Bố mình sắp mất, rối bời quá.

Tính mình hướng nội nên ít giao lưu chia sẻ ngoài đời.
Mạn phép mọi người viết lên đây cho trải lòng.
Mình nay chạm 4x, bố mình thì 73 tuổi.
Ông bị bệnh trong họng mấy năm nay, cũng đi chữa mà hút thuốc nhiều quá, khuyên ko bỏ dc, hết Tết thì bảo khó thở.
Hôm qua chở đi khám thì bác sĩ bảo nguy kịch, cho đi viện K Hà Nội gấp.
Mình nghĩ nếu đi viện cũng chỉ cho trọn tình cảm với ông chứ chắc ko đc mấy ngày nữa.
Mình đang đợi xe để cho bố đi mà người cứ trống rỗng như robot vậy.
Nhà mình chỉ có bố mẹ và hai chị em mình.
Bố thì cả thời trẻ và về già toàn đam mê riệu chè thuốc lá, lối sống thì độc hại lười làm việc thích ăn nhậu, rồi gái gú bồ bịch ở ngoài.
Ký ức tuổi thơ tới trưởng thành của mình toàn là những lần bố say bét nhè và những lần bố mẹ cãi nhau, rất ít khi nhà mình vui vẻ được lâu.
Mình với bố cũng xích kích cãi nhau nhiều, nên mình thương mẹ hơn, bố thì mình ít có tình cảm, gần như dửng dưng, mình rất ít nói chuyện với bố
Nhưng giờ thấy Tử thần sắp đến đón ông thì mình thấy bâng khuâng, trống trải.
Không phải là buồn, vì từ khi ông bị bệnh ở họng mấy năm trc mình cũng đoán đc ngày hôm nay sẽ tới..nhưng nhìn những chỗ bố hay ngồi sinh hoạt hàng ngày, sắp tới không còn ông nữa...
Cảm giác không diễn đạt ra đc...
:sad::sad:
mình cũng từng trải qua cảm giác này 11 năm trước.
mình hiểu tâm trạng của thím
còn được ngày nào gần ông ấy thì dành hết thời gian đi thím
chia buồn cùng thím
 
  • E thì thường ghé nhà bà dì chơi, mấy ng trong nhà có người 90t, có người chạy thận, tưởng mấy người đó mất trước. Ai ngờ bà dì mới 62t, giờ bả bị tim ko thở được, thêm combo gan, thận, dạ dày, tiểu đường nữa. Nằm xuống chừng 5p là ko thở được, phải ngồi dậy thở kèm theo bình oxi, ngủ thì đương nhiên ko được. Ngồi vậy mỗi ngày chỉ ngủ cao lắm 30p.
  • Ko biết bả cầm cự qua 1 tháng ko, bùn chả mún làm gì =((
 
chia buồn cùng fence dù ổng có sai đi nữa cũng là đấng sinh thành nên fence cố gắng cho chót đạo hiếu với ổng
 
Vozer nên đọc nhữg bài này mà cố gắng cho sự nghiêp của mình, chứ giờ đa số stress tí đi chữa lành thì sau này bố mẹ mất stress x bội nữa
 
Cuộc sống luôn tồn tại 4 điều đấy là sinh lão bệnh tử, con người thì luôn tồn tại 2 căn nguyên của cảm xúc là tiêu cực và tích cực. Nhưng khi nhìn lại một cách rõ ràng và rành mạch thì nên dùng những cái nhìn tích cực để cho nhau sự thanh thản nhất có thể. Dù gì bố cũng là người thân sát sườn, người sinh ra mình, thế nên dù bố có thế nào thì vẫn là bố, vẫn là đấng sinh thành. Mong thớt có đủ năng lực và trí lực để cùng ông bô vượt qua được giai đoạn khó khăn, mong mọi điều tốt đẹp đến với gia đình thớt :(
 
bố 73 tuổi hút thuốc bệnh họng nguy kịch viện K rối bời trống rỗng thì vòng tay gỗ trầm hương này bình tâm con bên dưới mới lấy hôm nay, nma hơi thơm gắt lúc mới đeo, share cho mấy thým con deal mới lụm, quốc hàng của vozer đấy, mấy thým chịu khó bôi đen copy link bên dưới dán lên trình duyệt nha, rút gọn mới áp dc full mã giảm nhé, hứa ngon:

byvn.net/DfNu
 
Bv K kém về việc duy trì sự sống và xử lý bệnh nền. Nói chung họ xử lý theo phác đồ chung. Nặng thì trả về nhà.

Như fence nói cố kéo dài thôi thì mình khuyên qua Bạch mai. Họ có nhiều thế mạnh hơn.

Kinh nghiệm buồn từ gia đình mình.
Nhà t điều trị chô bố từ tháng 12-2025 ở viện K tân triều, đến nay là 27-8-2026 thì sk ô đã yếu rồi, gan đã bị suy, mai 28-8-2026 thì đưa ô về, mệt mỏi thì lên viện tuyến tỉnh truyền kháng sinh và dưỡng chất. SN buồn nhất trong đời khi mai là ngày chính thức đếm ngược thời gian bố còn sống.... Nhiều khi t đã nghĩ hồi đó cố cho ô ra viện 108 thì ko biết giờ ô sk có tốt hơn không.....
 
Những người bố tốt xứng đáng làm tốt sao gặp kết quả buồn nhỉ:sad:

Ông bố nhà mình thì ngược lại, gia trưởng cờ bạc gái gú, ngoại tình, sĩ diện mà giờ vẫn khỏe mạnh xin tiền con cái hằng ngày:confuse:
 
73 tuổi là cũng coi như là phúc hơn nhiều người rồi, khéo mình vài bữa còn k thọ được từng ấy ấy chứ. Chủ thớt mạnh mẽ lên mà lo việc cho bác nhé

Sent from motorola moto g86 power 5G via VOZVNApp
 
Tính mình hướng nội nên ít giao lưu chia sẻ ngoài đời.
Mạn phép mọi người viết lên đây cho trải lòng.
Mình nay chạm 4x, bố mình thì 73 tuổi.
Ông bị bệnh trong họng mấy năm nay, cũng đi chữa mà hút thuốc nhiều quá, khuyên ko bỏ dc, hết Tết thì bảo khó thở.
Hôm qua chở đi khám thì bác sĩ bảo nguy kịch, cho đi viện K Hà Nội gấp.
Mình nghĩ nếu đi viện cũng chỉ cho trọn tình cảm với ông chứ chắc ko đc mấy ngày nữa.
Mình đang đợi xe để cho bố đi mà người cứ trống rỗng như robot vậy.
Nhà mình chỉ có bố mẹ và hai chị em mình.
Bố thì cả thời trẻ và về già toàn đam mê riệu chè thuốc lá, lối sống thì độc hại lười làm việc thích ăn nhậu, rồi gái gú bồ bịch ở ngoài.
Ký ức tuổi thơ tới trưởng thành của mình toàn là những lần bố say bét nhè và những lần bố mẹ cãi nhau, rất ít khi nhà mình vui vẻ được lâu.
Mình với bố cũng xích kích cãi nhau nhiều, nên mình thương mẹ hơn, bố thì mình ít có tình cảm, gần như dửng dưng, mình rất ít nói chuyện với bố
Nhưng giờ thấy Tử thần sắp đến đón ông thì mình thấy bâng khuâng, trống trải.
Không phải là buồn, vì từ khi ông bị bệnh ở họng mấy năm trc mình cũng đoán đc ngày hôm nay sẽ tới..nhưng nhìn những chỗ bố hay ngồi sinh hoạt hàng ngày, sắp tới không còn ông nữa...
Cảm giác không diễn đạt ra đc...
:sad::sad:
Xin chia sẻ với anh, chắc giờ trong lòng anh có lúc thì nó rối bời nhiều suy nghĩ, có lúc thì nó lại trống không và không biết nên làm gì.

Ông cụ được 73 cũng là đã qua được độ tuổi Thất thập cổ lai hy nên cũng có thể gọi là đã có cuộc sống trọn vẹn, còn lại thì ai cũng phải theo quy luật sinh - lão - bệnh - tử của trời đất thôi. Nếu ông đã hút thuốc lâu, đến lúc bệnh vẫn không chịu bỏ thì đó cũng là quyết định của ông.

Em nghĩ là anh cũng đã cố gắng trong khả năng để làm tròn nghĩa vụ với gia đình, giờ chỉ biết chúc anh giữ sức khoẻ và đầu óc tỉnh táo để xử lý tốt công việc trong thời gian tiếp theo.

Tuy không giúp gì được cho anh nhưng cũng mong rằng những dòng chia sẻ trên cho anh biết là ở đâu đó còn những người anh em tuy không quen biết anh nhưng sẵn lòng dành thời gian để lắng nghe, hy vọng điều đó làm anh nhẹ lòng hơn.
 
Khuyên ae nên bỏ thời gian tìm hiểu thêm kiến thức về dinh dưỡng - lối sống cho cẩn thận, tốt cho mình, vợ con mình sau này và bố mẹ mình.
Mẹ tôi trước cũng viêm đại tràng do vất vả ăn uống thất thường, chồng nát rượu quá nên hay suy nghĩ thi thoảng còn đau dạ dày nữa. Mà tôi tìm hiểu thì chỗ nào viêm đi viêm lại nhiều lần cũng dễ sinh ra ung thư, nên có điều chỉnh lại chế độ ăn + sinh hoạt với đầu tư cho ít tpbs ăn đều 4 năm nay thì giờ tiêu hoá khoẻ lại đi khám chưa thấy có gì nghiêm trọng rồi, làm cả công tác tư tưởng cho suy nghĩ tích cực lên nữa.
Còn bố tôi thì kệ thôi, nghiệp ai người đó chịu, thoả thuận với tôi là nếu phải vào viện vì bất kì lí do gì liên quan đến rượu và thuốc lào thì tự chịu tự chữa lấy. Đợt trước say rượu ngã xe bị ảnh hưởng cột sống, giờ nó ảnh hưởng đến chân vẫn phải cố lết đi làm lấy tiền đi khám, nhưng vẫn cố rượu và thuốc đều. Nhìn cũng tội nhưng tôi xem còn thi gan với tôi đc đến bao giờ.
 
Nhà t điều trị chô bố từ tháng 12-2025 ở viện K tân triều, đến nay là 27-8-2026 thì sk ô đã yếu rồi, gan đã bị suy, mai 28-8-2026 thì đưa ô về, mệt mỏi thì lên viện tuyến tỉnh truyền kháng sinh và dưỡng chất. SN buồn nhất trong đời khi mai là ngày chính thức đếm ngược thời gian bố còn sống.... Nhiều khi t đã nghĩ hồi đó cố cho ô ra viện 108 thì ko biết giờ ô sk có tốt hơn không.....

Thôi. Cố gắng nhìn về phía trước, hướng tới tương lai.
Mong bạn và gia đình vượt qua những ngày gian khổ.
 
haizzz thôi thì nếu sự thật là vậy thì còn ít ngày 2 bố con bên nhau nhiều hơn
 
Nghĩa tử là nghĩa tận. Khi bạn đủ trưởng thành, hay tha thứ cho bố bạn. Vì công cha như núi thái sơn, kể cả bố bạn không chăm bạn từ bé. Nhưng có bố mới có bạn, bạn là tinh hoa của bố bạn (con nòng nọc tốt nhất trong hàng triệu con).

Hãy tha thứ cho ông ấy đi. Tâm hồn bạn cũng sẽ được giải thoát.
 
Mạn phép mọi người viết lên đây cho trải lòng.
Mình nay chạm 4x, bố mình thì 73 tuổi.
Ông bị bệnh trong họng mấy năm nay, cũng đi chữa mà hút thuốc nhiều quá, khuyên ko bỏ dc, hết Tết thì bảo khó thở.
Hôm qua chở đi khám thì bác sĩ bảo nguy kịch, cho đi viện K Hà Nội gấp.
Mình nghĩ nếu đi viện cũng chỉ cho trọn tình cảm với ông chứ chắc ko đc mấy ngày nữa.
Mình đang đợi xe để cho bố đi mà người cứ trống rỗng như robot vậy.
Nhà mình chỉ có bố mẹ và hai chị em mình.
Bố thì cả thời trẻ và về già toàn đam mê riệu chè thuốc lá, lối sống thì độc hại lười làm việc thích ăn nhậu, rồi gái gú bồ bịch ở ngoài.
Ký ức tuổi thơ tới trưởng thành của mình toàn là những lần bố say bét nhè và những lần bố mẹ cãi nhau, rất ít khi nhà mình vui vẻ được lâu.
Mình với bố cũng xích kích cãi nhau nhiều, nên mình thương mẹ hơn, bố thì mình ít có tình cảm, gần như dửng dưng, mình rất ít nói chuyện với bố
Nhưng giờ thấy Tử thần sắp đến đón ông thì mình thấy bâng khuâng, trống trải.
Không phải là buồn, vì từ khi ông bị bệnh ở họng mấy năm trc mình cũng đoán đc ngày hôm nay sẽ tới..nhưng nhìn những chỗ bố hay ngồi sinh hoạt hàng ngày, sắp tới không còn ông nữa...
Cảm giác không diễn đạt ra đc...
:sad::sad:
Thôi coi như là biết được ngày đi thì còn may mắn đi bác cố gắng hưởng thụ nốt những ngày còn lại bên người thân, dù gì cũng sống được tới 73 với lối sống đó là kì tích rồi. Ông mình thời trước đột quỵ phát đi luôn chứ chả kịp nói gì với con cháu.
 
Tính mình hướng nội nên ít giao lưu chia sẻ ngoài đời.
Mạn phép mọi người viết lên đây cho trải lòng.
Mình nay chạm 4x, bố mình thì 73 tuổi.
Ông bị bệnh trong họng mấy năm nay, cũng đi chữa mà hút thuốc nhiều quá, khuyên ko bỏ dc, hết Tết thì bảo khó thở.
Hôm qua chở đi khám thì bác sĩ bảo nguy kịch, cho đi viện K Hà Nội gấp.
Mình nghĩ nếu đi viện cũng chỉ cho trọn tình cảm với ông chứ chắc ko đc mấy ngày nữa.
Mình đang đợi xe để cho bố đi mà người cứ trống rỗng như robot vậy.
Nhà mình chỉ có bố mẹ và hai chị em mình.
Bố thì cả thời trẻ và về già toàn đam mê riệu chè thuốc lá, lối sống thì độc hại lười làm việc thích ăn nhậu, rồi gái gú bồ bịch ở ngoài.
Ký ức tuổi thơ tới trưởng thành của mình toàn là những lần bố say bét nhè và những lần bố mẹ cãi nhau, rất ít khi nhà mình vui vẻ được lâu.
Mình với bố cũng xích kích cãi nhau nhiều, nên mình thương mẹ hơn, bố thì mình ít có tình cảm, gần như dửng dưng, mình rất ít nói chuyện với bố
Nhưng giờ thấy Tử thần sắp đến đón ông thì mình thấy bâng khuâng, trống trải.
Không phải là buồn, vì từ khi ông bị bệnh ở họng mấy năm trc mình cũng đoán đc ngày hôm nay sẽ tới..nhưng nhìn những chỗ bố hay ngồi sinh hoạt hàng ngày, sắp tới không còn ông nữa...
Cảm giác không diễn đạt ra đc...
:sad::sad:
đồng cảm ông thớt, ông bô tôi cũng thế, cả đời bài bạc, gia đình trả nợ ko biết bao nhiêu lần, đến giờ hơn 60 tuổi vẫn sống với mấy cái sĩ diện hão, rượu thuốc, bài bạc ko thiếu món gì, khuyên bao nhiêu lần cũng không nghe, đôi lúc cũng chả muốn cãi nhau với bô vì nghĩ ông cũng lớn tuổi rồi, nghĩ ông chẳng sống dc bao lâu nữa, mà ko nói cũng ko dc, sống 1 đời sai lầm. hazz
 
tính trước các chuyện phải lo, không đến lúc cụ mất bối rối, không biết làm gì. Liệt kê ra, từ in di ảnh, chuẩn bị mộ phần... đến tính xem lo việc tang lễ ở nhà hay ra dịch vụ
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
Đừng Xanh Như Lá,
Người trả lời cuối
Haoujudai,
Trả lời
104
Lượt xem
19.688
Quay lại
Lên đầu trang