Cái này là cô độc thực sự thím ạ, không phải cô độc lúc mình cần, mà là kể cả không muốn vẫn phải cô độc. Tưởng tượng vài năm trời, đi đi về về một mình (đi học, đi chợ,...), không (hoặc rất ít) nói chuyện với những người cùng sở thích.
Tệ hơn nữa là khi trải qua một sự cố nào đấy mà không có người để chia sẻ, người thực sự thân thiết thì lại ở quá xa. Nhiều khi tự đặt câu hỏi, tại sao mình lại ở đây?, tại sao mình phải tự đày đọa mình cô độc thế này?.
Mình ở Pháp đến bây giờ là được hơn 13 năm, có thể nói quãng đời tươi đẹp nhất của tuổi trẻ, cũng như buồn nhất đã trải qua ở đây. Đã từng có những thời điểm tin rằng những khó khăn đã lùi lại phía sau, từ giờ trở đi sẽ sống một cuộc đời vui vẻ, hạnh phúc, nhưng rồi điều khủng khiếp hơn lại đến, nằm ngoài mọi dự kiến.
Đầu năm ngoái, vì lý do cá nhân cần quay lại thành phố cũ vài ngày, ban đêm ra ngoài đứng hút thuốc, nhìn lên KTX vẫn có những phòng sáng đèn. Bao nhiêu kỷ niệm lại ùa về, mười mấy năm trước, một trong những ô cửa sáng đèn đó là mình đang ngồi học, với bao hoài bão về tương lai. Một khoảng thời gian đẹp đẽ đã trải qua ở đây với bạn bè, gia đình, giờ chỉ là quá khứ. Những người bạn đó, có người quay trở về VN, có người đi thành phố khác, có người đi nước khác, chỉ còn thỉnh thoảng liên lạc qua Internet.
Nhiều khi trên metro, nhìn những người châu Á đứng tuổi, đoán là người VN (nhưng cũng không hỏi), lạc lõng, thấp bé, luộm thuộm, khắc khổ. Rồi giật mình nghĩ, chỉ 10-15 năm nữa thôi, đấy biết đâu sẽ là hình ảnh của mình. Ôi, đời người có mấy lần 10 năm.