Bố tôi vừa mất rồi

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề Yao_Ming
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Bố tôi mất 16 năm rồi, hồi tôi vẫn đi học. Ông mất lúc nửa đêm, tôi là người đầu tiên phát hiện ra. Hồi đấy còn nhỏ tuổi nên mọi thứ chưa sâu sắc, đến lúc lớn tuổi có gia đình rồi tự nhiên lại thấy tiếc nuối nhiều hơn, kiểu giá như ông còn sống đc bế cháu nội. Đến giờ tôi thi thoảng vẫn còn mơ thấy ông.
Mẹ vợ cũng vừa mất, và tôi cũng cảm thấy tiếc nuối như vậy, vợ còn là con 1 nữa, thương vô cùng.
 
Vậy là bố tôi đã mất được tròn một tuần, cảm giác mọi thứ trôi qua như một giấc mơ vậy chứ không phải sự thật. Cảm xúc bây giờ vẫn rất chênh vênh, dù biết là dần dần mọi thứ sẽ nguôi ngoai nhưng thực sự chưa hình dung được quãng thời gian sắp tới mình sẽ sống như thế nào khi không còn bố bên cạnh. Mọi người ai đã trải qua cảnh mất đi người thân thì vào chia sẻ nhé!
Đã trải qua cảm giác này cách đây 20 năm. Lúc đó chưa thể chấp nhận được sự thật, chỉ tự lừa mình dối người là ba mình sẽ chỉ là đi xa và sẽ trở về. Nhưng thời gian đúng là 1 liều thuốc, nó sẽ tự khiến thím dần dần nguôi ngoai và chấp nhận sự thật thôi :burn_joss_stick:
 
Đã trải qua cảm giác này cách đây 20 năm. Lúc đó chưa thể chấp nhận được sự thật, chỉ tự lừa mình dối người là ba mình sẽ chỉ là đi xa và sẽ trở về. Nhưng thời gian đúng là 1 liều thuốc, nó sẽ tự khiến thím dần dần nguôi ngoai và chấp nhận sự thật thôi :burn_joss_stick:
vâng cảm ơn thím
 
Vậy là bố tôi đã mất được tròn một tuần, cảm giác mọi thứ trôi qua như một giấc mơ vậy chứ không phải sự thật. Cảm xúc bây giờ vẫn rất chênh vênh, dù biết là dần dần mọi thứ sẽ nguôi ngoai nhưng thực sự chưa hình dung được quãng thời gian sắp tới mình sẽ sống như thế nào khi không còn bố bên cạnh. Mọi người ai đã trải qua cảnh mất đi người thân thì vào chia sẻ nhé!
Chỉ có bản thân trải qua rồi thì mới thực sự hiểu đc câu nói:

"Khi mọi người về hết, đám tang mới thực sự bắt đầu".
 
Đã trải qua cảm giác này cách đây 20 năm. Lúc đó chưa thể chấp nhận được sự thật, chỉ tự lừa mình dối người là ba mình sẽ chỉ là đi xa và sẽ trở về. Nhưng thời gian đúng là 1 liều thuốc, nó sẽ tự khiến thím dần dần nguôi ngoai và chấp nhận sự thật thôi :burn_joss_stick:
Vâng chia sẻ với thím, hy vọng là thế.
Tối nay, nghĩ đến bố, lại nhớ, lại khóc!
 

Bên Tâm Lý có 1 ngã điều trị : cứ để cảm xúc dâng tận ngưỡng, rồi nó sẽ tụt xuống như hình sin để cân bằng
 
Chỉ có bản thân trải qua rồi thì mới thực sự hiểu đc câu nói:

"Khi mọi người về hết, đám tang mới thực sự bắt đầu".
thấm thật. Hà nội mưa đêm gió thổi mát lạnh lại nhớ đến ngày xưa ông già đưa lên HN nhập học trời mưa tầm tã, thoáng cái đã bon chen được 13 năm, số lần về nhà gặp bố mẹ cũng ít dần đi.

via theNEXTvoz for iPhone
 
Ngày trước đi học về nghe tin ông Anh Trai cùng cha khác mẹ mất, lúc về tới nhà thì thấy nằm đó đắp kín mặt rồi, vẫn ngỡ ngàn và không rơi 1 giọt nước mắt, người ngoài nhìn vào nói thằng này nó ko thương Anh nó. Nhưng họ đâu biết đến giờ chắc cũng hơn 15 năm rồi tối nằm mơ mà gặp lại vẫn khóc oà từ trong mơ ra tới đời thực.
 
Bố tôi còn mất khi tôi 19t cơ. Thằng em lúc đó mới học cấp 2 Tính ra bây giờ hơn tuổi tôi có vài năm. Mẹ vất vả để nuôi 2 đứa con. Dọn nhà thuê chuyển chỗ ở mấy lần. Có năm tết ko có nổi 1tr đồng ăn tết phải đi cầm giấy tờ xe lấy tiền có gì còn lì xì cho con ng ta. Cái nhẫn vàng của bố tôi đeo thì ra vô tiệm cầm đồ ko biết bao lần. Nên giờ tôi sợ chỉ đẻ 1 chứ có chuyện gì thì ng còn lại rất vất vả. Sợ cảnh nghèo đông con nheo nhóc nữa.
 
Vậy là bố tôi đã mất được tròn một tuần, cảm giác mọi thứ trôi qua như một giấc mơ vậy chứ không phải sự thật. Cảm xúc bây giờ vẫn rất chênh vênh, dù biết là dần dần mọi thứ sẽ nguôi ngoai nhưng thực sự chưa hình dung được quãng thời gian sắp tới mình sẽ sống như thế nào khi không còn bố bên cạnh. Mọi người ai đã trải qua cảnh mất đi người thân thì vào chia sẻ nhé!
Chia buồn cùng bạn. Dù biết cuộc sống vô thường, sinh lão bệnh tử là chuyện ai cũng phải trải qua. Nhưng khi nó đến vẫn khó mà chấp nhận, lòng đau nhói, tinh thần vỡ vụn. Nỗi đau này phải cần rất nhiều thời gian mới có thể chữa lành. Càng lớn tuổi lại càng chứng kiến nhiều người ra đi vĩnh viễn.
 
Tôi mất mẹ dc hơn 1 năm, Buồn vô cùng. Mấy tuần đầu thì cảm giác trống rỗng, vắng vẻ, nhưng dần cũng lại bị cuốn vào cơm áo gạo tiền, gia đình nhỏ mà quên đi. Nhưng những lúc rảnh, 1 mình hoặc gặp lại những kỷ vật, những không gian mẹ hay lui tới là lại nhớ mẹ, nước mắt lăn dài, đôi khi cả những lúc đang lái xe trên đường tự nhiên lại nhớ mẹ xg khóc....
Nói chung không bao giờ quên dc, chỉ là tạm giấu trong 1 góc nào đó lâu lâu lại ngồi thẫn thờ nhớ lại, hoặc trong những bữa cơm gia đình, trong những lần giỗ chạp lại kể cho con cháu nghe"ngày xưa bà còn sống là phải thế này, thế kia,..."
Mẹ mình cũng mới được 100 ngày đọc bài của bạn lại ướt mi rồi, bt cuộc sống chả bao giờ dám nhớ đến bà thi thoảng xem lại đc bức ảnh hay nhớ đến ở 1 mình lại khóc.
 
Chúc fen cố vượt qua giai đoạn này, cảm giác hụt hẫng lắm. Mình mất bố vào 21 năm trước rồi lúc còn nhỏ xíu nên hiểu lắm.
 
Vậy là bố tôi đã mất được tròn một tuần, cảm giác mọi thứ trôi qua như một giấc mơ vậy chứ không phải sự thật. Cảm xúc bây giờ vẫn rất chênh vênh, dù biết là dần dần mọi thứ sẽ nguôi ngoai nhưng thực sự chưa hình dung được quãng thời gian sắp tới mình sẽ sống như thế nào khi không còn bố bên cạnh. Mọi người ai đã trải qua cảnh mất đi người thân thì vào chia sẻ nhé!
Chia buồn với bro, hơn 1 tháng nữa cũng giỗ bố mình. Giai đoạn đầu sẽ rất buồn, chúc bro sớm vượt qua nhé.
 
chia buồn cùng thớt , bà ngoại mình 100 tuổi mới mất hôm mùng 2 tết , Giờ vẫn nghĩ là bà còn sống chứ ko tin được là đã ra đi , thỉnh thoảng lôi lại đoạn chat Mess FB bà gửi có cả đoạn bà ghi âm gửi cho nhanh , nghe giọng cứ nước mắt ngắn nước mắt dài ( bà ngoại mình 2 tay 2 máy , FB nhắn tin nhặng xị bọ , còm men fb gửi tin nhắn có dấu thu hồi các kiểu , chỉ là 3 tuần trước khi mất là không dùng được điện thoại nữa thôi )
 
Vậy là bố tôi đã mất được tròn một tuần, cảm giác mọi thứ trôi qua như một giấc mơ vậy chứ không phải sự thật. Cảm xúc bây giờ vẫn rất chênh vênh, dù biết là dần dần mọi thứ sẽ nguôi ngoai nhưng thực sự chưa hình dung được quãng thời gian sắp tới mình sẽ sống như thế nào khi không còn bố bên cạnh. Mọi người ai đã trải qua cảnh mất đi người thân thì vào chia sẻ nhé!
chia buồn với bạn :pudency:
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
Yao_Ming,
Người trả lời cuối
lenovor60e,
Trả lời
219
Lượt xem
29.654
Quay lại
Lên đầu trang