phương pháp luận về mọi vật trong vũ trụ + các quan điểm chống duy vật, chống duy tâm, chống tôn giáo. Nên ko biết bạn muốn nói ông nào. :eek:
Còn nếu nói về tư tưởng mấy ông triết gia cận đại hiện đại thì nó là giai đoạn khác rồi mà.
 
Hữu vi: được tạo tác. Sanh khởi do có nhân - duyên.
Cái gì được tạo tác: danh - sắc.
Vô vi: Niết Bàn. Trạng thái lụi tàn của tất cả “vấn đề”, tất cả những phiền muộn, giận dữ và tham muốn.
 
Trạng thái
Không mở để trả lời thêm.

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
VVodanh000,
Người trả lời cuối
Zures,
Trả lời
222
Lượt xem
35.845
Quay lại
Lên đầu trang