Tôi mạn phép kể câu chuyện của tôi nhé, hoàn toàn trung dung không có ý đánh giá gì cả, hoàn toàn là trải nghiệm bản thân bé tí teo của tôi thôi:
- 22t, cv đầu tiên: ông bà nhà tôi xin cho tôi vào 1 cq nghành dọc ngang cục, làm gần 1 năm đánh dc đúng 1 tờ văn bản dài chưa hết 1 trang A4, còn lại toàn đi sửa máy tính cho sếp đọc báo, tải nhạc truyện vào điện thoại cho các cô, đổ mực máy in... Cả cq chơi, thằng thanh niên 22t bức bối không chịu được xin nghỉ, xuống TP tự làm tự học.
-23 tuổi, cv thứ 2: sau 1 năm lơ ngơ cuối cùng cũng kiếm dc cv lq đến chuyên nghành học, học vb2 chính quy nên toàn xin làm đêm, lương 2x đến 3x...
- 26t, cv thứ 3: bố ốm, về tỉnh nhà làm cv như công nhân do ko tìm dc việc có chuyên nghành mình học, lương tháng cao nhất 3tr450 nhớ mãi...
- 27t, cv thứ 4: làm cho FDI, lương đều đều 2x, 6 tháng đầu đúng như địa ngục, bòn rút đến từng giọt máu thớ thịt của mình để trụ lại...
- 37t, cv thứ 5: bị layoff sau 10 năm lv, may sếp cũ quý giới thiệu cho cv hiện giờ, vào cái thấy dễ òm, lắm lúc nhàn quá phát chán may mà tìm dc mấy mảng kiếm thêm, lương vẫn thế...
Cứ cho là tôi có ấn tượng đầu tiên trong cuộc đời đi làm thuê của mình là CV nhà nước nhàn đến u mê người, 1 dạng suy nghĩ vừa thất vọng pha với bức bối trộn thêm tí bất mãn mỗi khi làm tư nhân cày như 1 con chó... Thực sự là 1 con chó theo nghĩa đen.
Nhưng tôi cho rằng, nhà nước cũng có những bộ phận - những người cày việc đến nhũn não mà lương thì thật đáng thương; tư nhân cũng có những công việc nhàn nhã lâu dài mà lương đủ sống tốt.
Mình là đàn ông trụ cột gia đình, lao ra ngoài kiếm ăn với tâm thế tất cả đều là trải nghiệm, miễn vợ con mình đầy đủ là được, mọi vấn đề khác chỉ là gió thoảng mây bay thôi

.