Xin cách xem mọi chuyện nhẹ tựa lông hồng

vâng nhiều lúc bức xúc lắm. gặp mới đầu tháng tiếp vài khách trời ơi đất hỡi. lỗi ko phải của mình nhưng khách chốt 1 câu trong buôn bán là phải có rủi ro, thì mình phải chịu đừng trách ai dc

nghe xong mà thấy đắng lòng
 
trong voz giờ chắc mấy thím cũng trưởng thành hết rồi

đi làm công cũng có áp lực đi làm công

buôn bán kinh doanh cũng vậy

trong cuộc sống có muôn vạn trường hợp tình huống cần ta phải xử lý mỗi ngày

thật sự từ khi vào nghê buôn bán hơn 10 năm mình cũng luyện được tính 9 bỏ làm 10 luôn luôn nhận sai về mình , hoặc cho dù đúng cũng xl cho qua chuyện

nhưng có nhiều tình huống rất bức xúc muốn điên lên luôn. và cũng chỉ biết im lặng và nếu có đi xe thì la hét 1 cái cho giải tỏa rồi thôi

mình cũng đang tính lên youtube tìm mấy bài thiền học theo ko biết có hiệu quả ko mấy thím nhỉ ?

hoặc mấy thím nào có cách hay xin chia sẻ chủ yêu chỉ muốn tâm tịnh và xem mọi vấn đề tựa như không

Sắm cái bao cát treo trong nhà. Bực mình thì quấn tay đeo găng vào đấm đá cho sướng tay sẽ giải tỏa được rất nhiều áp lực....
 
Đây là con mụ Kế toán trưởng công ty tôi, trao đổi đi vào ngõ cụt, chặn tin nhắn tôi, out group. Tôi test lại lần cuối trước khi tìm Sếp thì mụ đã mở lại tin nhắn và sau đó như hình. Các ông nhận định tôi đang ở cảnh giới nào rồi.

Sau câu hỏi của tôi thì mụ chỉ thả emoji và vẫn phải xử lý cho tôi. Xem tệp đính kèm 3173722
thím đắc đạo thành phật rồi, phải tôi thì con mụ kia vuốt mặt không kịp
 
Thím có thể giới thiệu 1 số đầu sách đã từng đọc không?
Mình giới thiệu thím mấy cuốn về tâm lý học tội phạm nha, dù nội dung nó hơi u tối nhưng nó đọng lại nhiều, còn mấy cuốn về tính cách, tâm lý đời sống thì mình thấy nó lang man quá ko có hữu ích gì cho mình lắm.

- Cuốn đầu tiên "Thiện và Ác" là nên đọc nhất, nó là best seller của New York Times, trong sách lấy ví dụ từ thí nghiệm tâm lý có thật như nhà tù Stanford chỉ ra rằng hoàn cảnh có thể biến người bình thường thành tội phạm, và ngược lại. Có 1 câu mình rất thích trong sách đó là "Sự tầm thường của cái ác" - nhiều người phạm tội không phải vì họ xấu xa ngay từ đầu, mà vì họ trôi theo hoàn cảnh, theo mệnh lệnh, theo tâm lý đám đông. Và điều đó có thể xảy ra với bất kỳ ai.

- Cuốn thứ hai "Ghi chép Giải phẫu Tâm lý học Tội phạm", là một tuyển tập những trường hợp phạm tội nghiêm trọng có liên quan đến các chứng bệnh rối loạn nhân cách. Cuốn này ngắn dễ đọc hơn cuốn "Thiện và Ác". Nó có 1 số hướng dẫn để xem mình có phải bị rối loạn nhân cách không như :
  • Nhân cách phản xã hội
  • Nhân cách ranh giới
  • Nhân cách ái kỷ
  • Nhân cách lệ thuộc...

- Cuốn thứ 3 là "Tâm lý học tội phạm – Vén màn bí mật biểu cảm". Cuốn này chủ yếu nói về biểu cảm bên ngoài của tội phạm để xác định xem họ có nói dối hay không. Nó có 1 câu là cứ trung bình 10 phút là con người lại có 3 lời nói dối. Nó cho mình suy nghĩ là thật ra ai trong đời cũng từng nói dối nên việc mình cảm thấy tổn thương vì bị lừa dối là vì việc nói dối đó do ai làm, người đó có quan trọng với mình không. Nó giúp mình bình tĩnh hơn trước sự lừa dối, nhìn con người bằng góc nhìn quan sát và ít phán xét hơn.
1754281055942.png
1754281070264.png

1754281085512.png

1754281097686.png

1754281106375.png
 
thím đắc đạo thành phật rồi, phải tôi thì con mụ kia vuốt mặt không kịp
Chắc không hẳn tới mức đó đâu thím, tôi thích cảm giác đối phương tự xấu hổ với hành động của họ hơn. Và phần tôi đã chiến là phải tới công chuyện, nên là câu hỏi của tôi cũng như là 1 ân huệ cho họ. Và cũng may là lần này không phải mất thời gian chiến mà vẫn được việc. Đến cuối cùng thì bình tĩnh chút vẫn hay hơn nhỉ.
 
Học theo tinh thần AQ chính truyện, hoặc theo làng Vũ Đại "chắc nó (chửi) chừa mình ra". Hoặc "chủ nghĩa khắc kỉ".
 
không phải xem nhẹ, mà là nhận ra bản chất vấn đề và đưa ra thái độ thích hợp với từng sự việc bạn ơi. Cái này do tính cách, nhưng cũng có thể luyện tập được thông qua việc rèn luyện tâm tính, thay đổi tư duy... Ví dụ, khi bạn gặp trộm vào nhà lấy mất tài sản. Bạn tiếc nuối số tài sản đó do công sức làm việc vất vả của mình, bạn thấy hụt hẫng, lo lắng tương lai phải làm việc vất vả để bù lại số tài sản bị mất, đổ lỗi lên những người có trách nhiệm liên quan (bảo vệ, người nhà..) vì lơ là cảnh giác dẫn tới mất tài sản. Những cảm xúc đó dồn lại khiến bạn càng không thể chịu được. Thay vì đó, bạn nghĩ rằng may mắn vì kẻ trộm không làm hại tới sức khỏe của bạn và người thân bạn sẽ cảm thấy sự việc "nhẹ nhàng" hơn.
Tất nhiên, không phải ai cũng ngay lập tức nghĩ được như vậy. Thế nên mình cần phải luyện tập bạn ơi. Những cách mà bạn kể chỉ là cách phát tiết cảm xúc tiêu cực thôi, còn về bản chất, cảm xúc tiêu cực đó nó vẫn ở bên trong bạn
 
Đừng đặt nặng vấn đề, đơn giản hoá mọi việc để dể dàng xử lý, lúc nóng thì ko vội, củng ko nói nhiều từ từ tính sau. Việc càng ko như mong đợi thì củng cần nhiều thời gian để giải quyết hơn. Tuy nhiên đôi khi củng ko trách khỏi những tình huống xử lý ko mượt phải chấp nhận lấy là ko thể toàn diện dc cho dể thở.
 
trong voz giờ chắc mấy thím cũng trưởng thành hết rồi

đi làm công cũng có áp lực đi làm công

buôn bán kinh doanh cũng vậy

trong cuộc sống có muôn vạn trường hợp tình huống cần ta phải xử lý mỗi ngày

thật sự từ khi vào nghê buôn bán hơn 10 năm mình cũng luyện được tính 9 bỏ làm 10 luôn luôn nhận sai về mình , hoặc cho dù đúng cũng xl cho qua chuyện

nhưng có nhiều tình huống rất bức xúc muốn điên lên luôn. và cũng chỉ biết im lặng và nếu có đi xe thì la hét 1 cái cho giải tỏa rồi thôi

mình cũng đang tính lên youtube tìm mấy bài thiền học theo ko biết có hiệu quả ko mấy thím nhỉ ?

hoặc mấy thím nào có cách hay xin chia sẻ chủ yêu chỉ muốn tâm tịnh và xem mọi vấn đề tựa như không
không có cách nào gọi là tịnh tâm hay xem nhẹ mọi thứ đâu thím. Quan trọng là cách thím hiểu sự việc nó như nào thôi. Sự việc xảy ra nó vốn không có tốt xấu đúng sai rõ ràng (ở đây nói bản chất, không nói tới đạo đức, pháp luật) nó xảy ra vì nguyên nhân nào đó sâu xa rồi kết quả là thứ thím thấy thôi. Thím tự gắn cái sự việc đó vào góc nhìn của thím, coi nó là tốt-xấu, đúng-sai rồi luôn mong cái tốt đến với thím, cái xấu tránh xa thím . Không như ý thì thím bực bội, buồn bã, đau khổ. Như ý là thím thấy vui vẻ, hạnh phúc thôi. Giờ phân tích ra vậy r đó, thím coi cái gốc đem đến sự vui, buồn của thím ở đâu. Giải quyết cái nút thắt ở đó là thím tự hiểu được mọi chuyện. Nói ra cụ thể thì nó giáo điều lắm, nút thắt mỗi người mỗi khác, bao giờ thấy đc nút, tìm đc cách cởi nút thì sẽ thấy mọi chuyện không còn quá đáng sợ-lo-vui nữa :LOL:
 
Thiền mà có kết quả thì khó lắm bác, em từng thiền và thấy việc thiền ko hề dễ.

Nếu thiền kiểu tĩnh tâm, để tâm trí ko suy nghĩ, yên ắng thì oke, bác cứ tắm sạch sẽ, ngồi trong ko gian kín, ko 1 tiếng động rồi bắt chân ngồi là được.

Nếu là em thì em sẽ nhìn thẳng vào vấn đề và chấp nhận nó thôi, cuộc sống có ngày mưa và ngày nắng, miễn còn người quan trọng bên cạnh là đc. Ngày qua rồi trời sẽ sáng bác ạ.

via theNEXTvoz for iPhone
ngày xưa cứ nghĩ ngồi thiền là để tâm phải trống không :v kiểu ko nghĩ gì ấy thím, xong kiểu ngồi im. Lắm khi ngồi đc 1 lúc buồn ngủ. Sau mới thấy thiền ko hẳn là ko nghĩ gì mà là tập trung cao độ, vào 1 vấn đề duy nhất và suy nghĩ, chế ngự cái dòng suy nghĩ đó ko rẽ nhánh so với gốc ban đầu. Ngồi im chỉ là cách tự hạn chế xao nhãng thôi
 
ngày xưa cứ nghĩ ngồi thiền là để tâm phải trống không :v kiểu ko nghĩ gì ấy thím, xong kiểu ngồi im. Ngồi im chỉ là cách tự hạn chế xao nhãng thôi
Em thấy ngồi tĩnh tâm, tập trung hơi thở thì vẫn ok bác ah, để bản thân bình tĩnh cũng được.
Nó cũng hơi giống đề mục thiền chỉ tập trung hơi thở ra vào ở cánh mũi ấy, với lại ko phải ai cũng có hứng thú về thiền PG nên em thấy nếu thích thì cứ ngồi ko vấn đề gì.
Sau mới thấy thiền ko hẳn là ko nghĩ gì mà là tập trung cao độ, vào 1 vấn đề duy nhất và suy nghĩ, chế ngự cái dòng suy nghĩ đó ko rẽ nhánh so với gốc ban đầu. Ngồi im chỉ là cách tự hạn chế xao nhãng thôi
Bác nói chuẩn rồi, cái mà bác đang nói là thiền chỉ, có nghĩa là dừng/đè vọng tưởng bằng cách tập trung vào 1 đề mục.
Nhưng mà ngồi vẫn mệt vẫn buồn ngủ nha bác, khó tập trung được lắm. Nên thiền thực sự rất khó, kiên nhẫn lắm mới ngồi được.

via theNEXTvoz for iPhone
 
Tôi ko thích đọc sách,nghe mấy ông sư.Khó hình dung quá,do giác quan suy nghĩ tưởng tượngcó hạn ,nên coi phim dễ hiểu hơn.
Phim này ông luật sư gặp vấn đề căn bằng công việc-gia đình.Nhờ chánh niệm để căn bằng.
 

Tệp đính kèm

  • Screenshot_2025-08-04-20-20-10-92_e4424258c8b8649f6e67d283a50a2cbc.jpg
    Screenshot_2025-08-04-20-20-10-92_e4424258c8b8649f6e67d283a50a2cbc.jpg
    203,3 KB · Lượt xem: 27
Sắm cái bao cát treo trong nhà. Bực mình thì quấn tay đeo găng vào đấm đá cho sướng tay sẽ giải tỏa được rất nhiều áp lực....
Theo phản xạ tự nhiên là tốt, về lâu về dài sẽ ảnh hưởng bộ não. Lúc tức giận bất cần sẽ bật chế độ tự động của quá trình đó ra, ví dụ gặp ngoài đường va quệt đối phương móc mỉa cay quá nên đấm luôn,… nói chunng phương án này có mặt xấu nếu xét đường dài. Thứ 2 khía cạnh là người khác nhìn, ví dụ bm gia đình ng thân thấy những lúc đó sẽ cảm thấy sợ con người fen và có cái nhìn khác về fen khi fen gặp vấn đề. Chưa hẳn đã là tốt đâu:byebye:

via theNEXTvoz for iPhone
 
Việc mà người ta cả đời trải qua bao sự kiện mới giác ngộ. Fen hỏi thành 1 câu chỉ là 1 cách làm thì sợ là ko có đáp án đâu.
Mỗi ng giác ngộ theo cách khác nhau, có ông tự nhận ra, có ông đọc sách là ra, có ông chỉ nghe 1 câu bởi người họ tin tưởng, những cũng có ng trải qua sinh tử mới nhận ra. Nên tôi giống quan điểm 1 fen ở page 1. Muốn thấy nhẹ chỉ khi trải qua những cái nặng hơn rồi.

via theNEXTvoz for iPhone
 
Gia đình có 1 câu khẩu quyết truyền từ đời ông ngoại :"Không bắt được thì tao cho mày chạy".
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
Chuoi18_chính_chủ,
Người trả lời cuối
Cu_Tu3n,
Trả lời
68
Lượt xem
7.354
Quay lại
Lên đầu trang