Châu âu mùa cô đơn

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề bobongbot
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Thím ở chỗ nào mà đến mức k có người để tiếp xúc vậy, cởi mở lòng mình ra r ắt có người hầu chuyện thím. Ngoài ra tui thấy nuôi thêm chó mèo cũng làm mình bớt nhàm chán hơn nhiều.
Đang ở Can. Ở trong lớp chúng nó kì thị kiểu mình tới gần là nó dạt ra á. Dù mình không có làm gì hay nói gì tụi nó. Mà có vẻ như trong lớp cũng có nhiều ca đánh lẻ như vậy.
KKvIDPX.png
 
Nghe hơi điêu nhưng thực tế ai sống xa nhà rồi cũng có những lúc thấy cô đơn ý mà, ngay trong voz này cũng có cả đống thread than từ quê lên sống ở tp đây thôi :x

Nếu đã không thay đổi đc môi trường thì bản thân phải cố gắng tự thay đổi thôi, kế hoạch thể thao hoặc thử năm nay dating chat nhảm chả hạn, âu cũng là 1 cách thay đổi.

Chứ bọn can lúc nào chả than buồn với khó kết bạn, hội nhóm dành cho người cô đơn etc. Ko thì subreddit kết bạn tâm sự v.v.
 
Cái này là cô độc thực sự thím ạ, không phải cô độc lúc mình cần, mà là kể cả không muốn vẫn phải cô độc. Tưởng tượng vài năm trời, đi đi về về một mình (đi học, đi chợ,...), không (hoặc rất ít) nói chuyện với những người cùng sở thích.

Tệ hơn nữa là khi trải qua một sự cố nào đấy mà không có người để chia sẻ, người thực sự thân thiết thì lại ở quá xa. Nhiều khi tự đặt câu hỏi, tại sao mình lại ở đây?, tại sao mình phải tự đày đọa mình cô độc thế này?.

Mình ở Pháp đến bây giờ là được hơn 13 năm, có thể nói quãng đời tươi đẹp nhất của tuổi trẻ, cũng như buồn nhất đã trải qua ở đây. Đã từng có những thời điểm tin rằng những khó khăn đã lùi lại phía sau, từ giờ trở đi sẽ sống một cuộc đời vui vẻ, hạnh phúc, nhưng rồi điều khủng khiếp hơn lại đến, nằm ngoài mọi dự kiến.

Đầu năm ngoái, vì lý do cá nhân cần quay lại thành phố cũ vài ngày, ban đêm ra ngoài đứng hút thuốc, nhìn lên KTX vẫn có những phòng sáng đèn. Bao nhiêu kỷ niệm lại ùa về, mười mấy năm trước, một trong những ô cửa sáng đèn đó là mình đang ngồi học, với bao hoài bão về tương lai. Một khoảng thời gian đẹp đẽ đã trải qua ở đây với bạn bè, gia đình, giờ chỉ là quá khứ. Những người bạn đó, có người quay trở về VN, có người đi thành phố khác, có người đi nước khác, chỉ còn thỉnh thoảng liên lạc qua Internet.

Nhiều khi trên metro, nhìn những người châu Á đứng tuổi, đoán là người VN (nhưng cũng không hỏi), lạc lõng, thấp bé, luộm thuộm, khắc khổ. Rồi giật mình nghĩ, chỉ 10-15 năm nữa thôi, đấy biết đâu sẽ là hình ảnh của mình. Ôi, đời người có mấy lần 10 năm.
Vì thế nên tui cũng bỏ trời tây về vn, dù cv ở vn ko thuận lợi
 
biết thả bao nhiêu like cho đủ, tui cũng hay lo sợ khi về già kiểu như thím vậy ấy. Tui không phủ định tuổi trẻ, những gì đã trải qua ở đây nó đẹp, tất nhiên có vất vả, buồn, cô đơn, nhưng nó vẫn đẹp, và không phải ai cũng có điều đó. Thím đã sống bên này hơn 13 năm thì thím hiểu cảm giác rõ hơn tui ấy, không phải là cuộc sống không tốt, không phải là không hoà nhập được, mà lâu lâu lại có cảm giác mình “bơ vơ” với “ lạc lõng” khó hiểu kiểu gì ấy. Tui không than vãn hay gì đâu nhé (pls đừng hiểu sai ý). ;((
Có gì đó nơi này vẫn ko thuộc về mình, ai sang trời tây vài năm rồi mới thấu hiểu
 
Có lên fen, càng trẻ càng dễ hoà đồng, tầm 3x rồi thì no hope
Chả hiểu sao mình sang Can, cứ lúc nào cũng kiểu việc học nó ập vào đầu tối mặt tối mày ko có thời gian cho các mới quan hệ đấy phen. Mình sang lúc 27 tuổi, sau đó covid ập đến cái ở trong nhà 2 năm rưỡi luôn. Voãi cằng thật.
 
Chả hiểu sao mình sang Can, cứ lúc nào cũng kiểu việc học nó ập vào đầu tối mặt tối mày ko có thời gian cho các mới quan hệ đấy phen. Mình sang lúc 27 tuổi, sau đó covid ập đến cái ở trong nhà 2 năm rưỡi luôn. Voãi cằng thật.
Đời sống có 1 lần, ko chịu dc thì có cày thêm 2,3 năm kiếm thêm chút vốn về vn làm tàng tàng đủ ăn thôi
 
Đời sống có 1 lần, ko chịu dc thì có cày thêm 2,3 năm kiếm thêm chút vốn về vn làm tàng tàng đủ ăn thôi
Thà mình cô đơn ở Canada còn hơn phải về VN thým à.
TdDbuzl.png
Mình đã thề nếu phải trở về không ở lại được thành công thì đích đến sẽ là cái chết.
 
Ở một mình cũng thoãi mái, bị cái nhớ gia đình và lo cho sức khỏe người lớn trong nhà thôi. Chứ mình xác định độc thân nên ở một mình từ hồi đại học tới giờ thấy rất ổn.
1. Tập nấu ăn, chăm sóc hoa cỏ, hoặc nuôi chó mèo.
2. Đọc sách, đọc thật nhiều sách vào hoặc xem phim. Nhớ né mấy phim nặng đầu quá nhé
3. Tập thể thao. Cái này quan trọng này, tập thể thao nhiều sẽ cải thiện tâm trạng rất tốt. Đừng nằm trên giường mãi sẽ rất đừ người.
Thế thôi, mình thấy như thế cũng dc, k nổi trội nhưng cũng k quá tệ. Cứ như thế đến hưu cũng không có vấn đề gì.
 
Căn bản nhìn tui ai cũng nghĩ có ny r nên k dám tán. Thực sự cũng muốn tìm được 1 nửa có cùng tần sóng vs mình mà no hope quá.
Thím năm nay bao nhiêu tuổi rồi, đã sang lâu chưa ấy?
Ưng ai thì chủ động đê thím, sao cứ phải chờ người khác tới mở cửa trái tym mình
 
Sửa lần cuối:
Bắc Âu thì lạnh là đúng rồi bác, mùa hè nhiệt độ cao nhất lên đc bao nhiêu nhỉ?
Năm vừa rồi hình như là 27, năm trước nữa là 32. Nhưng vấn đề là nhà bên này đc thiết kế để giữ nhiệt, và có nhiều cửa kính lớn thành ra nó làm ra hiệu ứng nhà kính. Bên ngoài 27 thì bên trong ít nhất cũng 29 hoặc hơn. Thành ra mấy năm gần đây phải gắn máy lạnh

Thà mình cô đơn ở Canada còn hơn phải về VN thým à.
TdDbuzl.png
Mình đã thề nếu phải trở về không ở lại được thành công thì đích đến sẽ là cái chết.
ghê vậy, có uẩn khúc gì ở VN mà ko muốn về luôn vậy :D tôi thì trước khi đi từng tự hứa là nếu sống ở Phần Lan mà mức sống ko bằng trung lưu VN thì về VN cho lành, ko chịu đấm ăn xôi
 
Ở những nơi cách combini vs ga tàu vài km, xung quanh lèo tèo đc vài nhà thì vui với ai
Đúng vậy. hoặc thím ấy đi tts , cty có cộng đồng ng việt lớn nên vui hơn chăng.
Chứ ở mấy cùng hẻo lánh xa chợ xa ga tàu muốn đi đâu cũng khó. Chưa kể mua bán gì cũng khó
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
bobongbot,
Người trả lời cuối
bobongbot,
Trả lời
111
Lượt xem
11.271
Quay lại
Lên đầu trang