Câu chuyện về người bố "có 2 gia đình" --- viết dần dần khi có thời gian và nghĩ lại

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề El_Salvador
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Động lực nào để tôi có thể đọc hết bài của thím thế không biết
nhiều chuyện quá chăng ???
haha tôi tự nhìn lại cũng không nghĩ mình viết được dài như thế, mà quả thực là có rất nhiều mẩu chuyện nhỏ không thể kể hết vì nó cũng là cả một cuộc sống hơn 30 năm của tôi, nó quá nhiều drama mà để kể ra thì lại phải link với các nhân vật, câu chuyện khác.
 
Người như bố thớt tôi gặp rồi. Ông ấy kiếm tốt hơn nhưng cũng k sống yên ổn mà cứ quay quắt vì tiền. Có lần đi tiếp khách, tôi bảo sao chú k đổi con xe khác mà cứ đi con Land cũ mãi. Ông ấy bảo xưa tưởng hai vợ thì x 2 chi phí, ai dè x5, x10 vì con nào cũng vơ vét về mình.
Nhìn chung, đàn bà nếu bình thường thì đều vun vén về gia đình nhỏ, nhưng nếu k còn tình cảm thì chỉ co kéo về con thôi. Mà mẹ thím chịu nhục cũng tài. Vợ thím là người biết điều, biết cư xử, đúng sai rõ ràng đấy.
Người như bố thím cuối đời rồi cũng khổ thôi. Thím thoát càng sớm càng tốt và cố gắng co kéo cho gia đình thôi. Bố thím giỏi mánh mung chứ k có tầm một người chủ. Và nhân cách quả thật méo mó đến mức đáng kinh ngạc.
 
chuyện của thím rất hấp dẫn với tôi.
tôi đọc nó rất đời, rất chân thật dù biết là để nói chữ "thật" như tiêu chuẩn hiện nay thì ko rõ thế nào.
đọc nó tôi thấy một phần, 1 góc quá khứ của người HN những năm 8x 9x 200x.
Họ đã lớn lên, sinh hoạt, và làm ăn từ nhỏ tới lớn, từ phố cổ tới nhà máy Hưng Yên ra sao.
Tôi cũng biết có một số "đại gia đi trước thời đại" ở HN đầu tư về nhà xưởng ở HY những năm 9x.. và nhờ câu chuyện của thím thấy phảng phất hình ảnh đó.
Tôi thấy cả bóng dáng quen thuộc của người quen.
Những người nhanh nhẹn, tháo vát, nhưng đời sống phức tạp, ko chừng mực và nặng nề kinh tế.
Tôi thấy quan hệ họ hàng phức tạp, tranh chấp đất đai, nhà cửa đã hiển hiện ở Thủ đô từ lâu lắm rồi. 1 điều mà ai cũng có thể kết luận nhưng cảm nhận nó chân thực là ở nơi phố thị thì chuyện tranh chấp đi trước nhà quê mấy chục năm đương nhiên.
Xuyên suốt câu chuyện tôi thấy 1 quãng đường dài từ những năm đầu mở cửa sau bao cấp tới hậu covid và hiện giờ.
1 câu chuyện của 1 gia đình nhưng tôi nhìn thấy như 1 mảng, 1 góc của 1 thời kỳ...

tôi đọc hết tới 6A, tôi hiểu sao bạn viết chậm.
Vì nó theo mạch cảm xúc, mạch hồi tưởng.
có lẽ còn phụ thuộc vào 1 sự kiện nào đó ở hiện tại lại chợt nhớ về chuyện cũ.

Bạn có lẽ cũng là người sâu sắc và hay hoài niệm.
 
haha tôi tự nhìn lại cũng không nghĩ mình viết được dài như thế, mà quả thực là có rất nhiều mẩu chuyện nhỏ không thể kể hết vì nó cũng là cả một cuộc sống hơn 30 năm của tôi, nó quá nhiều drama mà để kể ra thì lại phải link với các nhân vật, câu chuyện khác.
Hình như ông có khiếu kể chuyện đó! Đọc cũng cuống như đọc tiểu thuyết!

Ông thử đổi sang nghề sáng tác xem, biết đâu thành công --> cái này tui nói thiệt, không chọc gẹo gì đâu!
 
chuyện của thím rất hấp dẫn với tôi.
tôi đọc nó rất đời, rất chân thật dù biết là để nói chữ "thật" như tiêu chuẩn hiện nay thì ko rõ thế nào.
đọc nó tôi thấy một phần, 1 góc quá khứ của người HN những năm 8x 9x 200x.
Họ đã lớn lên, sinh hoạt, và làm ăn từ nhỏ tới lớn, từ phố cổ tới nhà máy Hưng Yên ra sao.
Tôi cũng biết có một số "đại gia đi trước thời đại" ở HN đầu tư về nhà xưởng ở HY những năm 9x.. và nhờ câu chuyện của thím thấy phảng phất hình ảnh đó.
Tôi thấy cả bóng dáng quen thuộc của người quen.
Những người nhanh nhẹn, tháo vát, nhưng đời sống phức tạp, ko chừng mực và nặng nề kinh tế.
Tôi thấy quan hệ họ hàng phức tạp, tranh chấp đất đai, nhà cửa đã hiển hiện ở Thủ đô từ lâu lắm rồi. 1 điều mà ai cũng có thể kết luận nhưng cảm nhận nó chân thực là ở nơi phố thị thì chuyện tranh chấp đi trước nhà quê mấy chục năm đương nhiên.
Xuyên suốt câu chuyện tôi thấy 1 quãng đường dài từ những năm đầu mở cửa sau bao cấp tới hậu covid và hiện giờ.
1 câu chuyện của 1 gia đình nhưng tôi nhìn thấy như 1 mảng, 1 góc của 1 thời kỳ...

tôi đọc hết tới 6A, tôi hiểu sao bạn viết chậm.
Vì nó theo mạch cảm xúc, mạch hồi tưởng.
có lẽ còn phụ thuộc vào 1 sự kiện nào đó ở hiện tại lại chợt nhớ về chuyện cũ.

Bạn có lẽ cũng là người sâu sắc và hay hoài niệm.
Thanks thím!
vì chuyện có rất nhiều mảnh nhỏ, nhiều khi lúc viết ra ngay tôi lại chưa nghĩ đến hoặc không nhớ ra, từ hồi viết món này thì thi thoảng nhớ ra cái gì tôi còn note lại, hoặc có những chi tiết về tiền không nhớ rõ cụ thể được thì khi tiện có dịp lại hỏi lại mẹ tôi, rồi dần dần ghép nối thành 1 part xuyên suốt.
Ngay cả bản thân khi viết lại truyện mạch lạc tôi lại luận rõ được hơn 1 vài sự kiện từng xảy ra vì sao nó lại như vậy.
Đọc còm của thím xong lại giúp tôi nhớ thêm về những xung đột nhỏ về thời covid, để lại hệ thống lại rồi nhồi vào part 6b sau này.
 
Hình như ông có khiếu kể chuyện đó! Đọc cũng cuống như đọc tiểu thuyết!

Ông thử đổi sang nghề sáng tác xem, biết đâu thành công --> cái này tui nói thiệt, không chọc gẹo gì đâu!
Nghề sáng tác, kể chuyện thì tôi xin được giành lại cho bố tôi.
Đến thời điểm hiện tại cả tôi lẫn vợ sau khi va chạm với ông nhiều đều phải công nhận ông có tài năng kể chuyện, kể một cách mạch lạc tường tận và ông luôn có cái bài tủ trong đó là kể 99% sự thật, chỉ có 1% không thật hoặc kể lạc đi vào câu chuyện để dẫn dắt người nghe để khi chỉ nghe 1 tai hoặc chưa trực tiếp va vấp với ông nhiều thì sẽ bị cuốn theo và thuyết phục theo câu chuyện.

Tôi vẫn hay nói vui với vợ rằng nếu giờ ông buông bỏ, không tranh giành gì đến tài sản nữa mà ngồi viết văn thì có khi lại thành công lớn.
 
Người như bố thớt tôi gặp rồi. Ông ấy kiếm tốt hơn nhưng cũng k sống yên ổn mà cứ quay quắt vì tiền. Có lần đi tiếp khách, tôi bảo sao chú k đổi con xe khác mà cứ đi con Land cũ mãi. Ông ấy bảo xưa tưởng hai vợ thì x 2 chi phí, ai dè x5, x10 vì con nào cũng vơ vét về mình.
Nhìn chung, đàn bà nếu bình thường thì đều vun vén về gia đình nhỏ, nhưng nếu k còn tình cảm thì chỉ co kéo về con thôi. Mà mẹ thím chịu nhục cũng tài. Vợ thím là người biết điều, biết cư xử, đúng sai rõ ràng đấy.
Người như bố thím cuối đời rồi cũng khổ thôi. Thím thoát càng sớm càng tốt và cố gắng co kéo cho gia đình thôi. Bố thím giỏi mánh mung chứ k có tầm một người chủ. Và nhân cách quả thật méo mó đến mức đáng kinh ngạc.
Đặc điểm của mẹ tôi thì đúng như một lớp phụ nữ ngày xưa, họ cam chịu và vun vén hết mức cho chồng con, và kể cả khi xảy ra những điều sai trái như việc ông yêu cầu bà đưa tiền để lo việc một cách mập mờ thì bà cũng không dám phản kháng - dù có thể nhận thức được điều đó là có vấn đề - vì bản thân bà không hề có một người đồng minh nào để có thể chia sẻ cũng như khuyên xúi bà.

Có lẽ việc vợ tôi về làm dâu cũng như việc tôi theo đi làm cùng bố để hiểu rõ việc làm ăn của ông để có cơ sở tiếp lửa châm ngòi cho phát súng phản kháng đầu tiên của bà.

Nếu không có việc phản kháng này, nếu cứ để thả trôi theo tự nhiên - thì có thể mọi chuyện sẽ yên ấm theo hi vọng của mẹ tôi - là bố tôi sẽ biết điều để cho Vợ con ông không bị thiệt thòi.
Nhưng khi nhìn thẳng vào thực tế, tiếp xúc với bà H kia thì tôi biết chuyện đó rất khó xảy ra, vì bên đó nhìn nhận gia đình nhà tôi như kẻ thù và sẽ không bao giờ mong muốn điều gì tốt đẹp cho mẹ con tôi, nên nếu không tự chủ hành động thì câu chuyện rồi cũng sẽ bung bét.
 
Fen có bao giờ tự hỏi tại sao ngày xưa bố mẹ đến với nhau ko? T có cảm giác mqh bố mẹ fen bị thiếu tình thương từ phía người chồng. Có thể nào kết hôn là do sắp đặt còn bố fen tìm ra bà H kia là chân ái? Hay bố fen là kiểu người bội bạc bị tham ái tham dục từ bà H kia lôi đi? Sr nếu t có chỉ trích bố fen hơi quá

Câu này t hỏi cho t thôi vì t thấy truyền thông với nhiều ng tin rằng tình yêu là câu trả lời cho hôn nhân và gia đình, nhưng quan sát của cá nhân t thấy yêu đương sao mà dễ trở thành thù hận rồi lừa dối và hủy hoại lẫn nhau. Sao họ ko tự hỏi là lý do gì lúc đầu mình yêu ng kia đến vậy mà giờ mình lại muốn hủy hoại ng kia? Liệu có 1 mqh nào phù hợp hay nhất quán hơn là kiểu yêu đương kia ko?
 
Fen có bao giờ tự hỏi tại sao ngày xưa bố mẹ đến với nhau ko? T có cảm giác mqh bố mẹ fen bị thiếu tình thương từ phía người chồng. Có thể nào kết hôn là do sắp đặt còn bố fen tìm ra bà H kia là chân ái? Hay bố fen là kiểu người bội bạc bị tham ái tham dục từ bà H kia lôi đi? Sr nếu t có chỉ trích bố fen hơi quá

Câu này t hỏi cho t thôi vì t thấy truyền thông với nhiều ng tin rằng tình yêu là câu trả lời cho hôn nhân và gia đình, nhưng quan sát của cá nhân t thấy yêu đương sao mà dễ trở thành thù hận rồi lừa dối và hủy hoại lẫn nhau. Sao họ ko tự hỏi là lý do gì lúc đầu mình yêu ng kia đến vậy mà giờ mình lại muốn hủy hoại ng kia? Liệu có 1 mqh nào phù hợp hay nhất quán hơn là kiểu yêu đương kia ko?

Câu hỏi cực hay phen ơi, đọc xong buổi trưa tôi bỏ ngủ luôn để hệ thống, kể lại câu chuyện phụ đi sâu vào tình cảm của 2 ông bà - mà cũng chưa biết nhồi vào part nào.



Mẹ tôi quê gốc Nam Định, từ nhỏ sống cùng gia đình ở nhà ở Đinh Tiên Hoàng - nhìn thẳng ra hồ Gươm, Tháp rùa

Bố tôi thì quê gốc ở HN luôn, ở tại ngôi nhà phố cổ.

Theo lời mẹ kể thì từ hồi xưa, cái thời quen rồi tán tỉnh, thì cũng có nhiều mối ông nọ ông kia qua trà nước thưa chuyện, nhưng bố tôi thì đặc biệt nhất. Các cụ thời xưa hay thích đọc Tam Quốc, thì đúng cách hàng xử của ông cũng có tính toán mưu mẹo như vậy. Ông sang nhà mẹ tôi chơi thì luôn tỏ ra như một người trong nhà vậy, có khách đến thì ông nhanh nhẹn tiếp đón, pha trà nước như là chủ nhà, khiến cho cả những vệ tinh theo mẹ tôi thời đấy thấy hình ảnh ông "thân như người nhà" rồi thì dần dần thấy nặng vía quá mà bỏ cuộc, và ông là người trụ lại sau cùng.

Nhưng, qua lời kể của bố tôi - nhất là sau cái thời điểm bán nhà máy ở Hưng Yên - là lần đầu tiên bà phản kháng ông. Thì ông kể lại Mẹ tôi là một người hồi đó có bệnh, và ông sợ rằng nếu ông bỏ mẹ tôi thì mẹ tôi sẽ phát điên nên vì ông tốt nên lấy mẹ tôi. Vì đã làm việc cùng ông quá lâu nên tôi hiểu rõ nhiều khi việc mà ông kể luôn được thêm mắm muối, để nghe nó thành như từ truyện bước ra, giống như câu nói của vozer: Độ dài chia ba, lâu ra chia bảy", có thể là trong lúc yêu ông thì bà bị ốm thì ông tự huyễn hoặc ra câu chuyện là ông hi sinh lấy một người Ốm bệnh trong người và khi ông đi kể câu chuyện đó quá nhiều lần thì dần chính ông tự nghĩ đó là sự thật (nó cũng giống như qua lời kể của ông thì con dâu là một cô gái quê mùa lần đầu lên bờ hồ chợ đêm mắt chữ A mồm chữ O vậy - kiểu nếu nó là một câu chuyện để kể cho người hoàn toàn không biết thì rất hay, nhưng sự thật nó là một bức tranh được ông tô màu lên theo chủ ý.

Mẹ tôi thì luôn là người vun vén cho ông, tôi vẫn nhớ những ngày lễ tết thì mẹ tôi luôn là người lau dọn nhà cửa, mua cành đào, cây quất về sắm tết, khi cần quà bánh, lễ lạt cho họ hàng hoặc các mối quan hệ làm ăn của bố tôi thì gần như chỉ cần ông bảo 1 câu là bà sẽ đi mua sắm lo tất.

Một kỉ ức nhỏ là hồi tôi cỡ cấp 2, bố tôi đi suốt, đến cái lúc mà các chị gái tôi đi lấy chồng hết thì hầu như ông không ăn tối ở nhà nữa, cái lịch 3 ở 1 đi là tối mịt giờ ngủ ông mới từ bên nhà Ba Đình đi về như kiểu thể hiện tôi đi chơi đâu thì vẫn về ở với bà. Thi thoảng 1 tuần ông ăn cơm ở nhà được 1 bữa thì tôi nhận ra ngay những bữa cơm đấy mẹ nẫu khác hẳn, kiểu có thể bữa cơm có thêm một hai món hoặc món ăn bà sẽ làm cầu kỳ hơn, ví dụ như thay vì chỉ là 1 đĩa thịt bò xào với tỏi như mọi khi thì sẽ là món thịt bò xào với hoa lơ trắng xanh cùng với hành tỏi – những bữa cơm đó ăn ngon hơn hẳn, mà sau này tôi hay nói vui với vợ tôi là “nấu bằng tình yêu nó thế”

Tính đến thời điểm cách đây 1 năm thôi, thời điểm này mẹ tôi gần như ở hẳn với vợ chồng tôi cùng cháu gái, thi thoảng 1 2 tuần ông sẽ lên chơi ở với bà một hôm và ăn cơm. Lúc này mẹ tôi thì luôn miệng kêu “báu gì, mệt thêm, tự nhiên đang tự do thì phải hầu hạ thêm một người”, nhưng khi tối thì luôn nghe thấy mẹ tôi rủ rỉ nói chuyện dài rất dài với bố tôi kiểu rất vui vẻ, kể như vậy là đủ hiểu tình cảm thực sự của bà như thế nào.

Sau đợt bán nhà máy – gia đình không còn hòa thuận nhất nhất theo ý ông, sau đó thì đến chuyện tôi không đồng ý cho ông vay tiền để đáo hạn nợ mảnh đất trong Long Thành, cộng thêm vài chuyện bất hòa nữa, thì bố tôi tuyên bố: trước giờ với ông chỉ có 2 người phụ nữ tốt nhất, mà ông hay trích dẫn để nói về mẹ ông (bà nội tôi):” Mẹ là người duy nhất, người không bao giờ phản bội, kể cả khi con ngu dại một đời” và mẹ tôi cũng đối xử với ông như vậy, nhưng bây giờ thì khác rồi và ông sẽ không còn coi mẹ tôi là “người tốt” nữa.

Giờ thì nếu tôi tự hỏi về chuyện tình cảm của 2 ông bà, tôi có thể nói cho đến năm ngoái thì dù có phản kháng rất nhiều thì Bà vẫn coi ông là chồng, vẫn có một thứ tình cảm trong tiềm thức hi vọng là ông quay đầu, chỉ là một người chồng hiền chứ không phải là cứ 1 2 năm lại xà xẻo tài chính của gia đình để ăn chơi hoặc tích sản riêng, mà khi không đạt được mục đích thì lại trì chiết xúc phạm bà.

Còn về phía bố tôi, nếu nói ngắn gọn thì tôi nghĩ bố tôi sẽ yêu nhất là bản thân ông, sau đấy là đến những người làm tốt cho cuộc sống của ông: là bà H kia và mẹ tôi.

Như tôi kể ở trên, mẹ tôi là người lo hậu phương cho việc làm ăn của ông, luôn lo chu đáo mọi thứ cho ông khi được yêu cầu. Bà là người nuôi dậy cũng như lo chuyện cưới hỏi cho 3 người con để cả 3 có cuộc sống ổn định như bây giờ. Nhưng bà không phải là một người biết hưởng thụ cuộc sống. Nếu các con của bà sau này không khôn lớn và đưa ông bà đi du lịch, đi chơi thì chắc chẳng bao giờ bà có ý định đặt tour đi chơi ra nước ngoài, bia rượu nhậu nhẹt thì bà càng không.

Nhưng bà H kia thì khác, bà từng tuyên bố với tôi :”cô rõ bố cháu đến từng hơi thở” và tôi hiểu bà ấy nói đúng. Từ khi tôi còn nhỏ, bố tôi đi du lịch từ Châu Á sang Châu Âu là chính bà này rủ bố tôi đi. Đến bây giờ khi ở với bố tôi thì bà còn mua vé tháng, vé năm để mỗi tối 2 người đi hát phòng trà – mà có lẽ ở phòng trà đó thì ai nhìn vào cũng thấy một cặp vợ chồng hạnh phúc. Chuyện ăn uống cơm nước thì cũng hiện đại hơn, hoặc bà ý và bố tôi thì lại có cả một hội bạn chơi chung, lâu lâu lại tụ tập đàn hát nhậu nhẹt – mà nếu anh em tự đặt mình vào vị trí thì sẽ thấy ngay ở với ai vui hơn. Ngoài ra thì tôi thấy được bà H này là một người sát phạt, và những chuyện làm ăn xà xẻo khôn ngoan của ông đều có sự chung tay ủ mưu của bà ý.

Với bố tôi, mẹ tôi như là một người vợ truyền thống, nơi người ngoài, họ hàng nhìn nhìn vào là một gia đình Phố cổ truyền thống, nề nếp đẹp và đáng quý. Mẹ tôi là người giữ cho hình ảnh đẹp cho ông, để ông có thể vỗ ngực đi kể "Tôi là người có 2 gia đình".
Nhưng với bà kia thì là chốn ăn chơi hưởng lạc, để suốt bao nhiêu năm qua cuộc sống của ông có chỗ hưởng lạc, tâm đầu ý hợp.
Bảo ông yêu ai hơn hay phải để chọn 1 thì chắc chắn ông sẽ không chọn mà chỉ có vơ hết vào bản thân mình.
 
Sửa lần cuối:
Câu hỏi cực hay phen ơi, đọc xong buổi trưa tôi bỏ ngủ luôn để hệ thống, kể lại câu chuyện phụ đi sâu vào tình cảm của 2 ông bà - mà cũng chưa biết nhồi vào part nào.



Mẹ tôi quê gốc Nam Định, từ nhỏ sống cùng gia đình ở nhà ở Đinh Tiên Hoàng - nhìn thẳng ra hồ Gươm, Tháp rùa

Bố tôi thì quê gốc ở HN luôn, ở tại ngôi nhà phố cổ.

Theo lời mẹ kể thì từ hồi xưa, cái thời quen rồi tán tỉnh, thì cũng có nhiều mối ông nọ ông kia qua trà nước thưa chuyện, nhưng bố tôi thì đặc biệt nhất. Các cụ thời xưa hay thích đọc Tam Quốc, thì đúng cách hàng xử của ông cũng có tính toán mưu mẹo như vậy. Ông sang nhà mẹ tôi chơi thì luôn tỏ ra như một người trong nhà vậy, có khách đến thì ông nhanh nhẹn tiếp đón, pha trà nước như là chủ nhà, khiến cho cả những vệ tinh theo mẹ tôi thời đấy thấy hình ảnh ông "thân như người nhà" rồi thì dần dần thấy nặng vía quá mà bỏ cuộc, và ông là người trụ lại sau cùng.

Nhưng, qua lời kể của bố tôi - nhất là sau cái thời điểm bán nhà máy ở Hưng Yên - là lần đầu tiên bà phản kháng ông. Thì ông kể lại Mẹ tôi là một người hồi đó có bệnh, và ông sợ rằng nếu ông bỏ mẹ tôi thì mẹ tôi sẽ phát điên nên vì ông tốt nên lấy mẹ tôi. Vì đã làm việc cùng ông quá lâu nên tôi hiểu rõ nhiều khi việc mà ông kể luôn được thêm mắm muối, để nghe nó thành như từ truyện bước ra, giống như câu nói của vozer: Độ dài chia ba, lâu ra chia bảy vậy", có thể là trong lúc yêu ông thì bà bị ốm thì ông tự huyễn hoặc ra câu chuyện là ông hi sinh lấy một người Ốm bệnh trong người và khi ông đi kể câu chuyện đó quá nhiều lần thì dần chính ông tự nghĩ đó là sự thật (nó cũng giống như qua lời kể của ông thì con dâu là một cô gái quê mùa lần đầu lên bờ hồ chợ đêm mắt chữ A mồm chữ O vậy - kiểu nếu nó là một câu chuyện để kể cho người hoàn toàn không biết thì rất hay, nhưng sự thật là nó chỉ là tô vẽ lên).

Mẹ tôi thì luôn là người vun vén cho ông, tôi vẫn nhớ những ngày lễ tết thì mẹ tôi luôn là người lau dọn nhà cửa, mua cành đào, cây quất về sắm tết, khi cần quà bánh, lễ lạt cho họ hàng hoặc các mối quan hệ làm ăn của bố tôi thì gần như chỉ cần ông bảo 1 câu là bà sẽ đi mua sắm lo tất.

Một kỉ niệm nhỏ là hồi nhỏ, bố tôi đi suốt, đến cái lúc mà các chị gái tôi đi lấy chồng hết thì hầu như ông không ăn tối ở nhà nữa, cái lịch 3 ở 1 đi là tối mịt giờ ngủ ông mới từ bên nhà Ba Đình đi về như kiểu thể hiện tôi đi chơi đâu thì vẫn về ở với bà. Thi thoảng 1 tuần ông ăn cơm ở nhà được 1 bữa thì tôi nhận ra ngay những bữa cơm đấy mẹ nẫu khác hẳn, kiểu có thể bữa cơm có thêm một hai món hoặc món ăn bà sẽ làm cầu kỳ hơn, ví dụ như thay vì chỉ là 1 đĩa thịt bò xào với tỏi như mọi khi thì sẽ là món thịt bò xào với hoa lơ trắng xanh cùng với hành tỏi – những bữa cơm đó ăn ngon hơn hẳn, mà sau này tôi hay nói vui với vợ tôi là “nấu bằng tình yêu nó thế”

Tính đến thời điểm cách đây 1 năm thôi, thời điểm này mẹ tôi gần như ở hẳn với vợ chồng tôi cùng cháu gái, thi thoảng 1 2 tuần ông sẽ lên chơi ở với bà một hôm và ăn cơm. Lúc này mẹ tôi thì luôn miệng kêu “báu gì, mệt thêm, tự nhiên đang tự do thì phải hầu hạ thêm một người”, nhưng khi tối thì luôn nghe thấy mẹ tôi rủ rỉ nói chuyện dài rất dài với bố tôi kiểu rất vui vẻ, kể như vậy là đủ hiểu tình cảm thực sự của bà như thế nào.

Sau đợt bán nhà máy – gia đình không còn hòa thuận nhất nhất theo ý ông, sau đó thì đến chuyện tôi không đồng ý cho ông vay tiền để đáo hạn nợ mảnh đất trong Long Thành, cộng thêm vài chuyện bất hòa nữa, thì bố tôi tuyên bố: trước giờ với ông chỉ có 2 người phụ nữ tốt nhất, mà ông hay trích dẫn để nói về mẹ ông (bà nội tôi):” Mẹ là người duy nhất, người không bao giờ phản bội, kể cả khi con ngu dại một đời” và mẹ tôi cũng đối xử với ông như vậy, nhưng bây giờ thì khác rồi và ông sẽ không còn coi mẹ tôi là “người tốt” nữa.

Giờ thì nếu tôi tự hỏi về chuyện tình cảm của 2 ông bà, tôi có thể nói cho đến năm ngoái thì dù có phản kháng rất nhiều thì Bà vẫn coi ông là chồng, vẫn có một thứ tình cảm trong tiềm thức hi vọng là ông quay đầu, chỉ là một người chồng hiền chứ không phải là cứ 1 2 năm lại xà xẻo tài chính của gia đình để ăn chơi hoặc tích sản riêng, mà khi không đạt được mục đích thì lại trì chiết xúc phạm bà.

Còn về phía bố tôi, nếu nói ngắn gọn thì tôi nghĩ bố tôi sẽ yêu nhất là bản thân ông, sau đấy là đến những người làm tốt cho cuộc sống của ông: là bà H kia và mẹ tôi.

Như tôi kể ở trên, mẹ tôi là người lo hậu phương cho việc làm ăn của ông, luôn lo chu đáo mọi thứ cho ông khi được yêu cầu. Bà là người nuôi dậy cũng như lo chuyện cưới hỏi cho 3 người con để cả 3 có cuộc sống ổn định như bây giờ. Nhưng bà không phải là một người biết hưởng thụ cuộc sống. Nếu các con của bà sau này không khôn lớn và đưa ông bà đi du lịch, đi chơi thì chắc chẳng bao giờ bà có ý định đặt tour đi chơi ra nước ngoài, bia rượu nhậu nhẹt thì bà càng không.

Nhưng bà H kia thì khác, bà từng tuyên bố với tôi :”cô rõ bố cháu đến từng hơi thở” và tôi hiểu bà ấy nói đúng. Từ khi tôi còn nhỏ, bố tôi đi du lịch từ Châu Á sang Châu Âu là chính bà này rủ bố tôi đi. Đến bây giờ khi ở với bố tôi thì bà còn mua vé tháng, vé năm để mỗi tối 2 người đi hát phòng trà – mà có lẽ ở phòng trà đó thì ai nhìn vào cũng thấy một cặp vợ chồng hạnh phúc. Chuyện ăn uống cơm nước thì cũng hiện đại hơn, hoặc bà ý và bố tôi thì lại có cả một hội bạn chơi chung, lâu lâu lại tụ tập đàn hát nhậu nhẹt – mà nếu anh em tự đặt mình vào vị trí thì sẽ thấy ngay ở với ai vui hơn. Ngoài ra thì tôi thấy được bà H này là một người sát phạt, và những chuyện làm ăn xà xẻo khôn ngoan của ông đều có sự chung tay ủ mưu của bà ý.

Với bố tôi, mẹ tôi như là một người vợ truyền thống, nơi người ngoài, họ hàng nhìn nhìn vào là một gia đình Phố cổ truyền thống, nề nếp đẹp và đáng quý. Mẹ tôi là người giữ cho hình ảnh đẹp cho ông, để ông có thể vỗ ngực đi kể "Tôi là người có 2 gia đình".
Nhưng với bà kia thì là chốn ăn chơi hưởng lạc, để suốt bao nhiêu năm qua cuộc sống của ông có chỗ hưởng lạc, tâm đầu ý hợp.
Bảo ông yêu ai hơn hay phải để chọn 1 thì chắc chắn ông sẽ không chọn mà chỉ có vơ hết vào bản thân mình.

chuyện của thím rất hấp dẫn với tôi.
tôi đọc nó rất đời, rất chân thật dù biết là để nói chữ "thật" như tiêu chuẩn hiện nay thì ko rõ thế nào.
đọc nó tôi thấy một phần, 1 góc quá khứ của người HN những năm 8x 9x 200x.
Họ đã lớn lên, sinh hoạt, và làm ăn từ nhỏ tới lớn, từ phố cổ tới nhà máy Hưng Yên ra sao.
Tôi cũng biết có một số "đại gia đi trước thời đại" ở HN đầu tư về nhà xưởng ở HY những năm 9x.. và nhờ câu chuyện của thím thấy phảng phất hình ảnh đó.
Tôi thấy cả bóng dáng quen thuộc của người quen.
Những người nhanh nhẹn, tháo vát, nhưng đời sống phức tạp, ko chừng mực và nặng nề kinh tế.
Tôi thấy quan hệ họ hàng phức tạp, tranh chấp đất đai, nhà cửa đã hiển hiện ở Thủ đô từ lâu lắm rồi. 1 điều mà ai cũng có thể kết luận nhưng cảm nhận nó chân thực là ở nơi phố thị thì chuyện tranh chấp đi trước nhà quê mấy chục năm đương nhiên.
Xuyên suốt câu chuyện tôi thấy 1 quãng đường dài từ những năm đầu mở cửa sau bao cấp tới hậu covid và hiện giờ.
1 câu chuyện của 1 gia đình nhưng tôi nhìn thấy như 1 mảng, 1 góc của 1 thời kỳ...

tôi đọc hết tới 6A, tôi hiểu sao bạn viết chậm.
Vì nó theo mạch cảm xúc, mạch hồi tưởng.
có lẽ còn phụ thuộc vào 1 sự kiện nào đó ở hiện tại lại chợt nhớ về chuyện cũ.

Bạn có lẽ cũng là người sâu sắc và hay hoài niệm.
Mỗi part của thớt đều cuốn thật, đúng như thím Micro nói như nhìn vào các bộ phim kể về gia đình VN thời xưa, nơi người bố gia trưởng và khắc nghiệt vô lý, xong rồi đầy rẫy các drama, sóng ngầm
 
Câu hỏi cực hay phen ơi, đọc xong buổi trưa tôi bỏ ngủ luôn để hệ thống, kể lại câu chuyện phụ đi sâu vào tình cảm của 2 ông bà - mà cũng chưa biết nhồi vào part nào.



Mẹ tôi quê gốc Nam Định, từ nhỏ sống cùng gia đình ở nhà ở Đinh Tiên Hoàng - nhìn thẳng ra hồ Gươm, Tháp rùa

Bố tôi thì quê gốc ở HN luôn, ở tại ngôi nhà phố cổ.

Theo lời mẹ kể thì từ hồi xưa, cái thời quen rồi tán tỉnh, thì cũng có nhiều mối ông nọ ông kia qua trà nước thưa chuyện, nhưng bố tôi thì đặc biệt nhất. Các cụ thời xưa hay thích đọc Tam Quốc, thì đúng cách hàng xử của ông cũng có tính toán mưu mẹo như vậy. Ông sang nhà mẹ tôi chơi thì luôn tỏ ra như một người trong nhà vậy, có khách đến thì ông nhanh nhẹn tiếp đón, pha trà nước như là chủ nhà, khiến cho cả những vệ tinh theo mẹ tôi thời đấy thấy hình ảnh ông "thân như người nhà" rồi thì dần dần thấy nặng vía quá mà bỏ cuộc, và ông là người trụ lại sau cùng.

Nhưng, qua lời kể của bố tôi - nhất là sau cái thời điểm bán nhà máy ở Hưng Yên - là lần đầu tiên bà phản kháng ông. Thì ông kể lại Mẹ tôi là một người hồi đó có bệnh, và ông sợ rằng nếu ông bỏ mẹ tôi thì mẹ tôi sẽ phát điên nên vì ông tốt nên lấy mẹ tôi. Vì đã làm việc cùng ông quá lâu nên tôi hiểu rõ nhiều khi việc mà ông kể luôn được thêm mắm muối, để nghe nó thành như từ truyện bước ra, giống như câu nói của vozer: Độ dài chia ba, lâu ra chia bảy", có thể là trong lúc yêu ông thì bà bị ốm thì ông tự huyễn hoặc ra câu chuyện là ông hi sinh lấy một người Ốm bệnh trong người và khi ông đi kể câu chuyện đó quá nhiều lần thì dần chính ông tự nghĩ đó là sự thật (nó cũng giống như qua lời kể của ông thì con dâu là một cô gái quê mùa lần đầu lên bờ hồ chợ đêm mắt chữ A mồm chữ O vậy - kiểu nếu nó là một câu chuyện để kể cho người hoàn toàn không biết thì rất hay, nhưng sự thật nó là một bức tranh được ông tô màu lên theo chủ ý.

Mẹ tôi thì luôn là người vun vén cho ông, tôi vẫn nhớ những ngày lễ tết thì mẹ tôi luôn là người lau dọn nhà cửa, mua cành đào, cây quất về sắm tết, khi cần quà bánh, lễ lạt cho họ hàng hoặc các mối quan hệ làm ăn của bố tôi thì gần như chỉ cần ông bảo 1 câu là bà sẽ đi mua sắm lo tất.

Một kỉ ức nhỏ là hồi tôi cỡ cấp 2, bố tôi đi suốt, đến cái lúc mà các chị gái tôi đi lấy chồng hết thì hầu như ông không ăn tối ở nhà nữa, cái lịch 3 ở 1 đi là tối mịt giờ ngủ ông mới từ bên nhà Ba Đình đi về như kiểu thể hiện tôi đi chơi đâu thì vẫn về ở với bà. Thi thoảng 1 tuần ông ăn cơm ở nhà được 1 bữa thì tôi nhận ra ngay những bữa cơm đấy mẹ nẫu khác hẳn, kiểu có thể bữa cơm có thêm một hai món hoặc món ăn bà sẽ làm cầu kỳ hơn, ví dụ như thay vì chỉ là 1 đĩa thịt bò xào với tỏi như mọi khi thì sẽ là món thịt bò xào với hoa lơ trắng xanh cùng với hành tỏi – những bữa cơm đó ăn ngon hơn hẳn, mà sau này tôi hay nói vui với vợ tôi là “nấu bằng tình yêu nó thế”

Tính đến thời điểm cách đây 1 năm thôi, thời điểm này mẹ tôi gần như ở hẳn với vợ chồng tôi cùng cháu gái, thi thoảng 1 2 tuần ông sẽ lên chơi ở với bà một hôm và ăn cơm. Lúc này mẹ tôi thì luôn miệng kêu “báu gì, mệt thêm, tự nhiên đang tự do thì phải hầu hạ thêm một người”, nhưng khi tối thì luôn nghe thấy mẹ tôi rủ rỉ nói chuyện dài rất dài với bố tôi kiểu rất vui vẻ, kể như vậy là đủ hiểu tình cảm thực sự của bà như thế nào.

Sau đợt bán nhà máy – gia đình không còn hòa thuận nhất nhất theo ý ông, sau đó thì đến chuyện tôi không đồng ý cho ông vay tiền để đáo hạn nợ mảnh đất trong Long Thành, cộng thêm vài chuyện bất hòa nữa, thì bố tôi tuyên bố: trước giờ với ông chỉ có 2 người phụ nữ tốt nhất, mà ông hay trích dẫn để nói về mẹ ông (bà nội tôi):” Mẹ là người duy nhất, người không bao giờ phản bội, kể cả khi con ngu dại một đời” và mẹ tôi cũng đối xử với ông như vậy, nhưng bây giờ thì khác rồi và ông sẽ không còn coi mẹ tôi là “người tốt” nữa.

Giờ thì nếu tôi tự hỏi về chuyện tình cảm của 2 ông bà, tôi có thể nói cho đến năm ngoái thì dù có phản kháng rất nhiều thì Bà vẫn coi ông là chồng, vẫn có một thứ tình cảm trong tiềm thức hi vọng là ông quay đầu, chỉ là một người chồng hiền chứ không phải là cứ 1 2 năm lại xà xẻo tài chính của gia đình để ăn chơi hoặc tích sản riêng, mà khi không đạt được mục đích thì lại trì chiết xúc phạm bà.

Còn về phía bố tôi, nếu nói ngắn gọn thì tôi nghĩ bố tôi sẽ yêu nhất là bản thân ông, sau đấy là đến những người làm tốt cho cuộc sống của ông: là bà H kia và mẹ tôi.

Như tôi kể ở trên, mẹ tôi là người lo hậu phương cho việc làm ăn của ông, luôn lo chu đáo mọi thứ cho ông khi được yêu cầu. Bà là người nuôi dậy cũng như lo chuyện cưới hỏi cho 3 người con để cả 3 có cuộc sống ổn định như bây giờ. Nhưng bà không phải là một người biết hưởng thụ cuộc sống. Nếu các con của bà sau này không khôn lớn và đưa ông bà đi du lịch, đi chơi thì chắc chẳng bao giờ bà có ý định đặt tour đi chơi ra nước ngoài, bia rượu nhậu nhẹt thì bà càng không.

Nhưng bà H kia thì khác, bà từng tuyên bố với tôi :”cô rõ bố cháu đến từng hơi thở” và tôi hiểu bà ấy nói đúng. Từ khi tôi còn nhỏ, bố tôi đi du lịch từ Châu Á sang Châu Âu là chính bà này rủ bố tôi đi. Đến bây giờ khi ở với bố tôi thì bà còn mua vé tháng, vé năm để mỗi tối 2 người đi hát phòng trà – mà có lẽ ở phòng trà đó thì ai nhìn vào cũng thấy một cặp vợ chồng hạnh phúc. Chuyện ăn uống cơm nước thì cũng hiện đại hơn, hoặc bà ý và bố tôi thì lại có cả một hội bạn chơi chung, lâu lâu lại tụ tập đàn hát nhậu nhẹt – mà nếu anh em tự đặt mình vào vị trí thì sẽ thấy ngay ở với ai vui hơn. Ngoài ra thì tôi thấy được bà H này là một người sát phạt, và những chuyện làm ăn xà xẻo khôn ngoan của ông đều có sự chung tay ủ mưu của bà ý.

Với bố tôi, mẹ tôi như là một người vợ truyền thống, nơi người ngoài, họ hàng nhìn nhìn vào là một gia đình Phố cổ truyền thống, nề nếp đẹp và đáng quý. Mẹ tôi là người giữ cho hình ảnh đẹp cho ông, để ông có thể vỗ ngực đi kể "Tôi là người có 2 gia đình".
Nhưng với bà kia thì là chốn ăn chơi hưởng lạc, để suốt bao nhiêu năm qua cuộc sống của ông có chỗ hưởng lạc, tâm đầu ý hợp.
Bảo ông yêu ai hơn hay phải để chọn 1 thì chắc chắn ông sẽ không chọn mà chỉ có vơ hết vào bản thân mình.
Thím mà bán kịch bản làm phim thì có khi sẽ có "sóng ở đáy sông" version khác
 
thớt chìm quá, lâu chưa thấy bác thớt ra part mới nhỉ :confuse:
đợt này tôi lubu quá, có nhiều biến cố - công việc phải giải quyết cùng lúc
Cái món này cứ bẵng đi một thời gian là trôi qua cả tháng liền

Hi vọng tới hết năm 2026 này câu chuyện đi đến hồi kết được.
Thanks anh em quan tâm!
 
đợt này tôi lubu quá, có nhiều biến cố - công việc phải giải quyết cùng lúc
Cái món này cứ bẵng đi một thời gian là trôi qua cả tháng liền

Hi vọng tới hết năm 2026 này câu chuyện đi đến hồi kết được.
Thanks anh em quan tâm!
Tôi đọc 1 lèo hết 7 trang.
Công nhận là thớt viết cuốn quá. Hoặc có lẽ bộ phim này có dàn casting chất lượng.
Từ nam chính đến các vai nữ phụ đều đóng xuất sắc vai diễn của mình. Nữ chính hiền lành cam chịu, nữ phụ sắc sảo mưu mô.
Xem mà cảm nhận được sắc màu cuộc sống trong đó luôn. Tôi nghĩ nếu xét về sinh lý chắc là bố thớt rất khoẻ. Vì ông hơn 40 mà còn lượm thêm được bà thứ hai. và thứ hai là những đặc điểm tính cách của ổng cho thấy sự mạnh mẽ quyết đoán, chỉ là hơi bị sai hướng dẫn đến kết quả không được tốt đẹp.
Năm mới chúc bạn thớt mạnh khoẻ và ráng đi hết câu chuyện. Thớt cũng may có được bà chị và vợ mạnh mẽ đấy. Hồi nhỏ có bị mấy bà chị quát mắng không ? Tôi đến giờ vẫn bị dưới cơ bà chị, kiểu ám thị từ bé :adore:
 
Tôi đọc 1 lèo hết 7 trang.
Công nhận là thớt viết cuốn quá. Hoặc có lẽ bộ phim này có dàn casting chất lượng.
Từ nam chính đến các vai nữ phụ đều đóng xuất sắc vai diễn của mình. Nữ chính hiền lành cam chịu, nữ phụ sắc sảo mưu mô.
Xem mà cảm nhận được sắc màu cuộc sống trong đó luôn. Tôi nghĩ nếu xét về sinh lý chắc là bố thớt rất khoẻ. Vì ông hơn 40 mà còn lượm thêm được bà thứ hai. và thứ hai là những đặc điểm tính cách của ổng cho thấy sự mạnh mẽ quyết đoán, chỉ là hơi bị sai hướng dẫn đến kết quả không được tốt đẹp.
Năm mới chúc bạn thớt mạnh khoẻ và ráng đi hết câu chuyện. Thớt cũng may có được bà chị và vợ mạnh mẽ đấy. Hồi nhỏ có bị mấy bà chị quát mắng không ? Tôi đến giờ vẫn bị dưới cơ bà chị, kiểu ám thị từ bé :adore:
thanks bro, sát tết t lubu nhiều quá, hi vọng từ giờ tới tết có lúc nào ngồi tĩnh tâm rảnh rảnh để són ra thêm chap nữa - tôi toàn tranh thủ ngồi viết ở cty

2 bà chị tôi thì đều giỏi, chị cả thì kiểu rất giỏi, khéo léo thì ít quát mắng hơn, nhưng nói câu nào thấm câu đấy, có lúc nhỏ bị mắng nói những câu mà tôi nhớ đến bây giờ (nên tâm lý trẻ em rất dễ ghim nếu người lớn nói những câu sát thương quá lớn)

Bà chị 2 thì quang quác, rất hay mắng, soi xét, nhớ hồi nhỏ cứ hay bày bừa là bà chị mắng, đẩy cho lau nhà thì cũng phải lau thật sạch, gập từng mặt giẻ để lau cho gọn gàng --- nhưng vì vậy cũng hình thành tính cách quy chuẩn sạch sẽ cho nhà cửa cho tôi hiện giờ.
 
Đọc câu chuyện thấy bố cuả chủ thớt có vài phần giống Cậu @Phạm Quang Đại nhỉ. Nhưng tôi nhận xét ổng có phần "núp váy" bà H. Không đủ trình một mình cân cả bản đồ như Cậu. :giggle:
 
Giờ ai dám mở mồm nói muốn ở cùng hai người không, khi xã hội mặc định nó là sai trái. Họa chăng là về già sắp xuống lỗ ko quan tâm cái nhìn người khác.
đấy là ở tầng lớp dân ngoo cu đen như vozer hay bố thớt thôi. chứ con đực đứng đầu xã hội như anh vũ em a vượn thì thoải mái nhé, 7-9 vợ, mỗi vợ 1 căn biệt thự sống cạnh nhau thuận hòa yêu chồng thương con lắm lun :beauty:
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
El_Salvador,
Người trả lời cuối
Súng của anh đây,
Trả lời
236
Lượt xem
31.414
Quay lại
Lên đầu trang